Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 5: Cứng đầu


Thật ra, Lạc Cẩm Hi cũng biết cô gái đang đi bên cạnh Hạ Ngạn Hoài là ai. Đó là đàn em năm hai khoa máy tính, tên là Vương Tịnh Thi, cũng chính là người mà gần đây cô nghe nói đang theo đuổi Hạ Ngạn Hoài.


Từ năm nhất đại học, Hạ Ngạn Hoài đã bắt đầu tham gia các cuộc thi, ban đầu là đi theo các anh chị khóa trên làm dự án, sau đó đến năm hai thì dần dần trở thành người phụ trách chính của các hạng mục. Anh từng giành được không ít giải thưởng, về cơ bản có thể nói, chỉ cần có thể tham gia vào đội của anh, thì bất kể là người chăm chỉ hay chỉ lười biếng ăn theo cũng đều có thể được gánh đến thành công.


Nữ sinh khoa máy tính vốn dĩ đã ít, dù những năm gần đây Đại học Thịnh An đã tuyển được ngày càng nhiều nữ sinh ngành Khoa học tự nhiên nhưng tỷ lệ nam nữ vẫn chưa thể đạt 1:1. Vương Tịnh Thi là một cô gái rất xinh đẹp, lại thêm ngành học này vốn ít nữ, cô ta lại không chỉ học giỏi mà còn có tính cách cởi mở, đa tài đa nghệ nên nghiễm nhiên trở thành bông hoa nở rộ. Ở một mức độ nào đó, Vương Tịnh Thi cũng khá giống Lạc Cẩm Hi về mặt tính cách, nhưng Lạc Cẩm Hi lại tự thấy khả năng tư duy logic của bản thân chắc vẫn kém xa người ta. Tất nhiên, điều đó không quan trọng.


Đối với một đàn em xinh đẹp, hoạt bát như vậy mà Hạ Ngạn Hoài vẫn giữ được thái độ lạnh nhạt như thế, chẳng trách đến bây giờ mà anh vẫn còn ế chỏng ế chơ, cứ như thể nhà trường đã nhổ tận gốc tình yêu của anh vậy.


Lạc Cẩm Hi cứ thế đi phía trước, nhưng trước khi về đến ký túc xá thì cô quay đầu lại nhìn một cái, ký túc xá của Vương Tịnh Thi nằm ngay cạnh đó, cô nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô gái ấy vang lên:“Đàn anh, em về đến ký túc rồi ạ, cảm ơn anh đã đưa em về tận đây.”


“…” Cô gái biết trêu chọc như vậy mà cũng không lay động được anh sao?


Lạc Cẩm Hi mơ hồ nghe thấy phía sau vang lên một câu hững hờ đến mức thiếu tình người: “Không phải đưa em về, chỉ là tiện đường mà thôi.”


Xem ra, cho dù có là cao thủ thả thính đi nữa, thì gặp phải tu sĩ vô tình đạo cũng bó tay toàn tập mà thôi. Thật sự là đến chó nghe xong còn muốn lắc đầu nữa là.


Lạc Cẩm Hi cứ như vậy đi vào, nói lời tạm biệt với Hạ Ngạn Hoài trên điện thoại.


Sau khi rửa mặt xong, cô bắt đầu lấy điện thoại của mình ra chỉnh sửa bài đăng WeChat cho cuối tuần này. Vừa đăng loạt ảnh đẹp vừa chụp lên là lập tức thu về một đống bình luận khen ngợi như đang l**m màn hình. Lạc Cẩm Hi vô cùng hài lòng.


Ai lại nỡ không like bài đăng của một người đẹp cơ chứ, chỉ có Hạ Ngạn Hoài là cái tên máu lạnh vô tình mà thôi. Còn cô, lại tốt bụng đến mức ở cột nhiếp ảnh đặt cho anh chữ cái tiếng Anh viết tắt nữa.


Chu Mạn San sau khi l**m màn hình xong thì tò mò thò đầu qua hỏi: “Hi Hi, nhiếp ảnh gia riêng HYH của cậu là ai thế? Hình như mấy lần cậu đăng ảnh tớ đều thấy cái tên này rồi.”


“Là bạn nối khố của tớ.” Lạc Cẩm Hi chọn cách trả lời nửa thật nửa giấu.



“Bạn nối khố? Là nam hay nữ? Có đẹp không?”


Trong thế giới của người yêu cái đẹp chỉ có một định luật: nhan sắc là chân lý.


Lạc Cẩm Hi cực kỳ kiêu ngạo, nói: “Nam, nhưng không đẹp bằng tớ.”


Dìm Hạ Ngạn Hoài một câu, cô không hề cảm thấy lương tâm mình cắn rứt một chút nào.


Chu Mạn San lập tức hết tò mò.


Một phòng ký túc toàn là người đẹp với phong cách khác nhau, sống cùng nhau suốt ba năm, gu thẩm mĩ cũng trở nên kén chọn.


Thứ Hai có tiết lúc tám giờ sáng quả thực là sự tra tấn đối với sinh viên năm ba. Sáng sớm nghe tiếng đồng hồ báo thức reo lên, Lạc Cẩm Hi vẫn không nhịn được mà ân cần thăm hỏi tới giáo viên phụ trách sắp xếp thời khóa biểu, hôm nay cô chỉ có đúng một tiết học lúc tám giờ này. Mơ mơ màng màng bò dậy đi học, nghe xong một tiết, hình như thầy giáo nói rất nhiều, nhưng hình như cô lại chẳng nhớ được câu nào. Tri thức cứ như dòng suối nhỏ chảy róc rách qua bộ não đầy khe rãnh của cô, chẳng để lại chút dấu vết nào. Lạc Cẩm Hi khẽ thở dài. 


Mặc dù học chuyên ngành tiếng Anh, nhưng vị trí thực tập của các bạn trong lớp lại không nhất thiết phải liên quan đến ngôn ngữ. Theo như cô được biết, có người làm phiên dịch, có người làm nhân sự cho các công ty, cũng có người đang ôn thi tài chính hoặc thi nghiên cứu sinh, thậm chí có vài bạn ngoại hình tốt còn thử sức với nghề livestream, tuổi còn trẻ mà đã bắt đầu hướng tới tự do tài chính rồi. Trong lớp cô có một bạn học nam, điều kiện ngoại hình rất ổn, giọng nói hay, vừa biết ca hát còn biết nhảy múa nữa, trước đây để livestream, cậu bạn đó còn thuê hẳn nhà ở bên ngoài, tuy lượng fan không nhiều lắm nhưng khả năng chi tiêu lại rất mạnh, nghe nói giờ cậu ta đã mua được nhà riêng rồi. Còn chưa tốt nghiệp đại học mà đã có bản lĩnh tự mình kiếm tiền mua nhà, thế này mà bảo chỉ nhờ may mắn thì ai mà tin cho nổi. Chỉ là thỉnh thoảng vẫn có người cảm thán một câu, còn chưa bước chân ra khỏi cổng trường, mà vận mệnh giữa người với người đã khác xa nhau đến thế rồi.


Sau khi tan học, Lạc Cẩm Hi tùy tiện đến căng tin ăn chút gì đó, rồi ôm tài liệu lên thư viện tự học. Cô thừa nhận mình vẫn chưa có kế hoạch rõ ràng cho tương lai, nhưng trong thời gian học đại học, những chứng chỉ cần thiết và các môn học bắt buộc thì cô không thể để trượt được.


Lạc Cẩm Hi từ nhỏ đã là học sinh ba tốt, lớn lên trong hoa tươi và tiếng vỗ tay, đến khi lên đại học rồi thì mỗi môn cô đều phải đạt trình độ ưu tú như thể mắc chứng OCD vậy.


Cô dự định kỳ nghỉ hè sẽ đi thi IELTS.


Ở thư viện được hai tiếng, Lạc Cẩm Hi vừa tháo tai nghe vừa thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, nhưng mới đi được vài bước, bỗng có người gọi cô lại: “Bạn học Lạc Cẩm Hi!”


Lạc Cẩm Hi quay đầu, vừa nhìn rõ người đến thì cô hơi khựng lại một chút.


“Bạn học Lâm à, trùng hợp thật đấy.”



Lâm Tuần có hơi xấu hổ sờ sờ sau gáy: “Cũng không hẳn là trùng hợp, lúc cậu vào thư viện là tôi đã để ý rồi, chỉ là thấy cậu đang học nên tôi không muốn làm phiền thôi.”


Lạc Cẩm Hi ngước lên nhìn thẳng vào mắt cậu ta, đây là thói quen của cô khi giao tiếp, cũng là dấu hiệu cho thấy cô đang chờ Lâm Tuần nói tiếp.


Lâm Tuần cảm giác vành tai mình bắt đầu nóng lên, nhưng vẫn giữ được vẻ tự nhiên, thẳng thắn nói: “Bạn học Lạc Cẩm Hi, tôi muốn xin phương thức liên lạc của cậu, chúng ta có thể làm bạn được không?”


Thực tế mà nói, khoa tiếng Anh và khoa máy tính bình thường vốn chẳng có nhiều cơ hội chạm mặt, từ môn học cho đến hoạt động ngoại khóa gần như không có cơ hội giao lưu. 


Lạc Cẩm Hi là kiểu con gái có một sức hút kỳ lạ khiến người ta muốn đến gần, cô vừa xinh đẹp, lại vừa dễ tạo thiện cảm cho người khác. Khi ở cạnh người quen thì cô hoạt bát náo nhiệt, còn lúc bên người lạ thì cô lại dịu dàng hơn một chút.


“Được thôi.” Lạc Cẩm Hi cũng không khách sáo, mỉm cười với cậu ta rồi mở điện thoại lên, giơ mã QR.


Lâm Tuần không ngờ mình lại có thể thuận lợi đến vậy, việc chủ động xin phương thức liên lạc này đã tiêu tốn gần như toàn bộ dũng khí còn sót lại của một nam sinh mặt mỏng như cậu ta rồi.


“Bạn Lạc Cẩm Hi, bây giờ cậu… cậu định đi đâu tiếp vậy?”


“Đi căng tin ăn cơm.” Học hành là chuyện rất tiêu hao sức lực, bây giờ bụng cô đói đến mức muốn gặm cả một con bò luôn rồi.


“Tôi có thể đi cùng được không?” Lâm Tuần hỏi.


Dù sao thì cũng chỉ là thêm một người ăn chung bữa cơm, Lạc Cẩm Hi thoải mái hất nhẹ cằm: “Đi thôi, cậu gọi thẳng tên tôi là được rồi.”


Từ khi Lạc Cẩm Hi vào đại học đến nay, đã có không ít lần cô gặp phải tình huống có người xin phương thức liên lạc của mình, trong đó có không ít là các bạn nữ, đa phần họ chỉ lặng lẽ nằm yên trong danh sách bạn bè của cô thôi, thật ra cô với bọn họ cũng không giao lưu gì nhiều, nhưng họ lại rất nhiệt tình thả tim và khen ngợi mỗi khi cô đăng bài. Tất nhiên, không phải ai xin phương thức liên lạc cô cũng cho. Cho Lâm Tuần chủ yếu là vì cậu ta là bạn cùng phòng với Hạ Ngạn Hoài, hơn nữa cậu ta còn để lại cho cô ấn tượng “sinh viên đại học nhỏ yếu bất lực”. Quan trọng là nhìn cậu ta trông cũng không giống người xấu. Trước đây Lạc Cẩm Hi từng nghe Hạ Ngạn Hoài nhắc đến người bạn cùng phòng này, ở ký túc thì khá hoạt bát, nhưng bây giờ nhìn qua lại có vẻ trông nhã nhặn hơn nhiều, có hơi giống cô bạn cùng phòng Chu Mạn San của cô, là kiểu người có thể chuyển sang nhân cách thứ hai bất cứ lúc nào.


Lạc Cẩm Hi nhớ rõ mình hơn chín giờ đã tùy tiện ăn qua loa một chút rồi, vậy mà bây giờ lại đói thành như vậy cũng hơi kỳ lạ.


Thư viện gần căng tin, suốt dọc đường Lâm Tuần đã chủ động tìm đề tài bắt chuyện với cô, nhưng trong đầu cô thì chỉ loanh quanh một chuyện: lát nữa mình đi cửa sổ nào mua cơm đây. Đến khi bưng khay cơm ngồi xuống bàn ăn, tâm trạng của cô đã tốt lên thấy rõ, khẩu phần ăn của cô trông qua cũng không ít, chứng tỏ cô là một cô gái ăn rất khỏe. Lạc Cẩm Hi hồi nhỏ mũm mĩm, trông cực kỳ đáng yêu, nhưng cô lại bị mấy đứa nhóc đáng ghét trêu chọc là béo, cô rất tức giận, về nhà vừa khóc vừa kể khổ với bố mẹ một trận, càng kể càng tức, kết quả là cô ăn thêm nửa bát cơm nữa. Mãi đến khi lên trung học cơ sở, cô vẫn có phần hơi tròn trịa, nhưng mà mũm mĩm cũng xinh mà.



Từ bé Lạc Cẩm Hi đã biết thưởng thức vẻ đẹp của bản thân. Mãi đến năm lớp 9, cô bất ngờ cao vọt, dù ăn khỏe cỡ nào cũng không ảnh hưởng gì đến vóc dáng, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng thon gọn hơn, cô bé vốn đã xinh xắn nay lại càng thêm rạng rỡ hơn.


Khẩu phần của cô hôm nay cũng không kém với Lâm Tuần nhiều lắm. Về khoản này, ba mẹ cô tự hào vô cùng, con gái ăn gì cũng thấy ngon, thân thể khỏe mạnh là điều rất tốt. Gầy thì có ích gì, phải khỏe mạnh mới là quan trọng.


Lâm Tuần nhìn cô gái trước mặt đang nghiêm túc ăn cơm, cảm thấy cô rất đáng yêu.


“Hình như mấy lần tôi đều thấy cậu học trong thư viện, là đang chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ à?” Lâm Tuần hỏi.


Lạc Cẩm Hi không phủ nhận: “Ừ, đúng thế.”


Giờ này đang là thời điểm náo nhiệt của căng tin, phần lớn đều là sinh viên vừa tan học, Lạc Cẩm Hi chợt phát hiện Lâm Tuần đối diện bỗng yên lặng hẳn, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía sau lưng cô. Đang thấy lạ, thì cậu ta bỗng mở miệng: “Tôi thấy bạn cùng phòng của tôi rồi.”


Bạn cùng phòng?


“Là Hạ Ngạn Hoài.” Sợ Lạc Cẩm Hi thấy mình nói chuyện khó hiểu, Lâm Tuần còn cố ý giải thích thêm: “Bên cạnh cậu ta là một đàn em năm hai cùng chuyên ngành của bọn tôi.”


Nghe nhắc đến người quen, Lạc Cẩm Hi quay đầu lại nhìn, bắt gặp Hạ Ngạn Hoài đang bưng khay cơm, đi theo bên cạnh anh chính là đàn em Vương Tịnh Thi gặp tối qua. Cô gái nhỏ hoạt bát hôm nay mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt, da trắng dáng xinh, hai người đứng cạnh nhau trông cũng khá xứng đôi.


Lâm Tuần nói: “Đàn em này lúc trước vì theo đuổi bạn cùng phòng tôi, đã tặng hoa với mấy món quà khác, nhưng cậu ta thà bỏ tiền ra thuê bọn tôi mang trả lại chứ nhất định không chịu nhận, cậu ta còn lười đến nỗi không buồn tự mình mang đi trả lại cho người ta.”


Lâm Tuần kể tiếp: “Dạo gần đây bọn tôi đang chuẩn bị một dự án, đàn em này muốn tham gia nên tìm tôi với mấy người trong nhóm nhờ vả, còn mời cả nhóm đi ăn. Ăn của chùa thì ngọng miệng, nên tôi không dám ăn, vì rốt cuộc người có quyết định cho vào nhóm hay không thì vẫn là ở Hạ Ngạn Hoài, cậu ta không đồng ý, đàn em kia lại đi cầu xin thầy hướng dẫn, sáng nay thầy còn gọi riêng cậu ta lên nói chuyện, bảo là nên tạo cơ hội cho các em khóa dưới, còn nói hồi trước cậu ta cũng được giúp như thế.”


Cái này không phải là trói buộc đạo đức chính hiệu thì là gì?


Theo như hiểu biết của Lạc Cẩm Hi về Hạ Ngạn Hoài, anh tuyệt đối không phải là kiểu người sẽ khuất phục trước thứ trói buộc đạo đức đó.


Hồi nhỏ, em họ của Hạ Ngạn Hoài từng khóc lóc đòi cho bằng được chiếc máy bay mô hình mà anh tự lắp, Hạ Ngạn Hoài cứ dửng dưng đứng nhìn thằng bé ăn vạ, đến khi người lớn chạy tới hỏi chuyện, anh chỉ nhàn nhạt chuyển hướng mâu thuẫn: “Em trai à, khó trách cậu mợ lại muốn sinh thêm con, loại trẻ con như em thật khiến người ta không ưa nổi.”



Không chỉ cậu em kia của anh chết lặng, mà cậu anh nghe xong cũng cảm thấy trời đất quay cuồng. Kết quả là đứa nhỏ kia ngồi bệt xuống đất gào khóc chất vấn bố mẹ mình có phải không cần mình nữa hay không. Dù sau đó Hạ Ngạn Hoài bị bố mẹ mắng một trận tơi tả, nhưng anh vẫn không chịu cúi đầu nhận sai. Hạ Ngạn Hoài đúng là một kẻ cứng đầu.


Lòng nhiều chuyện của Lạc Cẩm Hi bừng cháy, cô hỏi Lâm Tuần: “Bạn cùng phòng của cậu sao lại không thích người ta, rõ ràng là đàn em kia trông cũng xinh lắm mà?”


Câu hỏi này cô có đi hỏi Hạ Ngạn Hoài thì cũng không có được đáp án.


“Không biết nữa, có thể là cậu ta kén chọn chăng? Cũng không thấy cậu ta có bạn gái, nhìn thì cũng rất thẳng mà.” Lâm Tuần đáp.


“…”


Lạc Cẩm Hi tiếp tục hóng chuyện: “Vậy nhóm của các cậu có nhận đàn em đó không?”


“Không.” Lâm Tuần cúi đầu liếc qua tin nhắn trong nhóm, lại một lần nữa cảm thấy phục sát đất cậu bạn cùng phòng này: “Tối qua lúc giáo sư nhắn tin cho cậu ta, Hạ Ngạn Hoài đại khái là đã đoán ra chuyện gì rồi.”


“Thế là tối qua cậu ta lật tung nhóm chat cũ của cuộc thi năm ngoái, tìm được một đàn chị khóa trên học năm tư có năng lực rất ổn, rồi nhắn mời thẳng luôn, hơn nữa chị ấy cũng đồng ý, nên vừa vặn bổ sung đúng vị trí còn trống trong nhóm luôn.”


Một bên là đàn chị từng đạt giải cao trong cuộc thi, một bên là đàn em chưa có chút kinh nghiệm gì, là người bình thường cũng biết chọn ai. Cho dù Hạ Ngạn Hoài nói thẳng rằng không muốn có người làm vướng chân đội cũng hoàn toàn hợp lý. Xem ra anh thật sự chẳng muốn dây vào mấy chuyện nhân tình thế thái gì cả.


Bên kia, Hạ Ngạn Hoài đang đối mặt với cô đàn em cứ lẽo đẽo bám theo mình, sắc mặt vẫn không chút thay đổi, còn cô đàn em kia thì cứ luôn miệng xin lỗi: “Đàn anh, em xin lỗi, em không cố ý khiến thầy hướng dẫn gây áp lực cho anh đâu, chỉ là em thật sự rất muốn tham gia hạng mục của anh, muốn được học hỏi từ anh.”


“Em có thể tìm những lựa chọn khác tốt hơn, có thể thử vào đội khác, hơn nữa nếu em có thắc mắc gì thì trực tiếp hỏi thầy sẽ là tốt nhất, chứ trình độ của tôi không đủ để hướng dẫn ai cả.” Hạ Ngạn Hoài dứt khoát đáp.


“Đàn anh… anh đừng giận em nữa có được không?”  


“Tôi không giận.” Hạ Ngạn Hoài vốn chỉ định ăn trưa tại căng tin, nghĩ một lúc lại quyết định đóng gói mang đi. Bên cạnh có một cô gái sắp khóc đến nơi, người ngoài không biết còn tưởng anh vừa làm bắt nạt người ta nữa không chừng.


Lúc anh xách hộp đồ ăn đã đóng gói rời đi, vô tình liếc qua khu vực ngồi ăn, trong căng tin náo nhiệt ấy, có một cái gáy rất quen thuộc đập vào mắt anh. Mà đối diện cái gáy ấy lại là cậu bạn cùng phòng Lâm Tuần.


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 5: Cứng đầu
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...