Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 4: Miệng 36°C sao lại thốt ra những lời lạnh lùng như thế?


Đám cưới của người có tiền dĩ nhiên là phải làm sao cho người ta thỏa mãn mọi viễn tưởng đẹp đẽ về chuyện kết hôn.


Chồng của Đàm Sương sau khi tìm được giày cưới của vợ mình liền phấn khởi quỳ một gối xuống mang cho cô dâu, rồi trực tiếp bế ngang vợ mình lên như công chúa trong tiếng ồn ào của mọi người xung quanh.


Địa điểm tổ chức đám cưới không phải ở đây, ngoài cổng đã đậu một hàng dài siêu xe sáng loáng. Xe nào lái ra cũng khiến người qua đường dừng lại chụp ảnh lia lịa.


Lạc Cẩm Hi không nhịn được cảm thán: “Nếu cảnh này mà xảy ra ở nhà tôi, thì với phong cách thanh liêm của ông nội tôi chắc thế nào cũng bị nghi ngờ mất.”


Ông nội cô luôn cổ vũ phong cách sống đơn giản, nên dù đã về hưu ông cũng vẫn nhất quyết ở căn nhà cũ trước kia. Bố mẹ Lạc Cẩm Hi mấy lần ngỏ ý muốn đón ông về ở cùng để tiện chăm sóc, nhưng ông đều kiên quyết không nghe. Ông nội và bác cả cô đều làm chính trị, giờ anh họ cũng đang phát triển theo hướng đó, nhưng ngoại trừ bố mẹ cô làm ăn buôn bán không tệ ra, thì tổ tiên nhà họ Lạc vốn dĩ cũng không thiếu tiền. Chỉ là ông nội cô là một đảng viên lâu năm, có nguyên tắc và tác phong riêng của mình.


Hạ Ngạn Hoài nghe vậy liền tiếp lời: “Không phải cậu cũng có một chiếc G63 to đùng rồi à?” 


Còn dán cả lớp decal màu hồng nhạt nữa.


Hạ Ngạn Hoài từng ngồi xe do Lạc Cẩm Hi lái một lần, ban đầu anh còn lo cô lái chưa vững, nhưng vừa đạp ga một cái, người biết thì nghĩ cô mới tập lái, người không biết thì lại tưởng đang đóng phim “Fast & Furious”. Kỹ thuật lái xe của Lạc Cẩm Hi không tệ, chỉ là cô nổi loạn hơi muộn, rất thích đua xe.


Nhưng trong nhà không cho phép, hễ cô chơi là sẽ dọa đánh gãy chân cô.


“Sau khi tốt nghiệp, tôi muốn có một gara xe toàn màu macaron.” Tiểu Lạc bày tỏ mong ước của mình về một tương lai tươi đẹp.


Hạ Ngạn Hoài: “…”


Lạc Cẩm Hi chính là kiểu con gái tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, yêu cái đẹp, lãng mạn và rất coi trọng cảm giác nghi thức. Lúc suy nghĩ của Hạ Ngạn Hoài còn chưa chín chắn hơn bây giờ thì anh đã không ít lần suy nghĩ, một cô gái suốt ngày mơ mộng lãng mạn như Lạc Cẩm Hi, sau này ai sẽ chịu nổi đây? Câu hỏi ấy đến giờ vẫn chưa có đáp án.


Đám cưới lần này của Đàm Sương lấy tông màu tím làm chủ đạo, đơn giản vì đó là màu mà cô dâu yêu thích nhất. Nhóm người theo đoàn như bọn họ thực ra cũng chẳng có nhiệm vụ gì, đến giờ thì cứ vào bàn ngồi là được.



Lạc Cẩm Hi đã nhìn thấy bố mẹ mình, còn có cả chú Hạ và dì Giang trong lễ cưới. Tuổi tác của bố mẹ cô và bố mẹ của Hạ Ngạn Hoài cũng xấp xỉ nhau, nên cô và Hạ Ngạn Hoài đều gọi bố mẹ đối phương là chú và dì.


“Ai da Hi Hi, hôm nay con xinh quá, lại đây cho dì Giang ngắm cái nào.” Mẹ của Hạ Ngạn Hoài vẫn luôn rất quý cô con gái bên nhà sát vách này, giống hệt như bố mẹ Lạc Cẩm Hi quý cậu con trai chín chắn điềm đạm bên kia vậy. Con người ta luôn canh cánh vì những điều không có được.


“Dì ơi, nãy con cướp được rất nhiều bao lì xì luôn đó, chị Sương Sương còn nhét thêm cho con một cái nữa cơ.” Chút kiêu ngạo đáng yêu ấy của cô, từ nhỏ đã khiến các vị phụ huynh cưng chiều hết mực.


“Con chia cho mọi người một ít, hưởng chút không khí vui mừng nhé.” Lạc Cẩm Hi móc bao lì xì trong túi xách ra, chia cho bố mẹ cô và cả bố mẹ Hạ Ngạn Hoài. Bên trong có bao nhiêu tiền thật sự không quan trọng, chủ yếu là không khí vui vẻ.


“Ôi chao!” Giang phu nhân cứ như vậy dễ dàng bị dỗ cho vui vẻ, rồi tiện miệng nhắc đến con trai mình: “Hạ Ngạn Hoài đâu rồi, to xác như vậy mà một bao lì xì cũng không giành được sao?”


Cậu con trai lớn Hạ Ngạn Hoài đang đứng ngay cạnh Lạc Cẩm Hi, giơ tay chỉ vào cô bạn thanh mai của mình, giọng cực kỳ bình tĩnh, nói: “Đều cho cô ấy hết rồi.”


Giang phu nhân không nói lời nào, mà chỉ biết thở dài trong lòng. Đúng là đứa con trai vô dụng.


Hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ đến giờ mà vẫn chưa có chút tia lửa nào, người lớn dù có muốn tác hợp cũng vô ích, nhỡ đâu mai mối không thành lại biến khéo thành vụng, phá hỏng mối quan hệ thân thiết vốn có của hai đứa nhỏ thì đúng là không có gì tốt.


Tiệc cưới thì tất nhiên phải có phần ăn uống.


Trên sân khấu phía trước đang chiếu vlog kể lại hành trình yêu đương của cô dâu chú rể, khiến Lạc Cẩm Hi xem đến xúc động nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng.


“Hu hu hu sao mà lại ngọt như vậy…”


Hạ Ngạn Hoài sớm đã quen với cái kiểu này của cô, anh tiện tay đưa khăn giấy qua: “Đừng khóc nữa, khóc nữa là trôi hết lớp trang điểm đấy.”


Một giây sau, Lạc Cẩm Hi đã thu nước mắt lại ngay lập tức. Nhìn là biết, hôm nay Lạc Cẩm Hi thật sự rất hài lòng với lớp trang điểm này.


Hạ Ngạn Hoài hiểu cô quá rõ, thậm chí anh còn biết mình nên nói gì để khiến cô gái đang chìm đắm trong thế giới tình yêu ngọt ngào lãng mạn kia kìm lại cảm xúc của mình.




Chú rể cũng không phải không đẹp trai, là một chàng trai trẻ cao mét tám, diện mạo sáng sủa, chỉnh tề, rõ ràng là người có yêu cầu với ngoại hình cao, nhìn dáng người cũng thấy có tập gym, biết cách ăn mặc, đặt vào đời thực thì đúng là kiểu người rất ưu tú. Ai nhìn vào cũng thấy đây đúng là một cặp đôi rất xứng đôi.


Sau đó bắt đầu lên món, Lạc Cẩm Hi cũng nghiêm túc nhập tiệc. Cô từ nhỏ đã như vậy, tính cách cởi mở nhưng cũng dễ xúc động, miệng ngọt mà ăn uống cũng tốt, là kiểu con gái rất được lòng phụ huynh. Kiểu còn lại là như Hạ Ngạn Hoài, thông minh, biết lo nghĩ, ai cũng phải khen dễ nuôi.


Khi cô dâu chú rể xuống sân khấu đi chúc rượu từng bàn, Lạc Cẩm Hi bưng ly đồ uống có cồn được pha thêm nước trái cây lên nhấp một ngụm rất vui vẻ, dù sao bố mẹ cô cũng có mặt, uống một chút cũng không sao. Cuối buổi tiệc, Hạ Ngạn Hoài trông thấy cô đang tựa vào lòng mẹ mình nũng nịu. Dì Trang vừa cười vừa trách yêu con gái lớn từng này rồi mà còn làm nũng với mẹ, nhưng rõ ràng nụ cười trên mặt đã không thể giấu được, còn mẹ của anh, bà Giang thì nhìn cô con gái nhà người ta với vẻ mặt ghen tị.


“Mẹ” Hạ Ngạn Hoài nhắc nhở, “Con không làm mấy chuyện đó đâu, kỳ lắm.”


Con trai hai mươi tuổi rồi mà còn nhào vô lòng mẹ làm nũng thì ra thể thống gì nữa chứ.


Sau đó anh liền bị bà Giang đánh một cái.


Tham dự đám cưới xong, Hạ Ngạn Hoài tiện thể kiêm luôn vai trò nhiếp ảnh gia cho Lạc Cẩm Hi. Cô rất thích tạo hình hôm nay, nhưng tất cả nhiếp ảnh gia ở hiện trường đều đang tập trung phục vụ cô dâu, người duy nhất có thể nghe cô sai khiến tất nhiên chỉ có tay nghiệp dư tên Hạ Ngạn Hoài mà thôi. Nhưng rõ ràng là anh đã qua huấn luyện, nên đặc biệt giỏi việc chụp ảnh cá nhân cho cô Lạc nào đó, nói chung toàn là kỹ năng bị cô soi mói mà luyện ra.


Đám cưới kết thúc, Lạc Cẩm Hi về nhà nằm bẹp suốt một ngày, vừa nằm vừa than vãn sự mông lung của một sinh viên sắp vào năm cuối đại học. Bố cô đi ngang qua, tiện tay nhét cho cô một cái bánh bao hấp do mẹ cô tự tay làm.


“Đừng than vãn nữa, thật sự không muốn đi làm thì thi nghiên cứu sinh đi.” Bố Lạc nói với con gái như vậy.


Lạc Cẩm Hi vừa ăn vừa lẩm bẩm: “Bố, bố không biết giờ thi nghiên cứu sinh khó đến mức nào à? Không chỉ thi khó, mà tìm việc cũng khó nữa, giống như bọn con học tiếng Anh, ra ngoài có mấy ngàn tệ một tháng là chuyện thường.”


“Bố biết mà.” Bố cô đeo kính lên, bắt đầu nhìn vào máy tính bảng trong tay: “Gần đây công ty bố có phỏng vấn mấy người, có cả nghiên cứu sinh trường con, mức đãi ngộ của vị trí đó cũng chỉ đến thế thôi, không cao cũng không thấp.”


Hai năm nay tình hình việc làm căng thẳng, tuyển người không dễ, tìm việc cũng không dễ.


“Bố yêu quý, nếu con tốt nghiệp rồi mà không tìm được việc, bố mẹ có nuôi con không?”


“Nuôi chứ, không thì tiền của bố mẹ làm ra để lại cho ai tiêu?”



Lời than thở của Lạc Cẩm Hi làm cho bố cô bỗng nhớ đến con gái hồi còn nhỏ, lúc ấy lên tiểu học, có một buổi tối cô đeo cặp sách về nhà hỏi: “Bố mẹ ơi, nếu con biến thành một con mèo nhỏ, bố mẹ còn nuôi con không?”


Bà Trang đáp: “Nuôi chứ, mèo con đáng yêu thế cơ mà.”


“Thế nếu con biến thành một con chuột thì sao?”


Bà Trang hơi nhíu mày: “Vẫn nuôi, Cẩm Hi của mẹ dù là chuột thì cũng là chuột con dễ thương nhất.”


Thế là cô bé học sinh tiểu học bắt đầu được đà lấn tới: “Vậy nếu con là một con gián thì sao?”


Gián với nhện là hai thứ mà bà Trang sợ nhất trên đời, bà thật sự không thể chịu nổi. Nhưng lúc ấy, cô bé Lạc Cẩm Hi vẫn còn chưa hiểu chuyện, thấy nét chần chừ và kháng cự hiện rõ trên mặt mẹ, nước mắt đã bắt đầu ngân ngấm trong hốc mắt.


Đúng lúc này, bố cô vội lên tiếng dỗ dành: “Nuôi, nuôi chứ, bố còn tìm thêm mấy con gián nhỏ khác làm bạn với con nữa.”


Không thể nghi ngờ, gia đình của Lạc Cẩm Hi vô cùng ấm áp, cũng chính vì vậy mới nuôi dạy nên một cô con gái có tính cách như thế.


Kết thúc kỳ nghỉ cuối tuần, hai người lại một lần nữa bắt đầu lên đường quay về trường học. Bởi vì quá nhớ chiếc giường nhà mình, nên từ tối thứ bảy đến hết ngày chủ nhật, Lạc Cẩm Hi gần như không rời khỏi nhà nửa bước, tự nhiên cũng không gặp mặt Hạ Ngạn Hoài. Nhưng lúc đang ăn cơm, cô có nghe thấy bố mình ở ngoài đi dạo nói chuyện với Hạ Ngạn Hoài.


Hai người cùng quay lại trường vào tối chủ nhật. Trên đường đến nhà ga, Lạc Cẩm Hi đã không nhịn được mà chọc chọc tay Hạ Ngạn Hoài, hỏi thăm tình hình gần đây của anh.


“Tôi nghe nói dạo này có đàn em theo đuổi cậu đấy nhé?”


Hạ Ngạn Hoài nhìn cô một cái: “Lại xem cái topic tám nhảm nào rồi?”


Căn bản là không cần xem mấy bài topic nhảm nhí gì cả, chỉ riêng trong ký túc xá của cô thôi, Hạ Ngạn Hoài đã là nhân vật rất được chú ý rồi. Chu Mạn San là một người yêu cái đẹp, bất kể là nam hay nữ, chỉ cần đẹp là cô ấy thích. Hạ Ngạn Hoài là một trong số ít người có ngoại hình lẫn năng lực chuyên môn đều không có gì để chê ở Đại học Thịnh An. Anh gần như đã được nhiều người tôn sùng là “nam thần” ở trường. 


Chỉ là, mấy danh xưng như “nam thần”, “nữ thần” trong đại học đa phần cũng chỉ là trò vui cho có, vì trước đó không biết ai rảnh mà lập ra một cuộc bầu chọn nam thần nữ thần của Đại học Thịnh An. Người được bầu hạng nhất nam thần là một anh bạn mèo, có biệt danh là “nam thần” của trường bọn họ, là một con mèo mướp mập mạp đáng yêu.



Đó mới thật là “nam thần” chính hiệu, được công nhận đàng hoàng.


Hạ Ngạn Hoài thậm chí chỉ xếp hạng mười, trước anh là một loạt đối thủ như mèo, minh tinh, nhân vật hoạt hình trừu tượng và cả nam chính trong game otome.


Gần đây, cô đàn em học cùng chuyên ngành kia theo đuổi Hạ Ngạn Hoài khá rầm rộ, đến mức Lạc Cẩm Hi cũng nghe thấy.


“Chuyện này sao gọi là tám nhảm được? Cậu chỉ cần nói cho tôi biết có thật hay không là được rồi, tôi nghe người khác nói thì sao biết thật giả?”


Cái kiểu trực tiếp hỏi nhân vật chính của tin đồn như thế này, đổi lại là người khác cũng chẳng thực hiện được.


“Không có đâu.” Hạ Ngạn Hoài nói.


“…”


Hỏi trực tiếp thế mà vẫn không ăn được miếng dưa nào.


Ra khỏi ga tàu điện ngầm, hai người duy trì khoảng cách cách nhau hai ba bước chân. Hạ Ngạn Hoài đi ở phía sau, xung quanh cũng có  không ít người, đều là sinh viên Đại học Thịnh An vội vã quay về trường vào tối chủ nhật. Khoảng cách giữa Lạc Cẩm Hi và Hạ Ngạn Hoài cũng không tính là xa, nhưng nhìn từ ngoài thì cũng chẳng thể đoán được họ có quen nhau hay không.


Vốn dĩ cô định quay đầu lại xem anh có bị lạc hay không, ai ngờ đầu còn chưa kịp quay, phía sau đã vang lên một giọng nữ:“Đàn anh ơi!”


Hạ Ngạn Hoài cứ như vậy nhìn tiểu thanh mai của mình ngay khi nghe người khác gọi tên anh liền rất mượt mà xoay đầu trở lại như chưa từng có ý định quay ra phía sau, hơn nữa cô còn né người, đi chệch sang một bước, nghiêng người kéo giãn thêm hai bước khoảng cách.


Cô nữ sinh đuổi kịp nói với Hạ Ngạn Hoài:“Đàn anh, em nghe nói hạng mục anh đang làm là để chuẩn bị tham gia cuộc thi thiết kế chương trình tháng tám đúng không ạ? Anh có thể cho em tham gia cùng không? Em nhất định sẽ cố gắng hết sức!”


Lạc Cẩm Hi đi phía trước vài bước, chăm chú lắng nghe động tĩnh phía sau. Cô nghe thấy trúc mã của mình trả lời đàn em một cách máy móc: “Không được, trình độ của em còn chưa đủ.”


“……”


Cái miệng 36 độ này, sao lại có thể thốt ra những lời lạnh lùng như thế?


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 4: Miệng 36°C sao lại thốt ra những lời lạnh lùng như thế?
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...