Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 9: Khó khăn khi chọn quà tặng
Mùa hè này của Lạc Cẩm Hi vì kỳ thực tập mà trở nên vô cùng bận rộn, thậm chí cô còn tranh thủ thi luôn IELTS. Có một số thứ, lúc thi không biết sẽ dùng để làm gì, nhưng nghĩ sau này biết đâu lại cần đến, thế là thi luôn cho rồi.
Bố mẹ Lạc Cẩm Hi cũng góp ý với cô rằng nếu thật sự chưa nghĩ ra sau khi tốt nghiệp sẽ làm gì thì học tiếp hai năm nữa cũng được, thi nghiên cứu sinh hoặc nộp hồ sơ du học gì gì đó.
Quy mô công ty của bà Trang không tính là nhỏ, Lạc Cẩm Hi chỉ là thực tập sinh ở một bộ phận trong đó, lúc vào cũng đã làm theo quy trình phỏng vấn thông thường, không ai gọi điện hay nhắn nhủ gì đến cấp trên trực tiếp của cô, nên nói cách khác, chẳng ai biết thân phận của cô cả. Đến tháng Chín, lãnh đạo bỗng nhiên hỏi cô có dự định gì sau khi tốt nghiệp, hỏi cô có muốn ở lại làm việc không, còn nói định để dành cho cô một suất chuyển sang nhân viên chính thức. Nhìn ra được lãnh đạo có ý muốn bồi dưỡng mình, nhưng Lạc Cẩm Hi vẫn cảm kích mà từ chối. Dù sau này cô có quay về kế thừa sản nghiệp đi nữa, mẹ cô cũng sẽ không để cô ở lại mãi trong bộ phận này.
Thỉnh thoảng tan làm về nhà, cô lại bắt gặp Hạ Ngạn Hoài đang chạy bộ, anh rảnh rỗi đến mức ngày nào cũng kiên trì tập luyện. Hạ Ngạn Hoài là người chưa từng thật sự bước chân vào chốn công sở, thế nên anh rất khó để hiểu được những oán khí của Lạc Cẩm Hi sau khi đi làm, nhưng cô cũng chỉ dừng lại ở mức than vãn thôi, chứ sức lực của cô vẫn đủ để đánh nhau với một con bò.
Với Lạc Cẩm Hi mà nói, tháng này Hạ Ngạn Hoài nghỉ hè ở nhà, công dụng duy nhất của anh chính là làm bạn ăn cơm với cô.
Lần đầu tiên được nhận tiền lương thực tập, Lạc Cẩm Hi trịnh trọng mua tặng bố mẹ mình mỗi người một món quà nhỏ, tiện thể còn kéo Hạ Ngạn Hoài ra ngoài ăn một bữa ra trò. Chỉ riêng bữa đó thôi đã tiêu mất một phần tư tiền lương của cô. Thấy Lạc Cẩm Hi tiếc tiền đến mức mặt mày nhăn nhó, Hạ Ngạn Hoài hiếm khi cười đến nỗi phải cúi đầu che mặt, vai anh run run, muốn nhịn nhưng lại không nhịn nổi.
Lạc Cẩm Hi còn lẩm bẩm bên cạnh: “May mà mấy người kia không có ở thành phố Hòe, không thì bữa này ăn bay luôn cả tháng lương của tôi rồi.”
Vì cười quá lâu, Hạ Ngạn Hoài đã bị cô đánh “bốp” một phát lên vai.
Mấy nghìn tệ tiền lương thực tập đối với họ chẳng là gì, nhưng vì đây là số tiền do chính tay mình nghiêm túc đi làm kiếm được nên lại mang ý nghĩa rất đặc biệt. Mời bạn bè đi ăn một bữa là chuyện quá đỗi bình thường.
Chưa đến tháng Mười, Hạ Ngạn Hoài đã quay về trường. Lạc Cẩm Hi còn mười mấy ngày nữa mới hết kỳ thực tập, tiện thể cô cũng nghỉ luôn kỳ nghỉ Quốc khánh. Cho đến khi vào đúng ngày Quốc khánh, cô nhìn thấy email công việc từ đối tác nước ngoài gửi đến, cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà chạy đi mách tội với sếp lớn trong nhà. Hai vợ chồng ông Lạc bà Trang ngồi nghiêm chỉnh trong phòng khách nghe con gái mình tố khổ về các nhà tư bản: “…”
Ông Lạc lên tiếng: “Hi Hi, hay là để bố tăng ca thay con nhé?”
Lạc Cẩm Hi liếc mắt: “…Thế bố trả con tiền làm thêm đi, tối nay con còn muốn ăn tôm hùm nữa.”
Thế là Lạc Cẩm Hi thành công nhận được từ bố mẹ một khoản tiền tăng ca không nhỏ cùng một bữa ăn hoành tráng.
Nhà họ Lạc từ trước đến nay luôn theo phương châm giáo dục động viên, mà Lạc Cẩm Hi cũng là đứa trẻ phù hợp với kiểu giáo dục này, bố mẹ cô đã sớm nhận ra điều đó từ khi cô còn rất nhỏ. Hồi còn bé cho cô đi học múa, dù cô có kêu đau kêu mệt, nhưng chỉ cần khen cô múa đẹp, cô sẽ cắn răng kiên trì tiếp tục. Luyện đàn piano và violin cũng vậy, sau đó đến học văn hóa, chỉ cần có tiến bộ, bố mẹ cô chưa bao giờ là kiểu người dội gáo nước lạnh làm con gái mất hứng.
Ở một mức độ nào đó, việc khen ngợi cũng là một dạng dụ dỗ, và cũng nhờ vậy mà hai vợ chồng họ đã giúp con gái đậu vào được một trường đại học thuộc top 985.
Đi làm tất nhiên là có oán khí, nhưng lúc thật sự nạp đơn xin nghỉ việc, Lạc Cẩm Hi vẫn thấy hơi xúc động. Chốn công sở đúng là một nơi kỳ lạ, chỉ cần bước chân vào rồi thì kiểu gì cũng bị rèn cho ra chút thuộc tính trâu ngựa.
Đến năm tư mới quyết định có thi nghiên cứu sinh hay không cũng không tính là quá vội vàng.
Vốn dĩ Lạc Cẩm Hi là kiểu người tràn đầy năng lượng, lúc đi làm thì than trời oán đất, nhưng điều đó cũng không cản việc cô hoá thân làm trâu ngựa vừa năng suất vừa dẻo dai.
Trường Đại học Thịnh An lại đón một khóa tân sinh viên mới. Mùa quân sự đầu năm cô không tham gia, nhưng trên mạng thì thấy các bài đăng tràn lan khắp nơi. Năm nào mùa quân sự cũng có chuyện vui để xem. Chu Mạn San nói, năm nay cũng có mấy đàn em gây chấn động cả hội diễn văn nghệ quân sự.
Cô ấy còn rất thành kính chắp tay trước ngực cầu khấn: “Cầu mong các đàn em giành được quyền ưu tiên chọn bạn đời hãy biết trân trọng cơ hội, đừng giống như hai người bạn cùng phòng của tớ, ế sưng ế sỉa suốt bốn năm.”
Hai người bạn cùng phòng ở đây chính là nói Lạc Cẩm Hi và Hà Hàm. Rõ ràng bọn cô chính là kiểu người mà cả nam lẫn nữ đều mê, vậy mà vẫn không thể tìm được một ai khiến trái tim rung động giữa biển người mênh mông.
Lạc Cẩm Hi cảm thấy mình hơi oan, liền phản bác: “Đâu phải là tớ không muốn yêu đương, chẳng qua là tớ chưa gặp được người mình thích thôi mà?”
Tính cách và mạng lưới quan hệ xã hội của cô cũng chứng minh cô là kiểu người rất được yêu mến, chỉ là cô vẫn chưa gặp được người mình thích, mà đã không thích thì không thể miễn cưỡng bản thân được.
Chu Mạn San cảm thán: “Từ năm nhất đến giờ, tuy thỉnh thoảng cũng có vài con cóc ghẻ tới làm phiền cậu, nhưng cũng có mấy người chất lượng cao đấy chứ, người ta cao mét tám mấy, mặt mũi y như hot boy mạng, còn có cả cơ bụng cơ ngực, nhìn ngon lành cành đào mà?”
Lại là một hồi ôn lại chuyện xưa.
Lạc Cẩm Hi cũng nhớ ra đôi chút: “Sau này không phải cũng có một người bị bóc phốt à?”
Người có ngoại hình xinh đẹp lại thêm chút tài nghệ thì thời đi học rất dễ thoát ế. Trong số những người từng theo đuổi Lạc Cẩm Hi, có một cậu bạn học nhảy hip hop, nói là đẹp trai thì đúng là cũng có nét, nhưng phần nhiều là nhờ phong cách ăn mặc và khí chất tạo nên. Cậu ta theo đuổi cô được một thời gian, nhưng vì cô không bật đèn xanh nên dần dần cũng đành rút lui. Sau khi năm nhất đại học kết thúc, có một cô gái đăng một bài tâm thư dài như sớ trên diễn đàn tỏ tình của trường, bóc phốt cậu bạn kia một lúc hẹn hò bốn, năm người. Hoá ra ngay từ khi nhập học cậu ta đã có bạn gái, chỉ là cô ấy học ở trường khác, đến kỳ nghỉ hè, cô bạn gái chính thức kia tình cờ phát hiện cậu ta lén lút qua lại với mấy người khác, tức quá nên mới vào tường tỏ tình của Đại học Thịnh An để bóc phốt, bên dưới bài còn đính kèm vài bức ảnh làm chứng, kêu gọi các nữ sinh trong trường cảnh giác. Lúc đó mọi người ăn dưa rất náo nhiệt. Lạc Cẩm Hi lúc đó cũng hóng hớt rất hăng, nhưng sau khi hóng xong cũng chẳng có cảm xúc gì, vì dù sao thì chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Chu Mạn San cũng nhớ tới bậc thầy quản lý thời gian kia, khựng lại một giây rồi hỏi tiếp: “Người ta theo đuổi cậu thì cậu chẳng để mắt, vậy còn cậu, bình thường không có ai khiến cậu rung động sao?”
Thực ra nhan sắc sinh viên của Đại học Thịnh An nhìn chung cũng không tệ, trước kia cũng từng có người nổi tiếng bước ra từ đây mà. Cũng không biết phong thủy chỗ này thế nào, trước khi vào trường có quê mùa đến mấy thì đến lúc ra trường ít nhiều cũng có chút chuyển biến tích cực.
Lạc Cẩm Hi dọn về ký túc xá, bắt đầu chuẩn bị ôn thi nghiên cứu sinh. Trong phòng, Chu Mạn San cũng đang ôn thi, còn Đường Tuế Uyển thì đã ra thuê nhà bên ngoài để thực tập, Hà Hàm vừa mới kết thúc kỳ thực tập đầu tiên nên đang tự thưởng cho bản thân một kỳ nghỉ phép.
Tối đầu tiên trở về trường, Lạc Cẩm Hi đăng ngay một dòng trạng thái, đại khái là làm sinh viên vẫn sướng hơn làm thân trâu ngựa. Cô vừa đăng xong, lời mời tụ tập cũng lần lượt kéo tới, những người bạn còn ở lại trường thi nhau hẹn cô đi chơi.
Cùng lúc đó, ở khu ký túc xá nam, Lâm Tuần tất nhiên cũng nhìn thấy bài đăng của Lạc Cẩm Hi.
Dạo này Hạ Ngạn Hoài rất bận, sáng đi tối về. Tối nay vừa về đến nơi, anh bắt gặp Lâm Tuần và Trần Đình Ẩn đang bàn nhau chuyện tặng quà sinh nhật cho Lạc Cẩm Hi.
Không biết bọn họ nghe ngóng kiểu gì mà biết được sinh nhật Lạc Cẩm Hi sắp đến.
“Tiểu Hạ ca, mày mau lại đây xem giúp tao. Lạc Cẩm Hi nhìn là biết không thiếu tiền, mày thấy mấy món này có hợp với cô ấy không?”
Hạ Ngạn Hoài bước tới nhìn thử, trong giỏ hàng trên ứng dụng mua sắm toàn là hàng hiệu, nào là mỹ phẩm, đồ dưỡng da, trang sức, “bình dân” nhất còn có dây chuyền vàng. Đối với một người bạn khác giới chưa đến mức thân thiết, tặng mấy món quà này cũng đã đủ để thể hiện thành ý.
Nhà Lâm Tuần cũng không thiếu tiền, ít nhất những món quà từ vài nghìn đến hơn chục nghìn vẫn có thể mua được.
“Không món nào hợp cả.” Hạ Ngạn Hoài đáp.
Lâm Tuần còn chưa kịp nói gì, Trần Đình Ẩn đã nhịn không nổi, gần như sụp đổ: “Tao chọn quà cho bạn gái còn chưa từng khổ thế này đâu. Tao mà mua tặng bất kỳ món nào trong đống này, cô ấy chắc phải vui đến mức phong tao lên làm hoàng đế một ngày luôn đó! Mày nói thử xem có chỗ nào không ổn chứ?”
“Đồ dưỡng da thì người ta có loại mình quen dùng rồi, nên chưa chắc mấy món đó hợp.” Mỹ phẩm dưỡng da của Lạc Cẩm Hi đều do mẹ cô nhờ người đặc chế riêng, giá cả còn cao hơn mấy thứ trong giỏ hàng nhiều.
“Còn đồ trang điểm thì con gái bình thường vốn chẳng thiếu, phấn nền với son môi mà mua sai màu người ta thích là hỏng rồi… Với lại, cả bộ từ phấn nền đến son trong giỏ hàng đó xóa hết đi, màu mè hoa lá quá.”
“Vàng thì còn có giá trị đầu tư, nhưng người ta với mày đâu phải người yêu, mày nghĩ cô ấy sẽ nhận thì cứ mua đi.”
“Trang sức… xấu muốn chết.”
“…”
Toàn bộ những món quà mà hai anh chàng tỉ mỉ dày công chọn suốt cả buổi tối bị chê bai tan nát không thương tiếc.
“Không phải chứ, làm như mày hiểu rõ người ta lắm ấy. Mày cũng ế mốc mỏ ra mà sao lại rành mấy thứ của con gái quá vậy?” Trần Đình Ẩn tức tối phản bác.
Hạ Ngạn Hoài liếc cậu ta một cái, cất giọng thản nhiên: “Mẹ tao không phải phụ nữ à?”
“…”
Lâm Tuần chịu thua: “Tặng quà cho con gái sao mà khó thế không biết!”
Hạ Ngạn Hoài không nói gì, nhưng chỉ nhìn sắc mặt anh là biết, anh hoàn toàn đồng tình với câu đó. Nhiều năm qua, cứ đến tháng Mười là anh lại bắt đầu đau đầu, lúc nhỏ thì còn đỡ, kể từ sau khi trưởng thành anh mới phát hiện độ khó trong việc chọn quà tặng cho con gái càng lúc càng tăng theo từng năm. Năm nào Lạc Cẩm Hi cũng có thể soi ra điểm để chê, kinh nghiệm của Hạ Ngạn Hoài chính là bị cô chê suốt mà ra.
Dĩ nhiên không phải ai tặng quà cho cũng bị cô chê, đa phần là quà của người khác cô đều cười tươi đón nhận. Chỉ tiếc, Hạ Ngạn Hoài lại nằm trong số ít người có vinh hạnh bị cô bắt bẻ.
“Tiểu Hạ ca, vậy bình thường mày hay tặng gì cho mẹ? Cả cô bạn thân của mày nữa?”
Hạ Ngạn Hoài: “… Quà tao tặng cũng bị ghét bỏ.”
“Nguyên tắc” tặng quà của anh không áp dụng được cho tất cả mọi người, thường thì anh sẽ xem nhãn hãng nào ra mắt sản phẩm mới, có hàng mới là tặng luôn bản mới nhất theo mùa, nói chung sẽ không sai được.
“Mày tự xem mà liệu đi.”
Từ lúc Lạc Cẩm Hi lên đại học, sinh nhật cô không còn tổ chức ở nhà nữa, ngay cả cuối tuần cũng rất khó mà gặp mặt. Năm nay cô đã hẹn trước với bạn cùng phòng và mấy người bạn khác, tính ra ngoài tụ họp. Nhưng đúng vào dịp này lại nhớ đến Hạ Ngạn Hoài, lương tâm hiếm hoi trỗi dậy khiến cô hơi áy náy, bèn âm thầm hỏi riêng anh: “Năm nay sinh nhật tôi, cậu có đến không?”
Hạ Ngạn Hoài thấy khá mới lạ: “Không phải bảo giả vờ không quen nhau sao?”
Lời là do cô tự nói ra lúc mới tốt nghiệp trung học phổ thông không hiểu chuyện, nên giờ thử đặt mình vào vị trí anh mà nghĩ lại, cô cũng thấy mình đúng là hơi quá đáng. Trước kia Hạ Ngạn Hoài quản cô có hơi nhiều một chút, nhưng cùng học một trường, vậy mà phải giả bộ làm người xa lạ ba năm trời, cũng chỉ có anh là tâm lý tốt mới chịu phối hợp.
“Thôi mà, tôi sai rồi, giờ cũng năm tư rồi, ai còn bận tâm mấy chuyện đó nữa. Dù sao cậu ế, tôi cũng ế, chẳng ai ảnh hưởng ai cả. Vậy cậu có tới không? Đến lúc đó tôi sẽ giới thiệu cậu với mấy người bạn khác.”
Hạ Ngạn Hoài đáp: “Xem tình hình đã, dạo này khá bận, chưa chắc đã có thời gian đến đâu.”
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Story
Chương 9: Khó khăn khi chọn quà tặng
10.0/10 từ 49 lượt.
