Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 28: Có cần gọi cậu một tiếng “bố” luôn không?
Chuyện Hạ Ngạn Hoài biết nấu ăn, Lạc Cẩm Hi đương nhiên biết. Chỉ là bây giờ nghĩ lại, dù họ đã quen biết nhiều năm và đủ thân thiết, nhưng vẫn không phải là mối quan hệ có thể khiến anh vì cô mà xuống bếp nấu ăn.
Khi mấy món ăn thanh đạm nhưng đủ hương đủ sắc được dọn lên bàn, Lạc Cẩm Hi vẫn không hiểu rốt cuộc lần này Hạ Ngạn Hoài sang đây là có ý gì.
Cái mũi nghẹt cứng của cô hiếm khi ngửi thấy được mùi thơm, thế là cô ngồi vào bàn ăn, nhìn chàng trai trẻ lần đầu tiên bước vào căn nhà này bận trước bận sau làm bữa ăn cho mình, rồi cùng ngồi xuống.
Trong suốt thời gian vừa qua, một số hình ảnh thường xuyên hiện lên trong tâm trí Hạ Ngạn Hoài.
Lạc Cẩm Hi vốn không thích đồ ăn ở London, thỉnh thoảng ăn được món hợp khẩu vị, cô lại rùm beng quay video đăng lên mạng để kỷ niệm. Dĩ nhiên, mấy tháng xa nhà ít nhiều cũng đã rèn được cho cô biết kiềm chế, bây giờ chỉ khi nào ăn phải món đặc biệt dở tệ cô mới lại đăng đàn tố cáo cho thiên hạ biết. Ai cũng biết những thứ trên mạng ít nhiều đều có chút phiến diện, những nội dung đăng lên đều là những cái người ta muốn thể hiện ra cho người khác thấy. Thực tế Lạc Cẩm Hi không đáng thương đến thế. Chỉ là Hạ Ngạn Hoài vẫn luôn nhớ đến vẻ mặt nhăn nhó của cô khi ăn phải đồ ăn dở tệ, hoặc dáng vẻ ôm chai rượu mắt đỏ hoe của cô vào đêm hôm đó. Nhìn ngược về quá khứ, họ đã quá mức thoải mái không màng ranh giới khi ở bên nhau, nên việc Lạc Cẩm Hi thích anh, anh chắc chắn phải chịu một phần trách nhiệm.
Hạ Ngạn Hoài vẫn luôn cho rằng người trưởng thành sẽ không ngu ngốc đến mức không nhận ra tình cảm của mình. Giờ thì chính anh lại biến mình trở thành người ngu ngốc đó. Bởi vì đến tận bây giờ, lòng anh vẫn còn đang rối như mớ bòng bong.
Lạc Cẩm Hi không có ý khách sáo với anh, không dưng lại có một người vượt ngàn dặm xa xôi đến nấu cho mình một bữa ăn, vậy thì cứ ăn thôi. Nếu đổi lại là một người khác giới nào khác, cô chắc chắn sẽ không bao giờ để người ta thoải mái bước vào nhà cô như vậy. Hạ Ngạn Hoài chính là người sẽ không khiến người ta cảm thấy nguy hiểm. Thứ cảm giác an toàn hoàn toàn không có căn cứ này, cô cũng không rõ từ đâu mà có. Tay nghề bếp núc của Hạ Ngạn Hoài tốt hơn Lạc Cẩm Hi tưởng, nhưng cô không có khẩu vị, nên cũng không ăn được bao nhiêu.
“Không hợp khẩu vị sao?” Hạ Ngạn Hoài hỏi, sức ăn hiện tại của người đối diện không giống như trong ấn tượng trước đây của anh lắm.
Lạc Cẩm Hi lắc đầu: “Không, ngon lắm.”
Cảm cúm đã làm ảnh hưởng đến vị giác, cô không có cảm giác thèm ăn lắm, nếu không phải vì quá đói thì cô cũng lười nghĩ đến chuyện ăn gì.
Hạ Ngạn Hoài lại im lặng.
Trước khi đến tìm Lạc Cẩm Hi, anh đã để hành lý ở khách sạn, tắm rửa sạch sẽ rồi mới qua. Nhưng những ngày trước đó anh nghỉ ngơi không được tốt, ngay cả trên máy bay cũng ngủ không ngon, cộng thêm thời gian đến đây quá vội vàng, giống như quyết định bốc đồng, muốn đi là đi. Cũng chỉ có Hạ Ngạn Hoài mới rõ, anh đã suy nghĩ về điều này suốt bao đêm, và trước khi xác định được tình cảm của mình và giải quyết mối quan hệ giữa anh và Lạc Cẩm Hi, anh không định lảng tránh vấn đề này.
Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng, chỉ có Hạ Ngạn Hoài vẫn đang ăn. Ánh mắt Lạc Cẩm Hi từ đầu đến cuối vẫn luôn dõi theo anh, mặc kệ anh có nhìn lại hay không, cô vẫn không rời mắt. Ai bảo, tự anh dâng mình tới cửa mà.
Hạ Ngạn Hoài đại khái cũng có thể cảm nhận được ánh mắt của đối phương, chỉ là ánh mắt anh vẫn luôn né tránh. Né tránh là đúng rồi. Lạc Cẩm Hi chưa bao giờ để mình trở nên bị động trong bất cứ mối quan hệ nào.
Không biết có phải vì hệ thống sưởi trong nhà quá tốt hay không, cô bắt đầu cảm thấy cả người nóng lên.
Lạc Cẩm Hi nhìn người trước mặt ăn xong lại bắt đầu tự giác dọn dẹp, giống như một người bảo mẫu trầm lặng từ phương xa đến. Tính tự giác của anh là thứ mà bao người yêu mến. Nhất là khi tình cảm trong lòng vẫn còn đang hiện hữu, Lạc Cẩm Hi khó mà không chú ý đến anh. Hạ Ngạn Hoài quả thực rất đẹp trai.
Căn hộ cô thuê ở một mình bấy lâu nay có chút lạnh lẽo, nay bỗng nhiên xuất hiện thêm một người bận rộn loay hoay trong bếp, không gian bỗng trở nên ấm cúng hơn nhiều. Người ta bận làm việc, còn mình lại ung dung ngồi rung đùi nhàn nhã, sao trước đây cô không nhận ra cuộc sống này sung sướng đến thế nhỉ?
Hạ Ngạn Hoài dĩ nhiên đã nhận thấy ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm ở phía sau. Chỉ là khi anh từ trong bếp đi ra, vô tình chạm phải ánh mắt của cô thì hơi khựng lại. Anh nhìn cô im lặng, sau đó xoay người đi lấy cho cô một cốc nước ấm.
Anh nói: “Cậu uống thuốc đi.”
Lạc Cẩm Hi bị nghẹt mũi rất nặng, đến giọng nói cũng đã khàn khàn.
Một lát sau, Hạ Ngạn Hoài cuối cùng cũng không nhịn được mở miệng: “Cậu có thể đừng nhìn tôi như vậy nữa không?”
Không biết Lạc Cẩm Hi đang nghĩ gì, cô cúi đầu im lặng mấy giây rồi chậm rãi “ồ” lên một tiếng. Sau đó cô thật sự không nhìn anh nữa, thái độ hoàn toàn tôn trọng ý kiến của người khác.
Ngày xưa bầu không khí giữa hai người không gượng gạo thế nào, mặc dù Hạ Ngạn Hoài rất kiệm lời, nhưng Lạc Cẩm Hi lại có dư hơi sức nói thao thao bất tuyệt rất nhiều chuyện. Còn bây giờ, hai người họ cứ yên lặng chẳng khác nào những cặp vợ chồng trung niên đã hết tình cảm, ở bên nhau chỉ bằng cái nghĩa cho qua ngày đoạn tháng vậy. À, mà còn chưa hề sống chung.
Hạ Ngạn Hoài nhìn cô loay hoay với thuốc cảm, đang định mở miệng nói gì đó thì Lạc Cẩm Hi đã lên tiếng trước: “Hạ Ngạn Hoài, cậu nhìn cũng đã nhìn rồi, quan tâm cũng đã quan tâm rồi, còn tận tâm nấu cho tôi một bữa cơm miễn phí. Nếu không còn chuyện gì khác nữa thì cậu đi đi.”
Trực tiếp đuổi khách.
Hạ Ngạn Hoài đáp: “Tôi muốn nói chuyện với cậu.”
Lạc Cẩm Hi bưng cốc nước, nhìn những gợn sóng lăn tăn trong thành cốc, nói: “Bây giờ tôi không muốn nói chuyện với cậu, tôi bị cảm đã rất khó chịu rồi, cậu đừng làm ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi.”
Khi nói câu này, một cảm giác chua chát lại từ từ trỗi dậy trong lòng. Cô cúi đầu, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình. Hạ Ngạn Hoài giống như một người bảo mẫu đến nhà hoàn thành nhiệm vụ rồi bị đuổi ra ngoài, Lạc Cẩm Hi tự biết mình làm như vậy rất bất lịch sự. Nhưng chính anh mới là người bất lịch sự trước. Rõ ràng biết cô thích anh, vậy mà anh lại còn đến nhà làm những hành động dễ gây hiểu lầm như vậy.
Hạ Ngạn Hoài không nói gì nữa, rất ngoan ngoãn cầm áo khoác ra ngoài, trước khi thực sự rời đi còn nói một câu: “Tôi còn ở London thêm vài ngày, có việc gì thì cứ tìm tôi.”
Lạc Cẩm Hi: “Cậu bận việc của cậu đi, không cần quan tâm tôi.”
Thế là sau khi cánh cửa này đóng lại, có người đứng ở cửa mấy phút liền. Trong mấy phút đó, không biết Hạ Ngạn Hoài đã nghĩ gì, sau đó mới chậm chạp cất bước rời đi. Còn người trong nhà sau khi đóng cửa cũng trở nên ủ rũ.
Thực ra khi nhìn thấy Hạ Ngạn Hoài dưới lầu, ngoài sự ngạc nhiên thì Lạc Cẩm Hi còn có chút mừng rỡ. Nhưng khi anh nói đến thăm cô, cô đã cho rằng chắc là anh chỉ tiện thể đến từ chối cô thêm một lần nữa. Cảm giác yêu một người là như thế nào, Lạc Cẩm Hi cuối cùng cũng đã hiểu. Nhưng Hạ Ngạn Hoài và cô không giống nhau. Cô không thể dùng đạo đức để ràng buộc một người không thích mình.
Lên giường nằm, cô bỗng nhận được tin nhắn từ Hạ Ngạn Hoài, anh dặn cô đủ thứ, lưu ý cô phải chăm sóc bản thân thế nào khi bị cảm lạnh. Cô không trả lời.
Đêm đó cô ngủ chẳng yên, một đêm dậy hẳn mấy lần, trời vừa sáng đã tỉnh dậy. Ngoài trời tuyết đã ngừng rơi, lớp tuyết phủ trên đường phố đã được dọn sạch sẽ, chỉ còn lại một lớp tuyết mỏng trên bãi cỏ và những cành cây khô, cảnh sắc đẹp như tranh vẽ. Ngày London đón trận tuyết đầu mùa, Lạc Cẩm Hi đang ở ngoài trời, khi ấy cô còn cảm thấy lãng mạn, bây giờ bị cảm lạnh lại nảy sinh một nỗi buồn khó tả.
Chuông cửa bỗng nhiên vang lên. Lạc Cẩm Hi vô cùng kinh ngạc, ngó qua mắt mèo, bất ngờ nhìn thấy người vừa rời khỏi chỗ cô tối qua.
“Mới sáng ra, cậu làm gì vậy?”
Hạ Ngạn Hoài vẫn mặc đồ đen, trên tay anh xách theo ít đồ, vừa bước vào cửa đã nói: “Cậu đang bị cảm, đừng ăn đồ ngoài nữa.”
Anh vốn là người luôn chú trọng đến chừng mực và ranh giới, nhưng mối quan hệ của họ quả thực có thể thân thiết đến mức này, chỉ có điều đó là trước khi Lạc Cẩm Hi tỏ tình. Sáng hôm nay anh lại xuất hiện quá đường đột, giống hệt như tối qua.
Tối qua Lạc Cẩm Hi đã hạ lệnh đuổi khách, ẩn ý trong đó chính là bảo anh đừng có đến đây nữa. Hạ Ngạn Hoài là người thông minh, không thể nào không hiểu được ý của cô. Thế nhưng, thực tế là Hạ Ngạn Hoài bây giờ đã tự mình đi tìm bọc giày, xách đồ vào bếp, cởi áo khoác ngoài, bên trong là một chiếc áo len màu trắng, khiến cả người anh trông dịu dàng hơn hẳn. Anh đã hoàn thành một loạt hành động này mà Lạc Cẩm Hi vẫn chưa phản ứng kịp, hoặc là do vừa mới ngủ dậy không lâu, cộng thêm tối qua trằn trọc mãi nên đầu óc chưa đủ nhanh nhạy, thậm chí còn trơ mắt đứng nhìn Hạ Ngạn Hoài vào nhà, rồi nhìn anh đeo chiếc tạp dề màu hồng. Mọi chuyện xảy ra cứ như trong mơ, nhưng Lạc Cẩm Hi biết rõ, cô hoàn toàn tỉnh táo.
Hạ Ngạn Hoài bận rộn trong bếp. Vì Lạc Cẩm Hi không có khẩu vị nên anh đã làm cho cô một bát mì nước thanh đạm, không tốn nhiều thời gian. Bát mì nước nóng hổi còn đang bốc khói nghi ngút, mặt trên còn nổi lấm tấm vài vệt dầu. Vì Lạc Cẩm Hi không ăn hành lá nhưng thi thoảng vẫn ăn chút lá ngò, thế nên trong bát mì nước có rắc vài lá ngò xanh mướt, tổng thể trông rất ngon miệng. Lạc Cẩm Hi vốn định nói mình không có khẩu vị nhưng nhìn bát mì lại thấy thèm.
Hạ Ngạn Hoài có vẻ chưa ăn sáng đã vội chạy sang đây. Anh ngồi vào bàn ăn cùng cô, trong bếp hình như vẫn còn nấu thứ gì đó.
“Trong bếp còn nấu gì nữa thế?”
Hạ Ngạn Hoài đáp: “Nấu chút trà hoa quả cho cậu, bổ sung vitamin C.”
“…”
Lạc Cẩm Hi bỗng có cảm giác như mình đã về nước. Hồi nhỏ, cứ mỗi lần cô ốm là trong nhà lại nấu đủ loại canh nước. Chỉ có điều bây giờ việc này lại do Hạ Ngạn Hoài làm, cảm giác rất khó tả. Trong lòng cô cảm thấy ấm áp, nhưng cũng lại thấy chua xót. Nếu đã không thích cô thì không cần phải tốt với cô đến vậy. Nhưng bát mì này quá ngon, Lạc Cẩm Hi tạm thời không nói được lời đuổi người.
Ban đầu, tình yêu chỉ là chuyện của riêng cô, nhưng cục diện bây giờ lại khiến người ta không thể nào hiểu được.
“Cậu không bận việc sao?” Cô hỏi.
Người đối diện dừng lại một chút, lát sau trả lời: “Không bận lắm.”
Bữa sáng này trôi qua êm đẹp, sau đó không lâu, Lạc Cẩm Hi ôm cốc trà hoa quả ấm áp chậm rãi nhấp từng ngụm, đứng tựa vào cửa bếp nhìn bóng lưng Hạ Ngạn Hoài. Anh định làm đủ ba bữa cơm cho cô.
Lạc Cẩm Hi thấy khó hiểu: “Vậy ngày mai thì sao?”
Hạ Ngạn Hoài nói: “Tôi nấu.”
“Cũng được.”
“Ngày kia nữa thì sao?”
“Được.”
“…”
Lạc Cẩm Hi bỗng im lặng, vài giây sau lại nói: “Chỗ tôi vẫn còn phòng trống, sao cậu không xách hành lý qua ở luôn đi?”
Có lẽ là nghe ra sự mỉa mai trong lời cô, Hạ Ngạn Hoài quay đầu lại nhìn.
Lạc Cẩm Hi hỏi anh: “Hạ Ngạn Hoài, cậu lấy tư cách gì để chăm sóc tôi?”
Khoảng cách giữa hai người lại bị câu hỏi này chắn ngang.
Lạc Cẩm Hi tiến lại gần hơn, đứng cạnh Hạ Ngạn Hoài, lại áp sát hơn một chút, mùi thơm thoang thoảng tỏa ra từ người cô khiến dòng suy nghĩ của người ta xao động.
Hạ Ngạn Hoài nghe thấy cô hỏi: “Ngay cả bạn trai cũng chưa chắc đã chu đáo đến mức nào, làm bạn trai tôi thì cậu không muốn, chẳng lẽ cậu muốn làm bố tôi à?”
Trần đời này có lẽ cũng chỉ có mình bố ruột cô mới chăm lo cho cô chu toàn đến vậy.
Hạ Ngạn Hoài vừa nấu ăn vừa nghe cô nói, tâm trí không hoàn toàn tập trung. Bất ngờ nghe được câu này, tay anh liền run lên, mí mắt cũng giật giật.
Thế mà Lạc Cẩm Hi vẫn tiếp tục hỏi vặn vẹo: “Có cần tôi gọi cậu một tiếng ‘bố’ không?”
“…”
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Story
Chương 28: Có cần gọi cậu một tiếng “bố” luôn không?
10.0/10 từ 49 lượt.
