Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 29: Đừng nhìn nữa
“Đừng nói linh tinh.” Hạ Ngạn Hoài nói.
Lạc Cẩm Hi không cảm thấy mình đang nói bậy, cô cứ thế nhìn chàng trai trẻ tuổi đang bận rộn trong bếp, còn hơi nghiêng đầu, ánh mắt nóng rực.
Hạ Ngạn Hoài không thể làm lơ trước ánh nhìn như vậy, anh quay đầu nhìn sang, một lát sau, anh cất giọng bất lực: “Cậu ra ngoài trước được không?”
“Không ra, đây là địa bàn của tôi chứ không phải của cậu,” Lạc Cẩm Hi thẳng thừng bác bỏ.
Hạ Ngạn Hoài trước đây tuy lạnh lùng nhưng không phải kiểu tính cách ù lì như vậy, bây giờ trông anh như đang có tâm sự. Lạc Cẩm Hi cảm thấy tâm sự này có lẽ liên quan đến cô, nhưng cụ thể liên quan thế nào thì cô không biết.
Hôm nay căn bếp rất bận rộn, hương thơm bay ra từ bên trong đã làm sống lại khứu giác vốn khó khăn lắm mới hồi phục được của Lạc Cẩm Hi. Một người đàn ông của gia đình, vào được phòng bếp, ra được phòng khách, thế là điểm cộng lại tăng thêm một. Lạc Cẩm Hi vì thế mà cảm thấy sầu não trước thái độ mập mờ không rõ ràng này của Hạ Ngạn Hoài. Cô không hiểu, nhưng cũng không nỡ đuổi người ta ra khỏi cửa, thế nên rất thờ ơ đón nhận sự chăm sóc từ phương xa này.
Hạ Ngạn Hoài mỗi ngày đều đến nấu cơm ba bữa cho cô, cùng cô ăn cơm, giám sát cô uống thuốc, tiện thể quan sát tình hình hồi phục của Lạc Cẩm Hi. Rất nhiều lúc, Lạc Cẩm Hi còn có thể nhìn ra anh cứ ngập ngừng muốn nói gì đó lại thôi. Nhưng đáng ghét, anh cứ không chịu nói.
Lạc Cẩm Hi nghĩ anh là khách tới chơi nhà lại còn mua thịt thà cá mú tới nấu cơm cho cô, vậy thì cô cũng nên chủ động dọn dẹp sau bữa ăn để đáp lại thành ý. Chỉ là mỗi lần cô động tay đều sẽ bị anh ngăn lại: “Để tôi làm.”
Càng khiến người ta không hiểu nổi.
Lạc Cẩm Hi càng chắc chắn mình đoán đúng rồi, anh đích thị là muốn làm bố của cô. Sự chăm sóc cẩn thận này và vẻ trầm mặc ít lời của anh đã hình thành một sự tương phản.
Những ngày cuối tuần cứ thế trôi qua, Lạc Cẩm Hi lại đi học như bình thường. Cơn cảm cúm đã hành hạ cô mấy ngày trời cuối tuần này đã gần như khỏi hẳn, chắc chắn không thể thiếu công lao của Hạ Ngạn Hoài. Trái ngược với cô, sức khoẻ của anh lại rất tốt, ăn cùng cô hai ngày mà không hề bị lây. Tiết trời những ngày này khiến không ít người bị cảm.
Mấy hôm trước Lạc Cẩm Hi đã cho bạn bè leo cây, tối nay người ta lại tổ chức một buổi tụ tập khác, cô không tiện từ chối nữa. Chỉ là sau khi đến nơi, cô mới nhận ra buổi tụ tập này giống như một buổi mai mối, ghép cặp cô với Liam.
Lạc Cẩm Hi vừa mới khỏi cảm, không uống rượu.
Bên trong quán bar rất ấm áp, sau khi cởi bỏ những lớp áo khoác dày sụ, ai nấy đều ăn mặc rất mỏng manh. Sàn nhảy càng lúc càng náo nhiệt, có khi là những màn nhảy dính sát, tiếng hò reo sôi động như muốn thổi tung trần nhà. Ở một nơi như quán bar, sự đa dạng này rất hợp lý.
Một cô bạn du học sinh khác cũng đến từ Trung Quốc cầm ly rượu trong tay, khoác vai Lạc Cẩm Hi nói: “Này người đẹp, trai Tây ngon nghẻ thế kia mà cậu cũng không hôn, nghĩ gì trong đầu thế?”
Lạc Cẩm Hi: “… Thế sao cậu không hôn?”
“Tớ cũng muốn lắm chứ, nhưng người ta không để mắt đến tớ thì biết làm sao?”
Đối phương nói rồi lại tinh nghịch huých vai cô một cái: “Nhân tiện, ngoài xinh gái ra thì cậu còn bí kíp cua trai nào hay ho không? Dạo này tớ đang đổ một cậu em, muốn cưa quá.”
Lạc Cẩm Hi cũng thật thà: “…Tớ chưa từng theo đuổi ai.”
Người duy nhất cô chủ động tỏ tình là cậu bạn thanh mai trúc mã đã quen biết hơn hai mươi năm, kết quả lại ê chề thất bại. Về phương diện này, cô dường như chẳng có chút kinh nghiệm thực chiến nào cả. Nhưng nghĩ lại, trai gái gì cũng thế thôi, chỉ cần thích thì không phải làm gì thêm nữa, còn nếu đã không thích thì cố gắng mấy cũng vô dụng. Nghĩ vậy, trong lòng Lạc Cẩm Hi âm thầm mắng một người nào đó không có mắt nhìn.
Bên cạnh bỗng có một người khác ngồi xuống, một ly nước ấm được đặt trước mặt cô. Quay đầu lại, Lạc Cẩm Hi bắt gặp một đôi mắt màu xanh biếc. Đôi mắt của Liam là màu xanh lam rất quyến rũ, đặt trên người một anh chàng cuốn hút như cậu ta quả thực chẳng khác nào một viên đá quý. Người duy nhất bên cạnh nghe hiểu tiếng Trung rất biết ý vỗ vai Lạc Cẩm Hi một cái, để lại cho cô một ánh mắt đầy ẩn ý rồi cầm ly rượu chạy biến đi mất.
Lạc Cẩm Hi không hề né tránh người ngồi bên cạnh, vẫn nói chuyện bình thường với cậu ta. Chỉ là lúc này cô đã hiểu được cảm giác của Hạ Ngạn Hoài hôm trước khi bị cô nhìn chằm chằm như thế. Ánh nhìn khác nhau, cảm nhận tự nhiên cũng khác nhau. Ánh mắt của Liam sáng rực, Lạc Cẩm Hi cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, ý chí của cô cũng đang bị tra tấn. Theo gu thẩm mỹ của cô, đây quả thực là một người có ngoại hình vô cùng ưu tú, sở hữu nét đẹp phi giới tính.
Điện thoại bỗng rung lên một cái, Lạc Cẩm Hi cúi đầu nhìn màn hình, là Hạ Ngạn Hoài. Hôm nay cô chưa gặp anh. Ngày trong tuần, cô mặc định cho rằng Hạ Ngạn Hoài cần xử lý công việc, còn chuyện anh nói mỗi ngày sẽ đến nấu ăn cho cô vào hôm cuối tuần vừa rồi thì cô không cho là thật, mà cũng chẳng có gì đáng để coi là thật.
Hạ Ngạn Hoài hỏi cô khi nào về nhà. Cô trả lời bằng một dấu chấm hỏi. Ngay giây sau bên kia đã gọi điện đến.
Lạc Cẩm Hi nhìn khung cảnh ồn ào xung quanh mình, đứng dậy đổi chỗ khác để nghe điện thoại. Điện thoại vừa kết nối, âm thanh ồn ào bên cô cũng theo đó truyền sang đầu dây bên kia. Sự im lặng trong điện thoại kéo dài vài giây.
“Cậu đang ở đâu?” Lạc Cẩm Hi nghe thấy đối phương hỏi một câu như vậy.
Lạc Cẩm Hi khựng lại một chút, sau đó mở miệng trả lời: “Ra ngoài đi chơi với bạn, sao vậy?”
Ở London này cô không hề cô đơn.
“Gửi địa chỉ cho tôi, tôi đến đón cậu.”
Câu nói này vang lên bên tai, Lạc Cẩm Hi có vài lời muốn nói, nhưng đây không phải là nơi thích hợp để nói chuyện, Hạ Ngạn Hoài cũng không ở trước mặt cô. Cuối cùng địa chỉ vẫn được gửi đi.
Trong quán bar có một ban nhạc đang biểu diễn, ca sĩ chính tóc đỏ ăn mặc vô cùng gợi cảm, Lạc Cẩm Hi cũng không nhịn được mà liếc nhìn thêm vài lần. Vẻ đẹp gợi cảm khỏe khoắn đó thật khó để không thu hút sự chú ý.
Chàng trai ngồi bên cạnh thỉnh thoảng sẽ cúi đầu xuống nói chuyện với cô. Lạc Cẩm Hi cũng ghé tai lắng nghe. Bầu không khí tại hiện trường quá náo nhiệt, nếu không ghé sát thì sẽ chẳng nghe rõ được đối phương đang nói gì.
Khi Hạ Ngạn Hoài xuất hiện, ban nhạc đang biểu diễn một bài hát tiếng Anh rất nhẹ nhàng, giai điệu du dương, nhưng lời bài hát lại rất mập mờ.
Gương mặt châu Á thực ra không phải là sự tồn tại quá hiếm lạ, nhưng một gương mặt mà ngay cả khi có sự khác biệt về thẩm mỹ giữa phương Đông và phương Tây vẫn khiến người ta phải kinh ngạc đang từ từ tiến lại gần trong đám đông, những người vốn đang đắm chìm trong bản tình ca mập mờ khi nhìn thấy anh, ánh mắt sẽ bất giác dừng lại. Nhưng người mà cậu tìm đến lại không nhìn thấy cậu.
Ánh mắt Hạ Ngạn Hoài tìm kiếm trong đám đông, rất nhanh đã nhìn thấy Lạc Cẩm Hi. Cô đang nghiêng đầu nhìn anh chàng mắt xanh cao lớn bên cạnh, đối phương đang cúi đầu nói chuyện với cô, trên mặt cả hai đều đang nở nụ cười. Từ ấn tượng về anh chàng ngồi bên cạnh Lạc Cẩm Hi, Hạ Ngạn Hoài không khó để nhận ra sự mập mờ nhàn nhạt đang bao quanh hai người họ. Từ góc độ của anh thậm chí còn có thể thấy những người khác bên cạnh đang lén nhìn họ. Anh không biết thái độ của Lạc Cẩm Hi đối với người ta như thế nào, nhưng lúc này quả thực cô đang cười, ánh mắt cũng dịu dàng theo nụ cười đó. Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt cô càng làm nét đẹp của cô trở nên nổi bật. Ánh đèn trong quán bar đương nhiên không thể coi là sáng sủa, nhưng thứ ánh sáng đủ màu sắc này lại âm thầm nuôi dưỡng biết bao nhiêu mối quan hệ mập mờ rối rắm trong bóng tối.
“…”
Hạ Ngạn Hoài đương nhiên không để người đó áp sát, dứt khoát lách qua, mọi âm thanh xung quanh đều không để lọt vào tai. Đợi tới khi Lạc Cẩm Hi nhận ra, anh đã đứng trước mặt rồi.
Cô ngẩng đầu nhìn lên, ở góc nhìn này, Hạ Ngạn Hoài không có chút biểu cảm nào, nhưng ánh đèn hắt xuống, khiến đường nét trên khuôn mặt lạnh lùng của anh nhuốm thêm vài phần mờ ám.
“Cậu cảm còn chưa khỏi hẳn đã uống rượu rồi sao?” Hạ Ngạn Hoài hỏi.
Lạc Cẩm Hi lắc lắc ly nước còn lại một nửa của mình: “Tôi không uống, đây là nước.”
Lông mày anh tự nhiên giãn ra. Anh ngồi xuống một bên khác sát cạnh Lạc Cảm Hi trước ánh mắt tò mò của đám bạn cô.
Liam hỏi Lạc Cẩm Hi đấy có phải là bạn của cô không. Là bạn, nhưng không phải là bạn bè đơn thuần.
Lạc Cẩm Hi nhận ra ánh mắt dò xét của những người bạn khác, đột nhiên cảm thấy ba người họ ngồi cùng nhau đúng là có chút kỳ quặc. Cô thích Hạ Ngạn Hoài, Hạ Ngạn Hoài không thích cô. Liam thích cô, cô lại không thể cho cậu ta sự hồi đáp mà cậu ta muốn. Nói đi nói lại, bài toán về tình yêu hai chiều khó hơn tưởng tượng rất nhiều.
Người bạn du học sinh lúc nãy còn hỏi cô tại sao không hôn anh chàng Tây bên cạnh, bây giờ lại ném cho cô một ánh mắt nhìn thấu hồng trần.
“…”
Ánh mắt của Liam và Hạ Ngạn Hoài chạm nhau trong giây lát rồi bắt đầu nói chuyện với nhau với đường ngăn cách là Lạc Cẩm Hi. Tiếng Anh của Hạ Ngạn Hoài cũng không tệ, cuộc trò chuyện của hai người diễn ra khá suôn sẻ. Lạc Cẩm Hi còn giới thiệu sơ qua về họ, khi giới thiệu đến Hạ Ngạn Hoài, cô thoáng ngập ngừng, nói với Liam đây là người bạn tốt mà cô quen từ nhỏ.
“Childhood friend?” Anh chàng theo đuổi cô ở nơi đất khách quê người này nhìn người thanh niên đột nhiên xuất hiện, nghe nói là đến London thăm bạn với một ánh mắt ẩn ý.
Bất kỳ ai cũng sẽ cảnh giác với người khác giới xuất hiện bên cạnh người mình theo đuổi, huống chi đối phương lại là người có ngoại hình ưu tú thế này.
Trong không khí thoảng qua những tia lửa điện mà Lạc Cẩm Hi không hiểu được, dường như chỉ có mỗi mình Hạ Ngạn Hoài là hiểu rõ.
Hạ Ngạn Hoài không làm phiền cuộc nói chuyện của Lạc Cẩm Hi và bạn bè, nhưng tai mắt anh không phải để trưng, cho dù trong bar đang đánh nhạc xập xình, anh vẫn có thể nghe thấy một số nội dung nói chuyện của cô với người khác. Đều là những chuyện thường ngày của cô về bài tập ở trường, chuyện ăn uống ở đây, còn có cả lời mời của Liam rủ cô đi xem một bộ phim mới chiếu rạp sau giờ học ngày mai. Đúng lúc đó, tiếng nhạc trong bar bỗng nhiên lớn hơn, Hạ Ngạn Hoài không nghe ra được Lạc Cẩm Hi đã đồng ý hay từ chối, chỉ thấy bọn họ vẫn tiếp tục nói cười rất vui vẻ.
Ánh mắt của Lạc Cẩm Hi từ đầu đến cuối vẫn đặt trên người Liam. Những khoảnh khắc anh bận rộn trong bếp, đằng sau có ánh mắt cô chăm chú dõi theo giờ dường như chỉ toàn là ảo giác. Trong hoàn cảnh có người thứ ba, ánh mắt vốn thuộc về anh đã không còn nữa rồi.
Khi Hạ Ngạn Hoài nhận ra mình đang để ý đến chuyện này, khóe mắt anh liếc thấy anh chàng ngồi phía bên kia của Lạc Cẩm Hi giơ tay vén giúp cô lọn tóc rủ xuống. Ánh mắt anh khẽ động, nhưng rất nhanh đã nhận ra, mình không có tư cách để quản đến chuyện này. Trong lời giới thiệu của Lạc Cẩm Hi, anh chẳng qua chỉ là một người bạn thanh mai trúc mã.
Lạc Cẩm Hi cũng không hề bỏ mặc Hạ Ngạn Hoài, vẫn nhớ quay đầu lại nhỏ giọng hỏi anh: “Cậu có muốn uống gì không?”
Dưới ánh sáng đèn, đôi mắt của Lạc Cẩm Hi có chút lấp lánh, đường nét trên khuôn mặt cô vẫn thế nhưng dường như lại có chút khác biệt.
Hạ Ngạn Hoài lắc đầu, nhắc nhở cô một câu: “Muộn rồi, về chưa?”
“Đợi chút.”
Thế là Hạ Ngạn Hoài nán lại đợi thêm một lát, nhìn cô chào hỏi bạn bè xong mới đứng dậy theo anh ra ngoài.
Ngay trước cửa quán bar, có người ở phía sau đột nhiên gọi Lạc Cẩm Hi bằng tên tiếng Anh của cô. Liam chạy ra, gió đêm thổi qua làm rối mái tóc cậu ta, nhưng không thể làm lu mờ ngũ quan điển trai ấy được. Cậu vội đuổi đưa cho Lạc Cẩm Hi đôi găng tay cô bỏ quên, sau đó liền xoay người trở vào trong. Lạc Cẩm Hi vẫn đứng yên ở cửa nhìn theo bóng lưng vừa rời đi mãi.
Hạ Ngạn Hoài chỉ cảm thấy chướng mắt, cuối cùng anh giơ tay xoay đầu cô về phía trước.
“Đừng nhìn nữa.” Anh nói.
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Story
Chương 29: Đừng nhìn nữa
10.0/10 từ 49 lượt.
