Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 27: Phiền não
Lạc Cẩm Hi không cho rằng cảm cúm là bệnh gì to tát, chỉ là hiện tại cô đang ở nơi đất khách quê người này, sự khó chịu về thể xác cùng cảm giác lạc lõng ở nơi xứ lạ khó tránh khỏi khiến người ta nảy sinh chút sầu muộn.
Ban đầu vốn chỉ muốn ra ngoài tìm chút gì đó ăn, thế nhưng khi cô quấn mình kín mít xuống lầu liền nhìn thấy một chàng trai trẻ đang đợi bên ngoài. Thực ra người châu Á thường rất khó phân biệt khuôn mặt của người châu Âu, nhưng vẫn sẽ có những người mang khuôn mặt khiến người ta có ấn tượng sâu sắc.
“Liam?”
Chàng trai trẻ chỉ mới đứng đợi chưa lâu, vừa nhìn thấy Lạc Cẩm Hi liền nở nụ cười đi về phía cô, trong đôi mắt xanh sâu thẳm mang theo mấy phần dịu dàng.
Nếu Lạc Cẩm Hi nhớ không nhầm thì giờ phút này, người trước mặt cô phải đang tham dự buổi tụ tập do bạn chung của họ tổ chức mới đúng, chứ không phải xuất hiện dưới lầu nơi cô ở.
Liam là bạn học cùng lớp của Lạc Cẩm Hi, hai người quen nhau vì từng ở cùng một tổ, hơn nữa, Lạc Cẩm Hi từ trước đến nay rất giỏi kết bạn nên hai người nhanh chóng thân thiết. Anh chàng điển trai mắt xanh chân thành hỏi thăm tình hình sức khỏe của Lạc Cẩm Hi, trên tay cầm thuốc cảm không kê đơn mà cậu ta đã mua, và một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ.
Đối với tấm chân tình của đối phương, Lạc Cẩm Hi không ngốc đến mức không nhận ra. Cô cũng không phải không thể tiếp xúc với những chàng trai khác. Liam là một anh chàng đẹp trai rất được lòng các cô gái, cũng có không ít cô gái muốn hẹn hò với cậu ta. Cậu ta dịu dàng, chu đáo và rõ ràng là rất ưu tú, có chính kiến rõ ràng, xử lý mọi việc đâu vào đấy. Ở con người cậu ta thậm chí còn có thể thấy vài phần bóng dáng của Hạ Ngạn Hoài. Chỉ là Hạ Ngạn Hoài sẽ không bao giờ có sự kiên nhẫn tốt như vậy, một kiểu kiên nhẫn cởi mở và hào phóng với bất kỳ ai. Có đôi khi Lạc Cẩm Hi thậm chí còn cảm thấy người bạn mới quen ở nơi đất khách quê người này giống như là phiên bản tổng hợp giữa cô và Hạ Ngạn Hoài.
Con người Liam rất tốt, nhưng cô chỉ ở London học một năm, không muốn hành xử vội vàng với tình cảm của người khác và cũng là của chính cô. Thế nhưng Liam là người thông minh, cậu ta nhìn ra thái độ xa cách của Lạc Cẩm Hi, nhưng vẫn giữ vững phong thái lịch thiệp và quan tâm cô trên cương vị là một người bạn.
Lạc Cẩm Hi vốn dĩ ra ngoài định tìm chút gì đó bỏ bụng, nhưng nếu bây giờ nói ra ý định ban đầu thì chắc chắn Liam sẽ rất tự nhiên mà đề nghị đi cùng, thế nên cô đã âm thầm quyết định về nhà đợi thêm một lát nữa sẽ lại ra ngoài. Vậy nên, ngoài chiếc áo khoác đen cô đã mặc sẵn, trên cổ cô còn có thêm một chiếc khăn quàng cổ đỏ rực, trong tay xách một túi thuốc cảm do đối tượng theo đuổi mang đến. Mặc dù cô không thiếu thốn gì, nhưng tấm lòng tốt mà người khác mang đến ở nơi đất khách quê người này ít nhiều vẫn khiến người ta cảm thấy ấm áp.
Lạc Cẩm Hi vẫn có chút mê tín, cô cảm thấy sau khi nhận được sự quan tâm, bệnh cảm cúm cũng đã đỡ hơn nhiều. Sau khi vào đến nhà, cô còn ngoảnh đầu nhìn lại, thấy người bên ngoài đã quay người định rời đi mới từ từ thở phào nhẹ nhõm.
Cô đội mũ áo khoác, hơi che khuất tầm nhìn, đến nỗi khi nghe thấy có người gọi tên mình bằng tiếng Trung thân thuộc, cô còn tưởng mình bị ảo giác. Bởi vì giọng nói đó rất giống giọng của Hạ Ngạn Hoài, một người mà dù có nghĩ thế nào cũng không nên xuất hiện ở London, càng không thể ở ngay dưới lầu nơi cô ở.
“Lạc Cẩm Hi.”
Giọng nói đó lại lần nữa vang lên.
Bước chân Lạc Cẩm Hi khựng lại. Dù vẫn cho rằng tuyệt đối không thể nào có khả năng đó, nhưng cô vẫn quay đầu nhìn quanh quất. Ở một góc khuất phía sau cô, một bóng đen đã bất ngờ lọt vào tầm mắt. Ngày xưa xem phim thần tượng, phân cảnh nam nữ chính tái ngộ thường sẽ có nhạc nền lãng mạn vang lên. Thuở mới mười mấy tuổi, cô cũng đã từng mơ về một khoảnh khắc như thế. Nhưng hiện thực rất phũ phàng, không có nhạc nền, thậm chí cô còn đột nhiên ngứa mũi, muốn hắt hơi. Cuối cùng cũng hắt hơi thật. Điều đó chỉ có thể chứng tỏ rằng hai người vốn đã được định sẵn không có số làm nam nữ chính.
Lạc Cẩm Hi cũng không cảm thấy ngại, cô chỉ bị cảm lạnh, không sốt, cũng không bị hoa mắt chóng mặt. Cô nhìn ra được cái cục đen thui rất đẹp trai đang đứng trong góc kia chính là cậu bạn thanh mai trúc mã mà cô đã không gặp từ tháng Tư. Nửa năm không liên lạc khó tránh khỏi có chút lúng túng.
Lạc Cẩm Hi cảm thấy mối quan hệ giữa người với người thật kỳ diệu, mới năm ngoái thôi cô còn có thể vô tư nhìn chằm chằm vào mặt Hạ Ngạn Hoài, nhưng bây giờ nhìn thẳng vào mặt anh như vậy lại cảm thấy hơi khó xử. Thích một người vốn là một thứ cảm xúc khó dung hoà. Có người dễ dàng thu nắm, nhưng cũng có người lại vì nó mà mắc kẹt.
“Sao cậu lại ở đây?” Lạc Cẩm Hi suy nghĩ một lát, rồi từ từ bổ sung một câu, “Cậu biết địa chỉ của tôi sao?”
Vừa dứt lời, người đối diện từ từ đi về phía cô, mặc một cây đen từ đầu đến chân, vẻ mặt lạnh lùng như thể đi đòi nợ vậy.
“Cậu bị cảm à?” Hạ Ngạn Hoài không trả lời mà hỏi ngược lại.
Biết thừa còn hỏi. Chỉ cần nghe giọng của cô thì anh đã biết sức khoẻ cô đang có vấn đề.
“Thì sao?” Cảm cúm chứ có phải bệnh nan y đâu, “Cậu vẫn chưa trả lời tôi, sao cậu lại ở đây?”
Hạ Ngạn Hoài nhìn cô im lặng vài giây, rồi nói dối: “Tôi đến London công tác, tiện thể ghé qua thăm cậu.”
“Địa chỉ là xin mẹ cậu,” Anh chậm rãi bổ sung, “Tôi gọi điện cho cậu rồi, nhưng cậu không nghe máy.”
“Cậu chặn số tôi rồi nên tôi chỉ có thể dùng số khác liên lạc với cậu.” Hạ Ngạn Hoài nói thẳng.
Lạc Cẩm Hi đương nhiên nhớ mình đã chặn người ta rồi. Sự bình tĩnh của Hạ Ngạn Hoài cũng nằm trong dự liệu của cô, anh vốn không để tâm, không thích là không thích, miễn cưỡng cũng vô ích.
Nhưng làm người cũng không nên quá kém cỏi, thiếu bản lĩnh được. Sau khi Hạ Ngạn Hoài nói xong, Lạc Cẩm Hi đột nhiên xoay một vòng trước mặt anh, sau đó dưới ánh mắt khó hiểu của anh, cô nói: “Cậu xem xong rồi đấy, có thể đi được rồi.”
Hạ Ngạn Hoài: “…”
Dù trước đó chưa từng yêu đương, Hạ Ngạn Hoài cũng chưa từng thấy ai sau khi tỏ tình lại giống như một con nhím xù lông thế này cả. Lời giải thích hợp lý nhất bây giờ có lẽ chính là Lạc Cẩm Hi đã buông bỏ rồi. Nhưng rõ ràng sự lúng túng khó xử vẫn còn đó, thậm chí không rõ có mang chút hối hận nào không. Hạ Ngạn Hoài không biết, cũng không thể mở miệng hỏi. Chỉ mới vừa nãy thôi, anh đã nhìn thấy anh chàng người Anh mắt xanh từng xuất hiện vài lần trong những đoạn video cô đăng lên mạng. Đối phương đã tặng đồ cho cô, từng ánh mắt và hành động đều thể hiện tình ý.
Hạ Ngạn Hoài cũng không ngạc nhiên khi bản thân anh có sự xáo trộn về mặt cảm xúc khi nhìn thấy cảnh tượng ấy. Ở bên cạnh cô, cùng cô lớn lên, anh đã từng gặp qua rất nhiều người theo đuổi cô, nhưng không một ai khiến anh thấy vừa mắt. Anh chàng này cũng không ngoại lệ. Nhưng vì sao thì anh không nói rõ được. Hiện tại cũng chẳng còn ai xem anh là thùng rác cảm xúc để trút bầu tâm sự nữa.
“Tôi có thể lên trên kia một chút không?”
Người trước mặt đột nhiên hỏi câu này, Lạc Cẩm Hi lập tức ngước lên nhìn anh. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho việc Hạ Ngạn Hoài im lặng rồi chào tạm biệt mình rồi.
“Cậu muốn lên nhà tôi sao?”
“Ừm.”
Lần này, người im lặng lại biến thành Lạc Cẩm Hi. Bị nghẹt mũi, thở không thông khiến đầu óc cô rối mù.
“Được.”
Ban đầu bố mẹ lo Lạc Cẩm Hi ở không thoải mái, muốn tìm một căn nhà lớn hơn cho cô, nhưng Lạc Cẩm Hi lại thấy căn này rất tốt, dù gì cô cũng ở một mình, diện tích to nhỏ không quan trọng lắm. Bên trong nhà rất sạch sẽ. Khi đón Hạ Ngạn Hoài vào nhà, cô hơi khựng lại một chút, rồi theo trí nhớ lấy bọc giày đưa cho anh. Bình thường nhà cô không đón khách bao giờ nên cũng không có dép đi trong nhà cho khách, chỉ khi nào người dọn dẹp theo giờ đến thì sẽ dùng bọc giày.
Đợi cô vào nhà cởi hết áo khoác và khăn quàng cổ ra, Hạ Ngạn Hoài mới thực sự cảm nhận được sự thay đổi của cô sau vài tháng ra nước ngoài, cô đã gầy đi nhiều, cảm giác mặt cũng nhỏ đi một chút, có vẻ không tự chăm sóc bản thân tốt. Rồi anh lại đảo mắt nhìn khắp phòng khách một lượt. Nơi này rõ ràng là của một người sống một mình, không có dấu hiệu của một ai khác.
“Ngồi đi, cậu muốn uống gì không?” Lạc Cẩm Hi hỏi anh bằng giọng mũi. Lúc người ta bị ốm thật sự không thể nào hoạt bát như bình thường được.
“Không cần,” Hạ Ngạn Hoài không ngồi mà đi theo sau Lạc Cẩm Hi vào bếp, thấy tủ lạnh đầy ắp nguyên liệu nấu liền hỏi: “Cậu thường xuyên nấu ăn à?”
Không trách được Hạ Ngạn Hoài vì sao lại ngạc nhiên. Trong ấn tượng của anh, Lạc Cẩm Hi tuy không đến mức không biết nấu ăn, nhưng những món cô làm ra thật sự ngay cả bản thân cô cũng không ăn nổi.
“Liên quan gì đến cậu?” Giọng cô lạnh nhạt. Đã không thích cô rồi còn hỏi đông hỏi tây.
Hạ Ngạn Hoài không phải không nghe ra giọng điệu của cô, nhưng anh không có thái độ gì.
“Đã uống thuốc cảm chưa?”
“Uống rồi.” Nhưng thuốc cảm có phải thuốc tiên đâu mà hiệu quả nhanh thế được?
“Vừa nãy tôi thấy có người tìm cậu ở dưới lầu, là bạn mới của cậu ở bên này à?” Hạ Ngạn Hoài cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên người Lạc Cẩm Hi, cuối cùng cũng hỏi ra lời đã mấy lần trôi qua cổ họng.
“Không thì ai?”
Nói xong, cảm giác giọng mũi còn nghẹt hơn cả lúc nãy. Lạc Cẩm Hi không để ý đến Hạ Ngạn Hoài nữa, tự đi rót cho mình một cốc nước ấm, uống từng ngụm nhỏ. Chất lỏng ấm áp chảy qua cổ họng khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn chút.
Anh không hỏi thì thôi, vừa hỏi Lạc Cẩm Hi liền nhớ ra mục đích mình xuống lầu lúc nãy là tìm đồ ăn, kết quả đồ ăn chưa có, lại còn dắt thêm một người lên lầu.
“…”
Không có khẩu vị nhưng càng nghĩ càng tức, lại thêm đói.
Lạc Cẩm Hi chưa trả lời, Hạ Ngạn Hoài đã lập tức hiểu ra ý cô.
“Để tôi làm chút gì đó cho cậu ăn.” Anh vừa nói vừa bắt đầu lục lọi chiếc tủ lạnh lạ lẫm này, tìm kiếm các loại nguyên liệu bên trong.
Nơi này dù sao cũng không bằng trong nước, tuy rằng đúng là có tiền thì muốn ăn gì cũng được, nhưng vẫn có chút khác biệt. Lạc Cẩm Hi thỉnh thoảng cũng gọi đồ ăn ngoài, nhưng xui xẻo là cứ dăm bữa lại dính sao quả tạ một lần. Cô khoanh tay đứng trong bếp, nghe Hạ Ngạn Hoài hỏi cô muốn ăn gì, không muốn ăn gì.
“Cậu có ý gì đây?” Cô hỏi, “Cậu tìm tôi có chuyện gì không?”
Đều là người trưởng thành, ở trong tình cảnh mối quan hệ như của họ, Hạ Ngạn Hoài không đến mức không nghe ra Lạc Cẩm Hi muốn hỏi điều gì. Thực ra chính anh cũng đang tự hỏi mình câu đó.
“Để lát nữa hẵng nói. Cậu ra ngoài nghỉ ngơi trước đi.”
“…”
Lạc Cẩm Hi không khách sáo với anh nữa. Anh đã thích lặn lội đường xa tới tận đây nấu ăn cho cô, vậy thì cứ để anh nấu đi.
Hạ Ngạn Hoài mới đến chưa lâu, sau một lúc làm quen đã trở nên thân thuộc với căn bếp còn hơn cả chủ nhân của nó. Lạc Cẩm Hi ngồi trên sô pha trong phòng khách, chiếc áo khoác của Hạ Ngạn Hoài vắt trên chiếc sô pha đơn gần đó. Anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen bó sát, đứng trong bếp bận rộn nấu ăn, trên người còn đeo chiếc tạp dề màu hồng của Lạc Cẩm Hi. Những đường cong cơ bắp giấu sau lớp áo trông rất quyến rũ.
Ngay cái lúc Lạc Cẩm Hi dành hầu hết thời gian để nhớ nhung về anh, thì Hạ Ngạn Hoài lại đường đột xuất hiện trước mặt cô. Ánh mắt và suy nghĩ của cô đều vì điều này mà càng thêm phiền não.
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Story
Chương 27: Phiền não
10.0/10 từ 49 lượt.
