Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 16: Xa cách


“Lúc cô ấy còn nằm trong bụng mẹ, tao đã quen biết rồi.”


Hạ Ngạn Hoài không ngờ có một ngày mình lại phải nói ra những lời như thể đang tuyên bố chủ quyền trước mặt người ngoài như vậy. Anh chỉ lớn hơn Lạc Cẩm Hi vài tháng tuổi, từ khi bắt đầu có ký ức, hai người đã quen biết nhau rồi. Trẻ con mới một hai tuổi thì nào biết vì sao bên cạnh mình lại có một cô em gái bằng tuổi chứ. Với mối quan hệ thân thiết giữa hai nhà, Hạ Ngạn Hoài hoàn toàn tin rằng trước khi Lạc Cẩm Hi chào đời, ba mẹ anh chắc chắn đã bế anh đi thăm bụng bầu của dì Trang, làm tròn làm trịa mà tính thì từ khi cô còn chưa chào đời, anh đã quen biết cô rồi.


Lời này vang lên trong căn phòng ký túc xá ba người lúc này lại vô cùng khí thế. Hai người còn lại đều ngẩn ra.


“Mày nói thế là có ý gì?” Trần Đình Ẩn là người phản ứng đầu tiên: “Hai người quen nhau từ nhỏ, lại vừa đi chơi mấy hôm với nhau, hai người đâu có cùng họ, cũng chẳng giống họ hàng, chẳng lẽ là người yêu?”


Lâm Tuần vừa giây trước còn đắm chìm trong tâm trạng thất tình, phút sau đã bật dậy như thể vỡ lẽ điều gì: “Lẽ nào hai người yêu nhau bí mật nhiều năm, nhưng mày vẫn ra ngoài giả vờ độc thân? Mày có còn là người không đấy?”


“…”


Cho dù nữ thần không thích mình, Lâm Tuân cũng không oán thán. Thất vọng thì có, nhưng tình cảm vốn dĩ đâu thể đơn phương gượng ép. Người ta từng giúp cậu ta, nhưng suy cho cùng họ chẳng nợ nần gì nhau cả. Không thích, đơn giản là cậu ta chưa phải gu của nữ thần mà thôi. Nhưng cậu ta tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn nữ thần bị mấy gã trai đểu lừa tình được. 


“Tao nói bọn tao là người yêu bao giờ?” Hạ Ngạn Hoài kéo vali của mình vào phòng, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như cũ.


“Không phải người yêu mà còn hẹn nhau đi chơi mấy ngày, vậy là hợp lý à?”


Lâm Tuần lạnh mặt: “Đồ cặn bã!”


Hạ Ngạn Hoài: “… Bọn tao không phải kiểu quan hệ đó, cũng chưa từng có ý định phát triển theo hướng đó.”


Hiểu nhầm cứ tiếp tục thế này thì cũng chẳng hay ho gì, Hạ Ngạn Hoài không phải không biết nói, vì thế anh kể ngắn gọn về mối quan hệ giữa mình và Lạc Cẩm Hi. Nói trắng ra thì, là giao tình giữa các bậc phụ huynh kéo dài đến đời bọn họ. Sau đó, trong quãng đời con một của Hạ Ngạn Hoài bỗng dưng xuất hiện một cô em gái không chung huyết thống. Tuy đôi lúc cũng phiền, nhưng nhiều năm rồi anh cũng đã quen, cũng chẳng còn cảm thấy phiền hay khó chịu nữa.


Hai người bạn cùng phòng của anh nghe xong thì đều im lặng, hồi lâu sau, Lâm Tuần mới lên tiếng: “Vậy sao hai người bọn mày lại giả vờ không quen biết?”


“Để tránh tình huống như bây giờ.”


Hạ Ngạn Hoài cũng hiểu được nỗi phiền muộn năm xưa của Lạc Cẩm Hi, bọn họ đúng là thường xuyên bị người khác gán ghép. Ngay cả người quen thân với hai đứa cũng dễ nảy sinh hiểu lầm, nếu sau này Lạc Cẩm Hi gặp được người mình thích trong những năm tháng đại học, rất có thể người ta cũng sẽ hiểu sai về mối quan hệ của họ. Dù sao thì bọn họ cũng đâu phải anh em ruột. Đều là người trưởng thành rồi, cho dù thân thiết cỡ nào cũng phải biết giữ khoảng cách.


Nghe xong lời của Hạ Ngạn Hoài, Lâm Tuần như quả bóng xì hơi, lặng lẽ quay về ôm máy tính tiếp tục rầu rĩ.



Trần Đình Ẩn lại cảm thán thêm một câu chí mạng: “Bảo sao hai người bọn mày đều ế.”


Nói xong, cậu ra còn quay sang an ủi Lâm Tuần: “Này Tiểu Lâm, hay là thôi đi, người ta đến cả cụm cỏ ngon gần hang còn chẳng thèm ngó đến, mày không được để mắt tới cũng dễ hiểu thôi.”


Đớn trong lòng nhiều chút.


Hạ Ngạn Hoài không thèm đếm xỉa tới mấy lời lảm nhảm đó, tiếp tục thu dọn hành lý của mình.


Một lúc sau, Lâm Tuần bỗng lên tiếng, giọng lí nhí: “Hạ Ngạn Hoài, mày có biết Lạc Cẩm Hi thích kiểu con trai thế nào không?”


Không biết cậu ta là không cam lòng, hay chỉ là muốn níu kéo chút hy vọng cuối cùng.


Hạ Ngạn Hoài ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: “Hình như là mấy người chơi thể thao giỏi.”


Ấn tượng duy nhất còn sót lại, cũng là tiêu chuẩn tham khảo duy nhất mà anh biết.


Và thế là cậu mọt sách điển hình tên Lâm Tuần vốn vẫn luôn lười biếng tập thể dục, cuối cùng cũng tuyệt vọng: “…”


Nhưng chỉ im lặng một giây, cậu ta lại như cá chép hóa rồng mà vùng dậy: “Bây giờ tao bắt đầu tập thể hình còn kịp không?”


“…”


Trần Đình Ẩn thở dài sâu sắc, chân thành khuyên bảo: “Dựa vào sắc để theo đuổi người ta, có lâu dài được đâu?”


Lời ngay thường chối tai, Lâm Tuần chẳng buồn để ý, chỉ im lặng gom góp mảnh vỡ của trái tim, cố gắng tự mình dán lại.


Trong khi đó, Lạc Cẩm Hi nằm bẹp trong ký túc xá mấy ngày liền, không mấy khi ra ngoài, một là vì chuyến đi vừa rồi đã bào mòn hết sức lực của cô, hai là hiện tại đi lại cũng bất tiện, mà học ở trong phòng cũng vẫn là học thôi.


Hạ Ngạn Hoài mỗi ngày vẫn đều đặn gửi tin nhắn hỏi thăm. Mỗi một lần nhìn thấy tin nhắn của anh, Lạc Cẩm Hi lại không kìm được mà thở dài.


Mấy ngày không tiếp xúc với Hạ Ngạn Hoài, cô lại thấy cũng chẳng có gì đặc biệt.


Thế nên Lạc Cẩm Hi nhanh chóng đi đến kết luận, cô chắc là đến tuổi rồi, đói quá nên nhìn ai quanh mình cũng thấy thuận mắt.



Nói ngắn gọn một câu: cô hạ lưu, nảy sinh ý nghĩ mờ ám với bạn mình. Nhân lúc rảnh rỗi, chi bằng đi bốc ít thuốc Đông y uống, điều hoà khí huyết cho tỉnh táo lại.


Sau khi tự kiểm điểm xong, Lạc Cẩm Hi cảm thấy đây không phải là thích mà chỉ là hứng khởi nhất thời mà thôi. Cô và Hạ Ngạn Hoài vốn đã quá thân quen, thân đến mức này rồi, anh cũng đâu phải loại người xấu xí tệ hại gì, hai người trưởng thành ở cạnh nhau lâu ngày, hormone xao động cũng chẳng có gì lạ. Cho dù trong đó có lẫn chút cảm tình thì cũng không nhất thiết phải để nó tùy ý phát triển. Lạc Cẩm Hi đã nghĩ như vậy, tự nhiên cũng làm như vậy.


Cái gọi là giao ước làm người xa lạ trước khi nhập học giờ đã chẳng còn tác dụng gì nữa, nhưng tréo ngoe là, số lần họ chạm mặt trong khuôn viên trường lại càng ngày càng ít.


Đến khi Chu Mạn San quay lại trường, còn đem theo cả dưa của Lạc Cẩm Hi.


“Này bảo bối, có người bảo nhìn thấy cậu với Hạ Ngạn Hoài đứng tình chàng ý thiếp dưới ký túc xá, là chuyện gì thế hả?”


Lạc Cẩm Hi thản nhiên: “Cầm nhầm vali, đem trả lại cho nhau thôi, hết chuyện rồi.”


Bạn học Chu cực kỳ thất vọng.


“Cậu nhìn cái bản mặt đó mà không nghĩ đến chuyện nước phù sa không chảy ruộng ngoài hả?”


Lạc Cẩm Hi nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi nói: “Nếu hai đứa bọn tớ đến với nhau rồi lại chia tay, sau này hai nhà tụ tập ăn cơm, nên đi hay không đi đây?”


Chu Mạn San cũng nghiêm túc suy nghĩ: “Vậy thì càng k*ch th*ch!”


“?”


“Kiểu như từng hôn nhau, chia tay rồi mà đến Tết vẫn phải ngồi cùng bàn ăn cơm, đúng là dễ cắn đường hơn mà!”


Lạc Cẩm Hi: “…”


Cô ấy là kiểu thấy CP là đu bất chấp, nhưng gặp sai gu là quay xe liền.


Tóm lại, cảm xúc vừa mới chớm thì g**t ch*t nó ngay trong trứng nước là chuyện dễ như trở bàn tay.


Lạc Cẩm Hi đăng ký thi nghiên cứu sinh, toàn bộ thời gian sau đó cô đều dốc sức ôn tập. Bố cô cũng giúp liên hệ, gửi cho cô lịch nộp hồ sơ và các loại giấy tờ cần thiết của một vài trường đại học nước ngoài, nếu điều kiện cho phép, có thêm lựa chọn cũng không phải chuyện xấu. Dù gì cũng có phải đi luôn không về đâu. Bao nhiêu việc dồn dập, khiến năm cuối đại học của Lạc Cẩm Hi bỗng chốc trở nên vô cùng bận rộn.


Không khí lạnh tràn về, nhiệt độ ở thành phố Thịnh An giảm mạnh. Vết thương ở bắp chân của Lạc Cẩm Hi đã gần như khỏi hẳn, tối hôm đó, cô gọi video về nhà, mẹ cô, bà Trang vừa nhìn thấy con gái liền xót xa: “Sao con gầy thế, ở trường có ăn uống đàng hoàng không đấy?”



Ông Lạc cũng góp lời: “Phải đấy, cuối tuần về nhà nghỉ mấy hôm, bồi bổ lại chút đi?”


Lạc Cẩm Hi dạo gần đây vì áp lực ôn thi mà ăn đủ ba bữa, đôi khi còn ăn thêm bữa khuya, sờ cằm dưới rơi vào trầm mặc: “…”


Kính lọc của bố mẹ cô đúng là dày đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.


“Thôi ạ, con thi xong rồi về cũng được.”


“Dì Giang của con nói dạo này Ngạn Hoài bận tới mức có lúc gọi điện cũng không liên lạc được, con có biết nó đang làm gì không?” Bà Trang bất chợt nhắc đến Hạ Ngạn Hoài.


Lạc Cẩm Hi khựng lại, nói thật thì mấy ngày gần đây hai người cũng chẳng liên lạc gì nhiều.


“Con không biết nữa, cũng không nghe ai nói gì.” Cô đáp.


Mấy tuần không gặp, cảm giác cũng chẳng khác là bao. Lạc Cẩm Hi lại càng chắc chắn hơn, lúc trước mình chỉ là nhất thời hồ đồ mới nảy sinh ảo giác với Hạ Ngạn Hoài.


“Đứa nhỏ Ngạn Hoài này, càng lớn càng đẹp trai, mỗi tội ít nói.” Bà Trang nhận xét.


“Suốt ngày nhớ thương con nhà người ta làm gì?” Bố Lạc là một ‘fan cứng’ của con gái: “Con chim sơn ca nhỏ nhà mình, người ta có muốn sinh cũng không sinh ra được đâu nhé.”


“Thì em cũng chỉ khen một câu thôi mà, bình thường anh cũng khen chẳng ít đâu, em có lấy con mình ra so với người ta đâu…”


Hai vợ chồng ông một câu bà một câu cãi nhau rôm rả, Lạc Cẩm Hi ngáp một cái, định ôn bài thêm chút rồi đi ngủ.


Ôn tập thì đâu có hồi kết, gần như tất cả mọi người đều trong trạng thái đó, hối hả bước vào trường thi. Cô nghĩ, nếu đến mức điểm sàn quốc gia mà còn không qua được thì đúng là quê thật. Nhưng dù sao đi nữa, thi xong cũng chẳng thấy nhẹ nhõm gì, trái lại còn cảm thấy trống rỗng lạ thường. Đống tài liệu ôn thi vẫn còn chất đầy trên bàn, Lạc Cẩm Hi ngậm ngùi thu dọn hành lý, chuẩn bị về nhà tận hưởng những ngày tốt lành. Trước đây, mỗi lần về nhà cô đều tiện miệng hỏi Hạ Ngạn Hoài có muốn về cùng không, lần này thì không hỏi nữa.


Hôm về, thành phố Thịnh An có tuyết rơi lất phất, thậm chí còn lên cả hot search vì trận tuyết này. Khí hậu ở Thịnh An mỗi năm lạnh thì có lạnh, nhưng không phải năm nào cũng có tuyết rơi, ít nhất suốt bốn năm cô học ở đây, năm nay mới là năm đầu tiên cô được thấy tuyết rơi.


Lúc đến cổng trường, vừa hay bắt gặp một chiếc xe thương vụ dừng lại phía trước, một bóng người quen thuộc bước xuống, kế đó là một người phụ nữ xinh đẹp, cả người toát ra khí chất trí thức, mặc áo khoác đỏ cũng bước xuống từ phía bên kia xe. Không rõ hai người đang nói gì, nhưng đứng cạnh nhau trông rất đẹp đôi.


Lạc Cẩm Hi cúi đầu, kéo chặt vành mũ trùm đầu, tránh gió lạnh thổi vào. Cô cố ý đi sang bên cạnh, kết quả vẫn chưa đi được mấy bước, bị người ta gọi lại: “Lạc Cẩm Hi.”


Bước chân cô khựng lại, cả người quấn kín mít ngạc nhiên đầu, thấy Hạ Ngạn Hoài đang đi về phía mình, còn người phụ nữ áo đỏ thì đã lên xe.



“Cậu nhận ra tôi trong bộ dạng này à?”


Hạ Ngạn Hoài có vẻ không thấy câu hỏi này có gì khó, anh nhìn cô chăm chú rồi hỏi: “Cậu về nhà à?”


“Ừm.”


Mặt Lạc Cẩm Hi hơi ửng đỏ, không rõ là vì lạnh hay vì ngại, nhưng cô mơ hồ cảm thấy điều Hạ Ngạn Hoài thực sự muốn nói là, vì sao về nhà mà không nói với anh một tiếng?


Gần đến kỳ thi, Lạc Cẩm Hi vùi đầu ôn tập khổ sở đến mức không còn tâm trí đăng gì lên mạng xã hội, cũng chẳng mấy khi nhắn tin cho Hạ Ngạn Hoài.


“Cậu…” Hạ Ngạn Hoài trông như định nói gì đó, nhưng đến miệng rồi lại đổi lời: “Về đến nhà nhớ nhắn cho tôi một tiếng.”


“Ừm.”


Ngày xưa vô tư không nghĩ nhiều, giờ bình tĩnh lại mới thấy cách ở chung này có chỗ không ổn, nhưng quen rồi cũng chẳng có gì.


Hai người chỉ nói dăm ba câu khách sáo, Lạc Cẩm Hi kéo vali đi về phía trước, không hiểu sao, trước khi bước vào cửa tàu điện ngầm cô lại như có ma xui quỷ khiến mà ngoái đầu nhìn lại, thì thấy Hạ Ngạn Hoài vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn về phía cô. Với tính cách trước nay của cô, lẽ ra nên vẫy tay chào anh một cái rồi mới đi, nhưng lần này, mí mắt bỗng giật nhẹ, rồi cô xoay người bước nhanh vào trạm tàu điện ngầm.


Về đến nhà, Lạc Cẩm Hi quên không gửi tin nhắn báo bình an cho Hạ Ngạn Hoài, hoặc có thể nói là cô cố tình xem nhẹ chuyện này.


Cho đến tận lúc đi ngủ, cô đã chui vào chăn, tắt đèn rồi, điện thoại bỗng vang lên.


“A lô?”


Tiếng nói bên kia truyền tới: “Về nhà rồi à?”


Lạc Cẩm Hi khựng lại một chút: “Ừ, về rồi.”


“Tại sao không gửi tin nhắn cho tôi?”


“Quên mất…”


Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi Lạc Cẩm Hi nghe thấy anh nói khẽ: “Ừ.”


Đến khi cúp máy rồi, Lạc Cẩm Hi mới chợt nhận ra, Hạ Ngạn Hoài hình như giận rồi.


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 16: Xa cách
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...