Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 17: Thông báo vào VIP


Tình bạn là thứ mà bất cứ ai bị đối xử lạnh nhạt đều có thể cảm nhận được.


Hạ Ngạn Hoài không giống Lạc Cẩm Hi, nếu cô không vui hay biết ai đó đang không vui, cô sẽ nói thẳng. Nếu là trước đây, cô chắc chắn sẽ mở miệng hỏi, nhưng giờ cô suy nghĩ lại, bạn khác giới đúng là nên giữ khoảng cách một chút thì hơn. Vậy nên lần này, chẳng ai dỗ dành Hạ Ngạn Hoài cả.


Tất nhiên, Lạc Cẩm Hi cũng không phải kiểu ngoan ngoãn ở nhà chờ Tết. Ngay từ ngày thứ hai sau khi về nhà, cô đã bắt đầu kỳ nghỉ vui vẻ của mình với lịch hẹn tụ tập dày đặc cùng nhóm bạn. Hôm nay chị này rủ cô đi xem show diễn, mai anh kia sinh nhật mời cô đi chơi, ngày kia nữa lại có người mở câu lạc bộ mới, mời cô đến góp vui… Đây chính là cuộc sống của cô sau khi thoát khỏi thân phận sinh viên.


Ngay cả bố mẹ cô, bà Trang và ông Lạc cũng đang bàn xem có nên tranh thủ trước Tết đi du lịch cả nhà không. Ý tưởng vừa đưa ra đã được cả nhà hưởng ứng, con gái đồng ý, bố đồng ý, người nắm quyền phủ quyết cuối cùng là mẹ cũng gật đầu, thế là ba người bay sang Thụy Sĩ trượt tuyết.


Lạc Cẩm Hi nghe ông Lạc cảm khái: “Không tranh thủ ra ngoài vận động thì hai năm nữa là trượt không nổi đâu.”


Lạc Cẩm Hi: “Vậy bố lo tập thể dục cho tốt, vừa rồi còn có một anh chàng đẹp trai đến gần mẹ con kìa.”


“?”


Bà Trang rất chú ý chăm chút nhan sắc, hoặc trong mắt người châu Âu thì tuổi tác của người châu Á vốn là một ẩn số, vừa rồi thật sự có một anh chàng môi đỏ răng trắng chạy đến xin phương thức liên lạc của bà Trang. Con gái ruột Lạc Cẩm Hi đứng ngay bên cạnh, tận tai nghe người ta khen mẹ cô trượt tuyết rất giỏi, sau đó còn tưởng cô là em gái của bà Trang, tiện mồm khen luôn cô một câu. Lúc bà Trang ôm vai Lạc Cẩm Hi giới thiệu với người ta rằng đây là con gái mình, vẻ mặt của anh chàng kia rõ ràng có hơi gượng gạo.


Nhưng sau vài giây im lặng, anh ta vẫn kiên trì giữ vững lập trường “tình yêu đích thực không phân biệt tuổi tác”. Tiếc là, tình yêu đích thực đúng là không liên quan đến tuổi tác, nhưng bà Trang và ông Lạc là cặp vợ chồng thực lòng yêu thương nhau, nên bà Trang đã từ chối sự cám dỗ không mấy tốt đẹp từ bên ngoài.


Chuyến đi này, thân phận của Lạc Cẩm Hi rất rõ ràng, tệp đính kèm kiêm luôn bóng đèn nhỏ của bố mẹ.


Cô cũng không phải không có số đào hoa, có một anh chàng tóc vàng mắt xanh đến bắt chuyện, vừa mở miệng hỏi tuổi thì phát hiện đối phương năm nay vừa tròn mười sáu.


“…”


Từ Thụy Sĩ trở về đã cận kề ngày Tết, lúc đi Lạc Cẩm Hi đầy khí thế, lúc về đến nhà thì nằm bẹp trên giường ngủ liền hai ngày. Bố mẹ cô hơn bốn mươi rồi mà sức bền còn hơn cả con gái, vẫn đi làm, xã giao đều đều như thường.


Một hôm cô đang ngủ trưa, tỉnh dậy thì trời đã tối, bên ngoài không hiểu sao ồn ào hẳn lên, cô mặc thêm áo rồi xuống lầu, còn đang ngáp ngắn ngáp dài đã đụng ngay ánh mắt của bác cả, bác gái, anh họ, chị dâu cùng đứa cháu trai chưa đầy hai tuổi của mình. Bố mẹ cô đang ngồi bên cạnh. Không ai báo trước với cô một tiếng rằng hôm nay có họ hàng đến chơi.


Lạc Cẩm Hi mặc bộ đồ ngủ in hình gấu nhỏ, ngoan ngoãn chào hỏi, cháu trai nhỏ nhìn cái mũ tai gấu trên đầu cô thì khẽ kêu ư ử.



“Hi Hi dậy rồi à?” Bác gái cười hiền hậu nhìn cô: “Lâu quá không gặp, lại xinh thêm rồi.”


Cháu nhỏ đang được bế trong lòng anh họ liền học lỏm, bập bẹ gọi: “Xi Xi…”


Lạc Viễn Kiều vội sửa lời con: “Phải gọi là cô chứ.”


Thế là bọn họ nghe thấy một tiếng gọi “gugu” (cô ơi) rất dễ thương.


Lạc Cẩm Hi: “…”


“Bố, mẹ, con đói rồi, trong nhà còn cơm không ạ?” Lạc Cẩm Hi ngủ quên mất giờ ăn.


“Bố mẹ và bác cả con ra ngoài ăn rồi, lúc đó gọi con, con còn nổi giận kia mà.” Bà Trang nói.


Lạc Cẩm Hi: “…”


Hình như lúc đang mơ mơ màng màng ngủ thật sự có người gọi cô.


“Dì Giang với mọi người đang nướng thịt ở nhà bên đấy, con dậy rồi thì qua đó ăn đi.” Bà Trang rất nhẹ nhàng giao phó luôn chuyện cơm tối của con gái cho nhà hàng xóm.


Chuyện ăn ké cơm kiểu này, Lạc Cẩm Hi cũng đã quen suốt bao nhiêu năm rồi, cô cũng chẳng ngại ngùng gì, nghe vậy liền nhấc chân bước ra khỏi cửa. Chỉ là khi đến nơi mới phát hiện, bên kia cũng náo nhiệt không kém. Có lẽ là vì sắp sang năm mới nên bên đó cũng đang chiêu đãi khách, ngoài người thân còn có một vài người bạn.


Lạc Cẩm Hi bước vào sân, vừa đi được mấy bước thì bỗng khựng lại. Trong đám đông trẻ con và thanh niên đang náo nhiệt ấy, ánh mắt cô như thể có định vị, lập tức bắt được một người đang đứng trước vỉ nướng.


Lạc Cẩm Hi không biết Hạ Ngạn Hoài đã về. Anh rất bận, bận đến mức mỗi lần dì Giang gặp cô đều than thở vài câu, nói anh còn chưa tốt nghiệp mà đã bận đến mức này, sắp Tết rồi mà vẫn chưa về nhà.


Làn khói bốc lên từ vỉ nướng như sưởi ấm cả khuôn mặt anh, khiến cả người Hạ Ngạn Hoài nhìn qua cũng trở nên ấm áp hơn rất nhiều.


Lạc Cẩm Hi chợt nhớ ra hình như đã gần một tháng cô chưa nói chuyện với anh, kể từ cuộc gọi hôm đó, hai người như rơi vào một cuộc chiến tranh lạnh kỳ quặc, khiến giờ phút này cô không biết nên bước chân về hướng nào.


“Hi Hi, con dậy rồi à?” Bà Giang vừa nhìn thấy cô bèn cất tiếng gọi, nghe vậy, người đang chuyên tâm làm đầu bếp nướng bên kia cũng ngẩng đầu liếc sang, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua.



Bà Giang thấy chiếc mũ trên áo khoác ngủ của Lạc Cẩm Hi có hai cái tai gấu nhỏ đáng yêu liền đưa tay nhéo một cái, sau đó đẩy cô đến bên bếp nướng, cuối cùng ấn cô ngồi xuống bên cạnh con trai mình.


“Ngạn Hoài, con nướng ít đồ ăn cho Hi Hi đi, con bé vừa ngủ dậy chưa ăn tối đâu đấy.”


Lạc Cẩm Hi nghe thấy Hạ Ngạn Hoài đáp một tiếng. Dì Giang không hề nhận ra bầu không khí kỳ quặc giữa hai người, yên tâm rời đi. 


Bà Giang vừa rời đi, hai người liền lập tức im lặng. Hạ Ngạn Hoài nướng một loạt xiên, rồi cầm cọ phết dầu lên mặt thịt, tiếng “xèo xèo” vang lên, mùi thơm tỏa ra xông vào mũi.


“Ăn cay không?” Cuối cùng Hạ Ngạn Hoài cũng mở miệng, nhưng anh không nhìn cô, cũng không gọi tên, cứ như thể đang nói chuyện với không khí vậy.


Lúc này trong sân, đám trẻ con vẫn đang chạy nhảy nô đùa, đám thanh niên tụ tập quanh bàn uống rượu nói chuyện hoặc là đánh bài. Cũng nhờ có máy sưởi ngoài trời đang bật, cộng thêm bầu không khí bên ngoài cũng náo nhiệt, nên căn bản chẳng ai thấy lạnh.


Lạc Cẩm Hi ngẩn người mấy giây, rồi đáp: “Hơi cay một chút.”


Rồi lại yên lặng.


Một lúc sau, Hạ Ngạn Hoài gom hết tất cả xiên đang nướng bỏ vào một đĩa, rồi mở một chiếc bàn nhỏ đặt bên cạnh, đặt cả đĩa lẫn xiên lên, nói với Lạc Cẩm Hi đang bụng đói cồn cào: “Ăn đi.”


Lạc Cẩm Hi còn chưa kịp nói gì thì đã có một giọng khác chen vào: “Này anh, anh đừng cho chị Hi Hi hết thế chứ, cho em xin một xiên nào đó cũng được…”


Đó là em họ của Hạ Ngạn Hoài, tên là Giang Quân.


Lạc Cẩm Hi nghe thấy Hạ Ngạn Hoài nói: “Muốn ăn thì bảo đầu bếp nướng cho.”


Bữa tiệc này này đương nhiên không phải chỉ có một mình Hạ Ngạn Hoài nướng đồ, bên cạnh còn có đầu bếp đang phụ trách nướng, còn cái bếp anh đứng chỉ là khu dành cho ai muốn tự mình động tay thôi.


Giang Quân vẫn mặt dày không buông: “Anh, anh biết mà, từ nhỏ tới giờ em chưa bao giờ được ăn đồ anh nướng đâu…”


Hạ Ngạn Hoài: “Còn nói hươu nói vượn nữa thì nhổ hết những thứ vừa ăn ra.”


Giang Quân thức thời chuồn lẹ. Trước khi đi còn lầm bầm một câu: “Em là em họ ruột của anh đấy nhé, có một phần tư quan hệ huyết thống cơ mà!”



Hai phút sau, một cô bé buộc tóc đuôi ngựa bưng đến cho Lạc Cẩm Hi một ly nước trái cây: “Chị Hi Hi, chị uống chút đi.”


Đó là Giang Nguyện, em họ của Hạ Ngạn Hoài, cũng là em gái ruột của Giang Quân, hiện đang học cấp hai. Cô bé rất thích Lạc Cẩm Hi, đơn giản chỉ vì cảm thấy người ta đẹp gái. Giang Nguyện cũng thích anh họ mình, nhưng cô bé lại thấy Hạ Ngạn Hoài quá lạnh lùng, nếu chỉ thỉnh thoảng nhìn gương mặt kia thì lại tạm tha thứ được. Điều khiến Giang Nguyện hài lòng nhất chính là bọn họ đều là người một nhà, là ruột thịt, anh họ đẹp trai, ông anh trai ruột chẳng ra gì của cô bé cũng thế, chờ cô bé lớn lên chắc chắn cũng không thua kém gì ai! Nói một cách đơn giản, thì cô bé chính là một fan cuồng sắc đẹp.


“Chị Hi Hi, mẹ em nói tối nay có thể ngủ lại nhà dì, liệu em có thể ngủ ở nhà chị không?”


Lạc Cẩm Hi khiến người ta yêu thích cũng chẳng phải chuyện mới ngày một ngày hai. Cô đang định nói có thể, thì Hạ Ngạn Hoài ở bên cạnh đã mở miệng: “Giang Nguyện, tối nay em ngủ ở phòng khách nhà mình.”


Giọng điệu dứt khoát không cho thương lượng.


Giang Nguyện không phục, nhỏ giọng cãi lại: “Anh, em đang hỏi chị Hi Hi chứ đâu hỏi anh, anh không thể tự ý quyết định thay chị ấy được.”


Cô bé và anh trai đều sợ người anh họ này.


“Mẹ em nói em có thể ngủ lại nhà anh, chứ không phải sang quấy rầy người khác.”


Lạc Cẩm Hi ăn đến miệng đầy dầu mỡ, chỉ nghe anh em họ tranh cãi, cuối cùng Giang Nguyện bĩu môi chịu thua. Cô bé sợ Hạ Ngạn Hoài không nói lý mà mách người lớn, rồi tối nay đến cả ngủ lại cũng không được nữa. Trẻ con là như vậy, ngoại trừ không thích ở nhà mình ra, thì đi đâu cũng thích.


Hạ Ngạn Hoài vẫn không nói chuyện với Lạc Cẩm Hi, nhưng tay vẫn không ngừng nướng đồ trên giá. Họ giống như một đầu bếp và một thực khách im lặng vậy.


Cho đến khi Lạc Cẩm Hi mở miệng: “Tôi ăn không nổi nữa rồi.”


Hạ Ngạn Hoài lúc đó mới dừng tay, không cho thêm xiên mới lên lò nướng.


Lạc Cẩm Hi ăn uống no nê quay đầu nhìn chằm chằm Hạ Ngạn Hoài, cho dù trước đó cô từng có suy nghĩ không đúng mực với cỏ gần hang, nhưng suy cho cùng, Lạc Cẩm Hi vẫn là Lạc Cẩm Hi.


“Hạ Ngạn Hoài, cậu vẫn chưa hết giận à?”


Cô chưa kịp nghe anh trả lời, đã nói tiếp: “Chỉ vì tôi về nhà mà quên không nhắn tin báo bình an với cậu sao?”


Hạ Ngạn Hoài há miệng định nói không phải, nhưng lời vừa tới miệng lại biến thành: “Tôi không giận.”



Lạc Cẩm Hi: “Thế thì thôi.”


Cô quay đầu đi chỗ khác, không nhận ra Hạ Ngạn Hoài khẽ nhíu mày. Hiển nhiên, quá quen thuộc nên anh biết tính cô vốn hay gặng hỏi đến cùng, vậy mà giờ chỉ hời hợt đáp cho qua. Có gì đó không đúng. Thế là bầu không khí giữa hai người lại trở nên là lạ.


Cho đến khi Giang Nguyện chạy đến, lôi kéo Lạc Cẩm Hi thì thầm. Hạ Ngạn Hoài chỉ lặng lẽ nhìn hai người rời đi, không nói một lời nào.


Bên này, Lạc Cẩm Hi vừa nghe Giang Nguyện ríu rít kể chuyện ở trường, chuyện mấy bạn đồng trang lứa yêu đương sớm, vừa lơ đãng vuốt ngực, chìm vào suy tư. Tim cô giống như có bệnh vậy. Lúc nãy ngồi cạnh Hạ Ngạn Hoài mà tim cô cứ đập loạn cả lên, rõ ràng là trước kia không như vậy.


Cô nghe Giang Nguyện kể có nam sinh đang theo đuổi mình, cuối cùng cô cũng hoàn hồn lại: “Có người tìm em yêu sớm à?”


Giang Nguyện: “Chị Hi Hi , sao chị ngạc nhiên vậy, chẳng lẽ trước kia không ai theo đuổi chị sao?”


“…”


Đúng là lớn lên rồi nhìn học sinh cấp hai yêu sớm thấy có gì đó sai sai.


“Vậy em có thích cậu ấy không?”


Giang Nguyện lắc đầu: “Cậu ấy đẹp trai không bằng một nửa anh em, học cũng không giỏi bằng em, em mà yêu sớm với cậu ấy thì mất mặt chết đi được.”


Tốt quá rồi, mê sắc, trọng thành tích, lại thêm sĩ diện, kiểu này thì khả năng yêu sớm giảm mạnh thấy rõ luôn rồi.


Cô bé lại kể chuyện bạn mình yêu sớm, Lạc Cẩm Hi bật cười: “Mấy đứa ở tuổi này có thật sự biết thích là gì không đấy?”


“Đương nhiên biết chứ, thích một người chính là không nhịn được muốn nhìn người đó, tới gần thì tim đập nhanh, còn để ý tới cảm xúc của người ta nữa cơ.”


Lạc Cẩm Hi vừa mới lợi dụng tầm nhìn tốt mà lén ngắm Hạ Ngạn Hoài mấy lần: “…”


“Vậy làm sao phát hiện mình thích người ta?” Lạc Cẩm Hi lại hỏi.


“Chị Hi Hi à, để thích một người có khi chỉ cần một cái chớp mắt, cũng có khi phải mất rất nhiều năm, nhưng khoảnh khắc nhận ra mình thích thì chỉ là chuyện trong nháy mắt thôi, mỗi người đều không giống nhau.”


“Em chưa thích ai cả.” Chẳng biết cô bé nghe được lý thuyết này từ đâu: “Nhưng em nghĩ, nếu có thật, chắc chắn em sẽ tận hưởng quá trình ấy.”


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 17: Thông báo vào VIP
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...