Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 15: Đến trước đến sau?


Thu hoạch của Hạ Ngạn Hoài cũng không tệ, nhưng so ra vẫn bị người mới bên cạnh đánh bại hoàn toàn.


Lạc Cẩm Hi cuối cùng cũng vui vẻ trở lại.


Lần đầu tiên cô cảm nhận được niềm vui của việc câu cá.


Một phần cá được thả lại xuống biển, phần còn lại được đầu bếp chế biến thành món ăn trên bàn.


Lạc Cẩm Hi lặng lẽ ngắm nhìn cảnh biển. Lúc trời chạng vạng, cô còn rất kiên cường lê lết ra bãi cát đi một vòng, cả quá trình đều đi khập khiễng. Hạ Ngạn Hoài thì cứ lẳng lặng đi bên cạnh, lúc nào cũng chuẩn bị biến thân thành cây gậy chống người, sợ cô chẳng may bị ngã một cú, để cát dính vào vết thương thì đúng là thảm họa.


Di chứng của hai hôm lặn biển trước đó cũng bắt đầu trỗi dậy, lưng mỏi, eo đau, toàn thân ê ẩm. Lạc Cẩm Hi cảm thấy bản thân như sắp không thể tự lo nổi cho mình nữa rồi. Quay đầu nhìn sáng, dường như Hạ Ngạn Hoài chẳng có vẻ gì là bị ảnh hưởng.


Cảm xúc phức tạp lẫn lộn, Lạc Cẩm Hi nghiến răng hỏi: “Cậu không thấy đau à?”


Hạ Ngạn Hoài đáp: “Đau, nhưng chịu được.”


Ý gì đây? Mỉa mai cô yếu đuối à?


Thật đúng là chú nhịn được, nhưng dì thì nhịn không nổi mà.


Lạc Cẩm Hi đang định há miệng đáp trả vài câu, Hạ Ngạn Hoài đã đưa cho cô hai cây kẹo m*t: “Lúc nãy ra ngoài thấy cái này, chưa ăn thử bao giờ nên mua cho cậu hai cây.”


Khi anh nói câu đó, vẻ mặt rất bình thản, như thể chỉ làm một chuyện rất đỗi bình thường. Lạc Cẩm Hi là người thích mới mẻ, khi Hạ Ngạn Hoài đi ngang qua thấy món đồ ấy, anh nghĩ cô nhìn thấy chắc cũng sẽ mua, nên tiện tay lấy rồi thanh toán luôn.


Có câu “cầm của người thì ngắn tay”,


Lạc Cẩm Hi nhận kẹo, ngậm trong miệng, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn anh rất lâu, lâu đến mức ngay cả Hạ Ngạn Hoài cũng nhận ra cô đang nhìn mình.



“Trên mặt tôi có gì sao?”


“Không có.” Cuối cùng Lạc Cẩm Hi cũng dời ánh mắt đi.


Cô chỉ đang suy nghĩ một chuyện, công bằng mà nói, Hạ Ngạn Hoài đối xử với cô rất tốt, nhưng một nửa sự tốt bụng ấy bắt nguồn từ lời dặn dò của người lớn rằng cô nhỏ hơn anh mấy tháng, bảo anh phải chăm sóc cô thật tốt. Thế nên trong mắt Hạ Ngạn Hoài, cô vĩnh viễn chỉ là em gái.


Nửa đầu chuyến đi này, Lạc Cẩm Hi rất hào hứng, nhưng nửa sau đó vì bị thương nên tâm trạng tụt dốc thê thảm, càng tệ hơn là cô phát hiện hình như mình có chút cảm tình với Hạ Ngạn Hoài. Tâm trạng của cô cứ thế ủ rũ không thôi, bởi lẽ cô cho rằng đó là chuyện không đúng. 


Từ góc nhìn của Hạ Ngạn Hoài, tâm trạng lên xuống sau khi bị thương của Lạc Cẩm Hi thật khó hiểu. Ra ngoài câu cá biển thì rất vui vẻ vì thu hoạch khá lớn, tới lúc về khách sạn nghỉ ngơi lại bỗng nhiên uể oải, không rõ lý do. Ngồi trực thăng bay quanh đảo trông rất phấn khởi vì cảnh đẹp mỹ mãn, tới lúc ngồi máy bay về nước lại trở thành chán nản, không rõ nguyên nhân, nhưng không phải vì lưu luyến nơi này.


Thời gian ở chung của anh và Lạc Cẩm Hi thật sự rất nhiều, từ khi còn chưa biết đi, hai bên phụ huynh đã bế cả hai cùng đi phơi nắng, dạo công viên, trong nhà thậm chí còn lưu giữ không ít ảnh chụp chung của họ từ khi còn bé. Lạc Cẩm Hi là kiểu người có tính cách gần như trái ngược hoàn toàn với anh, nếu không nhờ mối giao tình thân thiết giữa ba mẹ hai bên, có lẽ cả đời này họ cũng chẳng thể làm bạn, từng có một khoảng thời gian, hai người thật sự không chịu nổi tính khí của nhau. Nhưng phải công nhận một điều, bởi vì mạch não của hai người quá khác nhau, cho nên hồi tiểu học Hạ Ngạn Hoài từng viết hẳn một cuốn “Nhật ký quan sát Lạc Cẩm Hi”. Cô bạn loài người tên Lạc Cẩm Hi từng là đối tượng tham chiếu để anh hiểu rõ hơn về bạn đồng trang lứa. Mãi đến khi lên cấp hai, anh mới nhận ra: hóa ra trên đời này còn vô số người rắc rối hơn cô bạn thanh mai này nhiều. So ra, Lạc Cẩm Hi bỗng trở nên đáng yêu hơn nhiều.


Trên đường về, Lạc Cẩm Hi dành ra hơn một nửa thời gian chỉ lặng lẽ ngồi nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ máy bay, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.


Hai người về thẳng trường.


Sau đêm sinh nhật của Lạc Cẩm Hi, cả hai ngầm hiểu với nhau rằng “quy định giả vờ không quen biết trong trường” chính thức bị hủy bỏ. Thế nên từ cổng trường đến tận ký túc xá, họ vẫn đi song song. Thậm chí vì vết thương nhỏ ở bắp chân Lạc Cẩm Hi thỉnh thoảng lại ngứa ngáy hoặc đau rát do kéo căng da, Hạ Ngạn Hoài cứ vài phút lại quay sang liếc nhìn cô một cái, rồi không quên dặn dò: “Về nhớ bôi thuốc đúng giờ, vết thương đó tạm thời đừng để dính nước.”


“Cậu nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần rồi, còn lải nhải hơn cả bố tôi nữa đấy.”


Bị chê là có mùi bố già, rốt cuộc Hạ Ngạn Hoài cũng chịu ngậm miệng.


Lúc Lạc Cẩm Hi khập khiễng quay về ký túc xá, Chu Mạn San vẫn chưa từ nhà trở lại. Sinh viên năm tư là thế đấy, một bên thì cuống lên vì luận văn tốt nghiệp, vì thi công chức, thi nghiên cứu sinh hay kiếm việc, một bên lại không cưỡng nổi cám dỗ nằm bẹp xả hơi, về đến nhà kiểu gì cũng phải tranh thủ nghỉ một cái kỳ nghỉ lễ cỡ nhỏ đã rồi tính tiếp.


Cùng lúc đó, Hạ Ngạn Hoài xách vali về ký túc xá nam, vừa bước vào đã cảm thấy bầu không khí nặng nề. Lâm Tuần trông như mất hồn nhìn chằm chằm đề tài tốt nghiệp của mình, còn Trần Đình Ẩn thì đang đeo tai nghe chơi game.


Thấy anh quay lại, Trần Đình Ẩn tháo tai nghe xuống: “Ơ, Tiểu Hạ ca về rồi hả? Mấy hôm nay mày biến đi đâu mất tiêu vậy?”


Ký túc xá nam không giống ký túc xá nữ, bạn cùng phòng về muộn hay không về cũng chẳng ai buồn nhắn hỏi, chỉ là Hạ Ngạn Hoài đã mấy hôm qua đêm ở ngoài không về, dần dà mọi người cũng mặc kệ.



“Đi chơi mấy hôm.” Hạ Ngạn Hoài thuận miệng đáp, rồi lại tiện thể hỏi: “Nó sao thế?”


Ý là chỉ Lâm Tuần.


Lâm Tuần bình thường hoạt bát năng nổ là thế, giờ bạn cùng phòng đi vắng mấy ngày trở về mà cậu ta chỉ liếc mắt một cái, rõ ràng là không ổn chút nào.


“À, nó thất tình.”


Hạ Ngạn Hoài: “?”


Anh chưa cập nhật đến đoạn này.


Tối hôm sinh nhật Lạc Cẩm Hi, anh trực tiếp đưa cô gái say khướt lên máy bay. Lạc Cẩm Hi ngủ gần như suốt chặng, tỉnh dậy thì chỉ lo nghĩ đến chuyện lặn biển và cảnh đẹp, sau lại bị thương tâm trạng sa sút, nên chẳng hề kể gì thêm.


Trần Đình Ẩn cập nhật lại phần tin tức này cho Hạ Ngạn Hoài: “Nó không nghe lời mày, vẫn mua dây chuyền vàng tặng người ta, kết quả là bị từ chối thẳng thừng.”


Cậu ta vừa nói vừa sờ cằm, giọng điệu như Gia Cát Lượng phân tích: “Mày nói xem, liệu có phải là nữ thần của nó trước giờ không tìm được cơ hội để từ chối, giờ nhân tiện thấy nó tặng món quà đắt tiền, người ta thuận thế từ chối luôn?”


Lâm Tuần lúc này cúi gằm đầu uể oải nói một câu: “Cô ấy mấy ngày rồi không trả lời tin nhắn của tao, có phải ngay cả bạn bè cũng không làm được nữa không…?”


“… Chắc là không phải.” Chẳng qua là chơi vui quá, đến mức lười nhìn điện thoại thôi. Đợi đến khi cô về ký túc xá, bắt đầu chỉnh sửa ảnh đẹp để đăng lên vòng bạn bè thì chắc sẽ nhớ ra là phải trả lời tin nhắn.


Lâm Tuần hiểu sai ý: “Hu hu hu, Tiểu Hạ ca à, không ngờ mày còn biết an ủi người khác, không uổng mấy năm chúng ta làm bạn cùng phòng với nhau.”


Hạ Ngạn Hoài: “…”


Anh mở vali ra, định dọn dẹp đồ đạc của mình. Nhưng ngay khi vừa mở ra, những thứ bên trong đột nhiên trở nên xa lạ. Những bộ quần áo sặc sỡ và chiếc áo ngực màu hồng đặt hờ hững trên đống đồ khiến chiếc vali trông hoàn toàn không ăn nhập gì với không gian ký túc xá nam sinh này. Chỉ cần có chút hiểu biết là có thể nhìn ra đây là hành lý của con gái. Vừa mở ra chưa được vài giây, Hạ Ngạn Hoài đã im lặng đóng lại.


Chuyến đi này, hành lý của họ phần lớn là do quản gia du lịch sắp xếp, dịch vụ chu đáo tận tình, khiến số tiền khách hàng bỏ ra rất đáng giá. Điểm trừ duy nhất là họ lại sắp xếp cho hai vị khách một chiếc vali giống hệt nhau. Hạ Ngạn Hoài cũng không nhớ chính xác đã lấy nhầm lúc nào, hoặc nói đúng hơn, anh vốn dĩ không để ý đến chi tiết đó.



“Ôi chao, Tiểu Hạ ca.” Dù anh đã vội vàng đóng nắp vali lại, nhưng ánh mắt tinh tường của Trần Đình Ẩn vẫn kịp lia tới: “Tao còn đang thắc mắc sao dạo này mày lại có nhã hứng đi chơi, thì ra là có tình hình mới à, nói đi, mày bắt đầu yêu đương từ bao giờ thế hả?”


“Không có yêu đương gì cả.” Hạ Ngạn Hoài bình thản trình bày sự thật.


“Không yêu đương mà trong vali toàn là quần áo con gái? Đừng nói với tao là của mày hết nhé, tao không mù đâu . Hay là mày thích mặc đồ nữ?”


Thông thường, một chàng trai độc thân sẽ không xách theo vali đầy quần áo con gái trở về ký túc xá. Nhưng lần này đúng là một sự cố ngoài ý muốn.


“Chỉ là vô tình lấy nhầm thôi.”


Vừa nói, Hạ Ngạn Hoài vừa rút điện thoại ra nhắn tin cho Lạc Cẩm Hi, nói sẽ đổi lại vali.


Nhưng sau khi gửi đi, anh lại nhớ ra đối phương đang bị thương, chân không tiện di chuyển, nên bổ sung thêm một câu anh sẽ mang đến dưới ký túc xá cho cô.


Thấy Hạ Ngạn Hoài kéo vali bước ra ngoài, Trần Đình Ẩn ngẩn người một lúc: “Khoan đã, mày lấy nhầm vali mà lập tức đổi lại được luôn, chẳng lẽ cô gái đó cũng là sinh viên trường mình à?”


Hạ Ngạn Hoài không đáp, bóng lưng đã khuất sau cánh cửa.


Trần Đình Ẩn đúng là rảnh rỗi đến phát ngán, cậu ta lập tức kéo luôn cả Lâm Tuần đang thất tình ra ban công, nhìn xem Hạ Ngạn Hoài rốt cuộc đang đi về hướng nào.


Ký túc xá này của bọn họ cùng tầng lầu và vị trí đều rất thoáng đãng, xung quanh lại có không ít ký túc xá nữ, biết đâu còn hóng được chuyện gì thú vị.


Sau khi Lạc Cẩm Hi về đến nơi, việc đầu tiên là ngồi nghỉ một lúc, mệt mỏi quá. Dù rằng lúc về vừa xuống máy bay đã có xe đưa thẳng đến cổng trường, nhưng đi đường vẫn là một chuyện rất hao sức, dù cô cũng chẳng rõ cụ thể là mệt ở đâu nữa. Kết quả còn chưa lướt điện thoại được bao lâu thì đã thấy tin nhắn của Hạ Ngạn Hoài, nói rằng hai người họ bị lấy nhầm vali. Lạc Cẩm Hi nhìn chiếc vali mình còn chưa động đến, thì ra là của Hạ Ngạn Hoài.


Được thôi.


Nhưng ngay giây tiếp theo, cô lại sực nhớ ra lúc thu dọn hành lý mình quá thiếu kiên nhẫn, đến đồ lót cũng gom một cục nhét vào trong.


“…”



Nghĩ đến cảnh Hạ Ngạn Hoài mở vali ra đối diện với đống đồ lót của mình, Lạc Cẩm Hi chỉ biết lặng lẽ lấy tay ôm trán. Không nói đến cảm xúc kỳ quái đang trỗi dậy trong lòng, chỉ riêng việc cả hai đều đã trưởng thành, nam nữ có khác biệt đã đủ khiến người ta cảm thấy mất mặt rồi.


Cô đẩy vali của Hạ Ngạn Hoài xuống lầu. May mà ký túc xá của Đại học Thịnh An có thang máy nên cũng không vất vả lắm. Chỉ là lúc cô xuống đến nơi thì Hạ Ngạn Hoài đã đứng chờ sẵn ở đó rồi, chắc anh cũng vừa tới thôi, nhưng như thế vẫn đủ thu hút rất nhiều ánh mắt. Dù gì thì đây cũng là khu ký túc xá nữ, có một nam sinh xuất hiện đã dễ gây chú ý, huống hồ lại còn là một người có gương mặt như thế.


Hai người họ giống như đang trao đổi gì đó, mỗi người đẩy một chiếc vali, đổi lại xong là coi như hoàn tất giao dịch.


Trước khi đi, Hạ Ngạn Hoài còn dặn thêm một câu: “Ăn uống nhớ kiêng cữ, cẩn thận để lại sẹo.”


Đúng là nếu để lại sẹo thật thì chắc cô lại khóc mất.


“Biết rồi biết rồi!” Giờ nhìn thấy mặt anh, Lạc Cẩm Hi cảm thấy trong lòng có chút chột dạ không nói nên lời. Cô cảm thấy mấy ý nghĩ vừa nảy sinh trong đầu mình như đang vấy bẩn tình bạn trong sáng giữa hai người.


Khi Hạ Ngạn Hoài quay trở lại ký túc xá, bầu không khí trong phòng trở nên càng kỳ quái hơn. Hai người bạn cùng phòng của anh vừa thấy anh bước vào liền dùng ánh mắt nhìn chằm chằm như muốn xuyên thủng anh. 


“Tiểu Hạ ca, mày đúng là không thật thà chút nào.” Trần Đình Ẩn mở lời.


“Cái gì?”


“Bọn tao vừa nhìn thấy rồi, mày đổi hành lý với Lạc Cẩm Hi đúng không, vậy là mấy ngày qua mày ở với cô ấy à?”


Ban đầu cậu ta chỉ muốn hóng hớt một chút chuyện yêu đương của bạn cùng phòng, ai dè lại bắt gặp nữ thần trong lòng một người bạn khác từ khu ký túc xá nữ đi ra, tay còn kéo một cái vali giống hệt cái của Hạ Ngạn Hoài.


“Hạ Ngạn Hoài!” Lâm Tuần bỗng dưng gọi thẳng cả họ tên anh, giọng kích động nói: “Mày thích Lạc Cẩm Hi, tại sao không nói? Dù điều kiện của tao không được tốt như mày, nhưng ít ra cũng phải cạnh tranh công bằng chứ, dù cô ấy có thích ai rồi hay có bạn trai thì tao cũng chấp nhận, nhưng mày cứ im lặng mãi là có ý gì chứ?”


Lâm Tuần như sắp vỡ vụn rồi.


Trần Đình Ẩn cũng bổ sung thêm một câu: “Đúng vậy, cho dù mày có đẹp trai đi nữa thì cũng nên để ý chút đến chuyện trước sau chứ. Người ta nói muốn theo đuổi rồi, mày còn nhảy vào theo là sao?”


Dù chỉ là hiểu lầm, nhưng Hạ Ngạn Hoài vẫn không nhịn được nhếch môi nói: “Đến trước đến sau?”


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 15: Đến trước đến sau?
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...