Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 12: Cậu không tin thì tôi cũng không tin
Sau cơn say, đầu óc cứ mơ mơ màng màng, cảm giác thật sự rất khó tả. Lạc Cẩm Hi vẫn đang cố nhớ lại sau bữa tiệc sinh nhật tối qua đã xảy ra chuyện gì, cô nhớ là mình đã uống khá nhiều, được Chu Mạn San đỡ ra ngoài, còn cố gắng gượng tiễn bạn bè lên xe, lúc đang từ chối ý tốt của Trần Dữ thì Hạ Ngạn Hoài mới chậm rãi xuất hiện. Ký ức sau đó mờ mịt như bị cắt ngang, rồi tiếp theo là cảnh cô nằm bò trên lưng Hạ Ngạn Hoài nói mấy lời không thể tưởng tượng nổi, tay cô rảnh rỗi nên tiện thể quấy rối anh vài lần. À, không chỉ vài lần. Dù có thân đến đâu, giữa nam nữ khi đã trưởng thành vẫn phải chú ý đến khoảng cách. Hành động như tối qua nằm bò lên lưng Hạ Ngạn Hoài, vừa khóc đòi chúc mừng sinh nhật vừa xin quà, lại còn sờ mặt sờ cổ người ta, lúc tỉnh táo Lạc Cẩm Hi tuyệt đối không làm nổi. Cô cũng cần thể diện chứ. Chỉ là, mỗi khi nhớ đến đoạn mình táy máy tay chân, một vài chi tiết không cần nhớ kỹ lại cứ mãi in hằn trong tâm trí rất sâu.
Sau khi Lạc Cẩm Hi say rượu rồi bật khóc, Hạ Ngạn Hoài gần như mặc kệ để cô sờ mó thế nào cũng được. Chỉ là, đến khi tay cô chạm tới cổ anh, phát hiện phần nhô ra kia có xúc cảm khá thú vị, thậm chí còn có thể trượt lên trượt xuống, thế là cô liền đưa tay vuốt qua vuốt lại, không dùng lực, chỉ nhẹ nhàng m*n tr*n. Cuối cùng Hạ Ngạn Hoài dừng bước lại, giọng điềm tĩnh bàn bạc với người đang nằm trên lưng: “Lạc Cẩm Hi, cậu có thể đổi chỗ khác để sờ không?”
Lạc Cẩm Hi lúc đó không biết nghĩ gì, mà hỏi ngược lại: “Tại sao?”
Hạ Ngạn Hoài không hiểu sao lại bộc phát cảm giác sứ mệnh giáo dục từ đâu ra, nghiêm túc giảng đạo lý với cô: “Không được tuỳ tiện chạm vào đàn ông, dù là bộ phận nào cũng không được.”
Lạc Cẩm Hi trả lời: “Ừm, tôi cũng không thích sờ đàn ông, tôi thích sờ phụ nữ hơn.”
Tiếc là không thể tự yêu mình theo kiểu kia được, chứ cô lại thích cảm giác mềm mại của chính mình hơn.
“…”
“Vậy sao tay cậu còn chưa chịu buông ra?” Hạ Ngạn Hoài hỏi.
Lạc Cẩm Hi cúi đầu, dụi mặt vào sau gáy anh, lí nhí nói: “Không buông đâu, tôi lạnh.”
Gió đêm thổi qua, mang theo cái se lạnh len lỏi. Hạ Ngạn Hoài nghe xong câu đó cũng không nói gì nữa.
Con đường trong trường lúc này rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức giống như chỉ còn hai người bọn họ. Nhưng thực ra không phải, vì vẫn lác đác có vài sinh viên vội vàng quay về ký túc xá. Ký túc xá Đại học Thịnh An khá thoải mái, dù có về vào lúc nửa đêm cũng có thể tự quét mặt vào. Hai người họ vốn đã thu hút nhiều sự chú ý, giờ phút này trong mắt người ngoài thật sự chẳng khác gì một đôi tình nhân đang yêu nhau thắm thiết. Lạc Cẩm Hi thoáng cảm thấy có một cảm xúc mơ hồ lướt qua nơi đáy lòng, nhưng đầu óc còn đang mơ màng, không kịp suy nghĩ kỹ, cô đã bị anh dỗ lên ký túc lấy căn cước công dân và hộ chiếu, rồi lại xuống dưới. Trên bầu trời, một vầng trăng khuyết ẩn hiện sau làn mây mỏng, không thể thấy sao trời lấp lánh, nhưng vì quá yên tĩnh, suốt cả quãng đường đó, Lạc Cẩm Hi như nghe thấy cả tiếng tim mình đập. Từng nhịp, từng nhịp, cô còn đang âm thầm đếm.
Cảm giác tiếng tim đập có vẻ hơi lớn, thế là cô ngẩng đầu hỏi Hạ Ngạn Hoài: “Cậu có nghe thấy tiếng tim tôi đập không?”
Hạ Ngạn Hoài không hiểu ý cô, mà có lẽ ngay cả Lạc Cẩm Hi cũng không hiểu rõ ý mình.
“Không nghe thấy.” Anh đáp.
Câu trả lời cũng giống con người anh, thẳng thắn, gọn lẹ.
Ký ức sau đó chắp vá, chỗ rõ ràng, chỗ trống rỗng. Sở dĩ có phần trống rỗng là vì khi ấy cô đã ngủ thiếp đi rồi.
Tấm rèm phía trước đột nhiên bị người ta kéo ra, ánh sáng ngay lập tức chiếu vào, hắt lên gương mặt người vừa bước vào. Lạc Cẩm Hi nheo mắt lại, lúc nhìn rõ khuôn mặt người kia, dường như có thứ gì đó nhẹ nhàng gảy lên dây đàn trong lòng cô.
Cảm giác ấy rất mơ hồ, chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất, giống như ảo giác khi còn đang ngái ngủ vậy.
“Dậy rồi thì đi rửa mặt ăn chút gì đi, sắp hạ cánh rồi.” Giọng Hạ Ngạn Hoài vang lên, bình thản cắt ngang dòng suy nghĩ của Lạc Cẩm Hi.
“Hạ Ngạn Hoài, đây là đi đâu vậy?”
Ai m tỉnh dậy thấy mình đang ở trên trời lại không hoang mang chứ?
Hạ Ngạn Hoài đáp: “Đi Palau.”
Câu trả lời đó khiến Lạc Cẩm Hi càng ngơ ngác: “Tự nhiên lại đi Palau làm gì?”
Hạ Ngạn Hoài liếc cô một cái, ánh mắt có chút kỳ quái: “Cậu uống say đến mức mất trí rồi à? Còn nhớ chuyện tối qua không?”
Lạc Cẩm Hi ban đầu gật đầu, rồi lập tức lại lắc đầu, thận trọng nói: “Chỉ nhớ được một nửa.”
Cô ngẩng đầu dè dặt nhìn Hạ Ngạn Hoài, luôn cảnh giác sợ anh sẽ tính sổ chuyện tối qua. Cho dù quan hệ giữa họ có tốt đến mấy thì cô vẫn biết rõ tối qua mình đã quấy rối Hạ Ngạn Hoài. Tuy đó đều là hành vi trong lúc say, nhưng nếu bỏ qua động cơ mà chỉ xét quá trình, thì đúng thật là như thế. Tất nhiên, Hạ Ngạn Hoài ít nhất cũng phải chịu một nửa trách nhiệm. Anh là thanh niên trai tráng, cao to khoẻ mạnh, chẳng lẽ lại không đẩy nổi một con ma men như cô à? Tốt nhất là Hạ Ngạn Hoài phải biết điều mà quên luôn chuyện tối qua đi, nếu không thì để xem ai là người vừa ăn cướp vừa la làng.
“Tối qua cậu uống say, trách tôi không tặng quà sinh nhật.”
“Vậy quà sinh nhật cậu chuẩn bị là…?”
“Tặng cậu một chuyến du lịch lặn biển ở Palau.” Hạ Ngạn Hoài nói bằng tông giọng trầm thấp.
Lạc Cẩm Hi bất chợt nhớ đến vài chuyện của năm ngoái. Lúc đó cô xem được một đoạn video lặn biển trên vòng bạn bè, nổi hứng muốn đi, thậm chí còn hăng hái đi thi lấy chứng chỉ lặn. Nhưng bố mẹ không những không chịu đi cùng mà còn kiên quyết phản đối việc cô chơi mấy trò mạo hiểm như vậy. Cô từng chạy đi cầu xin anh họ mình rất lâu, kết quả anh họ phớt lờ cô, còn nói cô bốc đồng. Palau là một quốc gia nằm ở khu vực Tây Thái Bình Dương, sở hữu khí hậu nhiệt đới với nhiệt độ trung bình hàng năm trên 20°C, có nguồn tài nguyên biển phong phú, được xem là một trong những điểm đến hàng đầu thế giới cho hoạt động lặn biển. Trước đây Lạc Cẩm Hi từng nhiều lần nói muốn đi, chỉ là vẫn chưa tìm được người đi cùng, mà cô thì không muốn đi một mình.
Khó trách tối qua lúc cô ồn ào đòi được nhận quà sinh nhật ngay lập tức, Hạ Ngạn Hoài lại cho rằng cô đang cố tình gây sự. Chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà có thể thuê máy bay rồi lập tức xuất phát, chứng tỏ anh đã chuẩn bị từ trước. Lạc Cẩm Hi từng cho rằng anh không để tâm đến sinh nhật của mình, bây giờ xem ra là do cô lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
“Nhưng cậu không bận sao?” Lạc Cẩm Hi lại ngước mắt nhìn vẻ mặt Hạ Ngạn Hoài, giọng nói vô thức dịu đi vài phần.
“Bớt chút thời gian vài ngày cũng không sao.” Hạ Ngạn Hoài đáp.
Nhưng Lạc Cẩm Hi nghe ra được, vốn dĩ anh không định khởi hành sớm như vậy, chỉ vì tối qua cô cố tình gây sự, nên còn chưa tới hai tiếng nữa họ sẽ hạ cánh xuống Palau.
“Nhưng mà tôi chưa chuẩn bị quần áo gì cả!” Lạc Cẩm Hi bỗng nhiên ý thức được chuyện quan trọng hơn khi đi du lịch, “Cả đồ trang điểm cũng không mang theo.”
“Đã nhờ người chuẩn bị cho cậu rồi.” Hạ Ngạn Hoài nói ngắn gọn: “Đừng lười nữa, dậy rửa mặt đi.”
“!”
Niềm vui bất ngờ khi sắp bước vào một chuyến hành trình mới mẻ đầy k*ch th*ch đã khiến Lạc Cẩm Hi choáng váng, cô không nghĩ nổi gì khác nữa, những tàn dư uể oải sau cơn say tối qua cũng đã bị quét sạch.
Tiếp viên hàng không ân cần đưa ra chỉ dẫn dịu dàng nhất, còn chuẩn bị sẵn quần áo cho cô, hỏi cô bữa sáng muốn ăn gì. Trên chiếc máy bay này có một phòng thay đồ rất lớn, bên trong toàn là quần áo mới, thậm chí còn chuẩn bị sẵn nhiều kích cỡ khác nhau, Lạc Cẩm Hi chỉ cần cung cấp số đo ba vòng cùng với quần áo và mỹ phẩm mình thích, tiếp viên hàng không sẽ giúp cô chuẩn bị một vali hành lý phù hợp cho chuyến đi này trước khi máy bay hạ cánh. Tiền bạc quả thật có thể giải quyết rất nhiều rắc rối không cần thiết. Lạc Cẩm Hi cảm thấy, trong tất cả những món quà sinh nhật năm nay, sự chu đáo của bạn học họ Hạ này xứng đáng giành vị trí đầu bảng.
Máy bay còn chưa hạ cánh, trái tim Lạc Cẩm Hi đã chạy đi trước rồi. Năm ngoái cô từng mê mẩn ý tưởng được lặn biển, tâm tâm niệm niệm muốn một lần xuống nước, chỉ tiếc là sau cùng vẫn chưa thực hiện được. Đến khi Hạ Ngạn Hoài thực sự sắp xếp chuyến đi lần này, cô mới nhận ra mình vẫn còn vương chút chấp niệm.
Đợi đến lúc máy bay hạ cánh, Lạc Cẩm Hi mới nhớ đến chiếc điện thoại đã được sạc đầy một cách chu đáo của mình. Mở điện thoại ra, cô lập tức bị số lượng tin nhắn làm cho choáng váng, cứ như một trận bom oanh tạc vậy. Có tin nhắn chúc mừng sinh nhật tối qua cô chưa kịp trả lời, có tin cô đã nhắn về báo bình an sau khi về nhà, nhưng nhiều nhất vẫn là từ nhóm phòng ký túc xá chỉ có bốn người. Có hơn 99 tin nhắn, và rất nhiều trong số đó tag thẳng tên cô vào. Lạc Cẩm Hi kéo ngược lên xem từ đoạn tin nhắn mình bỏ lỡ tối qua, sau đó trầm mặc hồi lâu.
Tối qua Chu Mạn San đã liên tục spam dấu hỏi trong nhóm, hỏi cô và Hạ Ngạn Hoài rốt cuộc quen nhau thế nào, quen được bao lâu rồi, tại sao lại thân đến mức cả phụ huynh hai bên đều biết nhau. Chuỗi câu hỏi này khiến hai người còn lại trong nhóm nổ tung. Đường Tuế Uyển và Hà Hàm không ở trường nên đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện, hơn nửa đêm ba người trong nhóm nhắn tới mấy trăm tin nhắn. Chu Mạn San còn cẩn thận tổng hợp lại đầu đuôi câu chuyện một lượt, cuối cùng đưa ra kết luận: cô và Hạ Ngạn Hoài hoặc là họ hàng, hoặc là đang yêu đương bí mật. Vài tiếng sau, nhóm chat đột nhiên im bặt, chắc lúc đó Chu Mạn San lên máy bay rồi, sau đó về đến nhà là đi ngủ luôn. Sáng sớm hôm sau, cô ấy vừa tỉnh dậy đã lại nhảy vào nhóm thúc giục Lạc Cẩm Hi mau trả lời.
“…”
Lạc Cẩm Hi do dự vài giây, cuối cùng lên tiếng trong nhóm: [Bọn tớ chỉ là bạn bè quen từ nhỏ thôi.]
Câu này nói ra nghe có phần hơi xa cách, bản thân Lạc Cẩm Hi cũng cảm thấy hơi chột dạ, so với bạn bè, có lẽ họ giống người thân hơn. Nhưng giữa họ không có quan hệ huyết thống. Kiểu quan hệ thân thiết này trong mắt người ngoài mới càng dễ gây hiểu lầm, cũng chính vì điều đó mà trước đây cô và Hạ Ngạn Hoài từng thỏa thuận sẽ giả vờ là người xa lạ khi đến trường. Trước khi vào đại học, Lạc Cẩm Hi thật sự từng nghĩ rằng, với ngoại hình và tính cách của mình, kiểu gì cũng sẽ gặp được một chuyện tình như ý. Giờ nghĩ lại, lúc đó thật ngây thơ đến mức đáng sợ.
Chỉ một câu nói của Lạc Cẩm Hi thôi đã khiến nhóm ký túc xá bùng nổ trở lại.
Chu Mạn San: [Cục cưng, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi!]
Chu Mạn San: [Bạn bè á? Tớ không tin]
Hai người còn lại cũng lập tức hưởng ứng.
Đường Tuế Uyển: [Không tin]
Hà Hàm: [Không tin]
Nhìn xem, đây chính là lý do lúc đầu Lạc Cẩm Hi cứ muốn vạch ranh giới rõ ràng với trúc mã của mình. Cô rất nghiêm túc, gõ chữ đến mức bàn tay như muốn tạo ra tàn ảnh trên bàn phím điện thoại chỉ để giải thích cho sự trong sạch của mình.
Có lẽ sự nỗ lực của cô cuối cùng cũng được thấu hiểu, Chu Mạn San trả lời: [Vậy thì tớ đại khái hiểu vì sao hai người các cậu mấy năm đại học vẫn không yêu ai rồi!]
[Nếu từ nhỏ tới lớn tớ có một thanh mai trúc mã là nam thần, nữ thần như này, tiêu chuẩn chọn người yêu tối thiểu của tớ cũng sẽ ngang cỡ đấy, kém hơn là tớ sợ bị hai người chê cười mất.]
…
Lạc Cẩm Hi: [Tớ không ở trường.]
Chu Mạn San: [Thế cậu đi đâu rồi? Về nhà à?]
Lạc Cẩm Hi: [Tớ đang đi du lịch…]
Bên phía Chu Mạn San chắc cũng bắt đầu gõ phím với tốc độ ánh sáng, rất nhanh đã gửi thêm một câu: [Không phải chứ, tối qua còn thấy cậu say bí tỉ, vậy mà giờ vừa ngủ dậy đã bảo đang đi du lịch?]
[Với năng suất hành động như vậy, cậu làm gì cũng thành công được ấy!]
Lạc Cẩm Hi chưa kịp suy nghĩ sâu xa, tay đã gửi tin nhắn đi rồi: [Hạ Ngạn Hoài nói tặng tớ một chuyến du lịch làm quà sinh nhật.]
Cô chủ yếu chỉ muốn giải thích lý do vì sao mình có thể “hành động nhanh gọn” như thế.
Kết quả là lại nhận về thêm ba dấu hỏi liền.
[Cậu ấy đi cùng cậu?]
Lạc Cẩm Hi vẫn chưa thấy có gì bất thường: [Ừ, thì sao?]
Chu Mạn San: [Thanh mai trúc mã thuần khiết? Tớ không tin]
Hà Hàm: [Không tin]
Đường Tuế Uyển: [Không tin]
“…”
Nguyên phòng ký túc toàn là robot.
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Story
Chương 12: Cậu không tin thì tôi cũng không tin
10.0/10 từ 49 lượt.
