Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 11: Quà sinh nhật


Sau tiếng gọi đó, cả Chu Mạn San và Trần Dữ vừa định đưa tay đỡ Lạc Cẩm Hi cũng cùng nhìn về hướng phát ra âm thanh. Dưới ánh đèn đường không xa, một bóng dáng cao ráo đang chậm rãi tiến lại gần. Khoảng cách dần thu hẹp, khuôn mặt người bước đi ngược sáng kia ngày càng rõ nét.


Gần đây Hạ Ngạn Hoài và đàn anh đang bận rộn chuẩn bị cho phòng làm việc, chẳng may một dự án họ đang làm có trục trặc về dữ liệu nhưng chỉ có anh có thời gian quay về xử lý, vì thế nên tối nay mới đến sau. Lúc vội vàng chạy tới thì trời đã khá muộn, anh đã gửi tin nhắn và gọi cho Lạc Cẩm Hi nhưng cô không trả lời, suy nghĩ một chút, anh vẫn quyết định qua đây xem sao. Còn chưa tới gần thì đã thấy cảnh hai nữ một nam đang giằng qua kéo lại. Anh lập tức tăng tốc bước chân. Sau đó, trước mặt hai người kia anh rất tự nhiên giơ tay kéo Lạc Cẩm Hi về phía mình. Cô ngốc đã say khướt cứ thế nghiêng người dựa vào vai anh.


“Hoài Hoài, sao cậu đến muộn vậy?” Lạc Cẩm Hi hỏi một câu.


Trước khi lên cấp hai, cô vẫn thường gọi Hạ Ngạn Hoài như thế, nhưng sau này anh không thích nên đã đổi thành gọi thẳng tên. Nhưng bây giờ cô say rồi, gọi cái gì cũng được.


“Phòng làm việc có chút trục trặc nên tới trễ.” Hạ Ngạn Hoài lại giải thích với cô một lần nữa.


Cảnh tượng diễn ra quá đột ngột, đến cả bạn cùng phòng là Chu Mạn San cũng không ngờ Lạc Cẩm Hi lại cứ thế mềm nhũn ngã vào lòng người ta, thậm chí cô ấy còn chưa kịp kéo cô bạn lại. Cái tên Hạ Ngạn Hoài này từng nhiều lần được nhắc tới trong ký túc xá của Lạc Cẩm Hi, nhất là khi anh xuất hiện trên những bài đăng của trường, khuôn mặt đó của anh so với danh hiệu đạt được còn được bàn luận nhiều hơn.


Chu Mạn San nhận ra người kia, Trần Dữ tất nhiên cũng từng nghe nói đến đàn em khoa máy tính này.


“Bạn… bạn học Hạ, cậu có thể buông bạn tôi ra được không?” Chu Mạn San thậm chí còn lắp bắp: “Hay là… hai người quen nhau à?”


“Quen.” Hạ Ngạn Hoài đáp ngắn gọn: “Tôi tới đón cô ấy.”


“Hả?” Chu Mạn San sốt ruột nói: “Bọn tôi đưa cô ấy về được rồi mà.”


Hạ Ngạn Hoài khựng lại một chút, liếc nhìn Chu Mạn San, rồi hỏi: “Tối nay không phải cậu về nhà sao?”


“Sao cậu biết?”


Chu Mạn San vừa buột miệng hỏi xong mới chợt nhận ra có điều gì đó không đúng cho lắm. Hạ Ngạn Hoài rõ ràng biết cô ấy, nhưng là kiểu đơn phương biết giống hệt cách cô ấy biết anh vậy!


Hạ Ngạn Hoài nhớ lại lúc Lạc Cẩm Hi mời anh đến dự tiệc sinh nhật, trong cuộc điện thoại đó cô còn lải nhải đủ thứ chuyện, trước giờ cô vẫn hay nói nhiều nên anh cũng quen rồi, khi ấy, Lạc Cẩm Hi tiện miệng nhắc luôn chuyện bạn cùng phòng mình tối nay còn phải về nhà. Giờ này ra sân bay, đón chuyến bay rạng sáng là vừa khớp.


Chu Mạn San nghe xong vẫn chưa kịp hiểu hết, nhưng lập tức quay sang nhìn Lạc Cẩm Hi: “Hi Hi, cậu ấy nói thật à? Hai người có quan hệ gì vậy?”



Lạc Cẩm Hi dù hơi chếnh choáng nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo, chỉ là phản ứng của cô chậm hơn bình thường một chút thôi. Cô chậm rãi gật đầu, ngay cả giọng nói cũng chậm lại: “Bọn tớ là bạn tốt.”


Bạn tốt?


Chứ không phải là bạn trai bạn gái à?


Chu Mạn San bắt đầu có dấu hiệu quá tải não bộ, đúng lúc đó Trần Dữ lên tiếng: “Cho dù hai người là bạn bè, bây giờ Hi Hi uống say rồi, bọn tôi cũng không thể để cô ấy đi với cậu như vậy được.”


“À đúng rồi,” Chu Mạn San như bừng tỉnh, vội vàng tiếp lời: “Nếu Hi Hi tỉnh táo, cô ấy muốn đi với cậu cũng không vấn đề gì, nhưng giờ cô ấy say rồi, trừ khi cậu là người thân của cô ấy, nếu không thì tôi không thể tùy tiện để cậu đưa cô ấy đi đâu.”


Trần Dữ suy nghĩ một chút rồi đề nghị: “Thế này đi, đàn em Chu còn phải ra sân bay, vậy tôi với cậu cùng đưa Hi Hi về trường.”


Hi Hi.


Lúc này Hạ Ngạn Hoài mới để ý tới anh chàng bên cạnh cũng gọi cô như vậy, anh liếc nhìn đối phương một cái, hoàn toàn không có chút ấn tượng nào. Không biết trước giờ Lạc Cẩm Hi có từng nhắc đến người này hay chưa.


“Không cần đâu, tôi đã gọi xe rồi.” Hạ Ngạn Hoài ngừng một nhịp, lại bổ sung thêm: “Đàn anh, không phiền đến anh nữa.”


Có lẽ giữa hai người đang âm thầm b*n r* mấy tia lửa điện vô hình, nhưng Lạc Cẩm Hi hoàn toàn không hay biết gì cả, cô vẫn chưa bất tỉnh, chỉ là hơi ngơ ngác, như thể não bị sập nguồn không còn hoạt động nữa vậy.


“Thế thì tôi lại càng không thể để cậu cứ thế đưa cô ấy đi được.” Trần Dữ thẳng thắn nói: “Nếu hai người thật sự là bạn tốt thì sao đến cả bạn cùng phòng của cô ấy cũng không biết hai người quen nhau?”


Là bạn cùng phòng, Chu Mạn San lập tức bày tỏ đồng tình mạnh mẽ: “Đúng đó, bạn học Hạ, tôi tin tưởng nhân phẩm của cậu, nhưng tôi cũng phải có trách nhiệm với bạn của mình, trước giờ tôi thực sự chưa từng thấy hai người có chút giao thiệp nào…”


Cô ấy đã bao nhiêu lần kể về cậu nam sinh họ Hạ đẹp trai trong phòng ngủ, vậy mà mỗi lần nhắc đến, Lạc Cẩm Hi đều chẳng có mấy phản ứng. Thế này mà gọi là quen à?


Hạ Ngạn Hoài: “…”


Anh quay đầu nhìn tên đầu sỏ gây ra mọi chuyện. Nhưng vì tên đầu sỏ ấy lúc này đã hoàn toàn không còn năng lực cãi nhau với anh, thế nên Hạ Ngạn Hoài đành bình tĩnh chọn một cách khác để chứng minh mình không phải kẻ có ý đồ xấu.


“Lạc Cẩm Hi, đưa điện thoại cho tôi.” Hạ Ngạn Hoài nói.



Điện thoại của Lạc Cẩm Hi để trong túi xách, nghe vậy cô liền theo phản xạ lấy ra, rồi rất tự nhiên đưa cho Hạ Ngạn Hoài.


Anh cầm chiếc điện thoại có ốp màu hồng trong tay, trầm ngâm suy nghĩ mất hai giây, anh không chắc mật khẩu điện thoại hiện tại của cô là gì, nhưng dựa vào hiểu biết với tính cách của cô, những con số cần ghi nhớ như thế này rất có thể là một dãy số cũ mà cô lưu luyến chẳng nỡ đổi. Anh nhập vào một dãy số, mở được.


Vì vậy, hai người bên cạnh chỉ có thể trơ mắt nhìn Hạ Ngạn Hoài dễ dàng mở khóa điện thoại của Lạc Cẩm Hi, rồi ngay trước mặt họ, tìm đến một số liên lạc được lưu là “mẹ” và bấm gọi.


Hạ Ngạn Hoài bật loa ngoài. Chuông đổ vài giây đã có người bắt máy: “Cục cưng, con về đến nơi rồi sao? Sao lại gọi cho mẹ giờ này?”


Hạ Ngạn Hoài mở miệng: “Dì Trang, là cháu.”


“Ngạn Hoài à, Hi Hi đâu rồi?”


“Dì Trang, chuyện là thế này, hôm nay Cẩm Hi có uống hơi nhiều, cháu đến đón cô ấy, nhưng bạn cô ấy không yên tâm, sợ cháu là người xấu, thế nên cháu đành gọi cho dì xác nhận một tiếng.”


Bên kia điện thoại, bà Trang “ồ” một tiếng, rồi nói: “Vậy à, vậy làm phiền con chăm sóc con bé một chút nhé, lúc nào rảnh ghé nhà dì ăn cơm.”


Sau khi Hạ Ngạn Hoài nói chuyện xong với bà Trang, bên này Chu Mạn San đã hoàn toàn đơ người. Giữa hai người không chỉ là quen biết đơn thuần, mà đến cả phụ huynh hai bên cũng đã từng gặp mặt rồi.


“Giờ tôi có thể đưa cô ấy đi rồi chứ?” Hạ Ngạn Hoài quay sang hỏi hai người còn lại.


“…”


Chu Mạn San suy nghĩ một chút, mẹ ruột người ta cũng đã lên tiếng rồi, cô ấy đúng là chẳng còn cớ gì để ngăn cản nữa.


Trần Dữ có vẻ vẫn muốn nói gì đó, nhưng anh ta lại càng không có lý do chính đáng hơn.


Đúng lúc này, điện thoại Hạ Ngạn Hoài đổ chuông, anh bắt máy, không rõ đầu dây bên kia nói gì, anh chỉ “ừ” một tiếng, rồi tiếp tục: “Cứ theo địa chỉ tôi gửi mà đến.”


Chẳng bao lâu sau, một chiếc xe màu đen kiểu dáng khiêm tốn dừng lại bên đường, Hạ Ngạn Hoài đỡ Lạc Cẩm Hi lên xe rồi cũng theo lên, trước khi xe lăn bánh, anh còn cẩn thận kiểm tra xem đồ đạc cô mang theo có đủ không. Cửa xe đóng lại, gió đêm bên ngoài cũng bị cách ly hoàn toàn. Lạc Cẩm Hi ngả người ra sau tiếp tục ngủ. Cô biết chắc chắn mình đang an toàn. Tới một khúc cua, xe rẽ sang, theo quán tính, cả người cô liền nghiêng sang một bên, cứ thế tựa vào người bên cạnh. Lạc Cẩm Hi đúng kiểu ngã ở đâu ngủ luôn ở đấy, hơn nữa chỗ dựa vào cũng rất thoải mái nên cô chẳng buồn nhúc nhích, cứ thế mà ngủ say. Dù sao giờ này cũng không còn sớm nữa.


Đến cổng trường, Hạ Ngạn Hoài khẽ lay người bên cạnh dậy.



Lạc Cẩm Hi mơ màng mở mắt, nghe thấy anh nói: “Xe ngoài không được vào trường, xuống xe thôi.”


“Mệt quá, xa quá, tôi không muốn đi bộ vào đâu.” 


Đại học Thịnh An rộng mênh mông bát ngát, từ cổng trường đi đến ký túc cũng là cả một đoạn xa. Hạ Ngạn Hoài đứng ngoài cửa xe, nhìn chằm chằm vào cô ngốc vừa đón nhật này, thấy cô thật sự không có ý định xuống xe, trong khi bác bảo vệ thì không có vẻ gì sẽ nhượng bộ.


“Cẩm Hi, xuống xe đi, tôi đỡ cậu.”


Anh đã nói hết lời ngon tiếng ngọt mới dỗ được người xuống xe. Không biết tối nay cô uống rượu gì mà đến giờ mới ngấm, trông có vẻ còn say hơn cả lúc nãy, chưa đi được hai bước cô đã nghiêng đông ngả tây.


Hạ Ngạn Hoài thực sự hết chịu nổi, anh đỡ cô đứng vững rồi khuỵu gối ngồi xuống trước mặt cô.


“Lên đi, tôi cõng cậu.”


Lạc Cẩm Hi khựng lại một chút, lại bị giục tiếp: “Nhanh lên.”


Cô nằm sấp lên lưng Hạ Ngạn Hoài, sau khi xác định cô đã yên vị, anh mới từ từ đứng dậy. Lạc Cẩm Hi bất chợt cảm thấy tầm nhìn trước mắt cao hơn hẳn, cảnh sắc ở nơi cao quả thật có phần rộng rãi hơn. Một lát sau, Hạ Ngạn Hoài nghe thấy người trên lưng khẽ nói: “Tôi hình như cao lên rồi đấy.”


“…”


Lạc Cẩm Hi được cõng cũng không chịu an phận, hai tay cô rảnh rỗi bắt đầu sờ loạn khắp nơi, cô sờ đầu Hạ Ngạn Hoài như đang sờ chó, rồi lại sờ mặt anh, sau đó men theo gương mặt xuống cổ và yết hầu.


Cuối cùng Hạ Ngạn Hoài cũng lên tiếng: “Cậu có thể ngoan ngoãn một chút được không?”


Anh vừa dứt lời, người trên lưng bỗng yên lặng mấy giây, không có động tác gì nữa. Không hiểu sao trong lòng Hạ Ngạn Hoài bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.


Quả nhiên, giây tiếp theo, giọng điệu uất ức như đòi mạng của Lạc Cẩm Hi đã vang lên bên tai anh: “Cậu không đến tiệc sinh nhật của tôi, không chuẩn bị quà cho tôi, thậm chí còn không chúc tôi sinh nhật vui vẻ, vậy mà giờ còn hung dữ với tôi…”


Ghi chú danh bạ mà Hạ Ngạn Hoài đặt cho Lạc Cẩm Hi là [Mít ướt], tuyệt đối không phải vì ác cảm chủ quan. Lời còn chưa dứt, anh đã cảm thấy sau gáy mình có cảm giác ươn ướt. Tiếng nức nở cũng bắt đầu vang lên.


“…Tôi đâu có hung dữ với cậu.”



“Vậy mà còn nói không hung dữ?”


Hạ Ngạn Hoài: “Thật mà, tôi không có.”


“Nhưng cậu cũng không chúc mừng sinh nhật tôi.”


“Chúc cậu sinh nhật vui vẻ.”


“Giờ mới nói thì có ích gì, mấy giờ rồi hả?”


Xem ra là buồn thật.


Hạ Ngạn Hoài: “Tôi đã chuẩn bị quà sinh nhật rồi.”


“Quà đâu?”


“Giờ chưa thể đưa cho cậu.”


Người trên lưng im lặng một lúc rồi lại nói tiếp, giọng vẫn nghẹn nghẹn như sắp khóc: “Cậu không chuẩn bị thì cứ nói thật đi, tôi cũng sẽ tha thứ cho cậu mà.”


Hạ Ngạn Hoài: “…”


Anh thật sự hết cách: “Cậu nhất định phải lấy quà sinh nhật ngay bây giờ sao?”


“Quà sinh nhật chẳng phải là phải nhận đúng ngày thì mới có ý nghĩa sao?”


“Được.”


Lúc ấy Lạc Cẩm Hi đang say, lời nói ra hoàn toàn không qua suy nghĩ, nên khi tỉnh lại rồi có khi cô cũng chẳng nhớ nổi. Gió lạnh thổi qua, cô tỉnh táo được đôi chút, nhưng không nhiều. Lúc mơ mơ màng màng, cô được Hạ Ngạn Hoài đưa về đến dưới ký túc xá, cô lên lầu một chuyến, không biết vì lý do gì lại xuống lần nữa. Hạ Ngạn Hoài kiểm tra kỹ đồ cô mang theo, sau đó lại cõng cô rời đi.


Trên đường ra khỏi cổng trường, Lạc Cẩm Hi s* s**ng lung tung lên mặt và cổ anh, anh không ngăn nữa, anh sợ vị tổ tông này lại khóc nhè.


Lạc Cẩm Hi cảm thấy đêm nay thật quá nhiều sóng gió, nhưng đến nửa đêm thì cô lại mơ hồ ngủ thiếp đi. Lúc mở mắt ra lần nữa, cảnh vật xung quanh lạ lẫm đến mức khiến cô tưởng mình bị người ta bắt cóc khi còn đang say. Não còn chưa kịp khởi động, cơ thể đã cảm nhận được một trận rung lắc, cô bỗng thấy đồ vật bên cạnh trông quen quen, đưa tay lên chạm vào, cô chợt phát hiện đó là tấm che cửa sổ máy bay. Cô kéo tấm che lên, ánh sáng chiếu rọi vào, bầu trời xanh ngắt, mây trắng bồng bềnh. Cô đang ở độ cao mười nghìn mét trên không.


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 11: Quà sinh nhật
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...