Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 13: Tôi bế cậu nhé?


Lạc Cẩm Hi cứ mải mê cúi đầu giải thích với mấy cô bạn cùng phòng chẳng khác nào robot trên nhóm chat, chẳng thèm ngó đường, không cẩn thận liền đâm sầm vào một bức tường thịt. Cô “a” một tiếng, sau đó đưa tay xoa xoa trán.


Không biết từ lúc nào, Hạ Ngạn Hoài đã quay người lại, lặng lẽ đứng đó nhìn cô cúi đầu dán mắt vào điện thoại, Lạc Cẩm Hi vừa ngẩng đầu lên liền đụng ngay ánh mắt anh.


“Cậu không muốn đi Palau nữa rồi phải không?” Hạ Ngạn Hoài hỏi.


“Muốn chứ.” Lạc Cẩm Hi hơi hoang mang, chẳng lẽ lúc nãy cô thể hiện chưa đủ hào hứng sao? Từ lúc biết được họ đang trên máy bay đến Palau, sau một hồi ngơ ngác, Lạc Cẩm Hi đã bắt đầu bùng nổ cảm xúc và phát huy hết mức giá trị tinh thần của mình mà.


“Thế sao cậu cứ dán mắt vào điện thoại suốt vậy?”


Với tư cách là nhà tài trợ duy nhất cho chuyến đi này, Hạ Ngạn Hoài dĩ nhiên có đủ tư cách để tỏ ra bất mãn với thái độ của cô. Có điều, anh hỏi cũng không phải để trách móc gì cả, chỉ là anh nghĩ nếu Lạc Cẩm Hi muốn đi nơi khác hơn thì anh cũng sẵn sàng thay đổi lịch trình.


Nhưng Lạc Cẩm Hi thì có hơi hiểu lầm, cô lập tức tắt màn hình điện thoại, hai tay chắp trước ngực lắc lư: “Đừng giận mà, lúc nãy tôi đang trả lời tin nhắn thôi, tối qua nhiều người nhắn quá, tôi chưa trả lời kịp.”


Hạ Ngạn Hoài liếc nhìn cô một cái, sau đó giơ tay nắm lấy quai túi xách của cô, giọng trầm thấp: “Để tôi dắt cậu đi, cậu cứ lo trả lời tin nhắn đi, đi mà không nhìn đường gì cả.”


“…”


Lạc Cẩm Hi cười hì hì hai tiếng.


Chuyến đi lần này của họ còn có một quản gia chuyên trách lo toàn bộ việc ăn ở, sinh hoạt, đồng thời cũng phụ trách liên hệ với huấn luyện viên lặn biển và các lịch trình khác.


Xuống máy bay, việc đầu tiên là đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng, hai người ở chung một phòng suite. Lạc Cẩm Hi là người chọn phòng trước, mối quan hệ của hai người thân thuộc đến mức ở chung một mái nhà cũng không có gì kỳ lạ.



Nhưng trong lúc ăn trưa, Lạc Cẩm Hi đột nhiên nhớ ra một chuyện rất quan trọng: “Chúng ta có mang theo thiết bị quay dưới nước không nhỉ?”


Hạ Ngạn Hoài vẫn dán mắt vào đĩa thức ăn trước mặt: “Huấn luyện viên lặn sẽ lo luôn khoản chụp ảnh cho cậu.”


Vậy thì yên tâm rồi.


Lạc Cẩm Hi vừa đối phó với đám bạn cùng phòng vẫn đang đầy tò mò, vừa tranh thủ chọn đồ bơi. Lúc ở trên máy bay cô đã chọn trước vài bộ, giờ đang nghĩ xem mặc bộ nào sẽ lên hình đẹp nhất.


Ngay từ lúc quyết định tặng cô chuyến đi này, Hạ Ngạn Hoài đã xác định rõ bản chất của hành trình này chính là tặng cô một bộ ảnh cá nhân chất lượng cao. Một người mà đến ăn khoai lang nướng mùa đông cũng phải chụp ảnh đăng lên nhật ký như cô thì ra ngoài chơi nhất định sẽ rất quan tâm đến việc ra ảnh đẹp. Dù từng bị Lạc Cẩm Hi chê là không có chút thú vui đời thường nào, nhưng Hạ Ngạn Hoài vẫn rất kiên trì với suy nghĩ ấy.


Ngày đầu tiên sau khi hạ cánh, hai người dành thời gian nghỉ ngơi trước, sau đó Lạc Cẩm Hi kéo Hạ Ngạn Hoài đi dạo một vòng siêu thị lớn trong trung tâm thành phố. Nơi này chủ yếu bán hàng nhập khẩu, cô hớn hở chất đầy một xe đồ ăn vặt, Hạ Ngạn Hoài đi theo sau cô, tiện tay bỏ thêm vài thanh sôcôla, thấy Lạc Cẩm Hi còn biết mua thêm cả nước uống, anh cũng lặng lẽ bước theo sau.


Lúc tính tiền, Lạc Cẩm Hi giàu nứt đố đổ vách tuyên bố, hôm nay tất cả chi phí đều do Lạc tiểu thư cô bao trọn, bởi vì siêu thị ở đây có hỗ trợ thanh toán qua WeChat và Alipay. Nhưng trước khi biết điều đó, cô vẫn đang mở to đôi mắt long lanh của mình nhìn chằm chằm vào Hạ Ngạn Hoài.


Anh nghe thấy Lạc Cẩm Hi hỏi: “Cậu không phải cố tình kéo tôi tới cái chỗ lạ nước lạ cái này, rồi thâu tóm quyền tài chính để khống chế tôi đấy chứ?”


“…Tôi bị bệnh chắc?” Người ta khi cạn lời quá mức sẽ bật cười trong bất lực.


“Vậy mà cậu không đưa tiền cho tôi…” Người bên cạnh nhỏ giọng nói thầm.


Chưa đầy một phút sau khi lẩm bẩm, Lạc Cẩm Hi đã phát hiện ra ở đây chỗ nào cũng hỗ trợ WeChat và Alipay. Thế là từ công dân sống khiêm nhường, cô lập tức lột xác thành tiểu thư nhà giàu, kiêu ngạo vô cùng.


Bởi vì đã hào phóng vung tiền trả hết hóa đơn nên cô cũng yên tâm thoải mái sai bảo Hạ Ngạn Hoài xách đồ.


Chuyến đi lần này đối với Lạc Cẩm Hi mà nói hoàn toàn là bốc đồng, hôm trước trên máy bay, cô ngủ say như chết, còn đêm nay thì lại phấn khích đến mức mất ngủ. Ngược lại, Hạ Ngạn Hoài lại trông có vẻ rất mệt mỏi, bị anh liếc qua một cái đầy oán trách, Lạc Cẩm Hi mới nhớ ra đêm qua cô say khướt, Hạ Ngạn Hoài không chỉ nửa đêm phải chạy tới đón, mà còn đưa cô lên máy bay ngay trong đêm, suốt cả hành trình cô cũng chẳng khiến người ta bớt lo, nên chắc chắn anh cũng chẳng được ngủ ngon.



Bạn Lạc là người thấu hiểu sâu sắc đạo lý đối nhân xử thế, lập tức nói: “Tôi im ngay đây, cậu nghỉ ngơi cho tốt đi. Nếu như cậu vẫn không ngủ được thì tôi hát ru cho nhé? Tôi hát hay lắm…”


Hạ Ngạn Hoài mặt không cảm xúc đóng cửa phòng mình lại, dường như sợ chỉ chậm một bước nữa thôi, vị tổ tông kia thật sự sẽ xông vào giữa đêm để biểu diễn giọng ca tuyệt vời của mình.


Một đêm yên bình.


Lạc Cẩm Hi trằn trọc trở mình hơn một tiếng đồng hồ rồi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ, tiện thể còn mơ một giấc mơ, chỉ tiếc là lúc tỉnh dậy thì cô đã quên sạch nội dung.


Khí hậu ở Palau khiến người ta vừa đặt chân đến đã có cảm giác như mùa hè lập tức ùa về, ánh nắng bên ngoài cũng rất rực rỡ. Có điều, Hạ Ngạn Hoài vẫn không khỏi cảm thán trước một loạt công đoạn chuẩn bị trước khi ra khỏi nhà của Lạc Cẩm Hi. Cô tự bôi kem chống nắng cho mình còn chưa đủ, tiện thể còn chăm sóc cho Hạ Ngạn Hoài một chút, nửa ép buộc bắt anh phải để cô bôi một lớp kem chống nắng dày lên mặt và tay anh. Mũ che nắng, kính râm, đồ bơi liền thân chống sứa, đủ loại được cô lôi ra từ vali. Tất cả những thứ này đều được cô xách từ trên máy bay xuống, có cái Lạc Cẩm Hi thậm chí còn phải xem sách hướng dẫn mới biết chính xác dùng vào việc gì.


Huấn luyện viên ở đây có khá nhiều người, đồng thời họ cũng là nhân viên cứu hộ. Hạ Ngạn Hoài là người luôn ưu tiên sự an toàn, đã dẫn Lạc Cẩm Hi ra ngoài chơi thì nhất định phải đảm bảo đưa cô trở về bình an vô sự.


Biển ở đây rất đẹp, độ trong suốt cũng rất cao. Lặn biển sâu vốn là dự định mà Lạc Cẩm Hi đã muốn thử từ lâu. Sau khi đi thuyền ra điểm lặn, huấn luyện viên lặn kiểm tra lại trang bị một lần nữa, rồi dặn dò bọn họ kỹ càng những điều cần chú ý. Lạc Cẩm Hi đã nghe huấn luyện viên lặn dặn dò hai lần, nhưng Hạ Ngạn Hoài vẫn không yên tâm, trước khi xuống nước còn đặc biệt nhấn mạnh lại một lần nữa. Cô chắp tay trước ngực, vừa cười vừa nói: “Cầu xin ngài đó, sư phụ đừng lải nhải nữa, tôi nhớ hết rồi…”


“…”


Hạ Ngạn Hoài cũng cùng xuống nước, anh đã thi chứng chỉ lặn từ trước, nhưng phải đến hôm qua Lạc Cẩm Hi mới biết. Lúc biết được, cô còn cố làm ra vẻ kinh ngạc đưa tay bịt miệng: “Không lẽ cậu thi lấy chứng chỉ là để đưa tôi đi lặn? Tôi cảm động quá, phải làm sao đây?”


Hạ Ngạn Hoài đáp: “Nghĩ nhiều rồi.”


Anh vẫn như cũ chẳng có lấy một tế bào lãng mạn nào. Hoạt động lặn biển vốn đã có rất nhiều người yêu thích, Hạ Ngạn Hoài cũng vậy. Lạc Cẩm Hi bèn tự nhủ, chắc là anh thiếu người đi lặn cùng nên cô mới may mắn được đi theo.


Thế giới dưới đáy biển thật sự đẹp đến mức khiến người ta chấn động, được tận mắt chứng kiến mới thấy choáng ngợp hơn rất nhiều so với khi xem qua video. Có lẽ nhờ Hạ Diên Hoài thật sự đã chi tiền đúng chỗ, ngay cả dưới nước Lạc Cẩm Hi cũng có cảm giác mình được quay bằng nhiều góc quay như minh tinh.


Màu sắc của nước biển càng xuống sâu lại càng khác biệt.



Trong tầm mắt của Lạc Cẩm Hi là những rạn san hô rực rỡ sắc màu, còn có cá mập, cá trích và các loài sinh vật biển cỡ lớn khác. Từng đàn cá bơi lướt qua bên người cô, hoặc bơi ngang qua đỉnh đầu, tựa như một bầu trời đầy sao chỉ thuộc về lòng đại dương, đẹp đến mức khiến người ta không nói được gì.


Mãi đến khi huấn luyện viên ra hiệu bằng tay bảo mọi người nổi lên, Lạc Cẩm Hi vẫn còn thấy luyến tiếc. Vừa lên khỏi mặt nước, cô lập tức ngồi phịch xuống nghỉ ngơi. Rất tốn sức.


Hạ Ngạn Hoài ngồi đối diện cô, tiện tay vuốt ngược mấy lọn tóc rũ xuống, tự tay vuốt thành kiểu tóc vuốt ngược. Cũng khá là đẹp trai.


Trong đội ngũ huấn luyện viên có một anh chàng người Mỹ tóc nâu, thấy Lạc Cẩm Hi nói tiếng Anh lưu loát thì tám nhảm với cô, hỏi Hạ Ngạn Hoài có phải là bạn trai cô không. Hạ Ngạn Hoài không bị điếc, đương nhiên nghe được. Lạc Cẩm Hi thản nhiên lắc đầu, nói không phải. Kết quả là khi kết thúc hai điểm lặn còn lại, anh chàng tóc nâu đó lại nói chuyện riêng với Hạ Ngạn Hoài một lúc, không biết nói gì, chỉ thấy sắc mặt anh đột nhiên trở nên rất khó coi. Hạ Ngạn Hoài phần lớn thời gian đều giữ vẻ mặt lạnh tanh, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy những biểu cảm nhỏ không hoàn toàn giống nhau.


“Cậu sao thế?” Lạc Cẩm Hi tiện miệng hỏi một câu.


Hạ Ngạn Hoài không nói một lời, cả người anh toát ra khí chất kiểu người lạ tránh xa, người quen cút luôn.


Nhưng từ nhỏ Lạc Cẩm Hi đã không hề sợ bầu không khí áp lực từ anh, tiến sát lại, chọc chọc ngón tay vào người anh: “Này, cậu đừng lơ tôi mà, người ta nói gì với cậu mà cậu khó chịu thế? Nói tôi nghe thử đi, biết đâu tôi nghe xong lại vui thì sao.”


Hạ Ngạn Hoài: “…”


“Lạc Cẩm Hi.” Anh gọi thẳng tên cô.


Lạc Cẩm Hi thấy anh thật sự không muốn nói gì, liền suy nghĩ vài giây rồi thử đoán: “Không lẽ bị ai bắt nạt rồi? Cậu bỏ tiền ra là thượng đế mà, ai dám bắt nạt cậu chứ?”


“Đừng đoán bậy.”


Không đoán thì thôi.


Sau đó, Lạc Cẩm Hi quay lại tìm anh chàng huấn luyện viên tóc nâu kia hỏi chuyện, người đó có vẻ tiếc nuối nhìn về phía Hạ Ngạn Hoài, rồi nói anh là chàng trai châu Á đẹp nhất mà anh ta từng thấy.



“…”


Lạc Cẩm Hi chỉ mất một giây để nhận diện xu hướng tính dục của người ta, cô im lặng vài giây rồi lặng lẽ quay lại đi phía sau Hạ Ngạn Hoài. Cô cứ cúi gằm đầu nhìn đường mãi cho đến khi Hạ Ngạn Hoài ở phía trước đột nhiên nói: “Nhịn cười khó chịu lắm đúng không?”


Lạc Cẩm Hi cuối cùng cũng không nhịn được: “Hahaha… xin lỗi…”


Tối đó họ ăn tối ở khách sạn, đồ ăn ở đây thực ra khá ổn. Lạc Cẩm Hi tắm xong rồi mới cùng Hạ Ngạn Hoài xuống ăn. Ra ngoài chơi cả ngày, tinh thần của cô đã không còn quá mức hưng phấn như đêm hôm trước đến mức mất ngủ nữa, đến giờ là cô đã bắt đầu ngáp, vừa nằm xuống giường là ngủ như chết.


Sáng hôm sau tỉnh dậy, tấm lưng cô có hơi ê nhức, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc cô hồi đầy máu để bắt đầu một ngày mới. Hôm nay Lạc Cẩm Hi chỉ định chơi ở khu vực nước nông, cảnh quan ở khu vực lặn nổi cũng đẹp không kém. Có một chú cá nhỏ màu vàng không hiểu sao cứ bơi theo cô, thậm chí còn chịu để cô hứng trong lòng bàn tay.


Hạ Ngạn Hoài lên bờ sớm hơn cô, trên người vẫn còn nhỏ nước. Kết quả chưa được bao lâu, Lạc Cẩm Hi và huấn luyện viên của cô cũng cùng nhau lên bờ. Trên bắp chân trái của cô thêm một vết thương, máu vẫn đang chảy không ngừng.


Hạ Ngạn Hoài hơi sững lại, bước tới ngồi xổm xuống xem vết thương: “Sao lại bị thế này?”


Lạc Cẩm Hi toàn thân ướt sũng, đau đến mức rít một hơi lạnh: “Bị san hô cứa phải.”


Hôm nay vì muốn chụp ảnh đẹp, cô mặc một bộ đồ lặn bikini màu đen bó sát, không chỉ tôn lên những đường cong cơ thể một cách hoàn hảo mà còn làm đôi chân cô trông dài thẳng tắp, khi bơi dưới nước trông cực kỳ quyến rũ. Lúc còn trong nước thì chưa thấy đau lắm, giờ vừa lên bờ tiếp xúc với không khí, Lạc Cẩm Hi đau đến mức nước mắt suýt trào ra, nhưng vẫn cố nhịn. Vết thương trên bắp chân cô dài chừng bốn, năm centimet.


Khi Hạ Ngạn Hoài đổ dung dịch sát trùng lên vết thương, Lạc Cẩm Hi lập tức bật khóc: “Cậu, cậu, cậu nhẹ chút đi, đau quá, đau quá!”


Cô theo phản xạ muốn rụt chân lại, nhưng Hạ Ngạn Hoài đã sớm đoán được nên giữ chặt cổ chân cô.


“Ráng chịu chút, phải khử trùng đã.”


Sau khi sát trùng xong, Lạc Cẩm Hi cảm thấy mình như bị tê liệt bởi cơn đau, một phát biến thành người què luôn. Chỉ cần cô động đậy, vùng da quanh vết thương căng ra một cái là cơn đau lại dội đến. Cô chỉ có thể nhảy lò cò bằng một chân.


Hạ Ngạn Hoài nhìn mà không chịu nổi: “Tôi bế cậu nhé?”


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 13: Tôi bế cậu nhé?
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...