Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp

Chương 2: Hề Sơn


Trong một thoáng, Trì Niệm chẳng thể phân biệt nổi thứ đang nóng rực trên cánh tay mình là dư huy của tà dương hay hơi ấm từ lòng bàn tay của người đàn ông đeo kính râm.


Anh mặc một chiếc áo phông đen giản dị nhất, ống tay chống nắng che kín đến đốt ngón tay thứ hai, lực tay nắm lấy Trì Niệm rất mạnh, kéo cậu từ dưới đất đứng dậy.


Mây trắng trên đỉnh núi uy nghi sà thấp xuống từng mảng lớn, bầu trời cũng theo đó mà chuyển âm u, chỉ còn ánh chiều tà vẫn rực sáng sau lưng.


Khi bị một lực từ cánh tay kéo mạnh lên, vũng nước chết vốn đang hỗn độn vì tuyệt vọng nơi đáy lòng Trì Niệm bỗng sủi lên một bong bóng, rồi lan ra chút gợn sóng lăn tăn.


Khoảnh khắc vừa đứng thẳng người dậy, chân cậu đã mềm nhũn. Lúc nãy ngồi xổm thì không cảm thấy gì, đến khi định đứng lên mới phát hiện đôi chân đã tê dại điếng người từ bao giờ, cứ như bị liệt nửa người vậy. Trì Niệm khom lưng tránh ánh mắt người trước mặt, định đưa tay nắn bắp chân, cố gượng gạo để vẻ mặt mình trông không quá khó coi.


Nhưng kẻ đã đen đủi thì uống nước lã cũng mắc răng, cậu còn chưa kịp chạm vào, bắp chân đã lập tức co rút kịch liệt mấy cái.


Trì Niệm hít ngược một hơi lạnh, rít lên một tiếng, nước mắt suýt nữa thì trào ra vì đau - cậu đặc biệt sợ đau, bằng không nói chưa biết chừng đã chọn một cách dứt khoát gọn gàng hơn để kết liễu đời mình.


Tư thế đứng một chân lơ lửng trông kỳ quặc vô cùng, cậu lại còn bị người kia giữ chặt cánh tay không buông. Đúng lúc này chân lại bị chuột rút, Trì Niệm càng chẳng biết phải làm sao, muốn nhảy lò cò tại chỗ mấy cái cho đỡ đau nhưng lại thấy mất mặt.


Người nọ dường như nhận ra cậu đang khó chịu, anh chẳng nói chẳng rằng, chỉ để cậu dồn phần lớn trọng tâm cơ thể sang phía mình.


Khoảng cách giữa hai người càng sát lại gần hơn, trong gang tấc, Trì Niệm ngửi thấy mùi bột giặt thoang thoảng, được nắng hong ấm sực lên, dù đứng trong gió cũng không tan biến mất.


Sự chú ý vừa phân tán sang nơi khác, cơn đau do chuột rút ở bắp chân dường như cũng không còn khó chịu đựng đến thế.


Thấy Trì Niệm đứng một chân một lúc, sắc mặt đã dịu lại đôi chút, nụ cười bên khóe miệng đối phương càng sâu hơn, anh hỏi: "Còn đi được không?"


Trì Niệm gật đầu, được dìu thử đứng thẳng dậy. Nhưng chân cậu vừa chạm đất, cảm giác vừa tê vừa đau như bị điện giật đã xộc từ lòng bàn chân lên tận thắt lưng. Cậu kêu "a" một tiếng, theo bản năng đưa tay bóp bóp bắp chân vài cái.


"Vẫn chưa đỡ à?" Người đang dìu cậu lên tiếng, liếc nhìn bộ dạng công tử yếu ớt của Trì Niệm rồi lại cười, "Lên xe tôi đi, ngồi xoa bóp một lát là được."


Người lạ đưa ra lời mời kiểu này, nếu đổi sang một địa điểm khác không thích hợp lắm thì ít nhiều cũng mang theo vài phần ám chỉ này nọ. Nếu không phải vì quanh đây ngoài hai người họ ra chẳng có lấy một sinh vật sống nào, thì tám phần mười là Trì Niệm sẽ không đồng ý.



Đã đến nước này rồi, còn nghĩ ngợi cái gì nữa?


Cậu thầm mắng bản thân bị bệnh, gật đầu với người tốt bụng đã giúp đỡ mình, cuối cùng cũng tìm lại được phản xạ nói năng, lí nhí nói lời cảm ơn anh.


"...Cảm ơn anh."


Lời cảm ơn này thốt ra có phần đường đột, người nọ khựng lại một chút mới đáp: "Chuyện nhỏ ấy mà."


Trên vùng cao nguyên hoang vu cách xa đường quốc lộ có đỗ một chiếc xe Jeep, khí thế bức người, trông hệt như khung cảnh trong mấy bộ ảnh tạp chí thời trang. Lớp sơn rằn ri có lẽ đã qua một thời gian dài nên phủ đầy bụi đất xám xịt, trên lốp xe còn dính vài viên đá vụn.


Người đàn ông đeo kính râm mở cửa sau ra trước, rồi lại nhanh chóng đóng sập vào: "Ngại quá, phía sau hơi bừa bộn."


Câu xã giao này khiến nội tâm đang chết lặng tê liệt của Trì Niệm nhen nhóm chút sức sống, có lẽ vì cậu đã im lặng quá lâu, giờ mở miệng nói chuyện lại cảm thấy ngượng ngập và xa lạ: "Không sao đâu, tôi dựa một chút là được..."


"Ngồi ghế phụ đi." Người đàn ông nói, rồi giúp cậu mở cửa.


Gầm xe Jeep hơi cao, Trì Niệm mang giày vào cũng cao tầm mét bảy tám, nếu là bình thường thì đã nhảy phắt lên đầy phong độ. Nhưng hiện giờ cậu chẳng khác nào người thương tật một nửa, một cái chân cứ trì lại, muốn nhẹ nhàng cũng không nổi, ngược lại lúc nào cũng nơm nớp lo bị chuột rút lần hai.


Cuối cùng vẫn là nhờ người ta đỡ cậu mới ngồi yên vị được.


Trì Niệm ngồi nghiêng người, hai chân buông thõng đung đưa bên khung cửa xe, gót chân thỉnh thoảng chạm nhẹ vào phần dưới ghế. Mặt cậu nóng bừng đến mức bắt đầu thấy rát, có lẽ do phơi nắng lâu nên tai cũng đỏ ửng.


Xoa bóp một lúc thì bắp chân bị chuột rút cuối cùng cũng bình thường lại, Trì Niệm muốn cảm ơn người lạ tốt bụng, vừa ngẩng đầu lên đã thấy anh đang uống nước.


Một tay anh chống lên cánh cửa xe đang mở, tư thế vô cùng tùy ý nhưng còn ra dáng người mẫu hơn cả những kẻ cố tình tạo dáng. Cát vàng rợp trời, trên nền trời màu tím nhạt, ánh tà dương sắp chìm vào khe núi, Trì Niệm nhìn anh, bỗng nghĩ vẩn vơ: Nếu bây giờ có một chiếc máy ảnh, bức hình chụp được chắc chắn chẳng thua kém gì ảnh bìa tạp chí.


"Cậu đi một mình à?"


Trì Niệm luống cuống gật đầu, cậu không thể nào đã nhận sự giúp đỡ của người ta xong lại trở mặt, bảo người ta "mặc xác tôi" được, phép lịch sự tối thiểu là cậu phải tiễn đối phương đi đã rồi hẵng tính sau.


Người đàn ông cười lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, dường như cảm thấy việc cậu xuất hiện ở đây thật khó tin: "Không xe, cũng chẳng mang theo đồ đạc, cậu bị lạc đường hay là muốn thử thách giới hạn bản thân vậy?"



Cậu không chịu phối hợp, người đàn ông cũng không hỏi thêm nữa, anh xoay người lấy một chai nước khoáng từ ghế sau đưa cho Trì Niệm. Đối diện với ánh mắt ngạc nhiên, người đàn ông hơi hất cằm: "Môi cậu nứt cả rồi kìa."


Trì Niệm đang sờ đôi tai nóng bừng của mình không nói gì, nghe vậy liền vội vàng cầm lấy chai nước.


Vặn nắp uống ừng ực mấy ngụm, cậu quệt vội khóe miệng để che giấu sự thất thố của mình, câu nói vừa rồi, nếu theo lối tư duy khi ở bên bạn trai cũ thì Trì Niệm sẽ theo bản năng mà hiểu thành lời tán tỉnh, nhưng người đàn ông trước mặt lại nói với giọng điệu vô cùng chính trực, thật sự chỉ là nhắc nhở cậu rằng "môi nứt sẽ chảy máu".


Cổ họng khô khốc vì khói thuốc và gió bụi tạm thời được cứu rỗi, Trì Niệm thở dài, chút áy náy trong lòng bỗng chốc bị phóng đại lên gấp bội.


Thiện ý của người lạ khiến cậu nhận ra những suy nghĩ tiêu cực vừa rồi quả thực là quá vô trách nhiệm.


Vô trách nhiệm với bản thân, và còn... với gia đình nữa.


Có thể cậu chẳng còn cơ hội quay về nhà để đối mặt, nhưng nếu hôm nay không gặp được chiếc xe này, thì trận cãi vã ầm ĩ rồi bị đuổi khỏi nhà trước đó sẽ trở thành cuộc đối thoại cuối cùng giữa cậu và bố mẹ.


Trì Niệm cảm thấy như mình vừa được ai đó bất ngờ kéo ra khỏi vũng lầy đang làm mình ngạt thở.


"Phải rồi, đằng kia có chiếc xe trông như sắp vứt đi ấy, không phải là của cậu chứ?" Người đàn ông đột nhiên hỏi.


Trì Niệm cắn miệng chai nước khoáng, ngơ ngác "ừ" một tiếng.


Người đàn ông lộ vẻ mặt vỡ lẽ: "Thảo nào."


Anh nói khá nhiều, tính tình cũng có phần tự nhiên như người quen, mặc kệ Trì Niệm có tiếp lời hay không vẫn cứ thao thao bất tuyệt về quá trình suy luận của mình: "Lúc tôi đi ngang qua còn thắc mắc mãi, loại xe con đó không chạy nổi trên sa mạc Gobi đâu, sao lại đỗ ở chỗ này... Bảo là xe bỏ đi, nhưng đằng kia lại có cái ba lô, bên trong còn khá nhiều đồ. Không tìm thấy tài xế, tôi kiểm tra thử thì phát hiện lốp xe bị nổ..."


Trì Niệm nghe đến đây, bèn phối hợp đáp lại: "Đúng vậy, nổ lốp xe rồi."


"Đúng thế." Người đàn ông gật đầu vẻ rất nghiêm túc, "Nên tôi mới nghĩ có phải tài xế đi quanh đây cầu cứu không, dù sao trời cũng sắp tối rồi... Tôi lái xe lượn vài vòng quanh đây, quả nhiên là tìm thấy cậu."


Trì Niệm bỗng dưng buồn cười, chẳng hiểu tại sao, so với việc "đi ngang qua thấy một thằng ngu đang ủ rũ ngồi xổm khóc nhè", thì cách diễn đạt kiểu "sợ cậu gặp nguy hiểm nên lái xe đi tìm" lại khiến cậu cảm động hơn nhiều.


Đã lâu lắm rồi chẳng có ai nhắc đến sự "quan tâm" dành cho cậu - ít nhất là trong số những người cậu để tâm, tất cả dường như đều đã ngầm lãng quên cậu rồi.



Cậu lại uống thêm một ngụm nước: "Tôi không tìm thấy đường."


"Cậu muốn đi đâu?"


"Không biết nữa," Trì Niệm mím môi, "Dù sao xe cũng không cần nữa, đi đâu cũng được."


"Đi đâu cũng được à..." Anh lặp lại lời Trì Niệm, có vẻ hơi đau đầu, đưa tay vò loạn mái tóc sau gáy, "Vậy hay là tôi đưa cậu đến trạm dịch vụ gần nhất nhé? Ở đây một mình nguy hiểm lắm."


Trì Niệm hỏi lại: "Tại sao tôi phải để anh đưa đi?"


"Không đi cũng được thôi." Người đàn ông dửng dưng nói, "Nhưng ban đêm vùng này thật sự có chó sói đấy nhé."


Trì Niệm: "..."


Trì Niệm: "Vậy, vậy thì... làm phiền anh rồi."


Nghe vậy, người đàn ông dứt khoát gác cả hai tay lên khung cửa xe, tư thế đầy tính lấn lướt ấy khi anh làm lại chẳng hề có vẻ gì là hống hách. Anh đẩy chiếc kính râm vẫn luôn đeo lên cao, toàn bộ gương mặt cứ thế lộ ra không chút che giấu.


Anh mỉm cười với Trì Niệm:


"Đừng lo, tôi không phải người xấu đâu."


Trì Niệm nhìn rõ dung mạo của anh, ngẩn người, rồi vội vàng gật đầu.


Người xấu sẽ không trông như thế này đâu.


Đường nét mày mắt đậm nét như được họa sĩ dụng tâm tô vẽ, khi cười đôi mắt cong cong hình bán nguyệt hơi xếch lên, khiến cho đôi môi vốn mỏng đến mức sắc bén lúc nhìn sang cũng bớt đi vài phần xa cách.


Lúc này cậu mới phát hiện, người đàn ông để mái tóc lỡ hơi xoăn, buộc gọn sau gáy, vài lọn tóc con trước trán giúp làm mềm đi những đường nét khuôn mặt quá đỗi lạnh lùng. Ánh chiều tà phủ lên vai anh một vầng sáng ấm áp, tựa như lớp lông tơ mềm mại. Có lẽ anh đã ở trên cao nguyên này một thời gian không ngắn, làn da sạm màu lúa mì, hai bên sống mũi cao thẳng lấm tấm vài nốt tàn nhang khó nhận ra, tự nhiên lại thêm mấy phần đáng yêu...


Nhưng nhất thời cũng khó mà đoán ra tuổi tác.



Ý thức được việc nhìn chằm chằm người ta là quá mạo phạm, cậu vội vàng thu lại ánh mắt.


"...Vậy giờ đi đâu đây?" Trì Niệm hỏi anh, cũng là tự hỏi chính mình.


Người đàn ông vòng qua ghế lái, mở cửa rồi đặt tay lên vô lăng: "Nếu không có đích đến, hay là... tôi đưa cậu đi nhé?"


Đưa cậu đi, ba chữ nghe bâng quơ, lại khẽ chạm vào nơi sâu thẳm mềm yếu nhất trong lòng cậu.


Trì Niệm: "Hả?"


"Gần đây có một hồ muối chưa được khai thác, đi tầm này là vừa đẹp." Người đàn ông ra hiệu cho cậu đóng cửa ghế phụ, "Đi thôi, tôi đưa cậu đi ngắm hoàng hôn đẹp nhất thế giới."


Phàm là phong cảnh được gắn với chữ "nhất" đều khiến cậu rung động, huống chi lại còn thêm điểm cộng là "hồ muối chưa khai thác".


Trì Niệm không phản đối nghĩa là đã ngầm đồng ý, cậu hỏi: "Tôi còn chưa biết anh tên là gì."


"Hề Sơn." Ngón tay anh gõ nhẹ lên vô lăng, "Tôi tên là Hề Sơn."


Không nói rõ là hai chữ nào, Trì Niệm nghiêng đầu ngắm nhìn góc nghiêng của anh, buông lời trêu chọc: "Hề nào cơ, nghe chẳng giống tên thật gì cả."


Hề Sơn đáp: "Chữ Khê trong suối nhỏ, bỏ đi bộ Thủy."


Trì Niệm: "Ồ, tôi là Trì Niệm. Trì trong ao hồ, Niệm trong nhung nhớ."


Cậu nói xong, Hề Sơn gật đầu, theo phép lịch sự cũng cùng cậu giải thích mặt chữ: "Sơn của tôi là chữ Sơn bình thường nhất ấy. Núi Thanh Thành, núi Ngũ Đài, núi Kỳ Liên, núi Himalaya..."


Giọng điệu như đang hát vè, cứ như muốn kể hết tên các ngọn núi nổi tiếng trong nước ra một lượt. Trì Niệm lắng nghe giọng nói nhẹ nhàng của anh, mắt hướng ra ngoài cửa sổ.


Hoàng hôn, cối xay gió...


Tiếng động cơ xe Jeep vang lên rì rầm bên tai.


Trì Niệm chợt nhớ ra, hình như trước đây cậu đã gặp Hề Sơn một lần rồi.


Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp Truyện Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp Story Chương 2: Hề Sơn
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...