Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp
Chương 3: Xác suất gặp nhau là 100℅
Sáng sớm xuất phát từ Golmud, Trì Niệm mang tâm trạng đi đến đâu hay đến đó, lái xe không mục đích, ba tiếng sau mới đến được trạm dừng chân đầu tiên.
Hải Tây là châu tự trị, bởi lẽ có nhiều dân tộc thiểu số nên các biển quảng cáo đều được viết song song bằng cả tiếng Hán, tiếng Tạng và tiếng Mông Cổ. Những chữ Hán uốn bằng dây thép trên đỉnh trạm dừng chân do lâu năm không tu sửa nên đã tàn khuyết không còn nguyên vẹn, phần địa danh chỉ còn trơ lại hai bộ thủ, những nét còn lại xiêu vẹo xếp thành chữ "Khu Nguyệt Lực".
Trì Niệm chẳng còn tâm trạng đâu mà nhớ tên, cậu đỗ xe xong, hắng giọng một cái. Những lúc căng thẳng và tẻ nhạt cơn thèm thuốc lại ập tới, thế là cậu tránh đi khu thi công bụi mù mịt sau một căn nhà trệt thấp bé.
Khu dịch vụ này chỉ có thể gọi là một cái "trạm", hai bên đường quốc lộ trên cao nguyên là một màu vàng cát mênh mông vô tận.
Một tòa nhà đơn sơ đóng vai trò là nhà khách, cung cấp chỗ trọ tạm thời, cả trước lẫn sau đều là bãi đậu xe. Siêu thị và nơi ở của cảnh sát giao thông trực ban nằm san sát nhau, khi có người đi qua, cái bóng duới chân co lại thành một khối tròn nhỏ dưới chân.
Chưa đến giữa trưa mà ánh nắng đã vô cùng gay gắt.
Trời xanh, mây trắng, cùng căn nhà ở trạm dịch vụ được sơn màu cam đỏ, màu sắc tươi sáng, tương phản mãnh liệt.
Trì Niệm vào siêu thị nhỏ trong trạm mua hai bao Tử Vân, chủ quán tặng kèm một chiếc bật lửa vỏ nhựa. Cậu đút thuốc vào túi rồi bước ra ngoài, mấy tài xế lái xe khách du lịch hạng trung đang trò chuyện cách đó không xa, còn du khách thì vẻ mặt mệt mỏi đi lại như con thoi giữa xe khách và khu vệ sinh sơ sài, nghỉ ngơi cũng vội vàng hết sức.
Trì Niệm tìm một góc tường râm mát, cầm điếu thuốc thẫn thờ.
Bên cạnh cậu, một người phụ nữ quàng chiếc khăn lụa mỏng đang dỗ con uống nước, đứa nhóc ngồi xe mệt lử nên bắt đầu khóc lóc. Người phụ nữ ném chai nước khoáng sang một bên, giữa những ánh mắt trêu chọc của mọi người, cô kéo đứa bé lên xe trở lại.
Có chút gì đó khiến Trì Niệm nhớ lại thuở nhỏ, mẹ cậu cũng dỗ dành kiểu ấy. Cậu rất khó dỗ, lại hay khóc, lần nào cũng giày vò khiến mẹ mất kiên nhẫn, quát to "không thèm lo cho con nữa" không biết bao nhiêu lần, đợi đến khi bà thật sự mặc kệ cậu, thì người khóc lóc thảm thiết lại chẳng phải là cậu.
Trì Niệm ngậm đầu lọc thuốc lá, trong làn khói lượn lờ gay mũi, đôi mắt vô hồn của cậu nhìn ngó tứ phía.
Chiếc xe Jeep màu xanh quân đội phanh lại ở trạm dịch vụ đúng vào lúc này.
Giữa một dàn xe khách du lịch, chiếc xe địa hình vừa ngầu vừa chất tự mang hiệu ứng thu hút ánh nhìn, ánh mắt Trì Niệm dừng lại trong giây lát. Chiếc xe kia phanh xiêu vẹo ngay chân tường rồi dừng hẳn, người ở ghế lái đẩy cửa ra, sau đó chạy vội về hướng nhà vệ sinh.
Quần túi hộp màu đen, kiểu tóc bị gió thổi rối tung, khi sải bước chân trông rất dài.
Trì Niệm nhớ rõ, bởi vì cậu chưa từng thấy ai có thể mặc chiếc quần túi hộp với chi chít túi lớn túi nhỏ cả mặt trước lẫn mặt bên mà lại đẹp đến thế, đẹp đến mức cậu đang dở sống dở chết mà vẫn không kìm được lòng thầm cảm thán.
Có lẽ đây chính là bản năng của kẻ cuồng nhan sắc.
Khi đó cứ ngỡ anh chàng đẹp trai mặc quần túi hộp kia có thể là sinh vật đẹp đẽ cuối cùng mình nhìn thấy trong đời, kết quả chưa trôi qua một ngày, cậu đã gặp lại anh ta, còn trùng hợp ngồi lên cùng một chiếc xe.
Hồi ức đến đây là đứt đoạn.
Trì Niệm lén nghiêng mặt nhìn Hề Sơn đang đợi mình ở bên cạnh - sóng điện thoại ở vùng nội địa cao nguyên Thanh Tạng hoàn toàn dựa vào tùy duyên, điện thoại biến thành cục gạch, Hề Sơn chẳng có gì chơi, bèn đút hai tay vào túi quần đứng đó với dáng vẻ cà lơ phất phơ.
Phát hiện Trì Niệm đang ngầm quan sát, anh thản nhiên nhìn lại, ngược lại khiến Trì Niệm phải vội vã quay đầu đi tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Tính từ lúc họ quen biết đến giờ chưa đầy nửa tiếng, Hề Sơn lái xe chở cậu đến nơi Trì Niệm bị nổ lốp trước đó. Chiếc xe con nằm xiêu vẹo, gió trên sa mạc Gobi thổi vào khiến nó trông thật mong manh yếu ớt.
Trì Niệm không muốn lấy xe nữa, muốn kéo về thôn trấn gần nhất thì phí tổn cũng quá tội, chưa chắc đã có người nhận mối làm ăn này, hai người đành bỏ ý định "bán đi rồi để người khác xử lý", tính đợi đến trạm dịch vụ tiếp theo sẽ tìm cảnh sát tuần tra. Thế là Hề Sơn bảo cậu thu dọn hành lý đi, Trì Niệm không tình nguyện lắm, nhưng vẫn làm theo lời Hề Sơn.
Thậm chí không hề tỏ ra một chút phản kháng nào.
Thật ra Trì Niệm hồi nhỏ không thiếu chủ kiến như bây giờ, cậu là con một, lại là con muộn, được bố mẹ cưng chiều hết mực. Đến nỗi tính cách cậu tuy không quá kiêu căng nhưng quả thực rất tùy hứng - cho đến khi rơi vào lưới tình.
Đối phương lớn tuổi hơn cậu, lúc quen nhau trong hoạt động câu lạc bộ cấp ba thì người kia đã học đại học. Vì sự chênh lệch quá lớn về sự trải đời, trong mối quan hệ này bạn trai luôn ở vị thế áp đảo hơn. Khi đó Trì Niệm còn nhỏ, đang học lớp 12, tư thế ngưỡng vọng rất rõ ràng, ngược lại cái tôi của bản thân lại không quá mạnh mẽ.
Không sống cùng nhau thì còn đỡ, sau này kỳ nghỉ dọn về sống chung khó tránh khỏi lộ ra những điểm không hợp.
Trì Niệm nghĩ nếu hai người muốn dài lâu, có thể nhường nhịn được thì nhường nhịn, bèn tém lại phần lớn cái tính thiếu gia của mình. Dạo đó bố mẹ ngày nào cũng khen cậu cuối cùng đã trưởng thành hiểu chuyện rồi, nhưng bạn trai lại chẳng tỏ thái độ gì.
Hắn bảo Trì Niệm lười chảy thây, hay mơ hồ lại dễ bị lừa, học làm việc nhà cũng không xong, luôn khiến trong nhà rối tung rối mù, cũng không biết quản lý tài chính, sau này rời xa bố mẹ chỉ có nước tự làm mình chết đói... Những điều này, đôi khi Trì Niệm không phục lắm nhưng lại chẳng tìm được lý do phản bác.
Cuối mỗi lần phàn nàn gã bạn trai kia thích nói nhất một câu: "Cũng chỉ có anh mới chịu đựng nổi em thôi."
Khi ấy Trì Niệm nghĩ, được rồi, có câu nói này là đủ rồi.
Nào ngờ một lời thành sấm.
Nhớ tới những việc làm sau này của kẻ đó, cậu lại thấy buồn nôn theo phản xạ sinh lý, tiếp đó bắt đầu tự phỉ nhổ mắt mình bị mù.
Trì Niệm không muốn cứ mãi nhớ lại chuyện cũ nữa, cậu chuyển nước khoáng và lương khô ép trong chiếc xe secondhand sang ghế sau xe Jeep của Hề Sơn. Trong đống đồ còn lại chẳng có gì cần mang theo, bèn đi qua thông báo đã xong việc.
"Thế này thôi ạ."
Ánh mắt Hề Sơn lướt qua đồ đạc của cậu, không so đo sao chỉ mang có ngần này, chỉ khẽ nhướng mày. Không nhìn ra cảm xúc tốt xấu thế nào, Trì Niệm đã quen nhìn mặt đoán ý trong mối quan hệ yêu đương, trong lòng thót một cái, sợ Hề Sơn giận vì mình không biết nhận tấm lòng, ngẫm nghĩ một lát, vẫn định nói thêm vài câu.
Vì căng thẳng, cậu lắp bắp nói: "Vốn dĩ... đây cũng không phải xe của tôi, nên không có nhiều đồ đạc lắm, đồ ăn thức uống cũng cạn rồi..."
"Hả?" Hề Sơn thấy khó hiểu, "Cậu lấy xong đồ của mình rồi thì đi thôi."
Trì Niệm theo thói quen giải thích được một nửa thì không nói tiếp được nữa, cậu ngẩn ra "ồ" một tiếng, nhưng vẫn đứng chôn chân tại chỗ ôm nửa hộp lương khô.
Hề Sơn cười cười, giục cậu: "Sao thế, không muốn đi à?"
"Ơ... ngại quá."
Trì Niệm đặt lương khô ở hàng ghế sau, còn mình thì lên ngồi ghế phụ lái.
Xe khởi động lại, đi theo định vị vệ tinh về phía đích đến, Trì Niệm cúi đầu nghịch dây an toàn, bầu không khí trong xe nhất thời trầm lắng. Đài radio trên xe vẫn luôn tắt, Hề Sơn cũng không có ý định mở nhạc để xoa dịu sự gượng gạo, ngón tay gõ nhịp nhàng lên vô lăng, ánh hoàng hôn chiếu rọi lên đầu ngón tay lộ ra khỏi găng tay của anh.
Sau khi đeo lại kính râm, góc nghiêng của Hề Sơn trông cực kỳ lạnh lùng, Trì Niệm nhìn một lúc, vẻ mặt này khiến cậu bỗng dưng nhớ đến sự bạo lực lạnh của bạn trai cũ.
Việc sắp xếp lại những suy nghĩ quá đỗi hỗn loạn đối với Trì Niệm lúc này là vô cùng khó khăn, cậu bấm nút nguồn điện thoại, màn hình cứ sáng rồi lại tối - hành động vô thức này có thể mang lại cho cậu cảm giác an toàn.
Cao nguyên sắp sửa chìm vào màn đêm, chiếc xe địa hình chạy trên bãi Gobi xóc nảy dữ dội.
Ở phía chếch đằng trước, ánh tà dương chiếu vào khiến mắt cậu đau nhức.
Trì Niệm cả ngày chưa ăn cơm, chỉ gặm lương khô đã không còn đủ sức chống đỡ cho cái dạ dày yếu ớt nữa. Những điều chưa kịp nghĩ đến trong lúc bốc đồng giờ đây ùa về, ví dụ như trước khi ngất đi vì thiếu oxy, có thể cậu sẽ bị tụt đường huyết vì đói; ví dụ như cậu sợ lạnh, cuối cùng nói không chừng sẽ bị vây hãm trong tuyệt vọng mà buộc phải biến mất...
Tự sát, hai chữ này qua cơn kích động rồi nghĩ lại thấy thật buồn cười.
Nhưng hiện giờ Trì Niệm cười không nổi.
Cậu là một kẻ hèn nhát.
Con đường này đã đi được 99 bước, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng, vậy mà cậu lại lùi bước.
Chiếc xe địa hình đột ngột nảy lên, gáy Trì Niệm đập vào ghế ngồi. Cậu khẽ hừ một tiếng ngắn ngủi, bên tai truyền đến giọng nói của Hề Sơn: "Xe của cậu cũng khéo chọn chỗ hỏng thật đấy."
Trì Niệm: "Hả?"
"Vừa rồi tôi có vòng lại một chút để lấy hành lý." Hề Sơn chỉ vào bản đồ định vị cho cậu xem, "Cái chỗ gặp cậu ấy, thực ra đi về phía Bắc thêm một hai cây số nữa là ra đến đường quốc lộ rồi."
Trì Niệm xem không hiểu các loại điểm, tuyến, mặt trên GPS, hỏi một câu không đầu không đuôi: "Vậy là sẽ không gặp được, đúng không?"
"Đâu có, chỉ nói cho cậu biết thế thôi." Hề Sơn thành thạo đánh vô lăng, lái xe lên đường quốc lộ, "Vốn dĩ tôi cũng đi về hướng này, nên nếu cậu tự tìm được đường quốc lộ rồi xin đi nhờ xe, chắc là tôi cũng sẽ dừng lại thôi."
Trì Niệm vân vê đầu ngón tay mình: "...Là vậy sao."
Hề Sơn không nhìn cậu, nói: "Giờ này khách du lịch đều quay về hết rồi, những người vội đi chụp hoàng hôn như tôi đều thích chạy về phía Wulan Chaka, mà đi về phía Tây thì chỉ có độc một con đường này."
Trì Niệm: "Ý anh là sao?"
"Trong vòng một trăm cây số, cơ bản là vào giờ này, ở chỗ này, sẽ chẳng còn ai lái xe đi qua nữa đâu." Hề Sơn ngả người ra sau, điều chỉnh tư thế ngồi thoải mái hơn, buông tay phải ra rồi vô cùng tự nhiên vỗ vai Trì Niệm một cái.
"Nên anh khá là khác người hả?"
"Nên là, ở nơi chỉ có hai người, xác suất chúng ta gặp nhau là 100%."
Hề Sơn nói xong không đợi Trì Niệm hoàn hồn, bản thân anh cũng phát hiện câu này hơi kỳ cục, cứ như lời thoại giữa nam nữ chính trong phim truyền hình nào đó. Ánh mắt sau cặp kính râm khẽ động, đang định bổ sung thêm mấy câu kiểu "tình bạn muôn năm" hay "đều là duyên phận", thì Trì Niệm ngồi bên cạnh đã bật cười thành tiếng.
"Gì vậy trời! Anh sến súa quá đi."
Khi cười rộ lên trông c** nh* hơn cả tuổi thật, mang dáng vẻ ngây thơ chưa hiểu sự đời của người vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường.
Dư âm của câu nói ấy khiến khóe môi Trì Niệm không hạ xuống được, Hề Sơn cũng cười theo cậu: "Sến hả? Có tác dụng là được, nhìn cái bộ dạng sầu mi khổ kiếm của cậu kìa, người không biết còn tưởng..."
Anh đột ngột im bặt, như thể có điều gì khó nói.
Nụ cười của Trì Niệm cứng đờ lại, tim đập nhanh hơn, bề ngoài cố gắng giữ vẻ bình thản, thu lại nụ cười rồi hỏi: "Còn tưởng sao cơ?"
"Còn tưởng... à thì, trước đây chẳng phải có tin tức về chuyện tự tử sao..." Hề Sơn vừa nói vừa giảm tốc độ xe, anh không nhìn sự thay đổi trên nét mặt Trì Niệm mà cứ tự nhiên nói tiếp, "Cơ mà tôi thấy cậu cũng không giống, nơi này đúng là dễ bị lạc lắm, sau này có tới nữa thì cố gắng đừng tự lái xe một mình, chiếc xe đó của cậu cũng không tốt..."
Anh cứ lải nhải mãi, Trì Niệm không lên tiếng, chỉ khẽ "vâng" một tiếng khi Hề Sơn nhắc đến chuyện tự lái xe.
"Không phải đâu nhỉ?" Hề Sơn hỏi.
Không phải tìm đến cái chết sao?
Thật ra là đã từng nghĩ tới, nhưng nói thế nào cũng thấy không thích hợp lắm.
Cậu và Hề Sơn mới gặp nhau có hai lần, buổi sáng ở trạm dịch vụ cậu cũng không rõ Hề Sơn có biết chuyện hay không. Những lời đã nói với nhau đếm trên đầu ngón tay cũng thừa, cậu chẳng biết gì về Hề Sơn, định nghĩa của Hề Sơn về cậu cũng chẳng chính xác, họ là hai kẻ xa lạ bèo nước gặp nhau, tình cờ ngồi chung một chiếc xe để đuổi theo ánh mặt trời lặn.
Chẳng biết còn bao xa nữa mới đến được hồ muối, hoàng hôn rốt cuộc có đẹp hay không, cậu cũng chưa từng thấy bao giờ.
Nhưng cậu biết một điều chân thực rằng, nếu Hề Sơn không xuất hiện, hoặc xuất hiện sớm hơn hay muộn hơn một chút, không đúng thời điểm một chút, thì chắc chắn cậu sẽ bị mắc kẹt giữa chốn hoang mạc này.
"Tôi bị lạc đường." Cuối cùng Trì Niệm nói.
Hề Sơn chẳng biết có tin hay không, cười cười gật đầu nhẹ: "Thế thì tốt."
Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp
Đánh giá:
Truyện Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp
Story
Chương 3: Xác suất gặp nhau là 100℅
10.0/10 từ 23 lượt.
