Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp

Chương 1: Cậu ấy sắp chết


"Đêm nay tôi không quan tâm đến loài người, tôi chỉ nhớ em."


- Hải Tử, Nhật Ký.


"Cuối tận cùng thảo nguyên hai tay tôi trống rỗng, lúc bi thương chẳng giữ nổi một giọt lệ rơi."


Trì Niệm ngồi xếp bằng trên nắp capo chiếc xe sedan, chuyển điếu thuốc từ tay trái sang tay phải, giữa khe hở của vùng Gobi hoang lương và hoàng hôn tráng lệ, cậu lại đọc thầm bài thơ này một lần nữa.


Pin điện thoại còn 40%, nhưng không có sóng.


Trong chiếc balo bên cạnh chứa toàn bộ gia tài của Trì Niệm: một chiếc áo khoác dày, một chai rưỡi nước khoáng, một phần ba gói lương khô, chứng minh thư, chiếc la bàn đã hỏng, thẻ ngân hàng chỉ còn hai vạn tệ và vài trăm tiền mặt.


Trì Niệm cũng không biết sự việc làm sao lại diễn biến đến nông nỗi này.


Nhưng dường như thế này mới phù hợp với kỳ vọng của cậu.


Cậu xuất hiện ở nơi này, vốn dĩ là để tìm cái chết.


Một ngày trước tại Golmud, Trì Niệm tìm một tiệm sửa xe ở địa phương mua lại chiếc xe cũ nát sắp bị báo phế này. Đối phương có lẽ cảm thấy cậu không bị ngốc thì đầu óc cũng bị úng nước, nên cũng chẳng buồn nhân cơ hội mà chặt chém.


Cậu lái chiếc xe này đi theo vài chiếc xe buýt du lịch chạy dọc theo đường quốc lộ, cảnh sắc cao nguyên ban đầu khiến người ta thấy mới mẻ, nhưng nhìn lâu chỉ thấy toàn sỏi đá vụn vặt cùng những đụn núi nhỏ bị gió bào mòn lặp đi lặp lại, trái tim cậu cũng giống như động tác lái xe, dần dần trở nên tê liệt.


Trì Niệm quên mất lúc đó mình đã nghĩ những gì, dường như vạn sự trên đời đều chẳng thể thu hút sự chú ý của cậu nữa.


Điện thoại ban đầu còn có tín hiệu yếu ớt, sau khi từ đường quốc lộ rẽ vào sa mạc Gobi, tín hiệu chớp tắt thành mạng E, chẳng bao lâu sau dứt khoát hiển thị "Không có dịch vụ".


Mặt đường sỏi đá cứng rắn, thi thoảng là những đụn cát tơi xốp khiến chiếc xe gầm thấp di chuyển khó khăn vô cùng. Kiên trì được khoảng nửa giờ đồng hồ, lốp trước của chiếc xe nát mới mua phát ra một tiếng "xì", hoàn toàn đình công, dứt khoát tuyên cáo hành trình của cậu sẽ kết thúc bằng việc dừng lại ở mảnh đất vô danh này.


Cốp sau không có lốp dự phòng cũng chẳng có dụng cụ, dường như là một tín hiệu định mệnh nào đó khiến cậu phải dừng chân tại nơi này.


Có lẽ vẫn còn đường khác, nhưng Trì Niệm không muốn đi tiếp nữa.


Cậu tự nhủ với bản thân: "Vậy thì cứ thế đi."


Không mặc áo khoác, gió cao nguyên buốt giá và sắc lẹm, khi Trì Niệm xuống xe liền bị nắng gắt ùa vào đầy lồng ngực. Cậu cầm bật lửa và nửa bao thuốc, dựa vào đầu xe, suy tư giây lát rồi trực tiếp ngồi lên nắp capo, sau một tiếng "tách", ngọn lửa màu lam bùng lên rồi vụt tắt.



Hút được 1/3 điếu thuốc đầu tiên, Trì Niệm nghĩ: Đệt, sớm muộn gì ông cũng g**t ch*t thằng khốn đó.


Hút xong điếu thứ hai, Trì Niệm đổi ý, cảm thấy lúc này cảnh này có so đo tính toán nữa cũng vô dụng.


Cậu cũng chưa từng nghĩ sẽ quay về Bắc Kinh.


Bây giờ là 6 giờ 37 phút chiều.


Cuối tháng Bảy, trời Thanh Hải tối muộn, có chờ thêm một tiếng nữa cũng chưa chắc đã thấy mặt trời lặn.


Nhưng Trì Niệm đã có thể nhìn thấy trước kết cục của mình.


Cao nguyên xuống nhiệt nhanh, trên bãi Gobi chỉ cần đợi mặt trời xuống núi là trời sẽ trở lạnh cấp tốc. Chiếc áo khoác của cậu căn bản không ngăn nổi gió rét, trốn trong xe cũng vô dụng, song hành cùng cái lạnh là chứng thiếu oxy, cậu sẽ mơ màng buồn ngủ trong môi trường thế này...trong xe hay ngoài xe cũng chẳng khác gì nhau...rồi chết cóng, hoặc ngạt thở.


Khu vực không người, Trì Niệm có xác định được Đông Tây Nam Bắc cũng vô ích, xe của cậu hỏng rồi, đi bộ chẳng được bao xa. Có khả năng cậu đi được một nửa thì gặp bầy sói hoang, đến lúc đó còn thê thảm hơn, nói không chừng đến xương cốt cũng chẳng còn.


Trì Niệm quyết định ngồi chờ chết.


Khi ngồi trên chuyến bay đến Tây Bắc, cậu đã gửi cho mẹ một tin nhắn, đại ý là sẽ không về nhà nữa. Gửi xong thì máy bay hạ cánh, cậu tháo sim, cũng chẳng biết mẹ đã thả cậu ra khỏi danh sách đen hay chưa.


Có lẽ đối với họ, "Trì Niệm" từ khoảnh khắc bước chân ra khỏi cửa nhà đã trở thành nhân khẩu mất tích.


Trì Niệm rít một hơi thuốc, hy vọng mẹ đừng nghĩ đến mình khi nhìn thấy những tin tức tương tự trên tivi.


Cuộc đời cậu cho đến tận bây giờ không biết đã được bao nhiêu bạn học và bạn bè ngưỡng mộ.


Bố cậu là dân Bắc phiêu, đầu thập niên 90 tốt nghiệp cao đẳng, cùng mẹ - người quen biết và yêu nhau từ thời sinh viên - tay trắng dựng nghiệp, phấn đấu có được vài căn nhà và vài chiếc xe. Hiện tại bố đã làm đến chức tổng giám đốc của một công ty niêm yết, Trì Niệm vừa sinh ra đã có hộ khẩu Bắc Kinh và vô số tài nguyên tốt đẹp.


(*) Bắc phiêu là những từ mới, chỉ những người Trung Quốc không có hộ khẩu ở Bắc Kinh và Thượng Hải, nhưng vẫn lựa chọn sinh sống và làm việc tại hai thành phố này.


Trì Niệm học hành không mấy vẻ vang, từ nhỏ đến lớn chỉ có thể làm một học sinh trung bình, toán học quá tệ, có học thêm thế nào cũng không khá lên được. May mà năng khiếu nghệ thuật không tồi, bố mẹ cũng tôn trọng cậu, thời cấp ba Trì Niệm chọn con đường thi nghệ thuật, sau này thi đỗ Học viện Mỹ thuật, thành tích thế mà cũng đứng đầu chuyên ngành.


Gia đình hòa thuận, mối tình đầu va vấp vừa đau đớn vừa ngọt ngào, thành tích chuyên ngành ưu tú.


Đây chính là thế giới của Trì Niệm, cuộc đời không chút sóng gió của cậu.


Nếu không có gì bất trắc, năm nay Trì Niệm tốt nghiệp đại học, sau đó sẽ tìm một công việc tại phòng triển lãm nghệ thuật hoặc bảo tàng, tiếp tục ở lại Bắc Kinh. Hoặc là khả năng thứ hai, bất chấp rủi ro sẽ khiến bố mẹ và họ hàng cảm thấy mất mặt, come out với gia đình, rồi cùng người bạn trai mà cậu yêu sâu đậm mở một phòng tranh.



Có lẽ vì chưa từng trải qua trắc trở, nên số phận đã mở một trò đùa tày trời vào đúng lúc tốt nghiệp.


Cậu đã chọn con đường thứ hai.


Màn come out diễn ra thảm khốc, và cũng đúng như dự liệu, cậu bị bố mẹ có tư tưởng bảo thủ đuổi ra khỏi nhà. Nhưng chỉ mới trôi qua bốn ngày, người bạn trai yêu nhau từ thời cấp ba đã cuỗm sạch số tiền tích góp mà cậu định dùng để hai người cùng khởi nghiệp, vứt bỏ cậu cùng một đống lộn xộn lại khách sạn trong im lặng.


... Thậm chí còn chẳng gia hạn tiền phòng.


Bạn trai bỏ đi một mạch, Trì Niệm không có tiền, không có nhà, cũng chẳng còn ai yêu thương.


Cậu chuyển vào một nhà nghỉ rất nhỏ, nằm trong căn phòng bụi bặm lơ lửng, đếm xem số dư trong thẻ ngân hàng còn đủ để phung phí bao nhiêu, đột nhiên nhớ tới thầy bói từng gặp ở Hương Sơn năm mười hai tuổi.


Ông thầy bói nhìn qua là biết lừa đảo ấy cứ thần thần bí bí đòi chỉ điểm bến mê cho cậu, Trì Niệm thấy ông ta áo quần rách rưới gầy gò ốm yếu, mủi lòng, bèn trả tiền để ông ta xem chỉ tay. Kẻ lừa đảo kia nói cậu "trong mệnh có một ngọn núi không vượt qua được", bảo cậu phải "cẩn thận mặt trời hướng Tây Bắc".


Trì Niệm lúc đó cười cho qua chuyện, chẳng hề để tâm.


Lúc này lòng tro ý lạnh ngược lại có chút tin vào sự an bài của số phận, cứ lật đi lật lại hai câu nói này trong đầu, Trì Niệm nghịch điện thoại, tranh thủ trước khi hết pin mua một vé máy bay giá rẻ đi Đôn Hoàng.


Mặt trời hướng Tây Bắc.


Vậy thì đi xem thử? Dù sao cũng chẳng thể tệ hơn bây giờ được nữa.


Trì Niệm không đi theo tour, cậu đến một nơi thì mua vé xe một lần, chờ đợi ngày tiêu hết tiền.


Ngồi tàu hỏa đến Golmud, tiến sâu vào bồn địa Qaidam xong thì khoảng cách đến khu vực không người Hoh Xil đã gần ngay trước mắt. Lúc Trì Niệm mua chiếc xe kia, trong lòng nghĩ: Chắc là đủ rồi, chẳng còn ý nghĩa gì nữa.


Sự không thấu hiểu của bố mẹ chẳng còn ý nghĩa, sự phản bội của bạn trai chẳng còn ý nghĩa, số tiền bị lừa mất cũng chẳng còn ý nghĩa.


Thì quá khứ chẳng còn ý nghĩa, tương lai... càng vô nghĩa.


Cho nên chi bằng dừng lại ở đây.


Có nuối tiếc không?


Nơi nào cũng là nuối tiếc thì coi như không có nuối tiếc.


Khi thuốc của Trì Niệm chỉ còn lại hai điếu, mặt trời đã có khí thế muốn xuống núi.



Mảnh đất này ngay cả đồng cỏ cũng không có, chỉ còn lại sự hoang vu đầy thương tích, nhìn về phía Tây, tịch dương rực rỡ, chiếu sáng từng sống núi lởm chởm đá.


Phong cảnh tráng lệ và bao la.


Nhưng tại sao giữa đất trời này lại không dung chứa nổi nỗi lạc lõng của cậu?


Phải kết thúc ở đây sao, Trì Niệm lại đột nhiên cảm thấy bất bình. Cậu nhìn chằm chằm chiếc bật lửa trong tay, hồi lâu mới ngước mắt lên, nhìn về phía xa, dãy núi sừng sững nơi chân trời đang uy nghiêm nhìn cậu.


Trong không khí có vị mặn, núi và biển trong khoảnh khắc này ở rất gần nhau.


Trì Niệm nhảy xuống khỏi nắp capo rách nát, một tay kẹp thuốc, quay đầu nhìn thoáng qua chiếc balo bị mình vò đến lộn xộn.


Cũng chẳng cần mang theo gì nữa, để lại nơi này rồi bị cát bụi vùi lấp cũng là chuyện sau khi cậu chết đi. Cậu nghĩ vậy, dứt khoát ngậm lấy điếu thuốc kia, vắt áo khoác lên vai đi về phía trước.


Gió càng lúc càng lớn, rất nhanh đã xóa mờ dấu chân cậu.


Hút thuốc quá độ, trong cổ họng đầy vẻ khô khốc, Trì Niệm ảo giác mình sắp bốc cháy từ trong ra ngoài. Cậu giống như một đốm lửa, đi càng nhanh, nhiệt độ càng lan ra toàn thân, cho đến khi nuốt chửng chính mình.


Trì Niệm dừng bước, ném mạnh điếu thuốc chưa hút xuống đất, giẫm một chân lên.


Lời của gã bạn trai cũ không hợp thời vang lên bên tai: "Em đúng là đồ hay làm mình làm mẩy, cái gì cũng muốn nhưng cuối cùng chẳng được cái gì! Em muốn anh đi cùng, lại muốn anh có sự nghiệp, nhưng còn bản thân em thì sao? Rời xa bố mẹ em chẳng là cái thá gì cả!"


Mình bị PUA rồi nhỉ, Trì Niệm tự giễu cợt nghĩ, thế mà lại cảm thấy hắn nói cũng khá có lý.


Nhưng dù sao bố mẹ cũng không cần cậu nữa rồi.


Bố bảo cậu cút đi, mẹ thì cứ khóc mãi. Mái ấm nhỏ từng hòa thuận và ấm áp vì cậu mà trở nên tan đàn xẻ nghé, lúc mới rời nhà bị bố mẹ và họ hàng gọi điện mắng chửi liên hoàn xong, Trì Niệm chẳng còn dám nghe điện thoại của bố mẹ nữa.


Cậu khăng khăng làm theo ý mình, đi đến tận bây giờ, nhớ tới nước mắt của mẹ, sâu trong nội tâm bắt đầu hối hận.


Nhưng hối hận thì có tác dụng gì?


Xe của Trì Niệm dừng giữa đống đá vụn cát vàng cách đó vài trăm mét, không cách nào khởi động.


Cậu ảo não ngồi xổm xuống, vò tóc, nước mắt không hề báo trước mà lăn dài, làm ướt một mảng đất nhỏ. Trong tầm nhìn nhòe nhoẹt, màu sỏi đá trở nên sẫm hơn, vệt nước ẩm ướt loang ra từng vòng từng vòng.


Trì Niệm không ngừng lau vệt nước trên mặt, tai cậu bắt đầu ù đi, mắt cũng nhìn không rõ.



Lưng bị nắng chiếu đến phát đau.


Tiếng động cơ... bắt đầu xuất hiện ảo giác rồi sao?


Nhưng âm thanh này càng lúc càng gần, dường như vang lên ngay bên tai cậu.


Tiếp đó cậu ngửi thấy mùi xăng.


"Này," có người lên tiếng, vang vọng giữa không gian trống trải bao quanh, "Cậu làm gì ở đây thế?"


Tiếng phổ thông pha lẫn chút khẩu âm không biết là của vùng nào, giọng điệu trầm thấp nhưng sảng khoái, không tính là chất giọng bắt tai ngay lần đầu tiên nghe thấy, nhưng quả thực không phải là ảo giác của cậu.


Trì Niệm ngẩn ngơ che mặt, không để người khác phát hiện ra nước mắt và sự thất thố của mình. Kẽ tay cậu mở ra, một chút tro bụi đều quệt cả lên mặt, sau đó nhìn thấy trong tầm mắt đột ngột xuất hiện một chiếc xe Jeep sơn màu ngụy trang.


"Vẫn ổn chứ?" Cửa sổ ghế lái thò ra một cái đầu.


Trì Niệm không trả lời.


Người đeo kính râm và khăn che mặt để chống tia cực tím cao nguyên im lặng một lúc, giống như đang phân tích xem cậu là kẻ lang thang hay là đầu óc đã không còn tỉnh táo. Giây lát sau, người nọ dứt khoát mở cửa xe nhảy xuống.


Chân rất dài, được bao bọc trong chiếc quần túi hộp màu đen.


Anh ta đi đôi giày Martin cổ lửng đế dày, khi đi về phía Trì Niệm, mỗi bước đều in một dấu chân kiên cố. Gió đã lớn hơn so với lúc sớm, mang theo hơi lạnh của màn đêm sắp buông xuống, nhưng dấu chân của anh ta lại không hề biến mất.


Trì Niệm vẫn giữ tư thế ngồi xổm, cho đến khi người nọ đi tới trước mặt cậu, kéo khăn che mặt xuống.


Khóe môi mỏng mà sắc bén treo nụ cười hòa nhã, dáng người lại cao, vài lọn tóc mái hơi xoăn rũ xuống đuôi lông mày, sau lớp kính râm thấp thoáng một đôi mắt đẹp cong cong hình bán nguyệt.


Là tới tìm mình sao, thế thì hình như phải chào hỏi một tiếng?


Trong lòng Trì Niệm dâng lên một cảm giác sảng khoái khi được cứu vớt, nước mắt cậu vạch ra những vệt trắng, còn ngang dọc treo trên má, đang định đứng dậy, lại đột nhiên không cử động được.


... Đệt.


Ngồi xổm lâu quá tê chân rồi.


Trì Niệm ngẩng đầu lên, đoán rằng biểu cảm của mình lúc này chắc chắn rất khó coi.


Nhưng người nọ chẳng hề kinh ngạc mà trực tiếp đưa tay về phía cậu: "Tê chân rồi hả? Nào, tôi kéo cậu một cái."


Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp Truyện Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp Story Chương 1: Cậu ấy sắp chết
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...