Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 9: Cảnh sát giả
Edit + Beta: Hayin
Cảnh sát đến rồi sao?!
Suy nghĩ bất chợt ấy khiến tim Lâm Duyệt đập mạnh một cái.
Khi nhận được cuộc điện thoại đó, Lâm Duyệt như thể nắm được một cọng rơm cứu mạng trong bóng tối vô tận. Tảng đá nặng trĩu đè nặng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng có dấu hiệu được gỡ bỏ, như thể sắp rơi xuống, khiến cô thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Cô nhất thời nghẹn lời, lắp ba lắp bắp trả lời: “Đ… được rồi, lúc nãy ở đầu cầu thang có một người đàn ông mặc áo mưa màu vàng, ước chừng cao khoảng một mét tám. Hắn trốn trong hành lang, còn gõ cửa phòng tôi rất mạnh… Lúc đó tôi sợ quá nên không dám mở cửa…”
“Hiện tại chúng tôi đang ở ngay trước cửa phòng 405, tạm thời chưa thấy người khả nghi mà cô nói.” Giọng nói bên kia trầm ổn, nghe rất mạnh mẽ, tựa như một viên thuốc an thần cho người ta cảm giác an tâm.
Nghe vậy, Lâm Duyệt vội đứng dậy, bước nhẹ chân tới gần cửa, cẩn thận nhìn qua mắt mèo. Trong hành lang chỉ có một bóng người mặc đồ đen mơ hồ, quả thật không thấy bóng dáng người đàn ông mặc áo mưa màu vàng kia.
Hắn đã đi rồi sao? Lâm Duyệt cau mày, đầy nghi hoặc.
Nghĩ lại, lần này cô đã rất cẩn trọng, dọn sạch hết những rủi ro có thể tồn tại, lại còn dứt khoát báo cảnh sát. Có lẽ thấy cảnh sát đến, người đàn ông áo mưa kia cảm thấy không ổn nên đã hoảng loạn bỏ chạy.
Nghĩ như vậy, trái tim luôn trong trạng thái căng thẳng của cô cũng được thả lỏng phần nào.
“Vâng, làm phiền các anh rồi, có thể là người đó thấy cảnh sát đến nên sợ quá chạy mất.” Giọng nói của Lâm Duyệt vẫn còn run rẩy.
“Không sao, bảo vệ người dân là trách nhiệm không thể chối từ của chúng tôi. Phiền cô mở cửa để chúng tôi ký xác nhận chứng minh rằng tối nay cô đã báo cảnh sát. Chúng tôi đã lập tức cử người đến hiện trường, loại bỏ tình huống khả nghi.”
Lời nói của đối phương rõ ràng, mạch lạc khiến người ta yên tâm.
“Vâng vâng.” Lâm Duyệt gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Có lẽ cô đã tìm được cơ hội để sống sót. Chỉ cần lần này vượt qua được kiếp nạn, chắc sẽ không sao nữa rồi.
Nghĩ như vậy, trái tim luôn treo cao của cô dần dần bình ổn lại. Cô chậm rãi mở khóa cửa phòng 405, khóe mắt vô thức liếc nhìn chùm chìa khóa với ba con số nổi bật “405” trên đó, cô vô thức xoay xoay chùm chìa khóa, rồi nhẹ nhàng mở cửa phòng.
Cạch. Âm thanh nhỏ bé ấy vang lên vô cùng rõ ràng trong hành lang yên tĩnh.
Cánh cửa phòng 405 từ từ mở ra một khe nhỏ, luồng không khí ẩm lạnh trong hành lang như hồn ma len lỏi qua khe cửa vào trong phòng. Khi làn gió lạnh buốt đó lướt qua má cô, bất chợt một ý nghĩ đáng sợ như tia chớp xẹt qua đầu Lâm Duyệt…
Lúc nãy báo cảnh sát, cô có nhắc mình là người ở phòng 405 không? Sao hắn có thể xác định được căn phòng nào trong năm căn trên tầng bốn là nơi đã báo cảnh sát?
Khi ý nghĩ ấy còn chưa kịp tan đi, một bàn tay như bóng ma đột ngột bám lấy khe cửa. Lâm Duyệt theo phản xạ ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy bàn tay đeo găng tay đen đó!
Cô quá quen thuộc với đôi bàn tay này.
Trong vô số lần tỉnh dậy từ cơn ác mộng, cô đã nhìn thấy nó. Dù là con dao găm sắc bén hay rìu cứu hỏa nặng nề, đôi tay đeo găng tay kia cùng với mùi tanh máu ghê tởm còn sót lại luôn ám ảnh trong đầu cô như cơn ác mộng, đã khắc sâu thành phần đáng sợ nhất trong những giấc mơ hãi hùng của cô!
“Anh… anh không phải cảnh sát?!” Giọng Lâm Duyệt vì quá mức sợ hãi mà trở nên chói tai.
Trong khoảnh khắc nhận ra sự thật, đối phương đã nắm thế chủ động với tốc độ sét đánh không kịp trở tay!
Lâm Duyệt liều mạng dùng vai đẩy cửa, cố gắng đóng lại. Nhưng đối phương đã dùng một tay bám chặt lấy khe cửa, đẩy mạnh cửa từ bên ngoài. Sức hắn lớn đến mức với thân hình chưa đầy một mét sáu như cô hoàn toàn không thể chống đỡ, chỉ có thể trơ mắt nhìn khe cửa bị đẩy rộng từng chút một. Gió lạnh từ hành lang lùa vào, thổi tung tóc bên mai cô, cô ngửi thấy cái mùi quen thuộc đến buồn nôn của nước mưa trộn với mùi máu tanh.
Xoẹt…
Đế giày ma sát với nền đất thô ráp, âm thanh nhỏ bé ấy như khúc dạo đầu của cái chết.
Két…
Khe cửa dần dần bị đẩy rộng ra một cách thô bạo, Lâm Duyệt dốc toàn lực muốn đóng lại, nhưng đối phương nhân lúc khe hở vừa đủ đã nhanh chóng đưa chân trái kẹp vào, sau đó tay trái hắn ấn mạnh vào cánh cửa, mượn lực tường đẩy cửa mở rộng thêm một chút nữa. Cho đến khi nửa gương mặt của hắn xuất hiện trong khe cửa, hắn bất ngờ nhấc chân phải lên, đạp mạnh vào cánh cửa!
Rầm! Âm thanh va chạm dữ dội như muốn làm linh hồn của Lâm Duyệt vỡ nát.
Cô cảm thấy một luồng lực cực mạnh từ ngoài ập vào, cả người bị đẩy ngược liên tiếp mấy bước rồi ngã lăn ra đất, vô cùng chật vật.
Hoảng loạn ngẩng đầu, cô nhìn thấy một người đàn ông mặc áo khoác đen, đeo khẩu trang đen đang đứng ở cửa, bằng một tư thế từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt hắn đầy khinh miệt và giễu cợt, như thể đang cười nhạo sự phản kháng vô vọng của cô – mọi thứ trước mặt hắn đều vô ích cả thôi!
“Anh… anh…”
Giọng Lâm Duyệt run rẩy như chiếc lá rơi trong gió. Cô sợ hãi như con nai con hoảng loạn, lùi về phía sau liên tục. Còn hắn thì mang theo áp lực mạnh mẽ đến nghẹt thở, từng bước từng bước tiến đến gần cô.
Không…
Không…
Lâm Duyệt lùi từ cửa ra vào đến trước tivi trong phòng khách, đôi giày đen của đối phương cứ từng bước, từng bước tạo thành những dấu chân đen xì tiến tới trước mặt cô.
Phía sau cô, nơi ban công, một tia chớp lóe lên chiếu sáng căn phòng khách nhỏ bé, cũng chiếu rõ khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Lâm Duyệt. Cô ngẩng đầu đờ đẫn nhìn người đàn ông trước mặt, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng. Bản năng mách bảo cô, lần này, cô không thoát được nữa rồi.
“Anh không phải cảnh sát… sao anh biết tôi đã gọi cảnh sát?” Lâm Duyệt run rẩy hỏi, dùng chút can đảm cuối cùng của mình.
Người đàn ông trước mặt không mặc áo mưa, nhưng xét về vóc dáng, đúng là hắn – người đàn ông áo mưa đã giết cô trong những lần trước. Rõ ràng là để lừa cô, hắn đã cởi áo mưa, lộ ra áo khoác đen bên trong.
Hắn biết rất rõ rằng sau khi nhận được điện thoại, Lâm Duyệt nhất định sẽ nhìn ra ngoài qua mắt mèo, mà chiếc áo khoác đen bên trong áo mưa của hắn lại có kiểu dáng và màu sắc cực kỳ giống với đồng phục cảnh sát. Hành lang không có đèn sáng rõ, chỉ có đèn thang máy và đèn khẩn cấp lờ mờ, nhìn từ mắt mèo thì gần như không thể phân biệt rõ quần áo. Hắn đã lợi dụng điểm này để thành công đánh lừa cô, khiến cô tự nguyện mở cửa!
Chỉ là, để làm được điều đó, cần hai điều kiện tiên quyết…
Thứ nhất, hắn phải biết rõ Lâm Duyệt đã báo cảnh sát, và có thể ước lượng chính xác khoảng cách từ đồn cảnh sát đến nhà cô, nếu không, giả làm cảnh sát quá sớm sẽ khiến cô sinh nghi, tuyệt đối không mở cửa.
Thứ hai, hắn nhất định phải nắm trong tay số điện thoại của cô thì mới có thể giả mạo cảnh sát gọi điện từ bên ngoài.
Hai điều kiện này, thiếu một cũng không được. Nếu không phải trong nhà cô đã bị lắp camera giám sát hoặc thiết bị nghe lén thì rất khó để thực hiện.
Người đàn ông mặc áo mưa không nói gì, hắn giống như một kẻ săn mồi tàn nhẫn đang đùa giỡn với con mồi đáng thương, thỏa thích tận hưởng những giây phút giãy giụa tuyệt vọng trước khi chết của con mồi.
Hắn lạnh lùng nhìn cô, một lúc sau từ tốn lấy ra một chiếc điện thoại đen trong túi, Lâm Duyệt cau mày nhìn hắn, thấy hắn dùng chiếc điện thoại đó gọi số vừa liên lạc gần đây nhất…
“…”
Bất ngờ, chuông điện thoại của Lâm Duyệt vang lên như một khúc nhạc gọi hồn.
Cô cúi đầu nhìn, trên màn hình hiện rõ ba chữ số “110”.
Đầu cô như nổ tung, rồi trong khoảnh khắc liền hiểu ra tất cả.
Phải.
Quả thật cô đã gọi 110 ngay từ đầu, nhưng cuộc gọi đó từ đầu đến cuối chưa từng là số của cảnh sát thật. Người bắt máy cũng không phải là tổng đài 110, mà là ai đó đã cố ý thay đổi danh bạ điện thoại của cô, thêm một số lạ vào danh bạ rồi ghi chú là “110”. Do đó, khi cô bấm gọi 110, điện thoại tự động gọi đến số đã lưu trong danh bạ. Một dãy số giả mạo.
Phải.
Cho nên từ người trực điện thoại vừa rồi cho đến người đàn ông tự xưng là cảnh sát trước cửa, đều là cùng một người – kẻ mặc áo mưa này.
“…Vậy tức là, từ đầu đến cuối… tôi chưa từng thực sự gọi được cho cảnh sát sao?”
Giọng Lâm Duyệt tràn đầy tuyệt vọng và bất lực, cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại vẫn đang rung lên không ngừng. Ánh sáng yếu ớt từ màn hình chiếu lên gương mặt tuyệt vọng của cô. Cô siết chặt ốp điện thoại, chỉ cảm thấy nỗi oán hận và tuyệt vọng cuồn cuộn trào dâng như núi lửa phun trào từ sâu trong lòng. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy cô như cơn mưa ngoài trời, che phủ cô từ đầu đến chân.
Lâm Duyệt ném mạnh điện thoại đi, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào người đàn ông áo mưa.
“Tại sao lại là tôi?” Giọng cô chất chứa nỗi đau khôn nguôi và sự uất ức không hiểu nổi.
“Tại sao lại là tôi?!” Khi cô lặp lại câu hỏi lần nữa, giọng nói đã run rẩy không thành tiếng, đó là tiếng gào thét như phát điên chưa từng có của cô!
Cô thật sự đã quá mệt mỏi rồi!
Cô đã trải qua bốn lần chết trong vòng lặp kinh hoàng, mỗi lần, lần nào cái chết đều chân thực và tàn khốc đến đáng sợ. Đây không phải là ân huệ của Thần, mà là sự trừng phạt tàn nhẫn khiến cô phải trải qua cảm giác chết chóc hết lần này đến lần khác. Sau mỗi lần vùng vẫy trong vô vọng và đau đớn tột cùng, cô lại tiếp tục bước vào lần tử nạn kế tiếp, không một phút giây yên ổn.
“…” Người đàn ông áo mưa không trả lời câu hỏi của cô. Dưới ánh mắt kinh hoàng của Lâm Duyệt, hắn đá mạnh vào ngực cô, cú đá như trời giáng khiến cô lật nhào. Khi cô còn chưa kịp phản ứng, hắn đã ngồi xổm xuống, đè lên người cô, hai tay bóp chặt cổ cô, siết từng chút một!
“Đừng mà…”
Lâm Duyệt cảm thấy không khí trong cơ thể đang bị rút cạn từng chút một, cô điên cuồng đạp chân, cố gắng thoát ra. Đồng thời, hai tay cô nắm chặt tay người đàn ông đeo găng kia, móng tay cắm sâu vào, mong tìm được đường sống. Nhưng găng tay hắn là loại da, hoàn toàn không để lại dấu vết hay vân tay. Tất cả chuyện này rõ ràng là được tính toán kỹ lưỡng. Một kế hoạch giết người hoàn hảo.
Dù Lâm Duyệt vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi sự khống chế của hắn.
Trong tuyệt vọng, Lâm Duyệt há to miệng, cố hít chút không khí. Nhưng vì bị bóp cổ, cô chỉ cảm thấy oxy trong người cạn kiệt dần, cơ thể yếu ớt hơn. Khuôn mặt tím tái vì thiếu oxy, mắt trắng dã, tầm nhìn dần dần mờ đi. Gương mặt người đàn ông áo mưa trước mắt cũng trở nên mờ nhạt, dần hòa vào bóng tối.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất đi ý thức, Lâm Duyệt dốc hết sức, vươn tay giật lấy khẩu trang của hắn.
Đùng…
Tiếng sét vang lên, trong ánh chớp chói lòa, cô dùng chút sức lực cuối cùng giật được khẩu trang đen của người đàn ông áo mưa, cuối cùng cũng nhìn thấy trên má phải của hắn có một vết sẹo dài.
Anh là ai…
Khi ý thức dần tan biến, cuối cùng Lâm Duyệt cũng ngất lịm, cơ thể mềm nhũn ngã xuống sàn.
Đôi mắt cô vẫn mở, như đang kể lại nỗi sợ vô tận và cơn uất ức không thể nguôi.
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
