Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 10: Đăng ký đồ thất lạc
Edit + Beta: Hayin
“Đừng mà…”
Lâm Duyệt đột ngột mở to hai mắt, mồ hôi lạnh như thác đổ thấm ướt trán cô. Cô vừa tỉnh lại từ một vòng lặp tử vong nữa. Thế nhưng cảnh tượng kinh hoàng ấy vẫn như hồn ma bám chặt lấy tâm trí cô, không cách nào xua đuổi.
Ù…
Lần này tiếng ù tai còn nghiêm trọng hơn cả lần trước, âm thanh sắc nhọn ấy như một chiếc mũi khoan quay điên cuồng, không chút nương tay khoan thẳng vào đầu cô. Ngoài cửa sổ, cuồng phong gào thét, cành cây trong gió vung vẩy như móng vuốt của ma quỷ, như thể muốn xé toạc màn đêm. Cô chỉ cảm thấy trong đầu đau nhức đến tê tái, như thể có vô số mũi nhọn đâm vào não, không thương tiếc rạch ra từng vết thương đẫm máu rợn người.
Không khí trong phòng như đông cứng lại khiến người ta cảm thấy ngột ngạt, nghẹt thở. Cảm giác buồn nôn dường như đang dần dịu đi, nhưng những phản ứng phụ khác của cơ thể thì ngày càng trầm trọng hơn sau mỗi lần vòng lặp bắt đầu lại.
Lâm Duyệt ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch, tựa người xuống ghế sofa, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, mắt nhìn đăm đăm lên đèn chùm trên trần nhà, tai nghe tiếng phát thanh quen thuộc từ nữ phát thanh viên trên TV, lòng cô trĩu nặng rơi xuống đáy vực.
“Gần đây, một nữ bác sĩ khoa tâm thần của thành phố chúng ta đã bị sát hại dã man trên đường về nhà sau giờ làm…”
Dường như cô đã quen với bản tin giống hệt nhau của phát thanh viên mỗi lần lặp lại, âm thanh ấy luôn nhắc nhở cô rằng một vòng lặp mới đã bắt đầu, cô lại có thêm một cơ hội sống sót.
Lần này là bị siết cổ đến chết.
Lâm Duyệt vô thức đưa tay lên sờ lên cổ mình. Trên làn da mềm mại nơi cổ vẫn còn cảm giác lạnh lẽo của bàn tay người đàn ông mặc áo mưa lúc bóp chặt cổ cô. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất đi ý thức, cô đã vùng vẫy dữ dội và giật được khẩu trang của hắn. Một tia sét xé rách bầu trời, soi sáng căn phòng của cô. Nhờ ánh sáng đó, cô nhìn thấy trên má hắn có một vết sẹo dài. Hình ảnh ấy như cơn ác mộng bám riết lấy cô.
Lâm Duyệt hít sâu một hơi, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại.
Mỗi lần tỉnh lại từ vòng lặp tử vong, suy nghĩ của cô đều rối loạn, như thể cùng lúc bị vô số tia sáng chói mắt chiếu rọi, trước mắt hiện ra những mảnh ký ức hỗn loạn kỳ dị. Cơn đau đầu đi kèm với những mảng ký ức rời rạc ấy khiến cô mơ hồ không rõ thực tại.
Nhưng thời gian của cô không còn nhiều nữa.
Chỉ còn vài phút nữa là mất điện.
Cô phải nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, đồng thời sắp xếp lại những tình huống bất ngờ đã xảy ra trong vòng lặp chết chóc trước đó.
“Người đàn ông đó… trên mặt có vết sẹo…” Lâm Duyệt nhíu mày, cố nhớ lại gương mặt của kẻ mặc áo mưa.
Tuy trong phòng lúc đó mất điện không có ánh sáng, nhưng tia sét đánh xuống rất chói mắt, cô nhìn rõ mặt hắn – mặt vuông, đuôi mắt xệ, mũi lớn, môi mỏng có râu ria lởm chởm, một vết sẹo rõ ràng kéo dài từ đuôi mắt phải đến khóe miệng. Vết sẹo sậm màu, chắc chắn không phải mới bị thương. Đôi mắt dài hẹp của hắn toát lên vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn, như thể mọi sinh mạng trong mắt hắn đều không đáng một xu, chỉ là món đồ chơi để hắn tiêu khiển và tra tấn.
“…”
Lâm Duyệt cẩn thận nhớ lại tất cả những người mình từng gặp, trong số người quen, không có ai khớp với khuôn mặt đó, thậm chí chẳng một ai có đường nét tương tự.
Cô chưa từng gặp hắn.
Nhưng hắn lại tìm mọi cách để giết cô.
Tại sao lại như vậy?
May mắn là, trong mỗi vòng lặp, có vẻ như chỉ mình Lâm Duyệt giữ lại được ký ức, còn kẻ mặc áo mưa thì không, nếu không lần này hắn đã sớm tìm thấy chìa khóa dưới thảm trước cửa rồi.
“Chẳng lẽ chỉ có một mình mình bị mắc kẹt trong vòng lặp này? Nếu thật sự là vậy, thì vì sao mình lại rơi vào tình cảnh này?”
Số phận thật kỳ lạ, cô giống như một con kiến nhỏ bị thần linh chơi đùa trong lòng bàn tay, chỉ có thể cố sống cố chết trong từng cơ hội sống sót được ban phát.
“Nói! Rốt cuộc anh đã đi gặp con nào?!”
“Cô đang phát điên gì vậy?”
“Tôi phát điên? Gần đây luôn gọi điện cho người phụ nữ nào đó, anh tưởng tôi không biết à?!”
Tiếng cãi nhau của cặp vợ chồng ở phòng bên lại vang lên. Lâm Duyệt cúi xuống liếc nhìn điện thoại, biết rằng bây giờ không phải lúc để thất thần. Một vòng lặp mới đã bắt đầu, cô phải tiếp tục dựa trên kinh nghiệm đã tích lũy từ các vòng trước để tìm ra cách sống sót.
Tút…
Lần này, Lâm Duyệt trực tiếp gọi điện thoại cho cặp vợ chồng ở phòng 401, giống như lần trước, cô lấy cớ là khu hành lang đang được khử trùng, nhắc nhở người vợ phòng 401 nhanh chóng đóng kín cửa, đồng thời xóa bỏ nghi ngờ của họ về những âm thanh khả nghi ngoài hành lang.
Sau đó, cô làm theo trình tự như trước, gửi tin nhắn cho Hoài Xuyên, bảo anh tan làm thì đừng đến. Để anh không lo lắng, cô còn cố tình chạy ra đầu giường chụp một tấm ảnh giả vờ buồn ngủ sắp đi ngủ, nói dối rằng mình đang chuẩn bị nghỉ ngơi. Tuy là nói không muốn anh lo, nhưng thực chất là để anh không gọi điện thoại đến, làm gián đoạn những việc cô sắp làm.
Gửi tin nhắn xong, Lâm Duyệt chạy nhanh ra khóa chặt cửa lại, rồi vào bếp lấy một con dao để ngay trước cửa phòng đề phòng bất trắc. Sau khi làm xong tất cả, khác với lần trước, lần này cô gọi điện cho phòng trực của khu chung cư Hạnh Phúc…
“A lô? Ai đấy? Khuya rồi còn gọi cái gì mà gọi?! Mẹ nó, phiền, phiền chết đi được…”
Điện thoại vừa được nhấc lên đã vang lên tiếng cằn nhằn không kiên nhẫn của bác bảo vệ.
Giọng chú ta hơi lè nhè, nghe có vẻ đang say xỉn, nói năng loạn xạ, chẳng rõ đầu đuôi.
Trong đầu Lâm Duyệt hiện lên hình ảnh bác bảo vệ say rượu đã được gọi đến bởi hộ 401 trong vài vòng lặp trước. Lúc này chắc ông ta đang uống vui vẻ trong phòng trực, không ngờ lại bị cuộc gọi của cô làm cụt hứng, liền nổi nóng.
“Chào chú, cháu là cư dân phòng 405 tòa B. Cháu muốn hỏi một chuyện, trước đây điện thoại cháu bị mất, sau đó có người nhặt được và mang đến phòng trực, chú cho cháu hỏi là ai đã nhặt được điện thoại của cháu vậy ạ?”
Chuyện này rất quan trọng.
Điện thoại của Lâm Duyệt từng bị chỉnh sửa danh bạ, vì vậy nhất định là người từng chạm vào điện thoại của cô mới có thể làm được việc đó.
Cũng giống như mọi người, điện thoại của cô có đặt mật mã khóa màn hình. Người biết mật mã chỉ có Hoài Xuyên. Ngoài anh ra, khoảng một tuần trước, điện thoại của cô từng bị mất một lần, nhưng chưa đầy một ngày đã có người nhặt được và đem đến phòng trực. Khi đó, bảo vệ đã gọi vào số liên hệ gần nhất trong máy – chính là Hoài Xuyên, báo anh đến nhận.
Khi Hoài Xuyên mang điện thoại trả lại cho cô, Lâm Duyệt phát hiện mật mã khóa màn hình đã bị mở. Khi đó không có dữ liệu quan trọng nào trong điện thoại bị mất, tài khoản ngân hàng cũng không bị xâm phạm. Vì vậy tuy có lo lắng, nhưng cô không quá để tâm.
Bây giờ nghĩ lại, rất có thể là khi điện thoại bị mất, ai đó đã lưu số lạ vào danh bạ với tên là “110”, nhưng thật ra đó lại là số của một người lạ, chỉ cần Lâm Duyệt bấm “110”, điện thoại sẽ tự động gọi đến người đó.
Rốt cuộc trong nửa ngày đó, ai đã tiếp xúc với điện thoại của cô?
Muốn biết đáp án, chỉ có thể lần theo manh mối. Là ai nhặt được điện thoại của cô? Ai đã đưa nó đến phòng bảo vệ?
Phòng trực của chung cư Hạnh Phúc luôn có sổ đăng ký đồ thất lạc, cư dân làm mất đồ đều có thể đến đăng ký, nếu có người nhặt được trả lại, ban quản lý sẽ lập tức thông báo trong nhóm cư dân để họ đến nhận. Vì vậy, chắc chắn trong cuốn sổ đó có ghi lại thông tin người đã giao trả điện thoại của Lâm Duyệt. Chỉ cần tìm ra người đó, biết đâu có thể lần ra thêm manh mối liên quan đến kẻ áo mưa.
Tuy Lâm Duyệt tính toán như thế, nhưng dường như bác bảo vệ đang say xỉn không muốn phối hợp…
“Ghi cái gì? Điện thoại nào? Cô gọi nhầm số rồi ! Tôi nói cho cô biết, tôi không làm mấy cái dịch vụ di động đâu, mấy người bán hàng phiền phức đừng có gọi cho ông đây nữa!”
Bác bảo vệ đầu dây bên kia quát tháo, định cúp máy.
“Khoan đã… Cháu thật sự là cư dân phòng 405 tòa B! Chú tên là Vương Kiến đúng không? Cháu biết chú là người lớn tuổi nhất trong đội bảo vệ, tối nay tới lượt chú trực ca, chú đang uống rượu trong phòng trực đúng không! Cháu nói cho chú biết, nếu chú không giúp cháu tra xem ai là người nhặt được điện thoại của cháu, cháu sẽ gọi điện lên đội trưởng bảo vệ và bên ban quản lý để khiếu nại! Đến lúc đó, chú cứ chờ mà bị đuổi việc đi!”
Lâm Duyệt lập tức trở nên cứng rắn, càng nói càng khí thế, y hệt một bà chủ nhà khó đối phó.
Cô biết đối phó với kiểu người này, nếu không dùng doạ dẫm một chút thì hắn sẽ không dễ gì nghe lời. May mà bình thường cô vẫn để ý đến nhân sự của đội bảo vệ và ban quản lý khu Hạnh Phúc, hơn nữa qua mắt mèo từng thấy rõ người trực tối nay chính là Vương Kiến, cho nên giờ uy h**p chú ta cũng không khó.
Vừa nghe thấy Lâm Duyệt dọa sẽ khiếu nại, giọng Vương Kiến lập tức dịu xuống: “Đừng mà cô ơi, cô làm ơn đừng khiếu nại, tha cho tôi đi mà…”
Đội bảo vệ có quy định, khi trực ban tuyệt đối không được uống rượu, nếu có sự cố mà không xử lý kịp thời sẽ bị đuổi việc, còn phải nộp phạt. Vương Kiến hơn năm mươi tuổi, tiền bạc eo hẹp, bị Lâm Duyệt dọa thế thì lập tức nghe lời.
“Cô muốn tìm đồ gì? Tôi tìm giúp cô là được…”
Lâm Duyệt nghe được tiếng chai rượu bị đặt xuống bên kia điện thoại, cô biết mình đã thành công.
“Bây giờ cháu cần chú mở sổ đăng ký đồ thất lạc ở phòng trực, chính là cuốn sổ mà các chú hay ghi lại những món đồ cư dân đánh mất… Nếu cháu nhớ không nhầm thì nó treo trên tường bên phải cửa phòng trực, quyển thứ hai, bìa màu xanh lam.”
“Bên phải… quyển thứ hai… Trời ạ, phiền chết đi được, tôi chỉ uống có tí rượu thôi mà, sao lại có người gọi điện đến quấy rầy thế này…”
Vương Kiến lẩm bẩm oán trách, tuy miệng vẫn than phiền nhưng tay vẫn làm theo lời cô, tìm được sổ đăng ký đồ thất lạc.
Lâm Duyệt ngắt lời lẩm bẩm của ông ta, sốt ruột liếc nhìn đồng hồ: “Tìm được chưa?”
“Tìm được rồi.”
“Cháu cần chú mở sổ ra, tìm đến ngày 24 tháng 7. Hôm nay là ngày 31 tháng 7, điện thoại của cháu bị mất cách đây một tuần, nửa ngày sau được người ta nhặt được và đưa tới phòng trực. Cháu nhớ Hoài Xuyên có nói, anh ấy nhận được cuộc gọi từ bảo vệ vào buổi chiều lúc đi làm… Cho nên thời gian người ta đem điện thoại đến có thể là vào buổi trưa hoặc chiều hôm đó. Chú tìm xem có ghi chép nào liên quan đến điện thoại hay không, người nhận ký tên là Thẩm Hoài Xuyên.”
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
