Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 42: Chân tướng (2)
Edit + Beta: Hayin
Khi Lâm Duyệt nói ra câu đó, đúng lúc một tia chớp xé ngang bầu trời đêm, tiếng sấm rền vang khiến giọng nói của cô không rõ ràng lắm, nhưng Lưu Linh đứng bên cạnh cô lại nghe rõ từng chữ một. Cô kinh ngạc nhìn gương mặt bình thản của Lâm Duyệt, đầu óc trống rỗng, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Đầu dây bên kia, tiếng bước chân vội vã trên con đường lát đá cũng dừng lại. Dường như sau khi nghe được câu nói kia của Lâm Duyệt, đối phương bị chấn động đến mức nhất thời không biết phải làm gì. Anh ta không nói một lời nào, đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng mưa rơi tí tách không ngừng.
Lâm Duyệt đợi khoảng nửa phút, rồi thở dài một tiếng.
“Chắc anh đã vào tiểu khu Hạnh Phúc rồi nhỉ? Trong sân khu chúng tôi lát đá xanh, tôi nghe được tiếng bước chân của anh, chắc là âm thanh khi anh bước trên đường lát đá…”
“…”
Người đàn ông ở đầu dây bên kia vẫn không đưa ra bất kỳ câu trả lời nào. Sự im lặng đáng sợ ấy càng giống như là một sự thừa nhận thực sự với những gì Lâm Duyệt nói.
“Nếu tôi đoán không lầm, thì anh đã giết Vương Kiến rồi đúng không? Tối nay đến lượt ông ta trực ban, các người cố tình chọn tối nay để ra tay, tuyệt đối không phải là tình cờ.” Lâm Duyệt nói, rồi hơi dừng lại một chút: “Người đàn ông mặc áo mưa đứng ngoài cửa đã cắt nguồn điện nhà tôi, chờ tôi ra hành lang kiểm tra cầu dao, nhưng thực chất là phục kích sẵn ở hành lang để giết tôi… Người đó chắc là Tô Hồng Hâm, đúng chứ? Ông ta là bố của Tô Nhu, nữ bác sĩ tội nghiệp bị giết trong công viên nhỏ ngày hôm qua.”
Người ở đầu dây bên kia vẫn không trả lời, nên Lâm Duyệt cứ thế tiếp tục nói.
“Tôi không biết vì sao Tô Hồng Hâm lại muốn giết tôi, nhưng chuyện này nhất định có liên quan đến Tô Nhu. Người đàn ông sống ở căn 404 chính là tên tội phạm đang lẩn trốn sau khi giết Tô Nhu. Không hiểu vì lý do gì, từ rất lâu trước đây hắn đã để mắt tới tôi, Lưu Linh, và cả gia đình ba người ở căn 401, thậm chí cả bảo vệ Vương Kiến cũng là mục tiêu của ông ta… Ảnh của anh cũng bị dán trên bảng ghi chú trong phòng khách nhà bọn họ, nhưng tôi nghĩ anh không phải là mục tiêu của hắn ta. Anh bảo hắn ta làm vậy, chẳng qua là để rửa sạch hiềm nghi cho bản thân, để sau này khi cảnh sát điều tra sẽ không đưa anh vào danh sách nghi phạm, mà chỉ coi anh là một nạn nhân may mắn sống sót mà thôi.”
Ảnh? Của mình?
Lưu Linh nghe thấy lời của Lâm Duyệt, theo phản xạ quay đầu nhìn về phía căn hộ 404 sau lưng. Ban công bên đó tối om, cô chẳng nhìn thấy gì cả, cũng không hiểu tại sao Lâm Duyệt lại biết được trong phòng khách của 404 có những thứ gì. Mọi chuyện xảy ra trong đêm nay quá đỗi kỳ quái, đã hoàn toàn vượt quá khả năng hiểu biết của cô.
Tuy cô hơi giật mình, nhưng không cắt ngang lời Lâm Duyệt, chỉ tiếp tục lẳng lặng đứng nghe Lâm Duyệt nói chuyện…
“Trước khi tên tội phạm phòng 404 lẻn vào phòng 403, hắn muốn giết Lưu Linh trước, sau đó mới sang 405 giết tôi. Bởi vì hai ban công nhà chúng tôi rất gần nhau, cho nên sau khi g**t ch*t hai chúng tôi, bọn họ cũng dư sức lẻn vào 401 giết cả 3 người nhà đó. Mà hai người kia đều đang ở toà nhà B, tất nhiên phải có người khác đến phòng bảo vệ giết Vương Kiến. Mà anh, Hoài Xuyên, anh chính là người nhận nhiệm vụ giết Vương Kiến. Tôi đoán, hẳn là anh cũng đang giữ một con dao găm giống hệt với của tên tội phạm giết người, hơn nữa anh thừa dịp Vương Kiến uống say rồi mới giết ông ta. Anh dùng con dao găm đâm xuyên qua trái tim ông ta, có vẻ như là một nhát chí mạng.”
“… Làm sao em biết được những chuyện này?” Sau khi nghe xong những lời của Lâm Duyệt, Hoài Xuyên im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng nói của anh ta không còn là sự dịu dàng ân cần như thường ngày nữa, ngược lại, nó đầy lạnh lẽo và vô cảm, giống như một người xa lạ chưa từng quen biết đang chất vấn cô.
“Tôi cũng không biết, những manh mối này đâu phải một lúc là biết được. Tôi đã chết rất nhiều lần… chính xác là bao nhiêu lần thì tôi cũng không nhớ rõ nữa, nhưng mỗi lần chết đi, tôi đều phát hiện ra vài manh mối đặc biệt. Tôi chỉ đơn giản là xâu chuỗi những manh mối đó lại để suy nghĩ mà thôi.”
“Các người phân công rất rõ ràng, lại chắc chắn rằng không ai biết được kế hoạch của các người. Anh biết rõ anh là người duy nhất tôi có thể cầu cứu, nên để giữ chân tôi để tranh thủ thời gian cho tên mặc áo mưa ngoài cửa, anh thậm chí đã lừa gạt tôi rằng mình mang bánh bao nước đến cho tôi, chỉ để khiến tôi mở cửa mà thôi…” Nói đến đây, giọng Lâm Duyệt hơi run lên: “Tôi nghĩ kế hoạch của anh hẳn là như thế này đúng không… Anh giả vờ mang bánh bao nước đến cho tôi, thực chất chỉ để tôi tưởng rằng tên mặc áo mưa ngoài cửa đã rời đi. Khi tôi thật sự mở cửa, anh và tên mặc áo mưa sẽ phối hợp g**t ch*t tôi… Không, có lẽ còn đơn giản hơn – anh mang theo chìa khóa dự phòng nhà tôi. Khi anh đến tầng bốn, chỉ cần mở cửa là có thể dễ dàng bước vào, khi đó tôi chắc chắn sẽ phải chết.”
“…”
“Anh không ngờ tới đúng không… Trước đó các người nghĩ rằng chỉ cần ngắt cầu dao cắt điện trong nhà, tôi sẽ ra hành lang kiểm tra hộp điện, vì vậy anh mới không đưa chìa khóa cho tên mặc áo mưa. Chính sự tự tin quá mức đó đã giúp tôi giành được cơ hội sống sót… Cũng chỉ có anh thôi, Hoài Xuyên, chỉ có anh là người quen thuộc với nơi cái tồi tàn mà tôi đang thuê thôi. Chỉ có anh biết rằng mỗi lần cúp điện tôi đều phải ra hành lang kiểm tra cầu dao… Anh tưởng rằng tối nay tôi cũng sẽ lựa chọn giống như mọi lần, nhưng anh không ngờ giữa chừng lại xảy ra vấn đề, thế nên các người mới phải dùng đến phương án thứ hai, anh buộc phải tự mình đến đây, đích thân g**t ch*t tôi. Cũng chính anh là người đã sửa đổi danh bạ điện thoại của tôi một tuần trước, gán số kia thành số 110 báo cảnh sát. Căn bản đâu có chuyện tôi bị mất điện thoại, tất cả chỉ là do anh đã lén lấy trộm điện thoại của tôi rồi lại giả vờ gửi trả về phòng bảo vệ, ký tên Lưu Linh để nhận lại, và sau đó đem điện thoại trả lại cho tôi…”
Lâm Duyệt siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay mềm mại, máu nóng rỉ ra từ kẽ ngón tay nhỏ xuống dưới chân. Gió thổi vù vù, những hạt mưa bị gió tạt nghiêng quất mạnh vào người cô khiến toàn thân lạnh toát, nhưng nỗi lạnh lẽo trong tim còn kinh khủng hơn.
Người mà cô từng nghĩ là người yêu có thể dựa vào, không ngờ lại chính là kẻ sát nhân muốn ra tay với cô trong đêm nay.
“… Hoài Xuyên, tại sao anh lại làm vậy? Ngày mai chẳng phải chúng ta sẽ đính hôn sao? Cho dù anh không muốn kết hôn với tôi, tại sao phải giết tôi chứ?” Lâm Duyệt gần như nghiến răng để nói ra câu đó, giọng cô run rẩy, cả cơ thể cũng run lên không ngừng: “Tại sao lại muốn giết tôi? Tôi tự thấy mình chưa từng làm điều gì có lỗi với anh, chúng ta quen nhau hơn mười năm rồi. Từ khi tôi gặp anh hồi cấp ba, tôi luôn nghĩ anh là một người dịu dàng, lương thiện. Chính vì vậy, tôi không tin ai hết, chỉ tin một mình anh… Hoài Xuyên, tại sao chứ?!!”
Đối mặt với lời chất vấn của Lâm Duyệt, đầu dây bên kia là một khoảng im lặng kéo dài. Đối phương dường như cũng đang cân nhắc phải giải thích với Lâm Duyệt thế nào về tất cả những chuyện này, nhưng lại nhận ra rằng vào lúc này, bất kỳ lời giải thích nào cũng đều vô ích.
Một lúc sau, như thể cuối cùng đã hạ quyết tâm, Hoài Xuyên ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng…
“…Vì em đã giết Tô Nhu.” Giọng nói lạnh lùng của Hoài Xuyên vang lên từ đầu dây bên kia: “Em không nên ra tay với cô ấy.”
Giọng nói của anh ta giống như một vị phán quan vô tình đang tuyên án cho một phạm nhân đang cầu xin sự chuộc tội, liệt kê ra những tội lỗi mà cô từng gây nên.
“Gì cơ?”
“Là em đã giết Tô Nhu đấy. Em yêu, tối hôm qua ở công viên nhỏ, người ra tay với Tô Nhu, chính là em. Em quên rồi sao?”
Giọng của Hoài Xuyên như có ma lực, đánh thức những ký ức bị chôn sâu trong đầu Lâm Duyệt.
Chiếc điện thoại trượt khỏi tay cô, rơi xuống bên chân. Cô chết lặng nhìn về phía tầng mây đen xa xăm.
Khoảnh khắc đó, dường như mọi âm thanh đều rời xa cô, trước mắt trở nên mơ hồ, tiếng sét như thể giáng thẳng lên người Lâm Duyệt, khiến đầu óc cô trống rỗng trong vài giây. Một vài mảnh ký ức mơ hồ vụt qua trong đầu cô…
Đó là đêm ngày 30 tháng 7.
Màn đêm buông xuống, công viên Trung Sơn ở thành phố Lăng Xuyên chìm trong bóng tối.
Đêm đó không có mưa, xung quanh yên tĩnh lạ thường, như thể cả thế giới đều chìm vào giấc ngủ, kim đồng hồ điểm đúng nửa đêm. Theo lẽ thường, lẽ ra Tô Nhu đã tan làm về nhà. Thế nhưng, đêm nay cô lại hiếm khi tăng ca một lúc, không đi ngang qua con đường nhỏ như mọi khi.
Lâm Duyệt mặc một bộ đồ đen, đầu đội mũ lưỡi trai màu đen, lặng lẽ ẩn mình trong bụi cây của công viên nhỏ. Trong túi áo cô giấu một con dao gấp, tay siết chặt lấy con dao, đôi mắt ánh lên tia tàn độc. Cô như một con dã thú đang ẩn nấp trong bóng tối, kiên nhẫn chờ con mồi xuất hiện. Cô có đủ kiên nhẫn, bởi cô biết rõ mình nhất định phải hoàn thành việc này.
Cô lặng lẽ phục trong bụi cỏ rất lâu, cho đến khi một bóng người xuất hiện, phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm…
Là một người phụ nữ.
Một người phụ nữ mặc đồ thường, mang giày vải, xách túi vải bố, mái tóc dài tuỳ tiện buộc ra sau. Cô ấy vội vàng đi về hướng nhà, trong công viên nhỏ hoang vắng chỉ còn lại tiếng bước chân dồn dập của cô. Cô đi ngang qua từng chiếc đèn đường mờ nhạt, ánh đèn kéo dài chiếc bóng của cô đổ sau lưng, dáng người cô cũng hòa vào bóng tối đêm khuya, trông như chỉ là một người qua đường bình thường của đêm nay.
Nhưng đối với Lâm Duyệt đang ẩn mình dưới bóng cây, Tô Nhu lại chính là người mà cô đã chờ đợi suốt cả buổi tối.
Cô dán chặt mắt vào bóng lưng của Tô Nhu, đôi mắt ánh lên thù hận và quyết tâm.
Sột soạt… Khi Tô Nhu đi ngang qua bụi cây trước mặt, Lâm Duyệt từ trong bụi cỏ nhẹ nhàng bước ra, cẩn thận dẫm lên những nhánh cỏ khô, lặng lẽ bám theo bước chân của Tô Nhu. Gương mặt cô nghiêm nghị, tay phải luồn vào túi áo, siết chặt con dao gấp, người cúi thấp, lưng khom xuống như một bóng ma sắp sửa tung đòn chí mạng.
Tô Nhu có vẻ vội vàng, trong lòng đầy lo lắng, hoàn toàn không nhận ra có một cái bóng đang theo sát sau lưng mình. Lâm Duyệt lặng lẽ bám sát, từng bước chân đều nhẹ như lông hồng, không một tiếng động. Cuối cùng, khi tiến đến gần Tô Nhu, cô giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ vào vai Tô Nhu.
“Ai đó?” Tô Nhu giật mình quay đầu lại, khuôn mặt hiện lên sự hoảng hốt.
Nhưng mà, cô ấy chưa kịp thấy rõ người đó là ai, Lâm Duyệt đã nhanh tay bịt kín miệng cô, không cho cô phát ra bất kỳ tiếng động nào. Đồng thời, Lâm Duyệt mở con dao gấp trong tay ra, vung lên tạo thành một đường con chí mạng.
Lưỡi dao sắc bén tàn nhẫn cắt đứt yết hầu Tô Nhu, máu tươi lập tức phun trào, nhuộm đỏ con đường lát đá. Mùi máu tanh nồng nặc lập tức lan tỏa, bao trùm lấy cả hai người.
…
Ký ức bị chôn sâu trong đầu cô bị cưỡng ép lôi ra ngoài, Lâm Duyệt cảm thấy một cơn đau dữ dội truyền đến từ sâu trong não. Cô đưa hai tay ôm lấy đầu, cảm giác như đầu mình sắp nổ tung, giống như có ai đó đang dùng khoan đục vào não cô lôi cả da đầu lên, khiến cô nghiến chặt răng, r*n r* vì đau đớn.
“Lâm Duyệt? Lâm Duyệt? Cô không sao chứ?”
Lưu Linh vội vàng đỡ lấy cô, cả hai cùng ngồi thụp xuống.
“Hình như tôi… đã quên mất vài chuyện kỳ lạ…” Lâm Duyệt siết chặt nắm tay, cảm thấy trong đầu như có một con sâu đang bò, cơn đau khiến cô như muốn vỡ tung. Cô đập đầu vài cái vào bức tường ngoài ban công, cố gắng xoa dịu cơn đau: “Rốt cuộc tôi là ai? Tôi đã giết ai? Ai lại đang muốn giết tôi?”
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
