Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 43: Ký ức bị chôn giấu
Edit + Beta: Hayin
Ký ức bị chôn sâu trong tâm trí cô, khi bị người khác nhắc đến thì trở nên như cơn lũ vỡ đê bất ngờ ập tới, cuốn trôi toàn bộ Lâm Duyệt vào trong đó. Cô cảm thấy đầu đau thắt lại, mạch máu ở sâu trong não đập mạnh, máu chảy nhanh như muốn phá vỡ thành mạch mỏng manh. Cô cảm nhận hơi thở tự nhiên tăng tốc, thậm chí tim cũng đập dữ dội, từng nhịp, từng nhịp, thình thịch, thình thịch, như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Rào rào… tiếng mưa rơi ầm ĩ xung quanh, tiếng sấm chớp càng lúc càng gần hơn, tiếng sấm rền vang như nổ ngay trên đầu Lâm Duyệt, tai cô đau nhói vì tiếng sấm ấy. Cô đau đớn bịt lấy tai, ánh chớp chiếu rọi khuôn mặt tái nhợt, trông như người bị chứng đau nửa đầu dữ dội, móng tay bấu chặt vào da đầu, vô số âm thanh bất chợt vang lên trong đầu…
[Cô đã quên rồi sao?]
[Rốt cuộc cô là người thế nào?]
[Sao cô có thể quên mình là ai?]
[Cô không nhớ một chút nào về những việc mà mình đã làm sao?]
…
Những tiếng nói đó có nam có nữ, có già có trẻ, nối tiếp nhau vang lên trong đầu cô, như thì thầm bên tai, lại như hét lên ngay cạnh cô. Những âm thanh sắc nhọn đó đan xen, như những lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Lâm Duyệt.
Âm thanh đó khiến màng nhĩ cô đau nhói, ý thức cô lẫn lộn, mở mắt ra thì thấy không biết mình đã ngấn nước mắt từ lúc nào.
Những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên má, cô quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Lưu Linh.
“Cô có ổn không? Trông cô rất đau đớn…”
“Tôi…” Lâm Duyệt nghẹn ngào, không thể nói nên lời.
Cô cũng không hiểu vì sao mình lại khóc, nhưng linh hồn cô như miếng bọt biển ngâm trong biển nước bẩn thỉu, cảm nhận được những ký ức và cảm xúc tiêu cực từng bị chôn vùi sâu trong trí nhớ như muốn vỡ òa không thể kìm nén, những quá khứ mà cô từng lựa chọn lãng quên giờ đây dần dần hiện ra rõ nét trước mắt. Cô cảm nhận tiềm thức mình đang bản năng phản kháng, cố gắng tiếp tục kìm nén những bí mật bị che giấu. Bản năng tự bảo vệ của con người khiến cô không muốn đối mặt với những điều nặng nề đó, nhưng càng cố trốn tránh, cô lại càng cảm thấy bất an.
Có vẻ như cô không thật sự hiểu rõ bản thân mình.
Bộ não, ý thức và linh hồn của cô đã lừa dối cô, giấu đi vài điều khiến cô quên mất vài sự thật.
Có lẽ những gì cô biết chưa phải là toàn bộ sự thật.
Có lẽ sự thật đằng sau đêm mất điện và vụ giết người mới là câu trả lời đáng sợ nhất.
“…Lâm Duyệt, chúng ta mau đi thôi! Có thể gã đàn ông mặc áo mưa đó sắp tới rồi!” Lưu Linh vội vàng thúc giục, cố kéo cô về phía mép ban công phòng 405.
Trên ban công, những hạt mưa nhỏ như tấm rèm ngọc trai rũ xuống, gió lạnh hòa cùng nước mưa làm quần áo của họ ướt đẫm.
Lâm Duyệt quay đầu, ánh mắt lướt qua vai Lưu Linh rồi hướng về ban công phòng 404, thì bất ngờ phát hiện một bóng người quen thuộc đứng đó. Rõ ràng là một người đàn ông mặc áo mưa, tay cầm rìu!
Khi nhìn thấy bóng dáng người đàn ông áo mưa đó, lòng cô không khỏi dâng lên nỗi sợ hãi. Cô đã nhiều lần chết dưới tay hắn ta, có lẽ lần này cũng không tránh khỏi kết cục tương tự.
Hắn đang nhìn cô.
Hắn đang truy sát cô!
“Phải đi ngay!”
Ý nghĩ ấy như tia chớp lóe lên trong đầu Lâm Duyệt, cơ thể cô lập tức phản ứng bản năng. Cô dùng hai tay đỡ chặt tường ban công, dồn hết sức lực nghiêng người, rồi không do dự trèo qua ban công phòng 401.
Tuy nhiên, sự cố xảy ra.
Do ban công phòng 401 đặt đầy các loại chậu cây và giá đỡ hoa, cộng thêm trời mưa, sàn ban công rất trơn, khi trèo qua, một chân cô trượt, đạp ngã một chậu hoa nhỏ. Tiếng va chạm vang lên trong trẻo, Lâm Duyệt ngã mạnh xuống ban công. Cơ thể cô ngả ra sau, khuỷu tay và đầu va mạnh vào nền gạch lạnh, cơn đau dữ dội ập tới khiến cô không nhịn được nghiến răng, đau đớn xoa đầu: “Đau quá…”
Cô xoa đầu, cảm thấy phía sau đầu như bị sưng lên một cục.
Cố nhịn cơn đau dựa vào tường đứng dậy, cô nhìn về ban công phòng 405, muốn gọi Lưu Linh sang giúp, nhưng kỳ lạ là sau khi cô trèo qua, Lưu Linh không sang mà vãn đứng ở ban công 405, chỉ nhìn về phía cô, mỉm cười nhẹ.
“Lưu Linh mau sang đây!”
Lâm Duyệt sốt ruột đưa tay ra với Lưu Linh, nhưng người kia chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
“Xin lỗi, tôi không thể sang được. Trước đây tôi giấu cô vì muốn cô được sống.”
“Gì cơ?”
Lâm Duyệt sửng sốt, nhìn chằm chằm. Đằng sau Lưu Linh, người đàn ông áo mưa đã trèo từ ban công 404 sang ban công 403, sắp sửa tới ban công 405! Cô hoảng hốt, tay chống vào ban công 401, chuẩn bị kéo Lưu Linh sang.
“Đưa tay cho tôi! Mau sang đây!”
“Tôi không sang được.”
“Mau sang đây đi! Lưu Linh! Người áo mưa đang ở ngay phía sau cô! Sắp tới rồi!”
Nhìn thái độ hoảng hốt của Lâm Duyệt, Lưu Linh chỉ lắc đầu. Gió nhẹ thổi bay mái tóc cô ấy, dường như cô nghe tiếng động khi người đàn ông áo mưa trèo lên ban công 405, nhưng cô ấy không bận tâm, vẫn nhìn chằm chằm về phía Lâm Duyệt trên ban công 401, gương mặt thoáng nụ cười nhẹ, ánh mắt mang nét buồn thương.
“Xin lỗi, Lâm Duyệt, Tiểu Nguyệt Lượng xuất hiện trước tôi, nên tôi không thể vào thế giới của cô bé. Nhưng cô thì khác, cô là nhân cách chủ, nên có thể vào được.”
“Cái gì?” Lâm Duyệt ngơ ngác, nghe lời Lưu Linh nói mà đầu óc trống rỗng.
Đằng sau Lưu Linh, người đàn ông áo mưa đã lên tới ban công 405, chiếc áo mưa ướt đẫm mưa, nước chảy xuống áo rồi rơi xuống sàn. Hắn cầm rìu cứu hỏa, từng bước từng bước tiến tới phía sau Lưu Linh, mỗi bước đi phát ra tiếng chân nhẹ.
Lưu Linh nghe tiếng bước chân người đàn ông áo mưa, nhưng không quay lại. Cô chỉ lặng lẽ nhìn Lâm Duyệt, ánh mắt đượm buồn và quyết tâm. Cô như muốn ghi nhớ hình ảnh cuối cùng của Lâm Duyệt, mỉm cười nhẹ, trong nụ cười mang theo chút bất lực và cay đắng.
Ngay lúc đó, người đàn ông áo mưa giơ rìu lên phía sau cô, lưỡi rìu sắc lạnh lóe lên ánh sáng. Hắn không do dự, chém mạnh xuống cổ Lưu Linh!
“Đừng…” Lâm Duyệt thét lên một tiếng cực kỳ chói tai, tiếng hét tràn ngập nỗi sợ hãi cùng tuyệt vọng, nhưng tiếng hét ấy vẫn không át nổi màn mưa. Khi tiếng hét ấy vẫn còn đang vang vọng, chiếc rìu bén nhọn đã chém xuống một nhát thật mạnh lên cổ Lưu Linh! Máu tươi lập tức phun trào, nhuộm đỏ cả quần áo Lưu Linh và mặt đất. Cơ thể cô ấy lập tức mất đi sức lực, mềm oặt ngã phịch xuống đất.
Lâm Duyệt nghe thấy tiếng rìu đập vào gì đó, rồi cơ thể Lưu Linh nghiêng ngả sau đó ngã xuống. Còn tên áo mưa thì rút chiếc rìu trên cổ Lưu Linh ra, máu tươi bắn tung toé khắp ban công 405, nhuộm đỏ cả tên áo mưa. Chú chó cưng tên Bối Bối kia như nổi điên mà sủa inh ỏi, nó nhào tới người tên áo mưa. Nhưng ngay sau đó, nó bị tên mặc áo mưa đá một phát bay vào cánh cửa trượt của ban công, r*n r* vài tiếng rồi sau đó dường như đã tắt thở.
“Đừng mà…”
Lâm Duyệt tuyệt vọng nhìn bóng người Lưu Linh ngã xuống, trước mắt cô, tên mặc áo mưa lại lần nữa vung rìu lên, máu nóng của Lưu Linh chảy dọc xuống theo dáng người hắn. Trong tiếng gào thét thê thảm của Lâm Duyệt, Lưu Linh bị chém từng nhát từng nhát một cho đến chết, cặp mắt kia cứ nhìn chằm chằm về phía trước, mãi cho đến cuối cùng, sự sống hoàn toàn bị dập tắt.
Lâm Duyệt biết rằng giờ cô không thể ngồi yên chờ chết được nữa, gã đàn ông mặc áo mưa đã g**t ch*t Lưu Linh, vậy mục tiêu tiếp theo chắc chắn là cô!
Lâm Duyệt xoay người chạy về phía căn hộ 401. Căn 401 không bật đèn, hình như cửa kính trượt ở ban công đã bị khóa. Cô đẩy mấy lần mà không mở được, bèn ôm lấy một chậu cây ở ban công, trực tiếp đập mạnh vào cửa trượt của 401!
Choang…
Chỉ nghe thấy một tiếng kính vỡ vang lên lanh lảnh, trên cửa trượt xuất hiện vài vết nứt.
Lâm Duyệt nghiến răng, lại ôm thêm một chậu cây khác, đập thẳng vào điểm trung tâm có vết nứt trên cửa trượt!
Choang…
Lần này, cửa trượt hoàn toàn vỡ tan tành!
Lâm Duyệt không do dự thêm chút nào, lập tức lao vào trong căn hộ 401.
Ngay khoảnh khắc cô bước vào phòng 401, điều kỳ lạ xảy ra. Âm thanh mưa gió bên ngoài đột ngột biến mất, cô như thể bước vào một thế giới tĩnh lặng tuyệt đối, tiếng sấm, tiếng gió, tiếng mưa đều không còn nữa. Khi bước vào phòng khách của 401, cô có cảm giác như mình vừa tiến vào một nghĩa địa yên ắng, trong phòng không hề có bất kỳ âm thanh nào, ngoại trừ tiếng bước chân cô giẫm lên mảnh kính vỡ vang lên loạt xoạt.
Cô sững người, theo bản năng quay đầu nhìn ra ban công phía sau. Nhưng lạ thay, từ trong phòng 401 nhìn ra ngoài, cảnh vật bên ngoài không còn là màn đêm mưa gió nữa, mà đã trở thành ban ngày!
Đúng vậy.
Trong không gian của 401 lúc này, là ban ngày.
Điều đó khiến Lâm Duyệt cảm thấy vô cùng bối rối và kinh ngạc, cô không khỏi nghi ngờ liệu bản thân có còn khả năng phán đoán hiện thực hay không.
Kể từ khi bước vào căn phòng này, Lâm Duyệt cảm thấy như mình đã bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
Thế giới này hoàn toàn khác biệt với thế giới bên ngoài, mọi thứ trở nên kỳ dị đến mức lạ thường. Phòng khách không bật đèn, nhưng vẫn duy trì ánh sáng như ban ngày. Từ phòng khách 401 nhìn ra ngoài, không còn là một đêm mưa tối tăm, mà là ban ngày.
Sự thay đổi bất ngờ này khiến cô hoàn toàn không kịp chuẩn bị, trong lòng dâng trào sự hoang mang và bất an.
Lúc này bầu trời xám xịt, những đám mây trắng lững lờ treo trên cao, mặt trời bị che khuất sau tầng tầng mây dày, phía xa xa những đám mây đen lũ lượt kéo đến. Những cụm mây đen đó mang theo một áp lực nặng nề, dường như báo hiệu một cơn mưa lớn đang sắp đổ xuống.
Hiện tượng thời tiết kỳ dị như thế khiến người ta cảm thấy ngột ngạt và sợ hãi, như thể đang báo trước một điều gì đó bất thường và kinh hoàng sắp xảy đến.
“Chuyện này là sao vậy?”
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
