Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 41: Chân tướng
Edit + Beta: Hayin
“Rốt cuộc vì sao ba người chúng mày lại phải tốn công sức đến thế để giết bọn tao?!”
Thế nhưng, mặc cho Lâm Duyệt tra hỏi thế nào, tên sát nhân kia vẫn một mực im lặng, như thể đã quyết tâm đem bí mật này chôn sâu vào tận đáy lòng.
“Lâm Duyệt? Cô đang làm gì vậy? Tiếng động gì thế? Sao tôi ngửi thấy mùi máu?”
Vì Lâm Duyệt mãi không quay lại, Lưu Linh đang đợi ở ban công phòng 405 cũng đi tìm. Vừa bước vào phòng ngủ, cô đã thấy Lâm Duyệt đang quỳ một gối trên đất, con dao găm trong tay cô cắm sâu vào người người đàn ông áo đen, cảnh tượng ấy khiến cô vô cùng kinh hãi.
“Lâm Duyệt?!”
Lâm Duyệt ngẩng đầu nhìn Lưu Linh: “… Không sao, hắn định chống cự, tôi chỉ đang tự vệ thôi.”
Nhìn vẻ mặt cô rất vô tội như thể chính cô mới là người bị tra tấn vậy.
Hỏi cả buổi, tên sát nhân cũng không hé răng một lời, xem ra hắn sẽ không tiết lộ bất cứ thông tin gì có giá trị, mà trước mặt Lưu Linh cũng không tiện hỏi thêm.
Lâm Duyệt nghĩ vậy, đứng dậy. Lúc này chỉ còn cách trông chờ cảnh sát mau chóng đến nơi, giao tên sát nhân cho họ thì may ra mới có thể làm rõ đầu đuôi sự việc. Nhưng dù thế nào, những người được đánh dấu trên bảng ghi chép ở nhà tên sát nhân đêm nay đều đã lần lượt bỏ mạng, điều đó tuyệt đối không thể là trùng hợp. Trải nghiệm đêm nay quá mức kỳ quái, có lẽ người chết không chỉ có mình Lâm Duyệt.
“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.”
Lâm Duyệt vừa nói vừa bước đến tủ đầu giường của Lưu Linh, mở ngăn kéo đầu tiên và nhanh chóng tìm được chìa khóa cửa phòng ngủ mà Lưu Linh để bên trong.
“Lạ thật, sao cô biết chìa khóa ở đó?”
“Tôi biết còn nhiều thứ hơn thế nữa.” Lâm Duyệt lẩm bẩm, lướt qua người Lưu Linh, trên người vẫn còn vương máu của tên sát nhân. Trông cô lúc này lại càng giống một tên tội phạm máu lạnh.
Lưu Linh nhìn người đàn ông áo đen ngã dưới đất, không khỏi rùng mình. Không rõ là vì cảm nhận được sự tàn nhẫn của Lâm Duyệt hay vì khuôn mặt thật sự của tên sát nhân khiến cô sợ hãi, cô vội vàng đi theo Lâm Duyệt ra khỏi phòng ngủ. Rời khỏi phòng, hai cô gái cùng khóa cửa lại, nhốt tên sát nhân bên trong.
Rào rào… Cơn mưa ngoài cửa sổ mỗi lúc một lớn, trút xuống ào ạt như thác đổ. Tiếng sấm lúc gần lúc xa, vang dội như tiếng gầm của đất trời. Thi thoảng, tia chớp xé ngang bầu trời như lưỡi hái tử thần, lóe lên những tia sáng sắc bén đầy ghê rợn như muốn xé toạc đêm tối thê lương này.
Lâm Duyệt đứng trong phòng 403, mệt mỏi nhìn mưa ngoài cửa sổ. Cô chậm rãi bước đến bên ban công, tay vịn vào lan can, ngẩng đầu nhìn về phía căn hộ 404. Ban công bên đó tối om, bị bóng tối nuốt chửng. Ánh mắt cô xuyên qua bóng đêm, cố gắng nhìn rõ tình trạng của 404, nhưng chỉ thấy những đường nét mơ hồ cùng bầu không khí u ám. Ban công 404 như bị bao trùm bởi một lớp màng vô hình, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Phòng khách tối om ấy như ẩn chứa vô vàn ác ma, dường như luôn có những cặp mắt đẫm máu đang âm thầm theo dõi từng cử động của họ. Mỗi lần tia chớp lóe lên, tim cô lại đập nhanh hơn, như thể cảm nhận được sự hiện diện của tà ác.
Cơ thể Lâm Duyệt khẽ run lên, cô cố gắng kiểm soát cảm xúc, không để nỗi sợ chiếm lấy tâm trí. Nhưng mỗi khi nhìn về phía 404, cô lại không nhịn được mà nhớ đến những lần chết chóc trước đây.
“Lâm Duyệt, bây giờ chúng ta phải làm gì? Ở đây đợi cảnh sát sao? Hay là chúng ta phải…?”
“Phải rời đi thôi.”
“Rời đi?”
“Ừ. Trong vòng lặp trước, tên đàn ông mặc áo mưa đã mở được cửa phòng 404. Có thể là cửa 404 không khóa, hoặc là hắn có chìa khóa. Bây giờ chúng ta không thể trông cậy vào việc thoát ra từ 404, dù là leo xuống từ ban công hay ra bằng cửa chính của 404…”
Giọng nói của Lâm Duyệt trầm thấp và khàn đặc, cô nhìn chằm chằm vào những đám mây đen xa xăm, như thể sau chúng đang ẩn giấu đôi bàn tay đáng sợ của tử thần.
“Vòng lặp? Lâm Duyệt, cô đang nói gì thế? Tôi nghe mà không hiểu gì cả?”
“Tôi nghĩ… Chúng ta nên đi theo một con đường mà trước giờ chưa từng nghĩ đến…” Lâm Duyệt chống cằm suy nghĩ, rồi quay đầu nhìn về phía 405. Toà B là tòa nhà đơn lập, căn 405 nằm ở cuối hành lang, 404 và 403 ở phía bên phải hành lang, 401 và 402 ở phía bên trái, ban công của mấy căn hộ này cách nhau không xa. Nếu có thể nhảy từ 405 sang ban công của 403, thì từ 405 sang 401 cũng không phải là không thể.
Lưu Linh nhìn theo ánh mắt của Lâm Duyệt, nhưng không đoán được cô đang nghĩ gì: “Cô nhìn gì thế?”
“Xa không bằng gần. Tôi nghĩ, chi bằng đến nhà hàng xóm cầu cứu một phen.” Lâm Duyệt nhìn Lưu Linh, nở một nụ cười nhẹ, trong nụ cười ấy là sự bất đắc dĩ như bám víu vào cọng rơm cuối cùng. Cô không còn lựa chọn nào khác, mọi lối rẽ đều có nguy hiểm, chỉ có thể cố gắng chọn con đường có vẻ khả thi nhất.
“Hàng xóm? Ý cô là… gọi điện cho nhà 401?”
“Trực tiếp hơn cơ.” Lâm Duyệt vừa nói vừa đi ra ban công phòng 403, hai tay bám vào tường lan can, vươn người ra ngoài: “Chúng ta sang đó chơi một chút, dù sao thì đoàn kết là sức mạnh mà, năm người thì vẫn hơn là chỉ có hai chúng ta, đúng không?”
“Hả?”
Lúc Lưu Linh còn đang ngơ ngác thì Lâm Duyệt đã nhảy về ban công nhà mình. Con chó cưng Bối Bối đặt ở ban công phòng 405 vẫy đuôi sủa lên, Lâm Duyệt ra hiệu “suỵt” bảo nó yên lặng. Con chó này dường như rất thông minh, nhận ra đối phương không có ý gây hại cho mình và chủ nhân, nó liền ngoan ngoãn hạ giọng.
“Lưu Linh, chúng ta phải đi thôi.” Lâm Duyệt quay đầu nhìn Lưu Linh: “Chỉ vài phút nữa thôi, người đàn ông áo mưa sẽ xuất hiện ở ban công 404. Hắn hoàn toàn có khả năng từ ban công 404 mà vào được 403 và 405. Chúng ta nhất định phải rời khỏi đây trước khi hắn phát hiện ra, ít nhất là sau khi hắn vào 404, chúng ta sẽ có cơ hội rút lui từ phía bên kia của tòa B.”
Tuy Lưu Linh không hiểu rõ lời Lâm Duyệt lắm, nhưng biết cô không có ác ý. Hai cô gái sống một mình, trong đêm mưa này nương tựa lẫn nhau, cùng nhau cố gắng để sống sót. Cô sẵn lòng tin tưởng và đi theo quyết định của Lâm Duyệt.
Bịch…
Cô nhảy sang ban công nhà Lâm Duyệt, vừa ngẩng đầu đã thấy Lâm Duyệt từ trong bếp lấy ra một con dao bếp, xách dao bước về phía bên kia ban công.
Hành động này khiến Lưu Linh hoảng sợ, cô vội vàng kéo tay cô gái tràn đầy sát khí trước mặt: “Cô, cô định làm gì vậy? Cô cứ thế mà sang đó, người ta sẽ nghĩ sao? So với tên sát nhân kia, tôi thấy cô còn đáng sợ hơn đấy… Giờ tôi thấy cô mới là kẻ nguy hiểm…”
Cô mới là kẻ nguy hiểm.
Nghe thấy câu này, Lâm Duyệt khựng lại.
Cô cúi đầu, nhìn vết máu trên người mình cùng con dao bếp trong tay, chợt nhận ra bản thân đã vô tình trở nên xa lạ đến mức chính mình cũng khó nhận ra.
Lưu Linh không sai. Nếu không phải lúc nãy cô đã cứu Lưu Linh, có lẽ giờ này Lưu Linh đã la hét bỏ chạy rồi.
“…Xin lỗi, tôi chỉ không muốn thất bại thêm lần nữa thôi.” Lâm Duyệt thở dài, suy nghĩ một lát rồi dứt khoát ném con dao bếp đi. Dù sao thì nhà 401 là gia đình ba người, mình đột nhập vào nhà họ giữa đêm còn cầm dao, đúng là sẽ khiến người ta hiểu lầm. Thay vào đó, thà đóng vai một nạn nhân, có lẽ sẽ khiến họ thương xót, từ đó phối hợp cùng cô.
Đóng vai một nạn nhân?
Nghĩ đến đó, đầu Lâm Duyệt như “ong” lên một tiếng, dường như đã hiểu ra điều gì. Dù là bảng viết ở 404, hay Vương Kiến trong phòng bảo vệ…
“Chẳng lẽ… những người trên bảng không phải toàn bộ đều là nạn nhân? Có người đã tự đưa ảnh của mình vào, chỉ để sau này rửa sạch hiềm nghi?” Lâm Duyệt lẩm bẩm, trong lòng dần dần nảy sinh một giả thuyết, một giả thuyết có thể liên kết tất cả manh mối, tạo nên một chuỗi sự kiện hoàn chỉnh.
Ngoài ban công, một tia chớp xé rách bầu trời, soi sáng hai cô gái yếu ớt.
“Lâm Duyệt, cô sao thế? Mặt cô đáng sợ quá…” Lưu Linh giơ tay, vẫy trước mặt Lâm Duyệt, kéo cô trở về thực tại.
“…Không sao, tôi chỉ vừa ngộ ra vài chuyện thôi.”
Lâm Duyệt chưa nói hết câu thì điện thoại trong túi bất ngờ rung lên. Cô cúi đầu lấy ra, thấy bạn trai Hoài Xuyên nhắn một tin WeChat: [Bé yêu, em ngủ chưa? Anh mang đồ ăn đêm đến cho em đây, hôm nay trông em uể oải quá, anh đã gói lại món bánh bao nước em thích nhất tới rồi đây. Mình cùng ăn nhé.]
Lưu Linh bên cạnh cũng thấy tin nhắn, đôi mắt ánh lên vẻ tò mò đầy tính tám chuyện: “Wow, đây là bạn trai cô à? Có vẻ rất chu đáo nha… Tôi nghĩ chúng ta nên kể mọi chuyện cho anh ấy, có lẽ anh ấy sẽ giúp được gì đó!”
Lâm Duyệt lắc đầu: “Tin đàn ông quá chẳng phải điều tốt lành gì. Có lúc dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình.”
Nói rồi, cô mở khóa điện thoại, tìm số Hoài Xuyên trong danh bạ. Trong danh bạ của Lâm Duyệt không lưu nhiều số, còn lịch sử cuộc gọi gần đây thì gần như toàn là gọi cho Hoài Xuyên. Cuộc gọi gần nhất chính là gọi cho anh.
Cô đứng trên ban công, nghe tiếng mưa bên ngoài, gọi cho Hoài Xuyên…
Tút… tút…
Chưa đến vài giây, Hoài Xuyên đã bắt máy.
“Alô? Bé yêu? Là em đấy à? Không phải em nói là muốn đi ngủ rồi sao?”
Giọng quen thuộc của Hoài Xuyên vang lên từ đầu dây bên kia, đồng thời còn có tiếng mưa lộp độp và tiếng bước chân trên nền đá vọng lại.
Hình như anh đang ở ngoài trời.
“Ừ, là em, vì vài chuyện nên em chưa ngủ.” Giọng của Lâm Duyệt bình thản đến lạ thường.
“Có chuyện gì vậy bé yêu? Ở nhà một mình nên em sợ à? Đừng lo, anh sắp đến dưới nhà em rồi…”
“Em hỏi anh, anh có mang theo không?” Lâm Duyệt cắt ngang lời Hoài Xuyên, giọng mang theo sự lạnh lùng.
“Hả?”
“Em hỏi anh, anh có mang bánh bao nước không?” Lâm Duyệt nhắc lại câu hỏi: “Trong tin nhắn anh nói là mang bánh bao nước đến cho em mà, nhưng… chắc là anh chưa hề đi mua bánh bao nước đâu nhỉ? Vì em nhớ lần trước anh ra khỏi thang máy, tay cũng chẳng cầm gì cả… đó chỉ là cái cớ thôi đúng không. Hoài Xuyên, tối nay anh đến nhà em, cũng là để giết em, đúng không?”
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
