Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 40: Vòng lặp vô hạn
Edit + Beta: Hayin
Khi Lâm Duyệt toàn thân đầm đìa mồ hôi choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, cô phát hiện mình lại một lần nữa đang nằm trên ghế sofa trong phòng khách.
Thình thịch… thình thịch…
Tim cô đập rất nhanh, như thể sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Đồng thời, cô cảm thấy một cảm giác nghẹt thở mãnh liệt, giống như bản thân vẫn đang mắc kẹt trong phòng bảo vệ đầy khói mù kia. Cô thở hổn hển từng hơi lớn, cố gắng trấn tĩnh lại, nhưng lại không thể kiềm chế được nỗi sợ hãi và lo âu trào dâng trong lòng.
Đột nhiên, cô bật dậy ngồi thẳng dậy, ho dữ dội, như thể trong mũi và miệng vẫn còn vương lại mùi khói đặc quánh kia.
“Khụ khụ…” Cô vừa ho vừa đưa tay che miệng, hy vọng có thể ngăn cơn ho lại. Thế nhưng, cơn ho không hề dừng lại, ngược lại càng lúc càng dữ dội, khiến cô cảm thấy đầu óc choáng váng.
Ngay sau đó, cơ thể cô bắt đầu run rẩy dữ dội. Các cơ bắp của cô căng chặt, tứ chi run bần bật một cách mất kiểm soát, tựa như bị điện giật vậy. Cô muốn hô lên, nhưng cổ họng lại không thể phát ra một chút âm thanh nào. Đôi mắt cô trừng lớn, hoảng loạn nhìn quanh tứ phía, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Run rẩy càng kịch liệt, cô mất đi thăng bằng rồi ngã bịch xuống đất. Cơ thể cô vẫn tiếp tục run rẩy, mỗi một trận run rẩy đều mang theo từng cơn thống khổ vô tận. Khoé mắt, miệng, mũi và lỗ tai cô đều bắt đầu đổ máu, những giọt máu nóng nhỏ giọt trên mặt đất tạo thành một vũng máu đỏ đặc sệt, trông rất ghê rợn.
Tình trạng của cô ngày càng nghiêm trọng, từ chỉ hơi run rẩy dần biến thành run rẩy kịch liệt. Tay chân cô bấu chặt vào nền gạch lạnh ngắt, móng tay cắm sâu vào trong đó, tựa như muốn nắm lấy thứ gì đó để giảm bớt đau đớn. Cô ngửa đầu ra sau, gân xanh trên cổ nổi lên, cả người trông giống như một cây cung cong, xoắn lại vì đau đớn.
“Hự…”
Miệng cô sùi bọt mép, hai mắt trợn ngược lộ ra tròng mắt trắng dã, hàm răng cắn chặt môi khiến máu ứa ra chậm rãi chải dọc xuống theo khoé miệng. Cơ thể cô run bần bật một cách mật kiểm soát, đại tiểu tiện mất khống chế, nước tiểu thấm ướt quần áo.
Lúc này trong đầu cô trống rỗng, bên tai chỉ nghe thấy âm thanh ù rít bén nhọn. Âm thanh ấy giống như vô số kim châm sắc bén, từ bốn phương tám hướng cắm lên đầu cô như muốn xuyên vào tận đại não.
“Ự…” Cảm giác thống khổ này kéo dài khoảng một phút, cuối cùng cũng dần bình thường trở lại. Cô hé miệng, hô hấp từng nhịp từng nhịp, cảm nhận được không khí lạnh băng mạnh mẽ truyền vào bộ phổi mềm mại. Cô ho khan vài tiếng, trong cổ họng tràn ngập mùi máu tươi.
Cô phun ra một búng máu loãng, đôi tay hoảng loạn s* s**ng trên bàn, sờ được hộp giấy thì rút vài tờ ra lau mặt, lau đi vết máu chảy ra từ tai, mắt, mũi và miệng. Sau đó, cô chật vật bò dậy, lảo đảo bước vào phòng ngủ.
Sau khi bước vào phòng, cô nhanh chóng cởi chiếc quần dính đầy chất bẩn, thay sang bộ quần áo sạch sẽ.
“Không ngờ lần này cả thất khiếu đều chảy máu…”
Giọng Lâm Duyệt khàn đặc, mang theo sự mệt mỏi nặng nề. Cô cảm thấy bản thân như một cái xác biết đi, vô cảm mà hoàn thành trò chơi vòng lặp hết lần này đến lần khác, chịu đựng các tác dụng phụ mà lần cái chết mang lại, đồng thời cũng lo lắng và sợ hãi cho tình trạng cơ thể có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Tinh thần và thể xác của cô đang bị giày vò trong từng vòng lặp chết chóc. Cô sắp sụp đổ rồi, nhưng bản năng sinh tồn lại thôi thúc cô rằng nhất định phải kiên trì. Có lẽ lần này, cô sẽ thành công.
Mang theo chút hy vọng mong manh cùng sự bất lực trước số phận, cô lại một lần nữa vùng vẫy trong vũng bùn lầy.
Bên ngoài cửa sổ, sấm sét vang rền, cô giống như một con kiến nhỏ nổi trôi giữa biển khơi mênh mông, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nhấn chìm.
Không còn nhiều thời gian để do dự, Lâm Duyệt đã thành thạo ghi nhớ từng bước một, biết rõ mỗi lựa chọn đều có thể đối mặt với nguy hiểm gì.
Giống như lần trước, cô đun sôi chảo dầu, sau đó từ ban công nhảy sang căn hộ 403, bế Bối Bối của Lưu Linh đi. Khi Lưu Linh tức giận đuổi theo, cô để cho cô ấy tận mắt chứng kiến có người từ ban công căn hộ 404 đột nhập vào nhà mình. Tiếp đó, mất điện xảy ra đúng như dự đoán, cô đổ dầu nóng vào bình giữ nhiệt, đồng thời gọi “điện thoại báo án” cho cả cảnh sát và người đàn ông mặc áo mưa ngoài cửa, rồi cảnh báo cả gia đình ba người ở căn 401 rằng ngoài hành lang đang được phun tiêu độc có mùi không tốt, bảo họ đừng tùy tiện mở cửa.
Một loạt hành động của cô diễn ra hết sức thuần thục, từng bước đều chặt chẽ, giống như đã diễn tập vô số lần vậy.
Cô cầm theo dầu nóng tiến vào phòng 403, giống như hai lần trước, trong phòng tối đen như mực, chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào. Dưới ánh sáng mờ nhạt, có thể thấy một cái bóng đen đang cầm dao tìm kiếm khắp nơi trong phòng. Đó chính là tên sát nhân trước đó, ánh mắt hắn cảnh giác và hung ác, dường như đang tìm kiếm bóng dáng của Lưu Linh.
Lâm Duyệt rón rén tiến lại gần, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cô biết bản thân phải hết sức cẩn thận, không thể để tên sát nhân phát hiện ra sự hiện diện của mình. Khi đến gần hắn một khoảng cách không xa, cô dừng lại, lặng lẽ quan sát từng cử động của đối phương.
Lúc này, toàn bộ sự chú ý của tên sát nhân đều tập trung vào chiếc tủ quần áo, hắn cho rằng Lưu Linh chắc chắn đang trốn trong đó. Hắn từ từ tiến đến gần tủ, con dao trên tay loé lên ánh sáng lạnh lẽo, như thể sẽ ra tay tấn công bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này, Lâm Duyệt nắm lấy cơ hội, lặng lẽ tiến lên phía trước. Thừa dịp tên sát nhân không chú ý tới sự hiện diện của cô, cô vươn tay khẽ vỗ vỗ vai tên tội phạm giết người. Hắn ta bị giật mình hoảng sợ, quay người lại theo phản xạ. Nhưng hắn còn chưa kịp nhìn rõ là ai thì Lâm Duyệt đã nhanh chóng hành động. Chỉ thấy cô không chút do dự mở bình giữ nhiệt trong tay ra, bên trong toàn là dầu nóng, cô hất mạnh dầu nóng lên mặt và người tên sát nhân.
“A…” Tên tội phạm giết người bị bỏng mà nhe răng trợn mắt kêu to, dầu nóng nhanh chóng chảy đầy thân trên của hắn. Hắn đưa tay che mắt lại theo bản năng, nhưng vẫn chẳng thể ngăn được sự xâm nhập của dầu nóng.
Tên tội phạm giết người thống khổ ngã vật ra đất, không ngừng giãy giụa nhằm khiến cơn đau giảm bớt. Tiếng kêu của hắn vang vọng khắp căn phòng khiến người ta sởn tóc gáy. Lâm Duyệt đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn thảm trạng của hắn, trong lòng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Cô biết, cuối cùng tên tội phạm giết người này cũng bị trừng phạt. Tuy rằng cô không tự tay g**t ch*t hắn, nhưng cô thành công khiến hắn phải chịu sự tra tấn thống khổ đến cùng cực. Sự trả thù này chưa thể xóa bỏ hoàn toàn sự hận thù trong lòng cô, nhưng ít nhất cũng giúp cô được trấn an phần nào.
Lâm Duyệt không chút do dự tiến lên một bước, nhanh chóng cúi xuống nhặt con dao găm của tên giết người rơi trên mặt đất, ánh mắt lạnh lùng mà kiên định. Tiếp theo, cô ngồi xổm xuống túm chặt lấy tay trái của tên tội phạm giết người. Con dao găm trong tay loé lên ánh sáng lạnh lẽo, chuẩn xác cắt qua cổ tay của hắn. Một nhát dao này, không chỉ cắt đứt dây chằng trên cổ tay hắn mà còn khiến tay trái của hắn lập tức mất đi sức lực.
“A…” Tiếng hét thảm thiết của tên giết người trong nháy mắt đã biến căn phòng nho nhỏ này trở thành pháp trường, mùi máu tươi lan toả khắp trong không khí. Song, Lâm Duyệt vẫn không có ý định dừng lại, cô nhanh chóng chuyển sang bên kia tiếp tục dùng con dao găm cắt đứt nốt dây chằng bên tay còn lại của hắn. Khi dây chằng và bó cơ bị cắt đứt, tên giết người rú lên một tiếng cực kỳ thống khổ, hai tay của hắn coi như đã bị phế, cuối cùng không thể nhúc nhích nổi nữa.
“Đau không? Lúc mày cắt đứt động mạch cảnh của Tô Nhu, mày có từng nghĩ cô ấy cũng thấy rất đau hay không?” Lâm Duyệt không chút lưu tình mà cầm con dao đâm mạnh vào tay phải của tên giết người.
Con dao sắc bén dễ dàng cắm sâu vào bàn tay của tên giết người, máu tươi văng tung toé khắp nơi. Hắn lại gào lên một tiếng đầy thảm thiết, nhưng Lâm Duyệt vẫn không hề động lòng.
Cô lạnh lùng nâng chân lên, đạp mạnh vào tay của tên tội phạm giết người. Sau đó chợt rút con dao găm ra, máu tươi bắn đầy lên mặt cô, nhưng khuôn mặt cô vẫn bình tĩnh hệt như lúc đầu, không chút thay đổi. Ngay sau đó, cô lại tiếp tục đâm con dao vào sau lưng của tên tội phạm giết người, tựa như muốn trút hết mọi phẫn nộ ra hết trong khoảnh khắc này.
Tên tội phạm vốn đã bị dầu nóng làm cho bỏng nặng, còn bị đâm hai dao liên tiếp, hắn đau đến mức cuộn tròn người lại. Lớp da trên người giống như đã bị dầu sôi nướng chín, sao có thể chịu được Lâm Duyệt tra tấn như vậy nữa? Chỉ một lát sau hắn đã bắt đầu xin tha.
“Đừng giết tôi…”
“Mày thấy tao giống như muốn giết mày lắm sao?” Lâm Duyệt nói, rồi rút con dao găm ra, lại đâm thêm một nhát vào bên sườn hắn. Đó là vị trí của dạ dày. Lúc dạ dày bị đâm thủng, người ta sẽ cảm nhận được một cơn đau đớn kịch liệt, nhưng chưa đến mức tử vong tại chỗ, cũng không phải vết thương chí mạng, cùng lắm chỉ là một đòn tra tấn mà thôi.
Cô hơi nheo mắt, dí sát mặt nhìn thẳng vào tên giết người, nhìn khẩu trang của hắn thấm đầy đầu nóng khiến cơn đau bên má càng nặng hơn. Tuy hắn đã kéo khẩu trang xuống, nhưng dầu nóng khiến mặt hắn đầy những vết phồng rộp màu đỏ trắng, không thể nhìn rõ diện mạo của hắn nữa. Nhưng chẳng sao cả, điều Lâm Duyệt muốn hỏi là chuyện khác cơ.
“Tao hỏi mày, có phải mày cấu kết với tên giết người bên ngoài phòng 405 hay không? Ngoại trừ gã đó ra, có phải bọn mày còn một tên đồng loã thứ ba nữa đúng không?”
Nghe vậy, tên tội phạm chỉ cắn răng không đáp, làm như không nghe thấy câu hỏi của Lâm Duyệt.
“Tao hỏi mày, có phải vẫn còn một tên đồng loã thứ ba nữa đúng không?!” Dưới tình thế cấp bách, Lâm Duyệt lại đâm tên tội phạm thêm một nhát dao nữa. Khi con dao găm đâm vào người tên tội phạm, hắn thét lên đầy đau đớn, trên sàn gạch màu trắng toàn là máu tươi, nhưng hắn lại ngậm chặt miệng không chịu nói gì cả.
“Nói mau! Còn một tên thứ ba nữa đúng không?! Nhiệm vụ của kẻ thứ ba đó chính là giết Vương Kiến, đúng chứ? Trên bảng viết của mày cũng có ảnh chụp của Vương Kiến, ông ta cũng là mục tiêu đầu tiên của mày, có đúng hay không?! Mày có hai đồng bọn giúp mày giết người, mày phụ trách giết Lưu Linh, còn tên áo mưa là giết tao, tên thứ ba là giết bảo vệ Vương Kiến. Sau khi giết xong ba người bọn tao, chúng mày sẽ ra tay giết cả nhà phòng 401 nhỉ? Có phải mày đã theo dõi bọn tao từ lâu rồi đúng không? Vì sao cả ba người của nhà phòng 401 cũng nằm trong danh sách của mày? Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?!”
Lâm Duyệt nghiến răng hỏi ra những câu hỏi ấy. Cô không hiểu nổi, phải là mối thù hận sâu đậm đến mức nào mới khiến một người muốn g**t ch*t người khác như vậy!
Nỗi tuyệt vọng và phẫn nộ vì bị giết đi giết lại nhiều lần hóa thành ngọn lửa bùng cháy trong lòng cô. Cơ thể và tinh thần của cô đã gần chạm đến giới hạn chịu đựng, cô dựa vào ý chí cầu sinh cuối cùng và sự cứng đầu không chịu khuất phục để giữ lại phần lý trí cuối cùng. Cô biết, nếu phải trải qua thêm vài vòng lặp nữa, cả tinh thần và thể xác cô sẽ hoàn toàn sụp đổ. Vì vậy, cô nhất định phải nhanh chóng tìm ra sự thật!
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
