Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 39: Kẻ sát nhân thứ 3
Edit + Beta: Hayin
Khi Lâm Duyệt kéo Lưu Linh quay người định rời đi thì bất ngờ phát hiện cửa phòng bảo vệ không biết đã bị khóa từ lúc nào!
Cạch.
Lâm Duyệt dùng hết sức đẩy mạnh ra ngoài, nhưng cửa phòng bảo vệ lại kiên cố như bàn thạch, không hề nhúc nhích.
“Kỳ lạ, lúc nãy chúng ta có đóng cửa không?”
“Không… không để ý… chắc là không đâu? Tôi nhớ tôi là người vào sau, rồi… rồi tôi chỉ mải nhìn cái xác đó thôi.”
Rầm rầm rầm…
Lâm Duyệt đá mạnh vài cái, nhưng cánh cửa này là cửa sắt nhỏ, lại thuộc dạng mở ra từ bên ngoài, dù cô có đẩy thế nào cũng hoàn toàn không nhúc nhích.
Lưu Linh thấy vậy cũng bắt đầu sốt sắng. Hai cô gái cùng nhau cố gắng đẩy cửa, nhưng cánh cửa ấy như thể đã bị khóa trái, hoàn toàn không có phản ứng gì.
Ào ào…
Mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng dữ dội, như thể muốn nuốt chửng cả thế gian. Tiếng sấm mỗi lúc một gần, tựa như đánh ngay trên nóc phòng bảo vệ, khiến tai của cả hai người đau nhói.
Cả hai th* d*c vì mệt, Lâm Duyệt ngẩng đầu nhìn Lưu Linh, sắc mặt nghiêm trọng, khẽ lắc đầu: “Xong rồi, chúng ta bị người ta gài bẫy rồi.”
“Hả…”
“Kẻ giết Hoài Xuyên cố ý sắp đặt thi thể như vậy là để thu hút toàn bộ sự chú ý của chúng ta vào cái xác, rồi nhân lúc chúng ta không để ý, khóa trái cửa phòng bảo vệ từ bên ngoài… Chúng ta bị nhốt trong này rồi.”
Những lời cuối cùng của Lâm Duyệt đã bị tiếng mưa gió bên ngoài phòng bảo vệ nuốt chửng.
Lưu Linh nghe xong lời Lâm Duyệt, lòng cũng chìm hẳn xuống đáy vực: “Lúc… lúc nãy tôi thật sự không nghe thấy chút âm thanh nào cả…”
“Ừ, không chỉ cô, tôi cũng không nghe thấy.” Lâm Duyệt đấm mạnh vào cánh cửa sắt: “Tên đó rất xảo quyệt, tiếng mưa che mất âm thanh đóng cửa, còn tiếng sấm thì trở thành vỏ bọc tốt nhất cho hắn.”
“Cứu mạng! Cứu mạng!” Lưu Linh điên cuồng đập cửa, tiếng kêu tuyệt vọng trong cơn mưa rào nghe thật mong manh.
“Vô dụng thôi, dưới cái thời tiết mưa bão sấm chớp này vốn đã ít người ra ngoài. Hơn nữa biết đâu bây giờ tên kia vẫn còn đang ở ngoài kia, cô kêu cứu thì e là chỉ có một mình hắn nghe thấy thôi.”
“Đáng ghét… đồ khốn đáng chết! Giết bọn tao thì có lợi gì cho mày hả! Chúng mày là một đám súc sinh táng tận lương tâm! Đám tội phạm giết người đáng chết chúng mày sẽ bị đày xuống địa ngục! Vĩnh viễn không thể siêu sinh!” Lưu Linh xả ra một tràng, bắt đầu đứng trước cửa sắt chửi ầm lên, hoàn toàn không thèm quan tâm đến gì nữa, tựa như tất cả nỗi sợ hãi từ đáy lòng đều chuyển hoá thành phẫn nộ, thề phải mắng chửi những kẻ giết người kia một trận tơi bời, mắng đến cả mười tám đời tổ tông thì mới thôi!
Lâm Duyệt không rảnh để ý đến Lưu Linh. Cô không hiểu vì sao kẻ đó lại nhốt hai người ở trong phòng bảo vệ, trong lòng cảm thấy vô cùng bất an. Chắc chắn hành động này của hắn không phải là vô cớ, dường như có một điều rất kinh khủng đang chờ đợi hai người ở phía sau. Cô cần phải nhanh chóng nghĩ ra đối sách.
Lâm Duyệt cắn răng, cố nhịn cơn đau nhức từ xương cánh tay đã gãy vụn để đi xung quanh tìm kiếm dụng cụ mở khoác cửa. Phòng an ninh diện tích không lớn lắm, tổng thể là một hình chữ nhật, không có cửa sổ, chỉ có một cánh cửa sắt nhỏ ở phía sau phòng. Bên trái căn phòng kê một chiếc giường sát với tường, bên trên bày mấy bộ quần áo, hẳn là tối nay Vương Kiến đã mang đến. Ngoài ra, bên cạnh chiếc giường sắt là một cái tủ gỗ nhỏ và phía bên phải cạnh đó đặt một chiếc TV.
Bài trí nơi này cực kỳ đơn giản, trông cũng không giống nơi có thể tàng trữ đồ vật gì. Hơn nữa Lâm Duyệt lo rằng kẻ giết Vương Kiến đã điều tra phòng bảo vệ này trước rồi lấy đi những đồ vốn thuộc về chỗ này, sau đó chờ các cô sập bẫy…
“Đáng ghét… Dùi cui điện với bộ đàm bị lấy đi hết rồi…”
Lâm Duyệt mở ngăn tủ dưới kệ TV, phát hiện bên trong trống không, mặt trên còn phủ một lớp bụi mỏng mờ mờ phân thành từng dải. Vậy có nghĩa là trước đó vẫn còn dùi cui điện và đồ dùng của bảo vệ.
“Lâm, Lâm Duyệt… Cô đang tìm gì vậy? Có cần tôi phụ giúp không?” Lưu Linh cũng chú ý tới hành động của Lâm Duyệt, nhìn cô với ánh mắt tràn đầy nghi hoặc, muốn đi tới hỗ trợ.
“Không cần, cô cứ mắng tiếp đi.”
“Hả?”
“Chắc chắn tên kia vẫn còn ở ngoài đó, phòng bảo vệ không có cửa sổ, hắn không thể nhìn thấy chúng ta đang làm gì, chỉ có thể dựa vào âm thanh để phán đoán. Cô tiếp tục chửi hắn đi, chửi đến mức nước mắt nước mũi rớt tùm lum càng tốt, để hắn nghĩ rằng chúng ta đã tuyệt vọng rồi, như vậy hắn mới lơi lỏng cảnh giác.”
“À… thì ra là vậy, tôi hiểu rồi, tôi… tôi sẽ tiếp tục…” Nói rồi, Lưu Linh hắng giọng, dứt khoát xắn tay áo, đứng trước cánh cửa sắt, hét to như một mụ đàn bà chanh chua: “Bà đây nói cho lũ trời đánh thánh đâm chúng mày biết! Sau này đi đường ban đêm thì đừng có quay đầu lại! Chúng mày cứ chờ bị quỷ ám đi! Chết không được tử tế! Tới lúc đó bà sẽ thổi kèn đám ma rồi nhảy disco trên mộ chúng mày! Bà còn thuê cả đoàn múa hát, kéo băng rôn ăn mừng mấy đứa chết không nhắm mắt như chúng mày đã cút khỏi cõi đời này! Chúng mày cứ đợi đấy!”
Phải nói rằng, Lưu Linh thực sự rất có năng khiếu trong việc chửi rủa. Bình thường trông cô ấy dịu dàng nho nhã, lại là một bác sĩ, không ngờ khi mắng người lại có uy lực đến vậy, quả thực là tài năng ẩn giấu.
Lâm Duyệt âm thầm suy nghĩ, khi ánh mắt lướt qua thi thể Vương Kiến, cô bất chợt phát hiện tay Vương Kiến dường như đang siết chặt thứ gì đó!
Đây là một manh mối then chốt!
Cô hơi do dự, cuối cùng vẫn quyết định lấy hết dũng khí để mở bàn tay của thi thể, phát hiện đó là một chiếc chìa khóa. Chỉ là chiếc chìa khóa đã lạnh ngắt, bị bàn tay Vương Kiến siết rất chặt, Lâm Duyệt phải tốn không ít sức mới bẻ được năm ngón tay của ông ta ra.
“Chìa khóa gì đây?” Lâm Duyệt cẩn thận quan sát một hồi, phát hiện chiếc chìa khóa này dường như chính là chìa khóa của phòng bảo vệ!
Ngay khi Lâm Duyệt chuẩn bị dùng chìa khóa để mở cửa, một tia chớp xé ngang bầu trời, tiếp theo là một tiếng sấm vang rền điếc tai.
Lâm Duyệt nhanh chóng cắm chìa khóa vào ổ khóa, cố gắng mở cửa. Thế nhưng, chìa khóa lại không thể vặn được, như thể bên trong đã bị kẹt bởi thứ gì đó.
“Chuyện gì vậy?” Lưu Linh lo lắng hỏi.
Trán Lâm Duyệt bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, cô lại cố xoay mạnh chìa khóa, nhưng cánh cửa vẫn không có phản ứng gì.
Có vẻ như người bên ngoài đã chặn ổ khóa, quyết tâm muốn g**t ch*t họ.
Lúc này, Lưu Linh ngửi thấy một mùi hắc lạ lùng luồn vào từ khe cửa. Cô cúi đầu xuống nhìn, phát hiện có một chất lỏng lạ đang tràn qua khe cửa.
“Mùi này…” Lưu Linh bịt chặt mũi, sắc mặt tái nhợt: “Là xăng!”
Tim Lâm Duyệt đập thình thịch, cô lập tức nhận ra tình hình đang ngày càng nguy cấp. Không chỉ bị nhốt ở đây, họ còn có thể đối mặt với một mối nguy hiểm khủng khiếp hơn.
“Chúng ta phải nhanh chóng tìm lối ra khác!” Lâm Duyệt dứt khoát đưa ra quyết định, bắt đầu đảo mắt tìm kiếm xung quanh, tìm một đường thoát thân có thể có. Nhưng phòng bảo vệ chỉ rộng chừng đó, chỉ có một cánh cửa, dù có chìa khóa dự phòng nhưng ổ khóa đã bị bịt kín! Mùi xăng tràn vào từ ngoài khe cửa khiến hai cô gái càng thêm lo sợ, họ đại khái cũng đã đoán ra ý đồ của kẻ ngoài kia.
“Lâm Duyệt… cô nói xem, trong trời mưa thế này, xăng có thể bén lửa không?”
Lâm Duyệt thở dài: “Nếu lượng xăng đủ lớn, lại có nhiều điểm mồi lửa, thì vẫn có thể bắt lửa được. Nhiệt độ bốc cháy của xăng là 427 độ C, cao hơn nhiệt độ sôi của nước rất nhiều, đương nhiên là rất dễ cháy.”
Ngay khi họ đang nói chuyện, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng lửa cháy, âm thanh đó nghe như tiếng củi bị đốt nổ lách tách đang tiến dần đến gần phòng bảo vệ.
Lâm Duyệt và Lưu Linh đẩy thi thể Vương Kiến sang một bên, cả hai cùng nhau nhấc chiếc ghế trước bàn đập mạnh vào cửa.
Rầm.
Rầm.
Rầm.
Chiếc ghế sắt đập mạnh vào cánh cửa sắt, phát ra những tiếng va chạm chói tai.
Tuy nhiên, dù lực đánh mạnh đến đâu cũng chỉ để lại vô số vết lõm sâu trên cánh cửa, còn cánh cửa sắt thì vẫn hiên ngang kiên cố, không có dấu hiệu bị phá vỡ.
Ngay lúc này, một linh cảm xấu chợt ập đến.
Xì…
Từ khe cửa, những làn khói trắng nhẹ lặng lẽ len lỏi chui vào, như thể sứ giả của cái chết.
Khi Lâm Duyệt và Lưu Linh ngửi thấy mùi khét quen thuộc ấy, họ kinh hoàng phát hiện chất lỏng giống xăng tràn qua khe cửa đã đột nhiên bị lửa bén vào!
Chẳng bao lâu, cả căn phòng bị ngọn lửa dữ dội nuốt chửng, những ngọn lửa nóng rực l**m qua từng tấc không gian, giam giữ họ trong biển lửa. Tuy ngọn lửa vẫn chưa trực tiếp tràn vào trong phòng, nhưng nhiệt độ toàn bộ phòng bảo vệ đã tăng cao do sức nóng lan tỏa. Cùng lúc, khói dày đặc từ khe cửa tràn vào, lượng oxy trong phòng dần trở nên cạn kiệt. Mỗi hơi thở đều chứa đầy mùi xăng nồng nặc khiến người ta không kìm được mà ho sặc sụa.
“Khụ khụ…”
Khói đặc cuồn cuộn như ác quỷ lẩn vào từ khe cửa phòng bảo vệ, không chút thương xót mà lan rộng khắp nơi.
Bị mắc kẹt bên trong, Lâm Duyệt và Lưu Linh bị sặc khói đến mức không thể chịu đựng nổi, cơn ho dữ dội khiến họ gần như không thở nổi.
“Nhanh… mau nằm xuống!”
Lưu Linh kéo Lâm Duyệt, cả hai nằm rạp xuống sàn. Lâm Duyệt cầm lấy đống quần áo gấp đặt trên giường, dùng chúng bịt kín mũi miệng, hy vọng giảm bớt tác hại của khói đối với đường hô hấp.
“Khụ khụ…”
Lâm Duyệt nằm sát mặt đất, cảm thấy việc hít thở ngày càng khó khăn, như thể có một bàn tay vô hình siết chặt cổ họng cô. Thị giác bắt đầu mờ dần, mọi thứ trước mắt hoa lên, thi thể Vương Kiến nằm ngay bên cạnh họ, như đang báo trước tương lai của chính họ, cũng sẽ trở thành những cái xác lạnh lẽo.
“Khụ khụ…”
Khói đặc làm mờ cả tầm nhìn, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ.
Khóe mắt Lâm Duyệt liếc thấy Lưu Linh đã ngất đi, cô ấy co rúm trên sàn như một con mèo hoang yếu ớt. Khói trong phòng bảo vệ càng lúc càng dày đặc như tấm áo choàng của quỷ dữ bao trùm lấy họ. Nhiệt độ xung quanh rất cao, họ như đang bị nhốt trong một cái lồng hấp khổng lồ. Không thể hô hấp, cũng không thể thoát.
Chẳng lẽ lại phải chết ở đây sao…
Trước khi ngất đi, Lâm Duyệt vẫn cố siết chặt bàn tay mình, như thể đang cố nắm lấy chút hy vọng mong manh cuối cùng. Trong làn khói dày đặc, cô hy vọng có cảnh sát kịp thời đến cứu họ, nhưng cho đến giây phút cuối cùng, họ vẫn không chờ được tia hy vọng đó.
Lần này… vẫn phải chết rồi.
Không biết còn có lần sau hay không.
Nhưng may thay, Lâm Duyệt đã biết đêm nay không chỉ có hai kẻ giết người, mà còn một người thứ ba luôn ẩn nấp trong bóng tối, có lẽ hắn mới chính là nhân vật then chốt nhất.
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
