Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 38: Cái chết của Vương Kiến
Edit + Beta: Hayin
Lưu Linh và Lâm Duyệt rời khỏi tòa B rồi lập tức chạy vào khu sân trong của khu dân cư Hạnh Phúc. Cả hai dầm mưa ướt như chuột lột, len lỏi dưới những hàng cây ngô đồng, dùng tán lá đung đưa để che đi bóng dáng của mình.
Họ chân trần giẫm lên những lớp lá rụng và nước đọng đầy mặt đất, nhiều cột đèn đường trong sân trong đã hỏng, trong màn mưa chỉ còn lại vài bóng đèn hắt ra chút ánh sáng mờ mờ. Dưới ánh đèn ấy, chỉ thấy khung cảnh sân trong đêm mưa mang một cảm giác tiêu điều xơ xác.
Ào ào…
Gió mạnh rít lên, cuốn nước mưa bắn tung tóe khắp nơi, đập vào mặt vô cùng đau rát.
Trong bóng tối, những cây cỏ hoa lá quen thuộc hằng ngày giờ đây lại như ẩn chứa nỗi sợ hãi vô hình, những cành lá đung đưa như những bàn tay quái dị đang giương nanh múa vuốt.
“Tiếp theo chúng ta nên đi đâu đây? Tên áo mưa có thể đuổi theo bất cứ lúc nào…” Lưu Linh lo lắng nhìn quanh bốn phía, như thể tên đàn ông mặc áo mưa cầm rìu có thể nhảy ra từ bóng tối để giết họ bất cứ lúc nào. Sau khi đã tận mắt nhìn thấy kẻ đó, Lưu Linh hoàn toàn tin vào những gì Lâm Duyệt nói. Giờ cô đã hoảng loạn, chỉ biết đi theo sát Lâm Duyệt, hy vọng tìm được một con đường sống.
Lúc này Lâm Duyệt cũng vô cùng bất an.
Tuy đã trải qua cái chết vô số lần, nhưng đây là lần đầu tiên cô có thể sống sót rời khỏi tòa B. Cô nhìn thấy một tia hy vọng, hy vọng từ trong bóng tối. Đồng thời, nỗi bất an cũng càng thêm rõ rệt, bởi những gì xảy ra sau đó thì cô hoàn toàn chưa từng trải qua, không thể chuẩn bị từ trước, mọi hành động đều có thể dẫn đến cái chết. Cô buộc phải cẩn trọng hơn nữa với mọi quyết định của mình.
Đúng lúc này, Lâm Duyệt chợt chú ý thấy bên dưới một cái cây ở phía trái sân trong có ánh sáng mờ mờ. Đó là vị trí của phòng bảo vệ!
“Đúng rồi! Trong phòng bảo vệ vẫn còn người, Vương Kiến vẫn đang trực ban ở trong đó!”
“Chúng ta…”
“Đi thôi, Lưu Linh, chúng ta đến phòng bảo vệ cầu cứu! Ở đó nhất định sẽ có dùi cui điện hay thứ gì đó, ít nhất có thể giúp chúng ta chống lại tên áo mưa!”
Họ thấy phòng bảo vệ trong khu còn sáng đèn, ánh sáng yếu ớt ấy giữa đêm mưa đen đặc, tựa như cọng rơm cứu mạng cuối cùng. Hai người nắm chặt tay nhau, không kịp nghĩ ngợi nhiều mà lao giữa màn mưa tối tăm chạy về phía phòng bảo vệ.
Ánh đèn le lói trong phòng bảo vệ nhỏ ấy như là tia hy vọng sinh tồn cuối cùng của họ. Lâm Duyệt chăm chăm nhìn vào ánh sáng đó, trong lòng không ngừng cầu nguyện, cầu cho đây là vòng lặp cuối cùng, cầu cho cô có thể sống sót mà nhìn thấy mặt trời ngày mai.
Nhưng khi đến gần phòng bảo vệ, Lâm Duyệt lại bất ngờ phát hiện, nơi đó có vẻ rất yên tĩnh.
Theo lý thì hôm nay chỉ có Vương Kiến trực ban, mà ông ta lại uống rượu, lẽ ra giờ này phải đang ăn nhậu xem tivi hay bóng đá mới đúng. Lâm Duyệt vẫn hay tan làm muộn, thường thấy mấy bảo vệ tụ lại quanh cái tivi nhỏ xem bóng đá, vừa uống rượu vừa chửi bới om sòm. Những bảo vệ này chưa bao giờ làm việc nghiêm túc, cư dân trong khu cũng nhiều lần khiếu nại, nhưng đội trưởng bảo vệ chỉ nói miệng là sẽ chỉnh đốn, song lại không bao giờ trách phạt gì khiến mấy tay này càng chẳng biết sợ là gì.
Nếu là bình thường, Lâm Duyệt còn cảm thấy mấy tiếng ồn đó thật đáng ghét. Nhưng vào đêm nay, cô lại hy vọng có thể nghe thấy chút âm thanh của người khác. Ít nhất, như vậy cô sẽ cảm thấy mình không đơn độc.
Nhìn ánh sáng mờ mờ hắt ra từ cửa sổ phòng bảo vệ, trong đầu Lâm Duyệt chợt lóe lên một nỗi nghi ngờ…
Đêm nay phòng bảo vệ, quá mức yên tĩnh …
“Lúc nãy tôi gọi điện cho Vương Kiến, hình như còn nghe thấy tiếng tivi… Chẳng lẽ giờ ông ta đã tắt tivi đi ngủ rồi? Nhưng ngủ rồi thì sao lại không tắt đèn?”
Lâm Duyệt nặng nề tâm sự nhìn vào cửa sổ phòng bảo vệ, trong thoáng chốc cô chần chừ, không biết có nên bước vào hay không.
Lưu Linh thấy được vẻ do dự ấy liền hỏi: “Sao… sao vậy? Sắc mặt cô trông không ổn lắm?”
“Tôi thấy hơi lạ. Phòng bảo vệ không nên yên ắng như vậy. Lúc nãy tôi còn gọi điện cho Vương Kiến, ông ta nói tối nay trực ban, lại còn uống rượu xem tivi nữa, sao giờ lại chẳng có tí động tĩnh nào?” Lâm Duyệt gãi đầu. Cô và Lưu Linh đều đã ướt sũng trong mưa, cái lạnh thấm vào da thịt khiến cô run lên bần bật.
Lưu Linh cũng tinh ý nhận ra Lâm Duyệt đang run.
“Đừng lo quá, có khi ông ta sợ bị cô bắt gặp đang uống rượu nên lén tắt tivi rồi. Giờ cô đang run lẩy bẩy thế kia, tôi cũng thấy lạnh đến cứng người. Chúng ta vào xin cái áo khoác, xin ly nước nóng uống cho ấm. Hơn nữa, thêm một người thì càng an toàn, lỡ như tên mặc áo mưa đó đang theo dõi chúng ta thì sao? Ở ngoài này nguy hiểm hơn trong nhà nhiều.”
Giọng Lưu Linh nhẹ nhưng dứt khoát, cô ấy là một cô gái rất có chính kiến.
Lâm Duyệt suy nghĩ chốc lát, thấy cũng có lý, liền gật đầu theo cùng Lưu Linh đẩy cửa phòng bảo vệ ra.
Két…
Cánh cửa gỗ phát ra tiếng “két” nhẹ, ngay khoảnh khắc bước vào phòng bảo vệ, một luồng khí ngột ngạt liền ập tới. Lâm Duyệt và Lưu Linh chú ý thấy, trong phòng bảo vệ tivi vẫn đang bật, nhưng dường như đã bị chỉnh sang chế độ im lặng. Màn hình tivi vẫn đang phát hình ảnh, nhưng lại hoàn toàn không có âm thanh.
Bảo vệ Vương Kiến trực ca đêm nay đang nằm gục trên bàn, quay lưng lại phía cửa phòng bảo vệ, hoàn toàn bất động.
“Ngủ rồi à?” Lưu Linh nghi hoặc nhìn vào bóng lưng của người bảo vệ, do dự không biết có nên gọi ông ta dậy hay không.
“Không biết nữa.” Lâm Duyệt lắc đầu. Rõ ràng hai người họ đã bước vào phòng bảo vệ, vậy mà người bảo vệ lại không có chút phản ứng nào. Trong lòng Lâm Duyệt dâng lên một dự cảm chẳng lành, cô đi tới bên cạnh Vương Kiến, run rẩy đưa tay ra, khẽ đẩy bảo vệ Vương Kiến một cái.
Nhưng chỉ một cái đẩy nhẹ đó, Vương Kiến lại ngã phịch xuống đất. Lưu Linh không kiềm chế được mà hét lên một tiếng chói tai, Lâm Duyệt cũng hít sâu một hơi, chỉ thấy trước ngực Vương Kiến cắm một con dao nhỏ, máu tươi nhuộm đỏ cả bộ đồng phục của ông ta. Ông ta đã chết rồi!
“Chú… chú, chú ấy…”
“Có lẽ ông ta đã chết rồi.” Lâm Duyệt ngồi xổm xuống bên cạnh Vương Kiến, đưa tay trái ra kiểm tra hơi thở của ông ta, chỉ thấy Vương Kiến mặt đỏ bừng, thoạt nhìn có vẻ như là say rượu, nhưng con dao kia lại đâm vào bên ngực trái của ông ta, đó là vị trí của tim.
Cô thử kiểm tra mạch đập và hơi thở của ông ta, phát hiện tất cả đều không còn nữa.
“Vương Kiến chết rồi.”
Lâm Duyệt khẽ nói ra bốn chữ này, không khí trong phòng bảo vệ đột nhiên trầm xuống. Bên ngoài giông gió bão bùng, nhưng lúc này hai cô gái lại không tự chủ được mà run lẩy bẩy. Hiện tại trước mắt hai người là một xác chết, hơn nữa rõ ràng là bị người khác g**t ch*t. Dựa vào con dao cắm trước ngực kia, dường như chính là một phát chí mạng.
Lâm Duyệt kiểm tra sơ qua thi thể của Vương Kiến một lát, phát hiện trên người ông ta không có ngoại thương nào khác, cũng không xuất hiện ứ bầm do phản kháng lại, biểu cảm cũng không mấy thống khổ. Người giết ông ta rất đáng gờm, một phát đâm xuyên qua xương sườn, cắm thẳng vào tim.
“Có vẻ như là một phát chí mạng…” Lâm Duyệt thở dài: “Trên người Vương Kiến không có ngoại thương hay vết bầm tím nào, hơn nữa trông nét mặt cũng giống như là đang ngủ, rất có thể là đối phương thừa dịp sau khi Vương Kiến uống say rồi ra tay giết người, đâm một dao trúng tim Vương Kiến. Hẳn là Vương Kiến không cảm nhận thấy quá nhiều đau đớn.”
“Thật tàn nhẫn…” Lưu Linh nắm chặt tay, cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng: “Rốt cuộc là ai… vì sao lại giết chú ấy?”
“Không biết, nhưng theo tôi thấy, chắc chắn có liên quan đến chuyện tối nay chúng ta gặp phải…” Lâm Duyệt ghé sát vào thi thể Vương Kiến, quan sát thật kỹ hung khí cắm trên ngực Vương Kiến.
“Hả? Sao lại nói vậy?”
“Cô nhớ trong tay tên tội phạm phòng 404 cũng có một con dao găm chứ?”
“Ừm, tôi nhớ, tôi thấy lúc hắn vào nhà tôi, trong tay hắn đang cầm một con dao găm.”
“Cô có cảm thấy, hung khí g**t ch*t Vương Kiến này rất giống với con dao trong tay người kia không? Kiểu như là… cùng kiểu dáng hay cũng một mẫu mã ấy?”
Lâm Duyệt quay sang nhìn Lưu Linh, câu nói được thốt ra chậm rãi như tiếng sét đánh ngang trời.
Lưu Linh cảm thấy tim mình đập loạn xạ như thể sắp nhảy khỏi cổ họng. Nỗi sợ hãi như hình với bóng, quấn chặt lấy cô.
“Chuyện… chuyện này rốt cuộc là sao vậy?” Lưu Linh gần như bật khóc, giọng nói run rẩy: “Tại sao tối nay lại xảy ra bao nhiêu chuyện rối loạn thế này. Đầu tiên là có người cầm dao đến nhà tôi, bây giờ thì bảo vệ của khu cũng bị giết…”
Lâm Duyệt cố gắng kìm nén nỗi sợ, nỗ lực giữ bản thân bình tĩnh lại: “Tôi không biết, nhưng chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây. Có lẽ người giết Vương Kiến không phải là tên tội phạm đang lẩn trốn ở căn 404. Khi tôi hắt dầu sôi vào người hắn lúc nãy, con dao găm vẫn ở chỗ hắn, giờ có lẽ vẫn còn ở trong phòng ngủ nhà cô… Nhưng chắc chắn người giết Vương Kiến có mối liên hệ mật thiết với tên tội phạm đang lẩn trốn kia và cả tên áo mưa nữa. Chúng ta phải cẩn thận, có thể bọn chúng còn có đồng bọn.”
“Vậy… vậy tại sao lại phải giết Vương Kiến? Chú ấy có thù oán gì với bọn họ sao?”
“Không nhất thiết là có thù. Nhưng dù gì Vương Kiến cũng là bảo vệ của khu dân cư. Nếu chúng ta tìm đến ông ta cầu cứu, rất có thể ông ta sẽ trở thành vật cản đường của bọn chúng, cho nên chúng ra tay trước, giết Vương Kiến cũng không phải là điều không thể.” Lâm Duyệt nhíu mày suy đoán.
Ầm… Ngoài phòng bảo vệ vang lên một tiếng sấm nặng nề.
Cô suy đoán rằng ngoài tên sát nhân đang lẩn trốn và tên áo mưa ra, còn có một người thứ ba. Người này cầm hung khí giống hệt với cái của tên sát nhân, và chính hắn đã g**t ch*t Vương Kiến trong phòng bảo vệ.
Ngay từ đầu tên áo mưa đã luôn chờ đợi trước cửa phòng 405, Lâm Duyệt đã thử rất nhiều cách, nhưng lần nào cũng chết dưới tay hắn. Nếu hắn còn có thời gian đi đến phòng bảo vệ giết người, thì hoàn toàn không thể lần nào cũng kịp quay lại g**t ch*t Lâm Duyệt được. Vì vậy, trước hết có thể loại trừ hắn khỏi diện nghi ngờ.
Tên sát nhân đang lẩn trốn gần như chỉ sau năm phút mất điện đã leo từ ban công vào phòng 403. Phòng bảo vệ thì nằm ở khu trung tâm của tiểu khu Hạnh Phúc, cách tòa B một đoạn. Trong vài lần lặp lại trước đó, Lâm Duyệt từng gọi một cú điện thoại cho bảo vệ sau khi mất điện, lúc đó Vương Kiến vẫn còn sống, giọng nói và trạng thái đều không có gì bất thường, thậm chí còn giúp cô tra sổ đăng ký đồ vật thất lạc – điều này không thể làm giả chỉ bằng cách dùng ghi âm. Nói cách khác, từ lúc Vương Kiến bị giết cho đến lúc tên sát nhân đột nhập vào phòng 403 là khoảng thời gian quá ngắn, có lẽ chỉ một đến hai phút. Trong thời gian ngắn như vậy, tên sát nhân không thể nào vừa giết bảo vệ, rồi lại đến giết Lưu Linh.
Như vậy, sau khi đã loại trừ hai kẻ có khả năng giết người, chỉ còn lại một khả năng thứ ba: trong khu dân cư Hạnh Phúc còn có một kẻ giết người thứ ba, người đó đã g**t ch*t Vương Kiến trong khoảng thời gian từ sau khi mất điện ở phòng 405 cho đến lúc Lâm Duyệt và Lưu Linh đến được phòng bảo vệ!
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
