Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 83


Sau ngày lễ tang tới nay, Thư Uyển chưa gặp Kiều Thuỵ Dương lần nào.


Nghe Giang Yến nói là cậu cần thời gian để chữa lành vết thương trong lòng, vậy nên cậu đã nhốt mình ở trong nhà.


Có mấy lần Giang Yến đến thăm Kiều Thuỵ Dương nhưng lần nào cũng không gặp được cậu, cuối cùng sau khi biết trạng thái tinh thần của cậu vẫn ổn thì anh cũng làm ngơ để cậu đóng cửa ở nhà dài hạn.


Còn Thư Uyển thì cô vẫn đang tiếp tục bận rộn với mấy công việc ở phòng trưng bày.


Nhờ lần triển lãm và cuộc phỏng vấn trên tạp chí trước đó mà giờ Thư Uyển đã nổi tiếng khắp trong ngành, cũng đã nhanh chóng gia nhập hàng ngũ bậc thầy quốc hoạ thế hệ mới. Sau chuyện này có nhiều nhân sĩ trong ngành tìm đến hợp tác, muốn ký hợp đồng với cô đặng tổ chức một vài buổi triển lãm khác, còn không thì muốn cùng cô tổ chức một số buổi triển lãm nhỏ lẻ.


Tất nhiên cũng có rất nhiều người nổi tiếng trên mạng ưng ý cách Thư Uyển trang hoàng phòng trưng bày thành một màu nhã nhặn nên cũng ăn mặc quốc phục đến để check in.


Mới đầu Thư Uyển không quan tâm đến mấy chuyện này lắm, song số người đến phòng trưng bày càng ngày càng tăng, phòng trưng bày cũng theo đó ngày càng ồn ào, thậm chí có mấy người trong lúc chụp ảnh còn tuỳ tiện di chuyển đồ trang trí trong phòng trưng bày đi, rồi còn làm vỡ một bình hoa sứ mà thầy Lý tặng cho cô.


Mặc dù đối phương đã bồi thường gấp đôi cho Thư Uyển, người đó cũng xin lỗi cô rối rít nhưng cô vẫn thấy đau đầu vô cùng. Người con gái cảm thấy, cứ theo cái đà càng ngày càng có nhiều người nổi tiếng ghé thăm này thì phòng trưng bày mà cô dốc lòng lo toan không sớm thì muộn cũng bị thương mại hoá mất thôi.


Cô nghĩ đi nghĩ lại một hồi, cuối cùng quyết định đăng lên Weibo một thông báo rằng từ giờ sẽ từ chối không cho quay chụp nữa, cô cũng bảo Hạ Mãn Nguyệt và Ninh Vũ đi làm một tấm biển gỗ ghi cấm quay chụp treo ở lối vào phòng trưng bày.


Kết quả sau khi thông báo và làm biển gỗ xong thì nhiều blogger đã đứng ra “chỉ trích” Thư Uyển.


Nói là sau khi tác phẩm của cô nổi tiếng rồi thì danh tiếng của cô cũng theo đó tăng cao, chỉ có một cái phòng trưng bày thôi mà còn yêu cầu người tham quan triển lãm không được quay chụp, gì đâu mà làm lố quá.


Thư Uyển rất ít khi vào tài khoản mạng xã hội của mình, thường thì lúc nào cô cần đăng gì thì mới vào đó thôi, vậy nên lúc biết tin danh tiếng bị sụt giảm thì đã là tối chủ nhật rồi. Hạ Mãn Nguyệt và Ninh Vũ gửi ảnh chụp màn hình bài đó lên nhóm WeChat rồi hỏi cô xem có cần đăng bài giải thích hay không.


Thư Uyển ngó một lát, cuối cùng mở tài khoản Weibo của mình lên.


Quả nhiên có rất nhiều tin nhắn và bình luận được gửi đến, đa số đều hỏi tại sao cô không cho mọi người quay chụp trong phòng trưng bày.


Người con gái nằm trên đùi Giang Yến lướt xem mấy tin nhắn, bình luận và mấy video phỉ nhổ của các blogger, chợt trầm ngâm.


Lúc đầu Giang Yến vẫn chưa nhận ra tâm trạng đang thay đổi của cô, mãi đến khi anh đút một miếng dưa dấu nhỏ đến miệng cô mà cô vẫn không động đậy gì thì bấy giờ anh mới khẽ gọi: “Uyển Uyển?”


Thư Uyển vâng một tiếng, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại.


Giang Yến tò mò: “Em đang xem gì mà tập trung vậy? Cũng không ăn dưa hấu luôn.”


Thư Uyển bình tĩnh lướt tiếp: “Em đang xem người khác mắng em.”


Giang Yến ngớ ra: “Ai mắng em?”


“Mấy blogger từng tới phòng trưng bày.” Người con gái vừa nói vừa ngồi dậy, đưa điện thoại cho anh xem, “Nè, họ nói em ngạo mạn quá, tự dưng không cho quay chụp.”


Giang Yến đọc mấy lời chỉ trích của những người ấy.


Anh nhíu mày để điện thoại lên bàn, an ủi cô: “Uyển Uyển đừng để mấy người này ảnh hưởng đến em, em mở phòng trưng bày nên em có quyền đặt ra quy định cho nó.”


Vì sợ Thư Uyển để ý mấy tin đồn trên mạng nên anh dịu dàng nói tiếp: “Chúng ta đừng để những lời nói không hay này làm ảnh hướng đến tâm trạng của mình nhé em? Còn về mấy blogger này thì đợi anh một lát, anh sẽ tìm người liên lạc với họ để họ xoá video đi. Sau mấy hôm nữa sức nóng của đề tài này sẽ giảm thôi, sau đó không ai nói gì nữa đâu.”


“Em không bị ảnh hưởng gì đâu, anh đừng tìm người xóa video làm chi, phiền lắm.” Thư Uyển nhìn anh cười khẽ, con ngươi màu hổ phách đảo một vòng, hơi trầm ngâm, “Em đang suy nghĩ xem là liệu chúng ta có nên nhân cơ hội này mở một cửa hàng khác không đây nhỉ?”


Giang Yến: “Mở thêm chi nhánh cho phòng trưng bày à?”



Thư Uyển ngẫm nghĩ: “Không phải chi nhánh, em muốn tìm một mảnh đất để xây dựng viện bảo tàng nghệ thuật.”


Giang Yến giơ tay vén sợi tóc loà xoà trước mặt cô ra sau tai, tò mò hỏi: “Bảo tàng nghệ thuật ư?”


Thư Uyển nhẹ nhàng vâng một tiếng, giải thích cho anh hiểu: “Về phòng trưng bày kia thì chủ yếu em muốn dùng để triển lãm tranh, tiếp đãi nhân sĩ trong ngành chứ không mở cửa cho công chúng. Còn viện bảo tàng nghệ thuật thì mở ra để mọi người đến tham quan và quay chụp, mỗi tháng sẽ thay đổi chủ đề triển lãm một lần, anh thấy sao?”


Giang Yến hiểu ý của cô, ủng hộ cô trăm phần trăm: “Ý tưởng này rất hay, anh thấy ổn lắm.”


Thư Uyển nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.


Người con gái mỉm cười giơ tay nựng cằm anh: “Nếu nhà đầu tư Giang của chúng ta nói rất hay thì em sẽ làm thôi.”


Giang Yến hỏi: “Vậy em đã quyết định sẽ mở ở chỗ nào chưa?”


Thư Uyển lắc đầu: “Chưa ạ.”


“Nhưng dạo gần đây em rảnh lắm, để em đi xem mấy chỗ khác xem có chỗ nào phù hợp không.” Thư Uyển ngẫm nghĩ, sau đó ngước lên nhìn anh, “Em mà xác định được chỗ làm viện bảo tàng nghệ thuật xong thì thời gian tới em sẽ bận lắm đó, không chăm sóc anh được đâu.”


Giang Yến cong môi cười khẽ: “Vậy Uyển Uyển có bồi thường cho anh không?”


Người con gái cao giọng: “Có chứ.”


Giang Yến nhướng mày: “Bồi thường gì đó?”


Đôi mắt Thư Uyển lấp lánh trong veo, cô ôm lấy mặt anh, nghiêng người tới nhẹ nhàng hôn lên môi anh.


Giang Yến ấy à, anh rất dễ dãi và dễ dỗ.


Sau khi được cô hôn xong là anh đầu hàng ngay, nhưng anh vẫn hừ một tiếng, tỏ vẻ kiêu căng: “Thôi được rồi, anh miễn cưỡng tha thứ cho em đó.”


Thư Uyển dở khóc dở cười: “Miễn cưỡng á?”


Giang Yến ừm một tiếng.


Thư Uyển lại ôm mặt anh sà tới hôn cái nữa, ánh mắt sáng trong say lòng người: “Vậy giờ còn miễn cưỡng không?”


Nếm được ngon ngọt rồi thì sao mà thỏa mãn được.


Giang Yến l**m môi nói: “Vẫn còn chút miễn cưỡng.”


Cô liếc anh một cái, biết lòng anh nghĩ gì nên không làm nữa: “Em không hôn nữa đâu, người gì đâu mà tham quá đi.”


Giang Yến hơi uất ức: “Mới hôn có hai cái cũng tính là tham à?”


Người con gái chưa kịp lên tiếng thì anh đã nói tiếp: “Tại anh sợ em cho anh mật ngọt xong thì sau khi em xong việc em không chịu bầu bạn bên anh nữa thôi.”


Thư Uyển thấy khó tin quá thể: “Em là loại người thế hả?”


Cô nói xong thì vòng tay qua cổ anh vội hôn lên môi anh.


Không phải nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, mà là nụ hôn vồn vã hối hả.


Giang Yến nhắm mắt tận hưởng sự chủ động tích cực của cô, tận hưởng hơi thở cả hai đang hòa quyện vào nhau, đôi môi đang quấn quýt lấy môi cô cong lên nở nụ cười khẽ.



Nhưng chỉ quấn quýt một hồi thôi, Thư Uyển nhanh chóng rời khỏi môi anh.


Cô l**m đôi môi óng ánh ánh nước, hỏi anh: “Giờ đã được chưa?”


Lúc này Giang Yến mới chịu cười hài lòng: “Cũng được rồi.”


Hai người chòng ghẹo nhau, song vừa nói chuyện được một lúc thì Giang Yến chợt nhớ đến hợp đồng mình mới có gần đây, vậy nên anh quay lại vấn đề trước đó: “Nếu em muốn tìm một chỗ làm viện bảo tàng nghệ thuật thì vừa hay bạn anh có một miếng đất, mặc dù hơi xa thành phố một chút nhưng nhìn chung cũng được lắm, hay để hôm nào anh liên lạc cậu ấy bảo cậu ấy dẫn chúng ta đi xem nhé?”


“Thôi.” Thư Uyển không thèm suy nghĩ đã từ chối ngay, cô còn bĩu môi bất mãn, “Sự nghiệp của em mà, em không muốn phụ thuộc vào anh đâu.”


Giang Yến hơi nheo mắt nhìn dáng vẻ nghiêm túc, tỏ ra kiêu căng ấy của cô, yêu chiều vuốt tóc cô: “Anh biết mà, Uyển Uyển của anh đó giờ đâu phải chi tơ hồng cần dựa vào người khác mới sinh trưởng được đâu.”


Người con gái nhìn anh, tự dưng thấy tò mò không biết anh đang nghĩ cái gì.


Cô chớp chớp mắt, nhỏ nhẹ hỏi: “Vậy em ở trong lòng anh là kiểu người như thế nào ạ?”


Không phải chi tơ hồng vậy thì là gì?


Giang Yến cụp mắt suy nghĩ.


Thật ra nếu vào ba năm trước mà nghe cô bảo muốn đi thuê mặt bằng thì khi đó anh sẽ âm thầm đi giúp cô.


Nhưng bây giờ anh sẽ không làm thế nữa.


Anh sẽ tôn trọng mong muốn của cô, sẽ lắng nghe ý tưởng của cô.


Anh sẽ để cô tự mình bay đến một thế giới mới, để cô một mình tự do khám phá những mặt khác của thế giới ấy.


Bởi lẽ anh biết rằng, dù cho trước mắt là quãng đường đầy chông gai thì cô cũng sẽ dễ dàng giải quyết được thôi.


Dẫu có vấp ngã, nhưng cô cũng sẽ không e sợ.


Ấy chính là nét quyến rũ và sức hút đặc biệt nhất của Thư Uyển.


Giang Yến hoàn hồn lại, ánh mắt đong đầy dịu dàng nhìn cô chăm chú, cong môi nói: “Là cỏ dại mạnh mẽ trên thảo nguyên.”


“Cũng là đóa hồng nở rộ trong đêm đông lạnh giá.”


*


Sau khi xác định sẽ mở viện bảo tàng xong thì Thư Uyển vào Weibo của mình đăng thêm một thông báo nữa.


Nội dung của thông báo được hiểu đại khái là phòng trưng bày từ chối quay chụp là vì chuẩn bị mở rộng hoạt động kinh doanh, tương lai sắp tới sẽ xây dựng một địa điểm nghệ thuật khác để phục vụ cho mọi người, định kỳ hàng tháng sẽ đổi mới chủ đề triển lãm để phục vụ khách. Còn về phòng trưng bày thì bắt đầu từ hôm nay sẽ chỉ mở triển lãm cho những nhân sĩ trong ngành tham quan, mục đích là muốn tránh tình trạng thương mại hoá và thế tục hoá.


Vừa đăng thông báo lên thì số người nói cô ngạo mạn cũng ít đi rất nhiều, cũng có nhiều người bắt đầu mong chờ việc xây dựng viện bảo tàng nghệ thuật này.


Mấy ngày sau đó Thư Uyển tự mình liên hệ với mấy người môi giới, bắt đầu bắt tay chọn địa điểm xây dựng viện bảo tàng nghệ thuật. Chọn tới chọn lui suốt hai tuần trời, cuối cùng cô chọn một mảnh đất gần sông dựa núi.


Ở đó từng có một viện bảo tàng nghệ thuật, nhưng sau khi người chủ trước đó ra nước ngoài thì không còn thời gian để lo cho nó nữa nên thành ra người ta đã bỏ hoang nó một khoản thời gian khá lâu rồi, bây giờ rao bán đứt luôn.


Thư Uyển thích khung cảnh xung quanh của chỗ này, hơn nữa chỗ này đã có mấy thử được dựng sẵn rồi nên giờ cô chỉ cần chỉnh sửa một chút nữa thôi, vậy nên dù chỗ này giá hơi cao nhưng cô vẫn cắn răng mua nó.


Song cô không biết nhiều về mấy điều khoản trong hợp đồng lắm, hồi trước trước khi ký hợp đồng cô đã nhờ một luật sư kiểm tra trước giúp mình, nhưng bây giờ có Giang Yến rồi, vậy nên dứt khoát để anh xử lý.



Không lâu sau, viện bảo tàng nghệ thuật chính thức bắt tay vào trang hoàng.


Thư Uyển đang chuẩn bị cho buổi triển lãm quý mới ở phòng trưng bày. Chiều thứ sáu, lúc cô đang vẽ tranh thì Hạ Mãn Nguyệt gõ cửa, thò đầu vào khẽ hỏi cô: “Uyển Uyển ơi, cậu có đang bận không?”


Thư Uyển ngừng vẽ, quay sang nhìn cô nàng: “Mình không bận.”


Hạ Mãn Nguyệt cười hi hi, nhảy nhót vào phòng như chú nai con: “Mình thương lượng với cậu chuyện này nhé bà chủ.”


Người con gái vừa nghe bạn mình gọi mình là bà chủ là ngờ ngợ biết đây không phải là “chuyện tốt gì”.


Thư Uyển ngã lưng ra sau, nhìn cô nàng: “Nói đi, có phải muốn mình đi xem mắt chung với cậu không.”


“Có đâu!” Hạ Mãn Nguyệt lắc đầu, chắp tay trước ngực rồi chớp chớp đôi mắt sáng ngời của mình, giọng ngọt ơi là ngọt: “Mình tới đây chỉ muốn hỏi bà chủ của chúng ta chút chuyện thôi, rằng sắp tới có thể cho mình nghỉ phép dài hạn không á?”


Thư Uyển cong môi: “Chi vậy? Muốn bỏ trốn đi tìm nhà mới hả?”


Hạ Mãn Nguyệt nhảy tới ngồi xuống chỗ cô, ôm cánh tay cô nói, “Bà chủ Thư của tôi ơi, cậu nghĩ cái gì thế hả? Mình chỉ muốn dẫn ba mẹ mình đi du lịch thôi.”


“Kể từ lúc tốt nghiệp đến nay mình chưa hề ra khỏi thành phố Bắc Thanh này bao giờ, sẵn tiện hiện tại viện bảo tàng của chúng ta vẫn đang trang hoàng nên cũng không bận lắm nên mình muốn đi đây đi đó thư giãn, mắc công sau khi khai trương không có thời gian đi ấy.”


Hóa ra là đi du lịch.


Thư Uyển cười khẽ hỏi cô nàng: “Được thôi, khi nào cậu đi?”


Hạ Mãn Nguyệt ngẫm nghĩ, đáp chẳng khách sáo: “Đầu tháng sau mình đi. Quốc Khánh được nghỉ bảy ngày, cậu cho mình nghỉ thêm bốn ngày nữa nhé, mình sẽ bù lại sau.”


Thư Uyển phì cười: “Cậu dám lấy mấy ngày nghỉ đông và nghỉ hè để bù không?”


Cô nàng á một tiếng, sau đó ôm lấy mặt bạn mình hôn chụt một cái, cười hi hi đáp: “Sao mà mình dám chứ, vậy nên mình mới tới nhờ cô bạn thân kiêm bà chủ của mình này.”


Thư Uyển bị cô nàng ôm chặt cổ, xém tí nữa là tắt thở.


Cô ngả lưng ra sau nhẹ nhàng đẩy cô nàng ra: “Vậy cậu đã quyết định sẽ đi du lịch ở đâu chưa?”


Hạ Mãn Nguyệt: “Mình đã chọn được hai địa điểm rồi, một là Hải Nam, một là Vân Nam. Nhưng mình vẫn chưa quyết định được nên đi đâu.”


Vân Nam?


Thư Uyển giật mình.


Mới ngày hôm qua cô và Giang Yến ở nhà trò chuyện với nhau.


Nghe anh nói là gần đây Kiều Thuỵ Dương không muốn nhốt mình ở nhà nữa, chuyện đầu tiên cậu làm sau khi ra ngoài là đóng cửa hết tất cả quán bar của cậu, cậu nói là muốn đến Vân Nam mở nhà nghỉ.


Bởi vì lúc còn sống Lệnh Nghi rất thích Vân Nam, khi chưa bị bệnh thì năm nào cô ấy cũng đến Đại Lý và Lệ Giang ở một thời gian cả.


Kiều Thuỵ Dương có đi cùng cô ấy, cũng biết Lệnh Nghi muốn mở một cửa hàng ở đây, nếu mở thì cô ấy sẽ trồng những loài hoa cô ấy thích ở trong sân, sau đó sẽ nuôi thêm một con mèo và một con chó, nếu không có chuyện gì làm thì cô ấy sẽ lấy ghế ra sân nằm phơi nắng.


Lần này cậu muốn đi thực hiện giấc mơ của Lệnh Nghi.


Hôm qua khi nghe Giang Yến nói tới chuyện này thì cô còn nghĩ rằng Kiều Thuỵ Dương chịu đi đây đi đó sẽ tốt hơn, tránh buồn chán rồi rơi vào trạng thái u uất không thoát ra được.


Con người phải có chút hy vọng thì mới thấy cuộc sống này đầy hy vọng.



Nhưng cô không ngờ là thời điểm này Hạ Mãn Nguyệt cũng có ý định đi Vân Nam.


Rõ ràng cô nàng đã ngừng liên lạc với Kiều Thuỵ Dương từ lâu rồi, cũng chưa bao giờ hỏi thăm tin tức về cậu ở chỗ cô, dù trước đó nghe nói Lệnh Nghi qua đời thì cô nàng cũng chỉ thở dài nói với cô rằng mong Kiều Thuỵ Dương đừng buồn và hãy chấp nhận hiện thực.


Nhưng số phận trớ trêu như vậy đấy.


Hai con người tưởng chừng chẳng có sự giao thoa gì, vậy mà trong cùng một thời điểm đều có ý định đến cùng một nơi.


Song Kiều Thuỵ Dương chắc chắn sẽ đi đến đó.


Còn về phần Hạ Mãn Nguyệt thì cô nàng đang phân vân.


Cõi lòng trĩu nặng, Thư Uyển hoàn hồn lại nhìn sang bạn mình, hỏi cô nàng lần nữa: “Vậy cậu muốn đi đâu hơn?”


Hạ Mãn Nguyệt ngẫm nghĩ: “Mình muốn đi Vân Nam hơn, muốn đến Tây Song Bản Nạp ở đó. Nhưng ba mẹ mình muốn đi Hải Nam hơn ấy, hiện giờ gia đình mình vẫn đang bàn bạc xem nên đi đâu.”


Muốn đi Vân Nam hơn?


Trái tim Thư Uyển hơi nhói.


Bỗng dưng cô không biết nên nói gì.


Chẳng lẽ quyết định giúp Hạ Mãn Nguyệt?


Bảo cô nàng đi Vân Nam à? Hay để cô nàng đi Hải Nam.


Thư Uyển nhanh chóng bình tĩnh lại, cảm thấy mình không có tư cách quyết định số phận của người khác nên chỉ nhẹ nhàng nói là: “Hai nơi này cũng khá đẹp đó, nếu mười ngày không đủ thì cậu đưa chú dì đi chơi thêm mấy ngày nữa cũng được.”


Hạ Mãn Nguyệt nghe cô nói vậy thì lại ôm cổ cô tiếp: ” Hu hu hu Uyển Uyển tốt quá đi, sau khi đi du lịch xong chắc chắn mình sẽ nổ lực cống hiến hết mình!”


Người con gái không thở nổi, bất lực đẩy bạn mình ra: “Biết rồi biết rồi.”


Hạ Mãn Nguyệt buông cô ra, cô nàng cười ngọt ngào, lúc chuẩn bị đứng dậy còn quay sang thơm Thư Uyển cái nữa: “Vậy mình không làm phiền cậu vẽ tranh nữa! Đi đây!”


Thấy cô nàng tràn đầy năng lượng như vậy thì Thư Uyển cong môi cười nhạt, vẫy tay tạm biệt cô nàng.


Hạ Mãn Nguyệt vui vẻ bước ra khỏi phòng vẽ tranh, Thư Uyển nhìn cánh cửa màu trắng đóng lại, nghe tiếng ngâm nga hát hò càng lúc càng xa càng lúc càng nhỏ của cô nàng, mãi đến khi không còn nghe thấy giọng hát ấy nữa.


Đôi mắt Thư Uyển dần tối lại, nụ cười cũng nhạt dần.


Nên nói với Hạ Mãn Nguyệt không đây?


Nói với cô nàng rằng Kiều Thuỵ Dương cũng đến Vân Nam.


Thư Uyển im lặng ngồi đó một hồi lâu, cuối cùng cầm cọ lên vẽ tiếp, không đuổi theo cô nàng nói thêm câu nào nữa.


Thôi.


Thành người âm thầm điều khiển số phận làm gì, cứ để mọi thứ diễn ra như bình thường đi.


Có thể gặp lại người xưa hay không, có thể vực dậy số phận trước đó hay không thì đến cùng vẫn phải phụ thuộc vào quyết định của Hạ Mãn Nguyệt.


Nếu cô nàng đến Hải Nam, vậy chúc cô nàng có một thế giới mới.


Nếu cô nàng đến Vân Nam, vậy chúc cô nàng có một cuộc đời viên mãn.


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 83
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...