Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 82
Vừa nhận được tin Lệnh Nghi chết bệnh là Thư Uyển và Giang Yến tức tốc lên máy bay về nước ngay trong ngày.
Thư Uyển biết sinh mạng của con người yếu ớt tới nhường nào, nhưng không ngờ tới mình và Lệnh Nghi mới chỉ gặp nhau một lần mà lần tiếp theo đã hay tin cô ấy trăng tàn hoa rụng* mất rồi.
*câu gốc là (Nguyệt Truỵ Hoa Chiết), nói về cảnh tượng buồn bã, hãy ám chỉ sự ra đi đột ngột của ai đó.
Giang Yến nói rằng Lệnh Nghi bị bệnh máu trắng.
Năm ấy khi vừa phát hiện ra thì lúc đó cô ấy mới chỉ vừa tốt nghiệp đại học.
Ngày ấy Lệnh Nghi đã nhận được thư trúng tuyển của một trường đại học âm nhạc ở nước ngoài, cô ấy chuẩn bị đi đào tạo chuyên sâu về đàn violon, hướng tới một tương lai tươi sáng của mình.
Nhưng không ngờ sau một trận sốt cao dài miên man thình lịch ập đến, một sinh mạng lẽ ra đang trong thời kỳ đương độ nở rộ lộng lẫy ấy lại phải nghênh đón trận tàn lùi ngay trong đêm.
Dẫu rằng khi ấy đã được chẩn đoán chính xác nhưng Lệnh Nghi vẫn luôn giữ tâm thái tích cực phối hợp trị liệu, dẫu mái tóc đen nhánh xinh đẹp đã rụng hết nhưng cô ấy vẫn nằm trên giường bệnh cười nhạt an ủi cha mẹ và bạn bè thân thiết của mình, cô ấy nói rằng không sao đâu, giờ không còn tóc nữa thì cô ấy mua đủ kiểu tóc giả về thôi, mỗi ngày thay đổi một kiểu khác cũng được.
Nhưng sau khi bị đau ốm mài mòn, Lệnh Nghi trở nên gầy guộc như que cửi, ý chí cũng dần tiêu tan.
Vì không thể chịu đựng được sự tra tấn về cả thể xác lẫn tinh thần nên cô ấy đã từng chọn cách kết liễu cuộc đời mình.
Ngày Lệnh Nghi tự sát, Kiều Thuỵ Dương đã ở bên cạnh cô ấy.
Cậu chàng ngồi trong phòng biểu diễn một trò ảo thuật mà mình mới học được cho cô ấy xem, cô ấy im lặng, không nói gì mà chỉ cười nhạt nhìn cậu biểu diễn, sau đó lừa cậu rằng mình đói rồi, bảo cậu mình muốn ăn hoành thánh ở một quán ăn cách nhà khá xa.
Từ trước đến nay lúc nào Kiều Thuỵ Dương cũng ngoan ngoãn vâng theo lời Lệnh Nghi hết, cậu vừa nghe cô ấy bảo muốn ăn thì lập tức lái xe đi tới quán ăn cô ấy nói, mua món ăn mà cô ây thích về cho cô ấy.
Nhưng lúc Kiều Thuỵ Dương quay về, lúc cậu phấn khích mở cửa phòng ngủ của Lệnh Nghi ra thì thứ đầu tiên đập vào mắt cậu lại là con dao gọt hoa quả đẫm máu rơi trên sàn nhà, cổ tay cô ấy mềm nhũn buông thõng xuống bên mép giường, còn cô ấy thì đã hôn mê.
Đó là lần đầu tiên trong đời Kiều Thuỵ Dương thấy sợ hãi khi phải mất đi một người nào đó.
Cậu ôm Lệnh Nghi ra khỏi nhà họ Lệnh, lấy xe của cha Lệnh mẹ Lệnh tức tốc chạy tới bệnh viện.
Ngày đó Lệnh Nghi ở trong lòng cấp cứu suốt bốn tiếng, bác sĩ vất vả lắm mới cứu được, khó khăn lắm cô ấy mới tỉnh lại.
Nhưng lúc ấy cô ấy nằm trên giường bệnh, vừa mở mắt ra đã thở dài nói tiếc quá đi, chỉ một chút nữa thôi đã chết được rồi.
Tiếc quá đi.
Chỉ một chút nữa thôi đã chết được rồi.
Kiều Thuỵ Dương đứng cạnh giường bệnh nghe Lệnh Nghi nói thế thì lòng run run không thôi, cuối cùng không kìm được nữa bật khóc.
Cậu dựa vào mép giường úp mặt vào cánh tay, thằng con trai đã hai mươi tuổi giờ đây lại như một đứa trẻ mới mười tuổi khóc lặng không thành tiếng.
Lệnh Nghi chưa từng thấy cậu khóc bao giờ, cô ấy cố gắng giơ bàn tay mềm nhũn của mình lên vỗ nhẹ lên đầu cậu: “Khóc gì đấy? Dù sao đến một ngày nào đó chị cũng chết thôi, chỉ là chết sớm hay chết muộn thôi.”
“Nhưng em không muốn chị chết đâu chị Lệnh Nghi.” Vai Kiều Thuỵ Dương run run, giọng nói nghẹn ngào như tiếng sấm giữa mùa xuân, sau những tiếng sấm vang lên là những hạt mưa rơi xuống lộp bộp, đến cả trái tim cậu cũng vụn vỡ đau đớn như thể bị ai đó đập tàn tanh, “Em muốn chị sống lâu trăm tuổi … Em thật sự muốn chị sống lâu sống lâu, sống thật lâu.”
“Em vẫn chưa làm chị thích em nữa mà, em còn chưa cưới chị nữa nên chị không được chết … Không được chết.”
Kiều Thuỵ Dương lẩm bẩm không ngừng, nước mắt cậu rơi như mưa, mu bàn tay cậu ướt sũng, ga giường cũng đã ướt hết.
Bàn tay đang vuốt tóc cậu của Lệnh Nghi hơi run run, ấy là lần đầu tiên cô ấy ý thức được rằng, hoá ra cái mà cô ấy cho là giải thoát mình khỏi đau khổ lại là nỗi đau đi theo những người thân của cô ấy suốt cuộc đời này.
Sau đó Lệnh Nghi không còn làm những việc cực đoan như vậy nữa.
Nhiều năm trôi đi, những cuộc hoá trị vẫn được thực hiện không thiếu lần nào, cũng đã tiến hành cấy ghép tế bào gốc tạo máu.
Nhưng cho dù làm bao nhiêu thì nó cũng chỉ giúp làm chậm lại thời gian tử vong của cô ấy mà thôi.
Ngoài Lệnh Nghi – người bình thản đối mặt với cái chết ra thì chẳng còn ai bằng lòng chấp nhận điều này cả, cũng chẳng có ai muốn nhìn thấy vẻ đẹp bị tàn phá hết.
Thế nên tất cả mọi người đều ngậm miệng không nói gì, chỉ coi như Lệnh Nghi gặp phải chứng bệnh mãn tính khó chữa mà thôi.
Nhưng dù cố gắng trốn tránh thế nào thì những chuyện nên xảy ra cũng sẽ xảy ra mà thôi.
Đầu năm nay, Lệnh Nghi đang nằm trong bệnh viện thì bệnh tình đột nhiên chuyển biến xấu, có mấy lần bị đẩy vào phòng cấp cứu, lúc đang cận kề cái chết thì bị người ta cưỡng ép kéo trở về.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, song vận mệnh đã ấn định rằng cô ấy cũng chỉ có thể sống thêm mấy tháng nữa thôi.
*
Lệnh Nghi không muốn trải qua những ngày tháng cuối cùng trong bệnh viện này, vậy nên sau một hồi cầu xin cha mẹ thì cô ấy được dọn về căn nhà nhỏ của mình.
Nhưng tiếc là cô ấy bệnh nặng quá.
Cơ thể đã héo mòn này của cô ấy không thể chịu đựng được bao lâu nữa, sau khi xuất viện xong cô ấy không đi đâu xa được, phần lớn thời gian đều ở nhà đắm mình trong vườn hoa của nhà mình, nhìn gió cuộn mây tan, ngắm bóng cây xào xạc.
Thi thoảng được Giang Yến đẩy ra ngoài xem thế giới ngoài kia.
Lần ấy tới nhà họ Giang ăn cơm cũng là lần cô ấy được đi xa nhất.
Nhưng sau khi bữa tiệc gia đình đó kết thúc thì không lâu sau Lệnh Nghi hôn mê tại nhà, lần nữa bị đưa vào phòng cấp cứu.
Sau lần ấy, hầu như chẳng có giây phút nào Lệnh Nghi tỉnh táo cả.
Cô ấy nằm hai tháng trời trong phòng ICU, được chăm sóc đặc biệt, bác sĩ dùng đủ loại công cụ để duy trì sự sống cho cô ấy.
Cuối cùng đến 3 giờ chiều nay, đồng hồ sinh mệnh của Lệnh Nghi chuyển thành một đường thẳng, vĩnh viễn tạm biệt thế giới này.
….
Vào ngày tang lễ Lệnh Nghi, Thư Uyển đi cùng Giang Yến.
Tháng bảy ở thành phố Bắc Thanh, thời tiết vốn nắng như đổ lửa nay bỗng mưa to không ngớt.
Tiếng sấm ầm ầm khiến bầu không khí vốn nặng nè càng thêm đau buồn.
Thư Uyển và Giang Yến che dù đen, im lặng nghe cha mẹ Lệnh Nghi ngắt quãng đọc điếu văn, đôi vợ chồng ấy nghẹn ngào mấy lần lạc giọng trong cơn mưa lớn.
Điếu văn kết thúc, chú Lệnh nói lúc trước khi qua đời Lệnh Nghi có quay một đoạn video muốn cho mọi người xem, coi như là lời từ biệt cuối cùng.
Mọi người chầm chậm di chuyển từ ngoài vào trong phòng thờ trong nhà, im lặng chờ video chiếu.
Thư Uyển ngồi xuống ghế dài nhìn màn hình sáng lên, một đoạn VCR xuất hiện.
Trong màn hình, Lệnh Nghi đang dựa vào giường, cô ấy gỡ bộ tóc giả lâu nay vẫn đội xuống.
Cô ấy không khóc, cũng không buồn.
Thậm chí cô ấy cũng không nhíu mày lấy lần nào, mà chỉ nhìn màn ảnh cười nhạt, bắt đầu nói: “Chào mọi người, tôi là Lệnh Nghi, lúc mọi người xem đoạn video này thì có lẽ tôi đã được cất vào chiếc hộp hình trụ nho nhỏ rồi.”
“Nhưng tôi mong rằng, sau khi tôi đi rồi thì mọi người vẫn sẽ tiếp tục yêu cuộc đời này, hãy đi ngắm khắp mọi nơi, đi mọi nẻo đường chiêm ngưỡng phong cảnh mà bản thân chưa từng được thấy. Xin đừng để hạnh phúc lại phía sau, dẫu trăng tròn hay trăng khuyết thì xin hãy giữ cho mình một tâm thái tích cực nhé.”
“Cuối cùng, tôi cầu xin mọi người hãy quên tôi đi.”
“Hãy coi như tôi chưa từng đặt chân tới cuộc đời này.”
Những câu này nhìn như đang nói cho mọi người, nhưng cũng giống như đang nói cho Kiều Thuỵ Dương nghe.
Lúc xem đến những đoạn cuối cùng trong video, những người tham dự đám tang không kìm được nữa che mặt bật khóc nức nở.
Thư Uyển nắm bàn tay lạnh như băng của Giang Yến, trong lòng đau xót, cuối cùng không chịu được nữa gục đầu xuống lau đi những giọt nước mắt đang đọng trên hàng mi.
Dù cho cô không hiểu biết gì về Lệnh Nghi, dù hai người chỉ từng trò chuyện vui vẻ trong một chốc nhưng cô vẫn cảm nhận được sự dịu dàng tốt đẹp của cô gái ấy, vẫn sẽ cảm thấy đau khổ vì sự ra đi của cô ấy.
Giữa một rừng khóc than chỉ có duy nhất một người im lặng.
Kiều Thuỵ Dương đứng trong hàng người phúng viếng, cậu mặc đồ đen, tay cầm hoa hồng trắng dành cho Lệnh Nghi, những người xung quanh cậu khóc lóc đau buồn như trời sập đất lún nhưng từ đầu đến cuối cậu vẫn im lặng không chút xao động.
Chẳng ai biết cậu đang nghĩ gì, nhưng cả thế giới đều biết cậu thích Lệnh Nghi.
Thích tới mức nào ư?
Thích từ thuở mới mười bốn non trẻ, từ thuở mới biết tình cảm trai gái là gì, mỗi năm vào ngày sinh nhật Kiều Thuỵ Dương đều ước mong Lệnh Nghi thích mình.
Cậu tỏ tình cô ấy hàng trăm lần, nói giỡn có, thuận miệng có, nghiêm túc cũng có.
Mặc dù nhiều lần bị cô ấy từ chối nhưng cậu chưa từng nghĩ tới việc bỏ cuộc.
Cho dù biết cô ấy chẳng còn sống được bao lâu, biết bọn họ không có tương lai tươi đẹp đi chăng nữa thì cậu cũng chưa từng hèn nhát, chưa từng để tình cảm phai nhạt đi dù chỉ một phần.
Trước khi qua đời Lệnh Nghi đã nói với cậu một câu cuối cùng là, Thuỵ Dương, giờ chị không dỗ được cậu nữa, sau này cậu đừng khóc nhé.
Cậu đừng khóc nhé Thuỵ Dương.
Từ nhỏ tới lớn Kiều Thuỵ Dương nghe lời Lệnh Nghi nhất, bất kể việc lớn hay nhỏ thì chỉ cần cậu hứa thì chắc chắn cậu sẽ làm.
Vậy nên từ khi Lệnh Nghi qua đời tới nay cậu không hề rơi một giọt nước mắt nào.
Tuyệt đối tuyệt đối tuyệt đối không thể thất hứa.
Kiều Thuỵ Dương liều mạng cắn chặt hàm răng, mặc cho hơi nước đã làm nhòe tầm nhìn.
Nhưng cho dù cậu cố gắng kìm nén những cảm xúc mãnh liệt kia đến đâu thì trái tim trong lòng ngực vẫn bị lưỡi dao sắc bén im hơi lặng tiếng rạch một đường, con tim nứt toạc để mặc cho mưa gió tràn vào, và từ giờ trở đi thế giới cậu cũng chẳng lành lại được nữa.
Sống mà xa lìa nhau và chết vĩnh biệt nhau, rốt cuộc chết vĩnh biệt nhau là khó quên nhất.
Kết thúc buổi phúng viếng, Thư Uyển đi cùng Giang Yến tới an ủi cha mẹ Lệnh Nghi.
Trước khi hai người đi thì Kiều Thuỵ Dương vẫn còn ngồi trong đại sảnh.
Sống lưng vốn thẳng tắp nay đã cong xuống, cậu cầm hoa hồng trắng tuyệt vọng ngồi đó.
Thư Uyển nhìn bóng dáng cô đơn của Kiều Thuỵ Dương, chợt nhớ lần đầu tiên mình gặp cậu cậu rạng rỡ bừng bừng sức sống tuổi trẻ, dáng vẻ phóng khoáng sáng chói rất tích cực, giờ thấy cậu như vậy thì lòng cô cũng thấy khó chịu theo, bèn véo nhẹ tay Giang Yến nói nhỏ với anh: “Giang Yến, hay anh đến an ủi Kiều Thuỵ Dương một chút đi.”
Giang Yến nhìn người bạn thân thiết nhất của mình, thở dài.
Vì quá hiểu cậu nên Giang Yến lắc đầu, nói với Thư Uyển: “So với an ủi thì anh nghĩ cậu ấy muốn một mình ở bên Lệnh Nghi một lát hơn.”
Thư Uyển nghĩ bụng, có lẽ Kiều Thuỵ Dương đã sớm nghĩ tới ngày mất đi Lệnh Nghi rồi.
Giờ chỉ cần cho cậu thời gian để cậu tiếp nhận chuyện này thôi.
Sau ngày tang lễ, suốt nửa tháng tiếp theo thành phố Bắc Thanh cứ mưa phùn liên miên, mãi đến đầu tháng tám thì trời mới dần trong trở lại.
Thư Uyển và Giang Yến cũng mất rất lâu mới bước ra khỏi bầu không khí u ám này.
Trong thế giới của người trưởng thành hình như không cho phép cảm xúc mang tên tiêu cực kéo dài quá lâu.
Vì chuyện của Lệnh Nghi nên bánh xe thời gian dừng lại thoáng chốc, sau đó nó nhanh chóng quay lại nhịp sống như thường ngày, để từng người từng người quay về quỹ đạo cuộc sống đắm mình trong thế giới náo nhiệt và xa hoa, tiếp tục nhịp sống hối hả.
Và tất nhiên, theo thời gian dần trôi thật sự cũng có người đã quên đi Lệnh Nghi giống như di ngôn của cô ấy vào hôm đó, họ vẫn tiếp tục yêu cuộc sống này, không để hạnh phúc ở lại phía sau.
Nhưng Thư Uyển tin rằng, cũng sẽ có một số người dù cho ánh trăng có rơi xuống, thì người đó cũng sẽ cất giữ ánh trăng ấy để nó tồn tại mãi mãi trong ký ức sâu thẳm của mình.
Sẽ không biến mất, sẽ không phai nhạt.
Nó sẽ mãi sáng chói, mãi dịu dàng.
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 82
10.0/10 từ 35 lượt.
