Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 81


Hai người lái xe về Xuyên Lan, vừa mới vào cửa Giang Yến còn chưa kịp bỏ đồ đang xách trên tay xuống thì Thư Uyển đã nhích tới nắm cằm anh hỏi bao giờ anh đi tắm đấy?


Giang Yến cong môi nhướng mày nhìn cô gái trước mặt mình: “Uyển Uyển muốn anh đến vậy cơ à?”


Người con gái đá văng giày cao gót trên chân, liếc anh một cái: “Giang Yến, có vẻ anh hiểu lầm ý của em rồi đó?”


“Hửm?”


“Em giục anh đi tắm là vì muốn tối nay anh xem phim kinh dị mới cùng em.”


“…” Giang Yến im lặng ba giây: “Không phải bảo là “buổi tối sung sướng” à?”


Thư Uyển xỏ dép lê đi vào phòng khách, nghe anh nói thế bèn lùi lại một bước, nhếch môi cười khẽ: “Xem phim kinh dị có thể k*ch th*ch cơ thể sản sinh Adrenaline, như vậy chẳng lẽ không sướng hả?”


“…” Giang Yến nhíu mày, “Em nghe câu này ở đâu vậy?”


Thư Uyển chớp chớp mắt: “Em tự sáng chế ra đấy.”


“….” Anh cứng họng, thật hết cách với cô mà.


Hồi trước lúc chưa ở bên nhau cô đã thích chọc ghẹo người khác rồi.


Sau khi ở bên nhau thì cái tính này còn quá hơn.


Nhưng lần nào Giang Yến cũng là người chịu thua hết.


Song anh sẵn lòng để cô chiếm ưu thế.


Người con gái kéo tay anh nhìn vào mắt anh: “Giận hả?”


“Giận gì chứ?” Giang Yến cười khẽ v**t v* mái tóc cô: “Anh đi tắm đây, em tự chơi một lúc trước nhé, anh tắm xong sẽ ra xem phim với em.”


Thư Uyển nhỏ nhẹ nói vâng, sau đó nhấc chân đi đến ghế sô pha trong phòng khách.


Giang Yến lấy quần áo đi thẳng vào phòng tắm, đợi anh tắm xong đi ra ngoài thì đúng lúc này Thư Uyển cũng bước ra khỏi phòng ngủ phụ.


Cô cũng vừa tắm xong, khuôn mặt không trang điểm trông trắng nõn như tuyết mùa đông lạnh giá, khăn tắm màu trắng trùm lên mái tóc đen óng mềm mại, những giọt nước còn vương trên tóc theo mấy sợi tóc bị lọt ra khỏi khăn nhỏ xuống dưới để lại vệt nước trên làn da nõn nà ấy.


Thư Uyển cũng chẳng sợ mình sẽ cảm lạnh nên cứ để vậy lúc lắc đi vào phòng khách.


Giang Yến bước tới nắm lấy cổ tay của cô kéo cô đi về hướng phòng tắm.


“Làm gì đó?” Thư Uyển hỏi.


“Sấy tóc cho em.” Giang Yến lẩm bẩm, hình như đang giận vì cô không thèm sấy tóc mà đã ra ngoài.


Thư Uyển cười khẽ đi theo anh vào phòng tắm, nhìn anh khom lưng lấy máy sấy trong tủ kính ra, anh ra sau lưng cô dịu dàng tháo khăn lông đang trùm trên tóc cô xuống.


Sợi tóc ướt đẫm xõa xuống chạm vào ngón tay trắng lạnh của anh.


Giang Yến cưng chiều xoa đầu cô, giúp cô sấy khô từng lọn tóc ướt.


Tóc cô rất dài, đến khoảng ngang eo nên khi sấy rất phiền, vậy nên Thư Uyển không thích sấy tóc lắm, bình thường hay lấy khăn lông trùm lại rồi để nó tự khô thôi.



Nhưng sau này khi ở bên Giang Yến thì mỗi lần cô làm vậy là anh cứ lo cô bị cảm lạnh, từ đó anh cũng chủ động ôm đồm việc sấy tóc giúp cô luôn.


Người con gái im lặng quan sát khuôn mặt phản chiếu trong gương, một lúc sau đã chìm trong dòng suy nghĩ của mình.


Mãi khi anh đột ngột tắt máy sấy.


Trong phút chốc âm thanh ồn ào từ máy sấy dừng hẳn lại.


Thư Uyển dời mắt không quan sát anh nữa, mà quay đầu nhìn anh thắc mắc: “Sao anh không sấy nữa?”


Giang Yến cụp mắt, vươn tay nâng cằm cô lên: “Tự dưng rất muốn hôn em.”


Tự dưng rất muốn hôn cô?


Người con gái cong môi cười.


Đôi mắt Giang Yến lướt xuống khóe môi đang cong lên của cô, bàn tay to hơi lạnh trượt lên m*n tr*n đôi môi mềm mại ấy, ánh mắt thắm đượm d*c v*ng: “Hôn một lát rồi sấy tiếp nhé em?”


Nụ cười của Thư Uyển càng lúc càng rực rỡ: “Anh thú vị thật đó Giang Yến.”


Cô vừa nói vừa choàng tay ôm lấy cổ anh, hơi ngẩng đầu lên nhướng mày thủ thỉ: “Nếu em không đồng ý thì anh không hôn em à?”


Giang Yến cười khẽ: “Em không đồng ý anh cũng hôn.”


Thư Uyển ồ một tiếng, hơi nhón chân đặt một nụ hôn như chuồn chuồn chạm nước lên môi anh.


Như lông chim rơi xuống, dù nhẹ nhàng nhưng khiến người ta ngứa ngáy tim gan không thôi.


Sao mà Giang Yến thoả mãn được: “Hôn cũng hôn rồi mà, đừng hôn lướt qua như thế.”


Anh vừa dứt câu đã vươn cánh tay gầy nhưng cũng quá đỗi rắn rỏi tới ôm lấy vòng eo của Thư Uyển, kéo sát cô vào trong lòng mình.


Vào khoảnh khắc cơ thể kia vừa kề sát lại là anh cũng cúi xuống hôn lên đôi môi ấy.


Môi lưỡi của cả hai quấn quýt lấy nhau, âm thanh khiến người ta đỏ mặt tía tai vang mãi không dứt trong phòng tắm yên tĩnh, trời đất đảo lộn choáng ngợp quá đỗi.


Thư Uyển cũng chẳng biết mình bị anh bế lên đặt xuống bồn rửa mặt tự lúc nào nữa.


Cánh tay thon dài của cô ôm khư khư lấy cổ của anh, hơi ngửa đầu cắn cắn đôi môi ấm áp đang hôn mình.


Hai người hôn hít một lúc thì lúc này Giang Yến mới buông đôi môi ướt át của cô ra, đôi tay đang mân mê cổ tay của cô dời xuống n*ng m*ng của cô lên.


Khoảnh khắc cơ thể bị nhấc lên, do Thư Uyển sợ té nên ôm cứng lấy hông của anh theo phản xạ, cứ thế để Giang Yến ôm mình ra ngoài phòng khách ngồi xuống ghế sô pha bằng da.


Hai người ngồi tư thế mặt đối mặt với nhau, do đang ngồi trên đùi anh nên trông cô cao hơn anh một chút.


Đôi mắt Giang Yến nhuốm đầy h*m m**n, anh nhìn đôi mắt ướt át lấp lánh của cô đăm đăm, khàn khàn hỏi: “Mình hôn thêm một lát nữa nhé?”


Thư Uyển chưa kịp trả lời thì anh đã nhỏm đến hôn tiếp.


“Giang Yến, hôm nay mình đừng hôn nữa.” Thư Uyển thở hổn hển, mặc dù đôi mắt đã mê say không chịu nổi nhưng cô vẫn chống tay lên ngực anh đẩy anh ra.


Giang Yến nhìn cô thắc mắc.


Người con gái bình tĩnh lại, khẽ mím đôi môi lấp lánh ánh nước nói nhỏ vào tai anh: “Em vừa mới tới tháng.”



“…” Giang Yến sững sờ, lý trí quay phắt lại: “Không phải đến giữa tháng em mới đến kỳ à?”


Thư Uyển bĩu môi, bất đắc dĩ đáp: “Em cũng không biết tại sao nó tới sớm nữa.”


“…..” Giang Yến ngớ ra.


Anh dựa vào sô pha nhìn người con gái đang cười haha ấy, có cảm giác bị lừa.


Anh bất lực cười khẽ, ngửa đầu ra sau đặt tay lên trán, chậm rì thở hắt ra: “Em giỏi việc lừa anh thật đó, Uyển Uyển à.”


Thư Uyển nhìn gương mặt đỏ ửng của anh, cười cười: “Em lừa anh hồi nào?”


“Em không biết xấu hổ hay sao mà còn hỏi anh nữa hả?” Giang Yến he hé mu bàn tay đang che mắt ra, liếc cô một cái.


Thư Uyển cười xấu xa, giống như đang nói vậy cứ coi như em lừa anh đi, anh làm gì được em?


Giang Yến ngồi thẳng dậy chọc chọc vào trán cô, dù bất lực nhưng giọng nói vẫn đượm sự yêu chiều: “Uyển Uyển biết rõ hôm nay tới kỳ nhưng hồi nãy vẫn cố ý trêu chọc anh, thế mà còn bảo không lừa anh ư?”


Người con gái phì cười, giơ tay nâng mặt anh lên để tầm nhìn của mình và anh ngang nhau, sau đó bĩu môi hờn dỗi nói: “Nhưng anh cứ nằng nặc muốn hôn em đấy thôi.”


Giang Yến: “Anh muốn hôn thì em cho hôn à?”


Thư Uyển hất cằm, dù ngại nhưng vẫn cố tỏ ra kiêu căng: “Không thì sao? Chẳng lẽ không cho anh hôn hả? Không cho anh hôn thì anh càng muốn hôn đấy thôi?”


“Là ai cứ ôm khư khư lấy anh không buông hả.” Giang Yến nhìn đôi mắt sáng trong lấp lánh ý cười của cô gái trước mặt mình, mặc kỳ hiện giờ lòng dạ đang khó chịu nhưng anh vẫn kiềm chế lại không hôn cô nữa.


“Em có thế à?” Thư Uyển chớp chớp mắt giả vờ ngơ ngác, nhưng tay thì vẫn ôm chặt cổ anh, cười rạng rỡ nói: “Nhưng nếu anh không nhịn nổi … thì em có một cách …”


Giang Yến hỏi: “Cách gì?”


Thư Uyển ờm một tiếng, kề sát tai anh lẩm bẩm: “Hand.”


Cô vừa nói dứt câu thì vành tai lẫn gương mặt Giang Yến phút chốc đỏ rực, anh lập tức nghiêm khắc từ chối: “Không được.”


Thư Uyển chớp chớp mắt: “Sao không được ạ?”


Đôi mắt Giang Yến tối đen, nhưng anh vẫn kiên quyết đáp: “Không được là không được.”


Thư Uyển: “Vậy giờ anh tính sao?”


Giang Yến: “Nhịn thôi.”


Người con gái liếc xuống dưới, tò mò vô cùng: “Nhịn được không?”


Giang Yến nâng cằm cô lên không cho cô nhìn chằm chằm vào chỗ đó nữa, bình tĩnh trả lời: “Em đừng trêu anh là anh nhịn được.”


Thư Uyển bĩu môi: “Nhưng mà em cứ muốn trêu anh đó.”


Cô vừa nói vừa động tay động chân.


“Uyển Uyển.” Giang Yến vội tóm lấy cổ tay cô, trầm giọng nhắc nhở: “Giờ em mà kiêu căng là hôm sau phải “gánh hết” đấy.”


Vừa nói xong thì bỗng thấy giọng điệu của mình hơi nghiêm khắc quá nên anh giơ tay nhéo nhéo khuôn mặt đang hoang mang của cô, dịu giọng lại cố gắng dỗ dành cô: “Em ngoan một chút nhé? Giờ cũng muộn rồi, để anh ôm em về phòng ngủ.”


Người con gái lắc đầu: “Em không buồn ngủ, không ngủ được.”



Thư Uyển vẫn lắc đầu: “Không ổn lắm.”


Giang Yến hết cách với cô, anh cúi xuống áp trán mình vào trán cô, cọ mũi mình vào chóp mũi của cô: “Thế em nói xem, giờ anh phải làm sao thì em mới chịu ngoan chút? Chịu đi ngủ đây?”


Thư Uyển im lặng ngẫm nghĩ, con ngươi màu hổ phách đảo một vòng, dưới ánh đèn đang tỏa sáng trong phòng ấy trông cô dễ thương vô cùng.


Giang Yến im lặng nhìn cô chăm chú, đôi môi cong cong đượm ý cười yêu chiều.


Lát sau người con gái ừm một tiếng thật dài, lần nữa ngước lên đối diện với mắt của anh: “Trừ khi….!”


Thư Uyển kéo dài giọng, nhưng không nói hết câu mà chỉ ra vẻ quyến rũ nhìn anh đăm đăm. Vài giây sau cô từ tốn thốt ra một câu khiến nhịp tim anh phút chốc tăng tốc, ngay cả máu trong người cũng sôi sùng sục.


Giang Yến ngẩn ngơ, con ngươi giãn ra: “…”


Thư Uyển cười khẽ, hỏi tiếp: “Được không anh?”


Giang Yến: “…”


Thư Uyển: “Giống lần trước ấy.”


Giang Yến: “…”


Thư Uyển: “Em muốn nghe, Giang Yến.”


Giang Yến vẫn thua Thư Uyển.


Không phải vì để ru cô ngủ đâu mà vì cô nghịch quá đi mất thôi, hai người lăn lộn từ sô pha trong phòng khách đến tận phòng ngủ.


Giang Yến liên tục ép buộc mình phải bình tĩnh lại, rõ ràng cơ thể đã bình thường trả lại rồi nhưng giờ nó đã bắt đầu có xu hướng khô nóng trở lại, đã thế Thư Uyển còn ngọ nguậy một trận khiến bả vai anh run run không thôi, sống lưng anh tê rần như có dòng điện xẹt qua, khiến anh vô thức nghiến răng nghiến lợi.


Ngày thường thấy Giang Yến mặc vest đi giày da nên cứ những tưởng chuyện gì anh cũng sành sỏi, giỏi khống chế hết mọi thứ.


Nhưng hiện giờ đứng trước mặt Thư Uyển thì anh lại ngại ngùng, đến độ vành tai đã đỏ chót cả lên.


Dáng vẻ nhẫn nhịn và kiềm chế này tương phản nhau quá đỗi, quả là quyến rũ trí mạng mà.


Lúc này đây anh chẳng còn nhớ mình đã thỏa hiệp với cô ra sao nữa.


Anh chỉ nhớ rõ đến phút cuối Thư Uyển đã khóc lóc phỉ nhổ anh không ngớt, nói gì mà biết vậy đã không chọc anh làm gì, bây giờ em mệt lắm, em buồn ngủ lắm luôn đó.


Giang Yến xem thường: “Ai bảo em không ngoan.”


Nhưng Thư Uyển lại khẽ cười, quay lại nhìn anh: “Tại em giữ lời hứa mà.”


Giang Yến chưa tải kịp: “Giữ lời hứa gì?”


Dưới ánh trăng sáng, người con gái nhướng mày bâng quơ nói một câu rất chi là sâu xa: “Buổi tối sung sướng, anh không nhớ à?”


*


Hai tuần sau, vào đầu tháng 6, hạng mục tại công ty của Giang Yến hoàn thành.


Thư Uyển giao công việc ở phòng trưng bày cho Hạ Mãn Nguyệt và Ninh Vũ, sau đó cùng Giang Yến bay tới đảo Phuket bắt đầu chuyến du lịch của mình.


Lúc đầu họ dự định sẽ ở đây nửa tháng rồi mới đi những chỗ khác, nhưng Phuket thú vị hơn Thư Uyển tưởng tượng rất nhiều.



Người con gái còn rất yêu biển nên Giang Yến cũng chiều theo cô, anh lùi hết tất cả kế hoạch đã định sang một bên, sau đó ở lại khách sạn Racha trên đảo Emperor thêm một tuần nữa.


Trong ngày tháng ở đảo này, dòng chảy thời gian dường như trôi chậm hơn.


Thư Uyển và Giang Yến ra ngoài bờ biển ngắm mặt trời lặn hòa mình với thiên nhiên, chập tối thì uống một ly champagne, ngồi ở bể bơi của khách sạn nhìn ra biển, hai người họ vui cười uống rượu giao bôi, dưới tác dụng của cồn ôm hôn say đắm, âu yếm không rời.


Họ quấn quýt nhau mãi, như thể mọi thứ trên trần đời này chỉ dành riêng cho họ thôi.


Mức độ ngập trong vàng son này so ra còn muốn tuyệt vời hơn lần đầu tiên Giang Yến dẫn Thư Uyển đến Pháp nữa.


Loại cuộc sống xa hoa lãng phí nhưng cũng quá đỗi nhẹ nhàng đằm thắm này khiến con người ta sa đọa quá thể.


Song cuộc sống không bao giờ viên mãn cả.


Có người đạt được tình yêu đích thực mỹ mãn, cũng có người có được tình yêu nhưng lại bị sinh tử chia lìa.


Ngày 30 tháng 6, Thư Uyển và Giang Yến quyết định tham gia kế hoạch lặn ngắm san hô.


Người con gái ở khách sạn sắp xếp đồ cần mang đi, Giang Yến thì ngồi ở ban công hóng gió biển xem tạp chí.


Vốn dĩ hôm nay là một buổi chiều thư thái như mọi hôm, nhưng bỗng dưng điện thoại Giang Yến vang lên.


Điện thoại kêu không ngừng, làm lòng người xao động.


Giang Yến nhìn sang thì thấy là Chu Đường Như gọi tới, vì vậy anh thong thả cong lưng, bàn tay trắng lạnh cầm điện thoại lên ấn nghe rồi áp lên tai.


Thư Uyển cũng nghe thấy tiếng chuông, cô đang sắp xếp đồ đạc thì ngẩng đầu nhìn về phía ban công theo phản xạ, thấy Giang Yến dựa lưng ra sau nói với đầu dây bên kia: “Có chuyện gì vậy mẹ?”


Chẳng biết Chu Đường Như ở đầu dây bên kia nói gì mà chỉ trong một giây mặt mày anh đã trầm xuống.


Người con gái ngơ ngác.


Giang Yến nhíu mày giống như đang kìm nén gì đó, giọng trầm đi rất nhiều: “Chuyện xảy ra hồi nào vậy ạ?”


Sau đó Thư Uyển thấy anh đỡ trán nặng nề thở dài, vâng một tiếng.


Anh cúp cuộc gọi, nhưng hồi lâu vẫn không thấy nhúc nhích gì.


Thư Uyển thấy mặt mày anh trông không ổn lắm nên lòng dạ cũng bất an theo, cô nhỏ nhẹ hỏi anh: “Có chuyện gì vậy anh?”


Giang Yến không đáp, giống như không nghe thấy Thư Uyển hỏi.


Thư Uyển bỏ đồ trong tay xuống bước tới gần ban công, cô thấy bả vai anh run run.


“Có chuyện gì vậy anh?” Thư Uyển hỏi lại lần nữa.


Tiếng này đã giúp Giang Yến hoàn hồn lại.


Anh bần thần quay lại nhìn cô.


Khoảnh khắc ấy gió biển thổi tới khiến khoé mắt anh cay cay.


Anh gọi Uyển Uyển, cố gắng để mình bình tĩnh lại, cố gắng để bản thân tiếp thu sự thật này.


Hít sâu rồi hít sâu.


Giang Yến giơ tay ôm lấy eo cô, cuối cùng vẫn nghẹn ngào nói: “Lệnh Nghi mất rồi.”


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 81
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...