Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 84


Cuối tháng 9, viện bảo tàng nghệ thuật của Thư Uyển chính thức trang hoàng xong.


Vì được hoàn thành vào tháng 9 nên Thư Uyển đã đặt tên cho viện bảo tàng nghệ thuật của mình là “Sắc thu xao xuyến”. 


Vào ngày công bố viện bảo tàng bắt đầu hoạt động, Thư Uyển đã bảo Ninh Vũ chụp đại mấy bức tranh trong viện bảo tàng nghệ thuật đăng lên trang Weibo chính thức và đăng lên các nền tảng mạng xã hội khác của bọn họ.


Thư Uyển vào tài khoản của mình chia sẻ những ảnh đó về trang cá nhân, nói rằng hoan nghênh mọi người đến dự buổi khai trương chính thức của viện bảo tàng nghệ thuật, cô còn đính kèm một dòng giới thiệu ngắn gọn.


Vì buổi triển lãm đầu tiên này tổ chức vào mùa thu nên “Sắc thu xao xuyến” được trang trí theo phong cách cổ điển nhẹ nhàng. Viện bảo tàng nghệ thuật của Thư Uyển tổng cộng có bốn tầng, tầng một, tầng hai và tầng ba là nơi trưng bày những bức tranh theo những chủ đề khác nhau, còn tầng bốn là nhà hàng kiểu phương Tây, chuyên cung cấp bữa trưa và trà chiều.


Giờ mở cửa là từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, cũng gần tương tự với giờ mở cửa ở phòng trưng bày bên kia nên dù Hạ Mãn Nguyệt không đi du lịch thì vẫn thiếu nhân lực như thường, vậy nên Thư Uyển đã tuyển thêm hai sinh viên vừa tốt nghiệp học viện mỹ thuật để họ hỗ trợ cho “Sắc thu xao xuyến”.


Thư Uyển chọn ngày 1 tháng 10 để khai trương “Sắc thu xao xuyến”.


Ngày hôm ấy cũng trùng hợp là ngày sinh nhật của cô.


Thật ra từ trước đến giờ cô không quan tâm đến ngày sinh nhật của mình lắm, vì cô luôn nghĩ rằng ngày mà mình sinh ra ấy là ngày khởi đầu cho mọi đau khổ sau này của Hạ Thu Nhã.


Vậy nên cô không nói cho những người khác rằng ngày Quốc Khánh hôm ấy cũng chính là ngày sinh nhật của cô. Sau khi kết thúc lễ khai trương xong thì có một số khách đến chúc mừng đã ra về, Thư Uyển kêu Ninh Vũ dẫn theo hai trợ lý mới ra ngoài ăn liên hoan đi.


Còn về phần Thư Uyển, cô đợi họ đi xong thì quay lại dọn dẹp lầu một thêm lần nữa.


Sau khi dọn dẹp xong hết mọi thứ thì cô ngồi xuống bậc thềm làm bằng gạch pha lê ở tầng một, nhìn ánh đèn rực rỡ lung linh mà lòng chợt cảm khái không thôi.


Vì cô bỗng nhớ về khoảng thời gian vô cùng khó khăn khi đi du học ở Pháp kia.


Lúc ấy tài chính Thư Uyển sắp cạn kiệt, vừa bận học mà ngày nào cũng phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi.


Một ngày nọ, cô nghe những người bạn cùng lớp đang thảo luận về việc sau khi tốt nghiệp thì họ nên làm gì, nên thành loại người thế nào, lúc nghe những câu ấy cô hoảng hốt mất mấy giây.


Mãi đến khi có người thình lình quay sang hỏi cô bằng tiếng Pháp rằng ” Uyển, tốt nghiệp xong cậu tính làm gì á?”.


Thì bấy giờ Thư Uyển mới ngồi trong phòng học suy nghĩ một hồi lâu, lúc nào cô cũng giữ suy nghĩ rằng tầm nhìn về tương lai của mình phải rộng lớn một chút thì mới bắt được thứ mình muốn, song nghĩ tới nghĩ lui thì trong đầu cũng chỉ có một đáp án duy nhất.


Cuối cùng cô cụp mắt cười nhạt, trả lời bạn cùng lớp: “Mình muốn mở một phòng trưng bày, hoặc mở một viện bảo tàng nghệ thuật. Mỗi một cái cây, mỗi một cọng cỏ bên trong đó đều phải là của mình.”


Khi đó cô cân nhắc mãi mới nói ra nguyện vọng của mình, vậy mà trong chớp mắt nguyện vọng ấy đã thực sự trở thành hiện thực.


Hơn nữa giữa phòng trưng và viện bảo tàng nghệ thật cô không chọn một trong hai cái đó mà có được cả hai thứ đó.


Người con gái nghĩ như thế thì mặt mày dịu đi rất nhiều.


Ví tập trung suy nghĩ quá nên cô không chú ý tới có một chiếc Bentley màu đen đang đậu cạnh cây hoa quế ở ngoài “sắc thu xao xuyến”.


Mãi đến khi cánh cửa bị người ta đẩy ra, chuông gió vang lên tiếng leng keng thì lúc này Thư Uyển mới hoàn hồn lại đứng lên, bước về phía cửa lễ phép chào đón: “Xin chào, hôm nay chúng tôi đã đóng cửa rồi ạ, nếu bạn muốn tham gia buổi triển lãm thì có thể quét mã QR ở cửa, theo dõi tài khoản chính thức của chúng tôi và đợi chúng tôi thông báo ngày diễn ra buổi triển lãm tiếp theo ạ.”


Thư Uyển vừa nói xong thì người đàn ông đứng cạnh cửa cong môi cười khẽ: “Đến cả anh cũng phải hẹn trước sao Uyển Uyển?”


Lúc này Thư Uyển đang băng qua hành lang dài đi tới cửa ra vào, nghe thấy câu này thì bước chân cô phúc chốt đứng khựng lại.


Cô ngạc nhiên ngước mắt nhìn thẳng ra ngoài, thấy Giang Yến dù đang long đong mệt mỏi nhưng vẫn tươi cười, lúc này anh đang dịu dàng bịn rịn nhìn cô chăm chú.


Mấy tuần gần đây Giang Yến phải đi công tác ở nơi khác, sáng nay anh còn gửi tin nhắn nói cô rằng sợ là 11 giờ hoặc 12 giờ tối nay anh mới về đây được.


Nhưng giờ mới ba giờ rưỡi chiều mà anh đã bất ngờ xuất hiện ở cửa “sắc thu xao xuyến” rồi.


Thư Uyển ngơ ngác.


Giang Yến thấy cô đứng đơ ra đó một lúc lâu thì cười khẽ, trêu ghẹo: “Uyển Uyển đang cosplay hòn vọng phu đấy ư?”


Thư Uyển vẫn chưa hoàn hồn lại kịp, mãi đến khi thấy Giang Yến dang rộng vòng tay nhướng mày nhìn cô: “Đã mấy này không gặp rồi, em không định ôm anh một cái à?”


Lúc này người con gái mới cong môi cười tủm tỉm, cũng không chần chừ nữa mà chạy chậm đến sà vào vòng tay của anh.


Thư Uyển vòng cánh tay mảnh mai của mình qua ôm lấy eo anh, tựa đầu vào ngực anh nhẹ nhàng ngửi mùi hương trên người anh.


Lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, cảm giác lạc lõng và cô đơn trong cô phúc chốc bay biến đi hết.


Người anh có ma lực như thế đấy, chỉ cần ôm một cái cũng đủ để Thư Uyển yên tâm rồi, đủ để khiến cô mê mệt không thôi.



Người con gái im lặng ôm anh một lát, sau đó cô bình tĩnh lại nhỏ nhẹ hỏi: “Không phải anh bảo là có lẽ không về được à?”


Giang Yến cụp mắt nhìn cô, bàn tay to v**t v* mái tóc mềm mại của cô, quấn những lọn tóc ấy lên tay mình, từ tốn trả lời: “Anh nói có lẽ thôi mà, đâu nói chắc chắn không về đâu.”


Thư Uyển bĩu môi, hơi ngại ngùng: “Đồ nói xạo.”


“Oan quá đi.” Giang Yến cao giọng, hơi tủi thân vội vàng giải thích với cô: “Buổi sáng anh không về kịp thật mà, sau đó anh gặp người quen rồi mượn cậu ấy máy bay tư nhân ấy chứ.”


Máy bay tư nhân ư? Thư Uyển giật mình ngẩng đầu khỏi lồng ngực của anh: “Thế anh nợ ân huệ của người ta luôn rồi còn đâu?”


“Nợ thì nợ thôi.” Giang Yến cười nhạt, ánh mắt đong đầy dịu dàng, “Không gì quan trọng hơn ngày sinh nhật của em cả.”


Thư Uyển: “Em không quan tâm đến ngày sinh nhật lắm, ngày nào cũng như ngày nào mà.”


Giang Yến nựng má cô: “Đó là ngày em đến thế giới này mà, sao mà không quan tâm được.”


Anh nói xong thì nhìn xung quanh, hỏi: “Xong hết việc chưa em?”


Thư Uyển à một tiếng: “Xong hết rồi ạ.”


Giang Yến: “Vậy bây giờ em đi cùng anh đến chỗ này nhé?”


Đi chỗ này?


Người con gái vươn tay sờ chiếc cằm mịn màng gầy gầy của anh, hỏi: “Đi ngắm biển hả?”


Giang Yến cụp mắt, hơi nhếch môi: “Anh giống kiểu người hay sử dụng một chuyện lãng mạn đến hai lần à? Với cả hôm nay là ngày sinh nhật và là ngày khai trương “sắc thu xao xuyến” của em cơ mà, nếu chỉ đưa em đi ngắm biển thôi thì người bạn trai là anh đây cũng qua loa quá.”


Thư Uyển chớp chớp mắt, suy đoán tiếp: “Vậy chúng ta sẽ đi ăn ở một nhà hàng mới nào đó hả?”


Chừng nào đoán trúng thì cô mới chịu bỏ qua vấn đề này.


Giang Yến bó tay với cô, nhưng hôm nay anh thật sự không muốn bật mí cho cô hay nên chỉ lí nhí nói là: “Sao Uyển Uyển tò mò quá vậy hả? Giờ em đi với anh là sẽ biết ngay đó là niềm vui bất ngờ gì mà?”


Thư Uyển vẫn không tha: “Nhưng lỡ là hoảng sợ thì sao?”


Giang Yến tức thì nín thinh: “….”


Lỡ hoảng sợ thì sao ta?


Trước giờ anh chưa từng nghĩ đến trường hợp này.


Vốn dĩ Giang Yến tin tưởng 100% vào món quà mà anh sẽ tặng cho cô vào dịp này, nhưng nghe cô nói vậy thì sự tự tin của anh sụt xuống hết một nửa.


Vẻ mặt Giang Yến thay đổi xoành xoạch, anh hít sâu một hơi, tự dưng thấy lo lo: “Vậy nếu lát nữa em hoảng sợ thì em đừng giận anh nhé.”


Thấy anh nhíu mày lo lắng như thế thì Thư Uyển không kìm được phì cười: “Sao em giận được chứ?”


Giang Yến nghiêm túc nói: “Anh sợ em giận. Dù sao hôm nay là ngày sinh nhật em mà, anh không muốn em phải bực bội.”


Người con gái suy nghĩ một lát, sau đó cô rời khỏi vòng tay anh chuyển sang nắm lấy tay anh, dẫn anh ra ngoài cửa “sắc thu xao xuyến”.


Cô vừa đi vừa nói: “Anh đừng lo, em sẽ không giận đâu.”


Nghe cô khẳng định như vậy thì lúc này Giang Yến mới thở phào nhẹ nhõm.


Hai người bước ra khỏi viện bảo tàng nghệ thuật, chuông gió treo ở cửa lần nữa kêu leng keng.


Thư Uyển nhập mã khoá cửa lại, rồi gửi tin nhắn vào nhóm nhờ trợ lý mới tới rằng lát nữa ăn liên hoan xong thì quay lại kiểm tra nguồn điện lần nữa nhé.


Sau khi kiểm tra lại hết tất cả công việc xong thì lúc này Thư Uyển mới theo Giang Yến lên xe.


Anh bảo rằng nơi anh dẫn em đến hơi xa, nếu mệt thì em chợp mắt một lát đi.


Lúc đầu Thư Uyển không thấy mệt lắm, nhưng không biết sao hôm nay Giang Yến mở bài nhạc nghe êm ái và dịu dàng quá.


Sau khi xe chạy được khoảng hai tiếng thì Thư Uyển đã dựa vào ghế mơ màng ngủ thiếp đi.


Anh dịu dàng nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang say giấc yên bình ấy của cô, sau đó bình tĩnh tắt nhạc trong xe, tiếp đến hạ ghế của cô xuống đến mức thoải mái nhất.


Người con gái chẳng rõ mình đã ngủ được bao lâu rồi, lúc cô mơ mơ màng màng tỉnh lại thì bỗng dưng thấy mắt mình bị thứ gì đó bịt kín.



Cô xoay xoay cái tay tê tê của mình, sau đó giơ tay muốn lấy thứ cản tầm nhìn của mình xuống nhưng Giang Yến ở bên cạnh bỗng lên tiếng ngăn lại: “Uyển Uyển đừng cử động.”


Thư Uyển thắc mắc: “Dạ?”


Giang Yến đánh tay lái: “Sắp đến nơi rồi, em đợi một lát.”


Thư Uyển đã hiểu đại khái ý anh nói rồi, chỉ là cô vẫn thấy hơi mắc cười: “Anh che cái gì lên mắt em đấy?”


Giang Yến: “Bịt mắt.”


Thư Uyển nghệch ra: “Bịt mắt á?”


Giang Yến: “Anh định bảo em nhắm mắt lại nhưng sợ em nhìn lén, vậy nên lúc em ngủ anh lấy đồ bịt mắt em lại luôn.”


Thư Uyển cười tủm tỉm: “Niềm vui bất ngờ gì thế anh, sao bí ẩn quá vậy?”


Giang Yến vẫn không chịu bật mí cho cô hay: “Còn hơn mười phút nữa là đến nơi rồi, lát nữa em sẽ biết thôi.”


Người con gái nghĩ rằng đến nơi rồi là có thể gỡ bịt mắt ra.


Ai ngờ lúc dừng xe, Giang Yến giúp cô tháo dây an toàn xong lại nói là: “Giờ vẫn chưa được gỡ bịt mắt ra đâu Uyển Uyển à.”


Thư Uyển ngạc nhiên: “Vậy sao em thấy đường đi được?”


Giang Yến dịu dàng thủ thỉ: “Có anh ở đây mà, anh không để em ngã đâu.”


Sau đó Thư Uyển được anh ôm xuống xe.


Người con gái không nhìn thấy gì cả, chỉ cảm nhận được có làn gió thổi phất phơ qua mái tóc của mình, làn gió thổi đến mang theo hương hoa không biết tên. Thư Uyển vòng cánh tay mảnh mai ôm lấy cổ của anh, im lặng đợi anh bế mình đến nơi muốn đến.


Cô đã mất cảm giác về thời gian, phương hướng rồi.


Chỉ cảm nhận được anh đã ôm mình đi lâu ơi là lâu, đường đi cũng không bằng phẳng mà còn hơi gập ghềnh.


Lát sau hình như anh bước lên cầu thang.


Nhưng vừa bước lên bậc thang thì anh đã dừng lại.


Thư Uyển quay sang nhỏ nhẹ hỏi: “Đến rồi hả anh?”


Giang Yến ừ một tiếng nói đến rồi, anh vừa nói vừa buông lỏng bàn tay đang ôm lấy eo cô, hơi cúi xuống để chân cô chạm xuống mặt đất.


Vì Thư Uyển đang mang giày cao gót nên anh sợ cô đứng không vững nên đợi cô giữ thăng bằng xong thì lúc này anh mới gỡ tấm bịt mắt đang bịt mắt cô ra.


Bất ngờ đối diện với ánh sáng nên Thư Uyển tạm thời chưa làm quen được, cô hơi nhíu mày, nheo mắt lại.


Nhưng chỉ sau vài giây thì khung cảnh trước mắt cô đã rõ hơn rồi.


Tầm nhìn càng rõ càng khiến cô ngạc nhiên quá đỗi.


Bởi lẽ lúc này cô đang đứng ở trấn Nam Kê, đứng trên cây cầu vòm mặt trăng dưới dòng sông xanh ngát.


Nhưng khung cảnh hiện giờ với khung cảnh cô nhìn thấy lúc mới về nước không giống nhau lắm, tất thảy cửa hàng bị thương mại hoá đã không còn xuất hiện ở đây nữa, mọi thứ đã trở về dáng vẻ mà cô thân quen khi còn thơ ngây.


Dòng nước chảy róc rách, thuyền chèo đang lắc lư.


Trong những con hẻm dọc con đường lát đá xanh có mấy đứa trẻ đang nô đùa, chúng nó cầm những cây kẹo nhỏ chạy nô nức.


Chẳng biết từ lúc nào mà người ta đã trồng mấy cây loan cạnh bức tường gạch trắng ấy.


Lúc này đây gió thu thổi qua cành cây xum xuê, những quả loan hồng nhạt to to theo đó đong đưa theo làn gió mát.



Ngoại trừ mấy cây loan này ra thì những thứ khác đều cổ xưa tao nhã, trông rất giống vùng sông nước Giang Nam.


Người con gái nhìn quanh, tất thảy những cảnh vật xung quanh đây dần trừng khớp với trấn Nam Khê trong ký ức của cô.


Thư Uyển hoàn hồn lại, dần dần đoán được trấn Nam Khê đã thay đổi từ mô hình thương mại hoá về lại hình dáng trước đây như thế nào rồi.


Cô nhìn Giang Yến, ánh mắt long lanh sáng trong, không dám tin nên xác nhận lại với anh: “Anh mua lại trấn Nam Khê ạ?”


Giang Yến từ tốn ừ một tiếng: “Bắt đầu từ năm ngoái là anh đã chuẩn bị cho dự án tại trấn Nam Khê này rồi, giờ cuối cùng cũng dẫn em tới xem được.”



Giang Yến cười khẽ: “Từ giờ trở đi mỗi một cái cây, mỗi một cọng cỏ ở đây đều thuộc về em. Dù em ở đâu đi chăng nữa thì nơi đây sẽ bảo vệ em khỏi những sóng gió ở bên ngoài kia.”


Thư Uyển lí nhí: “Sao anh..”


Tất nhiên Giang Yến biết cô đang hỏi chuyện gì, ý cười trong mắt anh càng lúc càng đượm hơn.


Anh nhìn cô, khẽ thủ thỉ: “Vì đây là nơi mà anh gặp em lần đầu tiên.”


Lần đầu tiên anh gặp cô ở đây ư?


Trong ký ức của Thư Uyển thì cái năm mà cô và anh gặp mặt nhau là ở tiệm ăn sáng mà, khi ấy anh đã theo Chu Đường Nhu tới đó mua đồ.


Chẳng lẽ họ đã từng gặp nhau vào thời điểm cô không biết ư?


Thư Uyển ngạc nhiên.


Giang Yến cười dịu dàng, từ tốn kể lại cho cô nghe lần gặp mặt đầu tiên giữa mình và cô: “Thật ra trước khi anh gặp em ở tiệm ăn sáng thì anh đã thấy em trên cây cầu vòm này rồi.”


Năm đó Giang Yến đi cùng Chu Đường Như đến trấn Nam Khê dưỡng bệnh.


Hôm ấy vừa mới đến thì anh ra ngoài đi đến một tiệm bánh ngọt nổi tiếng gần đó để mua bánh cho Chu Đường Như, lúc đi ngang qua thì anh thấy Thư Uyển mười bảy tuổi đang đứng trên cây cầu vòm ấy.


Khi đó hoàng hôn đang lặn xuống, dòng suối dưới chân cầu chảy róc rách phản chiếu ánh sáng lấp lánh.


Người con gái thướt tha đứng dưới tán cây, làn gió mát thổi khẽ qua làn váy của cô khiến làn váy không một nếp nhăn ấy đong đưa nhẹ nhàng.


Song lúc đó chàng trai ở phía đối diện cứ làm phiền cô khiến đôi mắt cô bị sự lạnh lùng giăng đầy, cô dứt khoát giơ tay tát đối phương một cái, sau khi đánh xong cô còn buông lời hung dữ: “Nếu anh đã dám dùng mấy chiêu trò hạ đẳng đó để bôi nhọ tôi thì sau khi hoàn thành xong đừng quay ra nói rằng đấy là vì thích tôi, vì muốn thu hút sự chú ý của tôi nên mới làm như vậy nữa. Tôi không rảnh chơi mấy cái trò trẻ con đấy với anh, đừng để tôi nghe thấy có người nói tôi từng ngủ với anh thêm một lần nào nữa, nếu không tôi sẽ có một nghìn cách khiến anh chết không được tử tế đấy.”


Khi đó vừa gặp cô thì đã nghe cô nói như vậy.


Giang Yến cảm thấy cô gái này thú vị thật ấy chứ.


Rõ ràng mang khí chất nhã nhặn tao nhã, nhưng tính cách lại mạnh mẽ như đoá hồng có gai.


………


Sau khi nghe Giang Yến kể lại lần gặp mặt mà cô không có ấn tượng ấy thì cô chỉ cảm thấy khó tin không thôi: “Vậy … Anh đã thích em kể từ lúc ấy ạ?”


“Đúng đó.” Giang Yến nhẹ nhàng xác nhận, lúc nhớ tới chuyện này anh vẫn thấy lạ lùng như cũ: “Mà kể ra cũng lạ thật đó, lúc thấy em giơ tay đánh người khác vậy mà anh còn cảm thấy em thật đặc biệt và chói mắt quá trời.”


Anh nhướng mày, dịu dàng nói tiếp: “Khi đó anh cảm thấy chắc là chúng ta cũng chỉ gặp nhau một lần đó thôi, nhưng không ngờ là mẹ của hai chúng ta vậy mà là bạn học của nhau.”


“Tất nhiên, trấn Nam Khê này cũng là sính lễ anh tặng em.”


Sính lễ.


Sính lễ?


Sính lễ…


Vừa nghe thấy hai chữ này, đầu óc Thư Uyển tức thì ong ong.


Sau đó cô thấy Giang Yến lấy một hộp màu trắng trong túi quần ra, quỳ một chân xuống.


“Uyển Uyển.” Anh mỉm cười gọi tên cô, dịu dàng như gió xuân mở chiếc hộp ấy ra, giơ lên, “Xem xét một chút nhé em.”


“Xem xét xem liệu có muốn ngày sinh nhật của em thành kỷ niệm ngày cưới của hai chúng ta không?”


Thư Uyển nhìn người đàn ông đang cầm hộp nhẫn, vào khoảnh khắc anh nói ra những lời ấy thì đôi mắt của cô dần ươn ướt.


Thật ra từ trước đến giờ cô chưa từng nghĩ đến chuyện mình sẽ kết hôn hay lập gia đình với một ai đó.


Cứ cảm thấy rằng trong tình yêu mà trói buộc lẫn nhau bằng tờ giấy chứng nhận kết hôn thì mối quan hệ sẽ dần tuột dốc không phanh. Cứ cảm thấy rằng mình không đủ khả năng để tạo nên một cuộc hôn nhân tốt đẹp.


Đôi mắt người con gái long lanh ánh nước, cô nhìn bóng dáng cao lớn ấy của Giang Yến.


Thấy anh tặng trấn Nam Khê cho cô làm sính lễ, trịnh trọng hỏi cô rằng lấy anh được không?


Bỗng dưng cô cảm thấy rằng, nếu Giang Yến trở thành người nắm tay cô cùng cô hướng đến tương lai thì chắc chắn là tình yêu của họ sẽ không bao giờ lụi tàn, kể cả khi bước chân vào cuộc hôn nhân đi chăng nữa.


Nó sẽ mãi nồng cháy, mãi rực rỡ như thuở nào.



Bởi lẽ người trao tình yêu cho cô là Giang Yến.


Là Giang Yến dịu dàng nhất trần đời này, là người mà kể cả khi cô đi rồi vẫn chờ đợi cô trong suốt mấy mùa gió tuyết.


Thư Uyển nhìn chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh hoàng hôn ấy, trái tim tràn ngập hành phục, đôi mắt cũng đỏ hoe.


Giang Yến quỳ một chân xuống đất hơi ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt đó vẫn nhìn cô chăm chú không rời.


Thấy Thư Uyển hồi lâu vẫn chưa cho mình câu trả lời mà chỉ im lặng đứng đó, trái tim anh theo đó lo lắng không thôi.


Cô không muốn kết hôn ư? Chẳng lẽ cô gái của anh là người theo chủ nghĩa không kết hôn à? Nhưng trước giờ anh chưa từng nghe cô nói qua bao giờ mà.


Trong phút chốc cõi lòng Giang Yến thấp thỏm không thôi, ngay cả bàn tay đang cầm hộp nhẫn cũng hơi run rẩy.


Thời gian im lặng trôi qua từng giây từng phút, nhưng mỗi một phút đều khiến người ta thấy đau đớn quá thể.


Mãi đến khi..


Ánh hoàng hôn chiếu xuống vàng rực một vùng trời, gió thu phớt phơi thổi qua, hai ba trái loan hồng rơi xuống đất.


Anh thấy mái tóc đen của cô bay bay, đôi môi đỏ ấy cong lên mỉm cười.


“Anh gian trá thật đó Giang Yến.” Thư Uyển thủ thỉ, tầm nhìn mờ mờ, ngay cả giọng nói cũng nghẹn ngào, “Kỷ niệm ngày cưới và ngày sinh nhật của em trùng một ngày như thế, vậy chẳng lẽ mai này anh chỉ định tặng cho em một món quà thôi ư?”


Vốn dĩ Giang Yến đang lo rằng không biết màn cầu hôn này có làm cô bất ngờ và hạnh phúc hay không, nhưng khi nghe cô nói vậy thì mọi lo lắng của anh đều biến mất tăm đi hết, chuyển thành vui không sao kể xiết.


“Uyển Uyển em biết mà, anh có nhiều tiền lắm, sao mà chỉ tặng em mỗi một món quà thôi được?” Giang Yến dịu dàng đáp, giọng nói trầm ấm, gương mặt được ánh hoàng hôn nhuộm màu, “Do anh nghĩ rằng muốn thực hiện màn cầu hôn này vào một ngày đặc biệt nhất mà thôi.”


“Ra là vậy.” Người con gái cụp mắt ngẫm nghĩ, sau đó mỉm cười nhìn anh, đưa tay về phía anh, “Vậy em đồng ý.”


Giang Yến: “Em đã nghĩ kĩ chưa? Đồng ý rồi thì suốt quãng đời còn lại em không đổi ý được đâu đó.”


Thư Uyển vâng một tiếng chắc nịch, sau đó không kìm được bật khóc.


Giang Yến cũng xúc động không khác gì cô, lúc nghe thấy cô khẳng định đồng ý lấy anh thì tay anh thoáng run run, sau đó cầm chiếc nhẫn được thiết kế cho riêng mình cô chầm chậm đeo vào ngón tay mảnh mai của cô.


Anh không đứng lên, mà cụp mắt đặt một nụ hôn dịu dàng đầy yêu thương lên mu bàn tay của cô: “Cảm ơn Uyển Uyển vì đã giúp anh đạt được điều ước.”


Thư Uyển kìm nén một hồi, nhưng ngay khi nghe anh nói vậy thì những giọt nước mắt đang chực trào nơi khoé mắt cuối cùng vẫn rơi xuống: “Em cũng muốn cảm ơn anh.”


“Cảm ơn anh vì đã thấy mặt nhạy cảm, bất an, thấy tính tình khó tính kỳ cục của em nhưng vẫn sẵn lòng đứng đó đợi chờ em, cảm ơn anh vì đã luôn thích em.”


Người con gái mỉm cười, đôi mắt đỏ hoe đầy nước mắt.


Cô nhìn nốt ruồi nơi đuôi mắt của Giang Yến, chợt nghĩ rằng có lẽ sẽ không bao giờ có thêm một tháng mười nào rực rỡ và nồng cháy nào như tháng mười năm nay.


*


Mở đầu câu chuyện là cảnh cô lang thang một mình, luôn vững tin rằng thà tận hưởng những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi còn hơn là dành trọn đời để yêu một người.


Kết thúc câu chuyện là cảnh cô tận mắt nhìn thấy làn gió xuân thổi qua tuổi trẻ rực rỡ rộn ràng, từng làn gió lặng im thổi qua vùng quê hoang vu không có nổi một ngọn cỏ, khiến trời xanh nước chảy róc rách, làm cành liễu đâm chồi nảy lộc.


Trước mặt cô là người đàn ông muốn già đi cùng cô, muốn nắm tay cô cùng nhau tiến tới tương lai phía trước, bàn tay hơi lạnh của anh vươn đến dịu dàng lau giọt nước mắt trên khoé mắt cô, nhẹ nhàng ôm lấy gò má cô.


“Uyển Uyển đừng khóc, kể từ bây giờ anh sẽ cho em một mái ấm.”


Kể từ bây giờ anh sẽ cho em một mái ấm.


Thư Uyển liên tục lẩm bẩm lại lời của Giang Yến.


Mặt trời dần dần lặn xuống, mỗi một tia sáng trong khoảnh khắc này đều khiến người ta rung động không thôi. Làn gió im hơi lặng tiếng thổi qua từng con hẻm nhỏ, cuối cùng bay đến cây cầu quấn quýt lấy người họ.


Thư Uyển muốn những tình yêu ẩn giấu trong bóng tối và chìm nổi ngoài chỗ sáng sẽ mặc sức lan tỏa đến mọi ngóc ngách trên thế giới vào khoảnh khắc họ tiến vào trong mắt nhau này.


Tình cảm ấy sẽ không bị thuỷ triều của đêm tối hủy diệt, sẽ không bị thời gian bào mòn, và cũng sẽ không bị mưa bụi phân huỷ.


Chúng sẽ bén rễ nảy mầm, sẽ nở thành đóa hoa rực rỡ, và sẽ mãi mãi cháy bỏng, mãi mãi tươi tốt.


Chẳng sợ mưa gió, chẳng sợ cô đơn, cũng chẳng sợ trời đất bao la này.



HOÀN CHÍNH TRUYỆN


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 84
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...