Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 76


Hôm nay Giang Yến không đến công ty, Thư Uyển cũng không đến phòng trưng bày.


Hai người cùng ngầm hiểu gác lại công việc sang một bên, chỉ muốn tận hưởng cuộc sống hai người bình dị không bị ai quấy rầy.


Sau khi thức dậy hai người họ cùng nhau đến siêu thị gần Xuyên Lan nhất để mua rượu vang đỏ và bít tết.


Lúc về tới nhà, Thư Uyển lần nữa được ăn lại món mà lâu lắm rồi mới được ăn lại do Giang Yến tự tay nấu.


Cô cũng chẳng biết rốt cuộc Giang Yến có ma lực gì mà chỉ cần ở bên anh là cô ăn uống ngon hơn rất rất nhiều.


Có lần vô tình nói chuyện này cho anh nghe thì lúc ấy cô thấy anh nhướng mày nhìn cô cười cười, anh nói là chỉ cần cô không thấy ngán thì mai này bữa nào anh cũng sẽ nấu cho cô ăn hết.


Thư Uyển nghe anh nói thế thì thoáng ngẩn ngơ.


Người con gái cắn miếng bít tết ngọt nước, sau đó ngước lên nhìn vào ánh mắt dịu dàng nồng nàn của Giang Yến, đột nhiên nhớ tới rất lâu trước đây hai người họ cũng ngồi đối diện nhau như thế này, cùng nhau trò chuyện cùng nhau ăn ngày ba bữa không sót một bữa nào.


Chẳng qua khi ấy Thư Uyển chưa từng nghĩ mình và anh sẽ có tương lai gì, dạo ấy cô chỉ nghĩ chỉ cần tận hưởng thú vui nhất thời trong cuộc đời này là được, cảm thấy hưởng thụ hạnh phúc trước mắt sẽ tốt hơn là trông đợi vào tương lai.


Sau này khi cô đến Pháp rồi, lúc ở một mình trong căn chung cư, ngồi lẻ loi trước một bàn toàn những món ăn vô vị nhạt nhẽo thì bấy giờ cô mới ngẩn ngơ nhớ đến bóng dáng bận rộn tất bật ở trong phòng bếp nấu ăn cho cô của Giang Yến.


Bất kể là tham gia hoạt động hay hội họp gì, hay chỉ cần ở những nơi ồn ào toàn tiếng người đi chăng nữa thì trong những giây phút đó cô sẽ ngơ ngác nhớ về anh.


Anh ở trong nước liệu có đang sống vui vẻ thoải mái không nhỉ? Liệu có giai nhân cận kề bầu bạn hay không?


Có đôi khi Thư Uyển vô thức bấm vào vòng bạn bè của anh để xem thử.


Song sau khi chia tay, tới tận bây giờ cô vẫn chẳng thấy anh đăng bất cứ hoạt động nào lên mạng cả.


Ảnh bìa và ảnh đại diện WeChat cũng không hề thay đổi.


Lúc ấy Thư Uyển chỉ đành nhủ thầm với mình rằng, cô nhớ nhung anh như thế cũng chỉ là vì lúc mình và anh ở bên nhau mình đã quá đắm chìm trong sự dịu dàng và cảm giác nhẹ nhàng dễ chịu do anh đem lại mà thôi.


Nếu bây giờ đổi sang người khác, mà người ấy cũng đem lại cảm giác giống như thế thì Thư Uyển cũng sẽ rung động như thường, cũng sẽ mê đắm không thôi. Song trước giờ cô chỉ thích cảm giác riêng biệt chứ không thích cụ thể một ai cả.


Thời gian dần trôi qua, người theo đuổi Thư Uyển nhiều không đếm xuể. 


Càng gặp gỡ nhiều người, càng tiếp xúc với nhiều mặt của thế giới thì cô lại càng nhớ nhung Giang Yến nhiều hơn.


Người con gái cũng dần dần nhận ra được rằng, điều mình thích thật sự không phải là sự dịu dàng chu đáo mà là con người thật của Giang Yến.


Nhiều năm trôi qua như vậy mà cô cũng chỉ từng rung động với mỗi mình anh.


Có lẽ là vì mình đã mất đi rồi, hoặc có lẽ là vì ba năm chia xa này đã khiến cho Thư Uyển dần trưởng thành hơn, cô nhận ra rằng trong chuyện tình yêu không có tách bạch trắng đen, không có đúng sai rõ ràng. Mỗi người có những cách yêu khác nhau, có người ngóng trông một đời nhưng chưa bao giờ chủ động tiến lên một bước, nhưng cũng có kẻ ngay từ khi bắt đầu đã như thiêu thân lao đầu vào ngọn lửa.


Thứ mà cô vẫn kiên trì từ trước tới giờ, cái mà cô coi là yêu một cách lý trí, biết buông bỏ đúng lúc kia thật ra ấy cũng chỉ là do cô nhạy cảm đa nghi, do cô ích kỷ và do cô sợ bị tổn thương mà thôi, cô chưa bao giờ muốn trả giá, cũng quên đi việc mở lòng để cảm nhận tình cảm mà Giang Yến đã dành cho minh.


Vậy nên lần này sau khi quay lại với Giang Yến, lúc nào Thư Uyển cũng giữ vững suy nghĩ rằng mình nhất định phải cho phép bản thân kỳ vọng vào tình yêu, cho mình được phép mỏng manh yếu đuối trong tình yêu, cho phép tất thảy những cảm xúc không tên giữa hai người họ được nảy mầm.



Thư Uyển nghĩ như thế, cô ngước lên nhìn anh, không giống như mọi lần là cười nhạt cho qua khi nghe những lời âu yếm dịu dàng của anh.


Mà lần này cô mỉm cười rạng rỡ, ngoài mặt thì kiêu căng nhưng thật ra trong lòng ngại ơi là ngại, thỏ thẻ thốt ra một câu rất ư là ngọt ngào: “Không có chuyện em thấy ngán đâu.”


Sau khi ăn cơm xong, Giang Yến chủ động nhận nhiệm vụ rửa chén.


Người con gái nói muốn xem phim nên nằm bẹp trên sô pha, vừa lướt điện thoại vừa đợi Giang Yến dọn dẹp phòng bếp.


Một lát sau cuối cùng Giang Yến cũng đã dọn dẹp xong hết.


Anh đi tới sô pha ngồi xuống, giơ tay kéo chiếc gội cô dùng để đệm eo sang một bên, tay kia thì kéo lấy cánh tay cô ôm cô vào trong lòng mình.


Thư Uyển hào hứng nói muốn xem phim kinh dị, tất nhiên là Giang Yến sẽ chiều theo ý cô rồi.


Nhưng tới lúc tìm phim thì cô chợt phát hiện kho phim điện ảnh trên TV kia có rất nhiều phim kinh dị mà trước đây cô chưa từng xem qua.


Có bộ phim mới chiếu gần đây, cũng có những phim đã ra mấy năm trước rồi, phim nào của nước nào do ai đóng đều có hết.


Thư Uyển kiên nhẫn lướt xuống, phát hiện thanh tiến trình của rất nhiều phim đều hiển thị 100%.


Người con gái hơi tò mò quay sang nhìn anh: “Anh xem hết mấy phim này rồi à?”


“Ừm.” Giang Yến tựa cằm lên vai cô, đuôi mắt cong cong, khóe miệng nhếch lên mỉm cười: “Lúc nhớ em thì mở lên xem một tí.”


Lúc nhớ cô thì mở phim kinh dị xem ư?


Thư Uyển bị anh chọc cho phì cười.


Cô xem thường: “Làm gì có ai nhớ người ta mà mở phim kinh dị lên xem đâu chứ?”


Giang Yến cọ cọ vào tóc của cô, giọng điệu rất nghiêm túc: “Có thể em sẽ cảm thấy như vậy hơi kỳ cục, nhưng thật sự mỗi khi anh không ngủ được là anh đều nhớ tới những lúc em mất ngủ là em rất thích mở phim kinh dị xem.”


“Lúc ấy anh cứ nghĩ rằng chỉ cần làm vài chuyện trước đây em từng làm, có một vài thói quen sinh hoạt trước đây của em thì hình bóng của em sẽ mãi mãi ở lại trong thế giới của anh.”


Khi nói những lời này, tốc độ nói chuyện của Giang Yến chậm đi rất nhiều.


Nghe câu này thì có vẻ bình thường, nhưng lại giống như làn gió xuân chợt thổi tới làm xáo xào cõi lòng của Thư Uyển, khiến trái tim cô ấm áp khôn nguôi.


Cách đây rất lâu Thư Uyển có đọc được một câu trên mạng rằng – “Phần trong em được anh thay đổi kia sẽ thay anh mãi mãi đứng bên cạnh em.”


Hồi mới đọc câu này cô không thấy ấn tượng lắm.


Nhưng những lời Giang Yến nói hôm nay đã nhắc nhở cô rằng, thật ra cô cũng từng làm những chuyện giống anh đấy thôi.


Ví dụ lúc ở Pháp cô chuyển nhà những ba lần liền.


Mỗi lần chuyển sang chỗ mới cô luôn tự mình xuống bếp nấu cơm, bất kể khó ăn như thế nào thì cô vẫn cố gắng ăn hết.


Ấy là vì cô vẫn nhớ mãi câu nói mà trước đây Giang Yến từng nói với cô: “Bữa cơm đầu tiên ở nhà mới phải tự mình nấu rồi ăn trong nhà thì mới may mắn.”



Giang Yến dựa lưng vào sô pha, cố ý thở dài: “Thôi xong rồi, vừa bắt đầu đã phải chịu tội rồi.”


Thư Uyển cười tủm tỉm bảo anh yên tâm đi, em sẽ tìm mấy phim cực kỳ đáng sợ để anh được trải nghiệm cảm giác k*ch th*ch khi xem phim kinh dị.


Người con gái vừa nói vừa cười, quay lại tiếp tục tìm phim mình muốn xem.


Nhưng lướt một lát thì cô chợt phát hiện trong số các bộ phim biểu thị anh đã xem thì có rất nhiều bộ mà cô đã xem hồi sống một mình ở Pháp.


Thư Uyển cảm thấy rất ngạc nhiên, cô cầm điều khiển từ xa bấm bấm, quay lại nhìn Giang Yến: “Giang Yến, trùng hợp thật đó nha.”


“Hồi ở Pháp em cũng đã xem mấy bộ phim này rồi.”


“Trên đời không có nhiều chuyện trùng hợp như vậy đâu, Uyển Uyển à.” Giang Yến cười khẽ, nhắc nhở cô.


“Hả?” Thư Uyển không hiểu lắm.


“Bởi vì biết em sẽ xem nên anh mới xem.” Giang Yến giải thích.


“?” Thư Uyển giật mình, cực kỳ ngạc nhiên: “Sao anh biết em sẽ xem mấy bộ phim này?”


“Thấy trên Weibo của em.” Giang Yến nói, xong thấy cô ngỡ ngàng như vậy nên anh giải thích tiếp: “Lúc trước Weibo của em có ấn thích mấy bài post đề xuất phim kinh dị.”


“Vậy sao anh biết được Weibo của em?” Thư Uyển càng lúc càng khó hiểu.


“Anh đã biết từ lâu rồi.” Giang Yến cực kỳ đắc chí.


“Biết từ lâu ư?” Thư Uyển vẫn ngạc nhiên quá trời quá đất.


“Hồi em mới lên năm nhất, người bên Hội sinh viên có chụp cho em mấy tấm ảnh đó em còn nhớ không?”


Người con gái ngớ ra.


Chuyện mà anh nói này đã xảy ra rất lâu rất lâu rồi, song cô vẫn nhớ rõ là khi ấy mới nhập học chưa được bao lâu, vào một hôm nọ lúc học quân sự, khi ấy cô đang ngồi dưới tán cây thì bỗng có vài đàn anh đàn chị bước tới hỏi có thể chụp cô vài tấm ảnh hay không.


Cô từ chối, nhưng đối phương vẫn bám theo không chịu từ bỏ.


Cuối cùng cô không biết phải từ chối thế nào nên đành đồng ý.


Sau này mấy bức ảnh kia bị họ đăng lên trang web chính thức của trường học, họ còn đăng lên các tài khoản công khai của trường, còn dán quanh trường và đăng tải một loạt trên các nền tảng khác. Thông qua những bức ảnh mặc đồng phục quân sự ấy mà cô được mọi người bình chọn là hoa khôi giảng đường xinh đẹp nhất gì gì đó của đại học Nam Thành.


Thư Uyển không hề có hứng thú chút nào với chuyện này, thậm chí còn cảm thấy khá nhàm chán nên đến giờ vẫn chưa từng để ý đến.


Người con gái hoàn hồn lại, gật đầu: “Còn nhớ ạ.”


Giang Yến nói tiếp: “Mấy tấm ảnh do bên Hội sinh viên đăng lên Weibo chính thức của trường có tag tên em, anh tình cờ nhìn thấy nên đã ấn theo dõi em.”


“?” Thư Uyển tức thì mở to mắt, không ngờ anh đã biết Weibo của cô từ dạo ấy rồi, “Vậy hóa ra anh ngấp nghé em từ lâu rồi á?”


Giang Yến cụp mắt, mặt mày thắm đượm ý cười.



Thế là anh nhẹ nhàng gật đầu, hỏi lại một câu: “Giờ em mới biết à?”


Người con gái nhếch môi bỏ điều khiển TV xuống, sau đó ngồi dậy khỏi vòng tay của anh chuyển qua ngồi sang bên cạnh, chìa tay ra trước mặt anh: “Đưa điện thoại cho em một lát.”


Giang Yến cũng không hỏi cô muốn làm gì, trực tiếp đưa cho cô: “Không cài mật khẩu, em cứ mở lên là được.”


Thư Uyển nhận lấy, cô cũng không định làm gì cả, chỉ tìm biểu tượng Weibo trên màn hình rồi ấn vào xem.


Bỗng dưng cô tò mò tên Weibo của anh là gì nên mở trang Weibo cá nhân của Giang Yến ra xem.


Ảnh đại diện Weibo của Giang Yến là hình tòa lâu đài cổ ở Pháp nơi họ từng ở, còn tên Weibo của anh là một dòng phiên âm cực kỳ ngắn gọn: Wanan.


Nghĩa là ngủ ngon hả?


Ánh mắt Thư Uyển nhìn đăm đăm dòng tên Weibo của anh, thầm nhẩm trong lòng.


Sau đó cô nhìn sang dòng tiểu sử của Weibo anh, thấy anh ghi một câu rất hợp với tên Weibo của anh: “Nếu đã không thể gặp lại, vậy tôi gửi em câu chào buổi sáng, chúc buổi trưa tốt lành và chúc ngủ ngon.”


Xem ra khả năng cao là ý muốn chúc ngủ ngon, Thư Uyển nghĩ.


Giang Yến liếc thấy cô đang chăm chú nhìn tên Weibo của mình nên cười hỏi: “Nhìn tên Weibo của anh có thấy quen không?”


Thư Uyển nói thật lòng: “Không quen.”


Giang Yến cứng họng mất một giây: “Em quá đáng thật đó, Uyển Uyển.” Anh hơi tủi thân: “Anh rất hay like bài của em đó.”


Thư Uyển chớp chớp mắt: “Vậy sao?” Cô ngẫm nghĩ, rồi nói thêm một câu: “Tại có nhiều người like bài em lắm nên em không để ý.”


Giang Yến câm nín: “…”


Người con gái đang tự hỏi vì sao anh lại đặt tên Weibo như vậy, cô tò mò hỏi: “Giang Yến, sao anh đặt tên là chúc ngủ ngon vậy?”


“Đây không phải là chúc ngủ ngon.” Giang Yến lí nhí giải thích: “Đây là tên của em.”


Tên của cô?


Thư Uyển giật mình, cẩn thận phân tích từng chữ.


Wanan.


Wan, an.


Uyển, bình an. ( – Uyển – Wǎn, – bình an – ān)


Vậy ra ý nghĩa tên Weibo của anh là muốn chúc cô hết thảy đều thuận lợi, bình an.


Trong phút chốc Thư Uyển hiểu ra tất cả, song cũng hơi không tin được.


Đương nhiên cô biết Giang Yến dịu dàng săn sóc như thế nào, nhưng cô hoàn toàn không ngờ anh còn là người tinh tế lãng mạn và để ý tiểu tiết đến cỡ này.



Thư Uyển hoàn hồn lại, gật đầu tán thành: “Đúng là hơi quê mùa thật.” 


Người con gái dứt câu thì trả lại điện thoại cho anh, sau đó mở điện thoại của mình lên.


Cô mở trang Weibo lên nghịch một hồi, sau đó ngước mắt lên cong môi nhìn anh: “Em cũng theo dõi anh.”


Theo dõi anh?


Giang Yến cúi xuống nhìn điện thoại, cùng lúc này Weibo hiển thị một thông báo.


Anh ấn vào chấm đỏ hiển thị người theo dõi thì thấy Thư Uyển đã đổi tên Weibo của cô thành – Yanan.


Yến, bình an. ( – Yến – yàn, – bình an – ān.)


Thư Uyển nói: “Cả hai cùng đặt thế này thì chắc không còn quê nữa đâu ha.”


Giang Yến ngẩn ngơ, giây sau cười tủm tỉm: “Uyển Uyển, anh phát hiện em không còn giống hồi xưa nữa.”


Thư Uyển ngước nhìn anh: “Không giống chỗ nào?”


Anh nhìn vào mắt của cô gái trước mặt mình: “Em của hồi xưa sẽ không hồi âm lại anh.”


Khi ấy lúc nào anh cũng muốn nghe Thư Uyển nói một câu thích anh, nói nhớ anh.


Nhưng cô lại chẳng mảy may biểu hiện cái gì cả, còn hay trêu ghẹo anh gì mà Giang Yến, hóa ra anh thích kiểu con gái dính người hả?


Thư Uyển nhìn anh, tất nhiên biết không hồi âm mà anh nói nghĩa là gì.


Người con gái cười khẽ, thủ thỉ: “Vậy sau này em sẽ nói cho anh nghe hết nhé, Giang Yến.”


Trước đây không chịu nói ra là vì cô sợ trao đi tấm chân tình này, cho nên dù cho bản thân thích anh thì cô cũng giả vờ như không thèm để tâm đến.


Nhưng giờ đây cô không muốn làm kiểu người nghĩ một đằng nói một nẻo ấy nữa, cũng không muốn kiềm chế những cảm xúc thầm kín của mình nữa.


…..


Chiều tối, thành phố Bắc Thanh vào đầu tháng 12 dưới tình huống không nhận được bất kỳ dự báo thay đổi thời tiết nào đã nghênh đón trận tuyết đầu mùa đột ngột ập tới.


Thư Uyển đứng ở cửa sổ sát đất trong Xuyên Lan ngước nhìn những bông tuyết như những sợi lông ngỗng đang bay theo trận gió tây ngoài kia, chúng tựa như những vì sao vụn vỡ trên trời đang rơi đầy xuống trần gian, bỗng dưng cô nhớ đến ngày đầu tiên hai người họ chính thức hẹn hò với nhau, đêm hôm đó thành phố Bắc Thanh cũng đón một trận tuyết lớn như hôm nay vậy.


Tối ngày hôm đó hai người họ lái xe đi ngắm biển đêm, những cơn sóng dưới vòm trời tối đen kia vỗ ầm ầm vào những vách đá ngầm, trông như thể giây sau thế giới này sẽ lâm vào ngày tận thế vậy.


Khi ấy hai người họ không sợ sóng gió ngoài bờ biển kia mà ngồi trong chiếc xe chật chội ấm áp trao nhau chiếc hôn nồng nhiệt nóng rực, quấn lấy nhau như thể trên đời này chỉ tồn tại mỗi đối phương, thỏa thích thổ lộ với nhau những lời mật ngọt say lắm.


Và tối hôm nay, hiếm lắm mới có dịp Thư Uyển cập nhật lên vòng bạn bè.


Tấm ảnh cô đăng lên là hình cảnh vật bên ngoài ô cửa sổ sát đất, giữa màn tuyết trắng là các tòa nhà cao tầng san sát nhau ngộp trong ánh đèn neon.


Nhưng nếu nhìn kỹ thì trên ô cửa kính đang phản chiếu bóng hình của cô và Giang Yến.


Về phần tiêu đề đi kèm, Thư Uyển nghĩ hồi lâu rồi viết một câu: [Không trải qua tình yêu mới với người mới, mà bước sang một chương mới với người yêu cũ.]


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 76
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...