Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 77
Cảm giác bước sang một trang mới với người yêu cũ cũng ổn ấy chứ.
Sau một tuần trời ở nhà quấn quýt lấy nhau, Thư Uyển chính thức bắt tay vào công việc ở phòng trưng bày kia, cũng bắt tay vào chuẩn bị cho buổi triển lãm tranh đầu tiên sau khi về nước của mình.
Tuy hiện tại bận bịu hơn trước một chút, phải ra ngoài tìm cảm hứng và khai thác những ý tưởng, phải đến nhà Lý Thừa Dương bái sư học nghệ nhưng cô vẫn tranh thủ những lúc rảnh rỗi dành thời gian cho Giang Yến, cùng anh tham gia vài ba buổi tiệc rượu.
Ba năm trôi qua, bạn bè bên cạnh Giang Yến thay đổi rất nhiều, song người vẫn mãi không thay đổi lại là Kiều Thụy Dương.
Thư Uyển đoán rằng trong ba năm sống chật vật này của Giang Yến, khoảng thời gian mà anh mắc chứng trầm cảm vì cô thì với tính tình như vậy của Kiều Thụy Dương thì chắc chắn cậu chàng sẽ thấy bất bình thay cho anh, cũng từng vì anh mà căm ghét cô.
Nhưng dường như Giang Yến đã nhắc nhở gì đó với Kiều Thụy Dương thì phải, cô để ý sau một lần cô và cậu đụng mặt ở bữa tiệc nọ thì từ đó trở đi cậu chàng cũng không đối xử quá mức lạnh lùng với cô nữa.
Nhưng tất nhiên cậu chàng cũng không còn nhiệt tình giống như trước nữa, sau khi thấy cô khoác tay Giang Yến thì cậu chàng chỉ cười nhạt với cô, nói đã lâu không gặp.
Thật ra Thư Uyển có thể hiểu lý do tại sao lại như vậy.
Dù sao nhìn từ góc độ bạn bè của Giang Yến thì cô là người chủ động vứt bỏ anh, cô cũng cảm thấy mình là một người không đáng để yêu thật.
Cũng như Thư Uyển đứng dưới góc độ của Hạ Mãn Nguyện vậy, nếu Kiều Thụy Dương đã có người mình thích thì cậu ta không nên tạo những hiểu lầm như thế, khiến Hạ Mãn Nguyệt lầm tưởng cậu ta quan tâm mình.
Vậy nên cô gật đầu chào Kiều Thụy Dương, chỉ nói một câu đã lâu không gặp rồi ngồi vào chỗ, không nói thêm bất kỳ câu nào với Kiều Thụy Dương nữa.
Những buổi tiệc ăn uống linh đình như thế này Giang Yến đã từng tham gia rất nhiều, nhất là sau khi công ty của anh được đưa ra thị trường thì lại càng không thể thiếu những buổi xã giao bàn chuyện làm ăn này.
Tuy nhiên Giang Yến vẫn giống như xưa, mỗi lần hội họp thì dù là bàn chuyện công hay chuyện tư thì anh đều chủ động hỏi Thư Uyển là có đồng ý tham gia cùng anh hay không.
Hễ thấy cô có biểu hiện hơi mệt, hay có biểu hiện không muốn đi, thì cho dù buổi tiệc kia quan trọng như thế nào đi chăng nữa thì anh cũng sẽ từ chối và ở nhà vẽ tranh với cô.
Giữa tháng 1, buổi triển lãm tranh đầu tiên sau khi Thư Uyển về nước chính thức khai mạc, buổi triển lãm được tổ chức ngay tại phòng trưng bày của cô.
Lần này cô tổ chức một buổi triển lãm quốc họa với chủ đề Giang Nam, do trước giờ chỉ có những tiền bối trong ngành từng xem qua tác phẩm của cô nên hôm ấy có rất nhiều người đến xem triển lãm, hội trường đông đúc nhộn nhịp vô cùng.
Có người thật sự thấy hứng thú với tác phẩm của Thư Uyển.
Đương nhiên cũng có những người đến là vì muốn xem xem Thư Uyển – người chuyển từ dòng tranh sơn dầu sang dòng tranh truyền thống Trung Quốc có phải vì mượn cái danh học trò cuối cùng của Lý Thừa Dương nên mới thành công chói mắt thế này hay không.
Tất nhiên Thư Uyển sẽ không để cho những kẻ đến xem trò cười này được như ý.
Từ trước đến nay cô chưa bao giờ đặt ra giới hạn cho bản thân, cả năng lực lẫn thiên phú đều thể hiện qua những nét bút tinh tế mềm mại, cho dù có vạch lá tìm sâu cũng không ai có thể bới móc ra được một chút lỗi nào của Thư Uyển.
Vậy nên lần triển lãm tranh này rất thành công, Thư Uyển cũng thành công mở rộng danh tiếng của mình trong giới hội họa truyền thống Trung Quốc.
Không chỉ vậy, Thư Uyển còn nhận được lời mời từ tổng biên tập của mấy nhà làm về tạp chí nghệ thuật, họ nói muốn thực hiện một số cuộc phỏng vấn độc quyền với cô.
Sau khi xem qua tạp chí, cuối cùng Thư Uyển đồng ý nhận lời mời phỏng vấn của một số tạp chí mà mình đã xem.
Vào hôm phỏng vấn ấy, Giang Yến đưa Thư Uyển đến đó.
Trước khi Thư Uyển xuống xe, Giang Yến đã nói đùa là giờ xem ra em đã trở thành nhân vật nổi tiếng lẫy lừng trong giới hội họa truyền thống Trung Quốc rồi, doanh nhân chỉ biết mùi tiền như anh sắp không xứng với em nữa.
Thư Uyển cười cười, cô vừa cởi đai an toàn vừa quay sang nhìn anh: “Em cũng muốn trải nghiệm một chút xem chỉ biết mùi tiền là cảm giác thế nào đấy.”
Giang Yến dựa lưng vào ghế cười khẽ, nhướng mày nhìn cô: “Muốn công ty của anh à? Để ngày mai anh gọi người chuyển cho em ít cổ phần của công ty nhé?”
“Thôi, không cần đâu ạ.” Người con gái vội vàng từ chối, “Em không hiểu mấy cái này, sang tên cho em cũng có ích gì đâu?”
Giang Yến nói: “Mấy cái này vốn có phần của em mà, sao có thể gọi là vô ích được?”
Lần nào anh thủ thỉ nói lời yêu thương thì anh cũng bày ra vẻ từ tốn thế này hết trơn.
Thư Uyển cong môi mỉm cười, chỉ nói là giờ em không đi thì sẽ đến muộn mất.
Người con gái nói xong thì nói thêm câu bye bye anh.
Giang Yến ừm một tiếng nói lát gặp lại, rồi nhìn cô mở cửa xe đi xuống, nhìn cô sải bước trên giày cao gót vào tòa nhà tạp chí.
Sau khi Thư Uyển phỏng vấn xong, Giang Yến đúng giờ tới đón cô đi ăn cơm.
Anh dẫn cô đến nhà hàng Tây Ban Nha hồi xưa hai người từng ăn.
Ba năm không đến, nhà hàng đã được trang trí và nâng cấp hơn trước rất nhiều, hình thức các món ăn cũng thay đổi, giá cả tất nhiên cũng tăng gấp đôi.
Người con gái nhìn chằm chằm thực đơn, mặc dù hiện tại cô đã thấy thế giới này rộng lớn ra sau rồi, cũng có đủ tiền bạc rồi, nhưng cô vẫn như ngày xưa cảm khái cuộc sống bây giờ giá cả tăng vọt đến mức đáng sợ thật đó.
Lật qua lật lại một hồi, cuối cùng Thư Uyển khép thực đơn lại giao việc gọi món cho Giang Yến, cô nghĩ bụng, không nhìn thấy giả thì sẽ không đau thương.
Món Giang Yến gọi đều là mấy món best seller của nhà hàng, không lâu sau nhân viên phục vụ bê đồ ăn lên bàn.
Hai người vừa trò chuyện vừa thưởng thức mỹ thực.
Không biết nói đến cái gì, bỗng dưng Giang Yến hỏi một câu: “Cuối tuần sau em có rảnh không?”
Thư Uyển cắt miếng chân giò hun khói: “Chắc là rảnh ạ.”
Giang Yến bâng quơ: “Vậy về nhà với anh đi.”
Bàn tay đang cắt đồ ăn của Thư Uyển hơi khựng lại, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông ngồi đối diện mình, còn tưởng mình nghe nhầm: “Về nhà?”
Mặt mày Giang Yến vẫn bình tĩnh như thường, anh từ tốn đáp lời: “Ừ, đến gặp ba mẹ anh.”
Song lúc ngước mắt thấy vẻ mặt rối rắm của Thư Uyển thì anh cười khẽ: “Sao vậy? Không muốn gặp phụ huynh à?”
Người con gái mím môi, không biết nên nói là muốn hay không muốn nên chỉ đành qua quýt trả lời anh: “Tạm thời em chưa chuẩn bị xong.”
Giang Yến cười khẽ, không muốn tạo áp lực cho Thư Uyển nên anh nhẹ nhàng giải thích: “Uyển Uyển, buổi tiệc gia đình thế này cả năm mới có một lần mà thôi, đúng lúc năm nay đến lượt nhà anh tổ chức. Em đừng thấy áp lực, kể cả không phải ở nhà anh đi nữa thì anh cũng sẽ dẫn em tham dự.”
Thư Uyển hỏi: “Vậy lúc đó có nhiều người đến không ạ?”
“Không nhiều lắm.” Giang Yến ngẫm nghĩ, “Cơ bản đều là những nhà thân thiết với nhà mình thôi.”
Thư Uyển suy nghĩ, vẫn hơi lo lắng: “Nhưng dịp như vậy em tham gia có ổn không vậy?”
Vợ.
Lúc nghe thấy từ này Thư Uyển hơi ngớ ra.
Ngẩn ngơ mất vài giây xong thì bấy giờ cô mới tải kịp ý nghĩa của từ này, chợt cười khẽ.
Giang Yến nhìn cô: “Sao vậy?”
Người con gái nhấp một hớp nước trái cây, giọng nói thắm đượm ý cười: “Lúc nghe anh nói từ vợ, em có cảm giác anh giống như mấy chú trung niên ấy.”
“Vậy anh nên nói thế nào đây?” Giang Yến hỏi lại, ngẫm nghĩ, “Bà xã? Vợ nhà tôi?”
Thư Uyển chớp chớp mắt: “Còn chưa kết hôn mà đã nghĩ nhiều vậy à?”
Giang Yến ừm một tiếng, đuôi lông mày hơi nhướng lên: “Chuẩn bị trước cũng được mà.”
*
Cuối cùng Thư Uyển chấp nhận lời mời của Giang Yến.
Tuy anh cứ khẳng định đây chỉ là một buổi tiệc gia đình bình thường nhưng Thư Uyển vẫn hơi hồi hộp.
Song lần đầu tiên đến thăm hỏi nhà người ta thì vẫn nên chuẩn bị quà cáp.
Người con gái nghĩ ngợi rất lâu, chọn tới chọn lui rất nhiều lần, cũng hỏi ý kiến của Giang Yến rất nhiều lần, cuối cùng cô vất vả lắm mới chọn được một chiếc váy ngủ lụa tơ tằm Tô Châu và một hộp trà cống quả bí vàng.
Trà cống quả bí vàng
Chiếc váy ngủ tặng Chu Đường Nhu còn hộp trà tặng Giang Bách Tùng, quà gặp mặt này cũng coi như thỏa đáng rồi.
Chiều tối thứ bảy, Thư Uyển đúng giờ đi theo Giang Yến tới nhà họ Giang.
Nhà cũ của nhà họ Giang nằm ở phía bắc của Bắc Thanh, ấy là một căn biệt thự mang phong cách lâm viên Trung Quốc.
Cạnh lối vào treo một bức thủy mặc sơn cư đồ do Chu Đường Như vẽ thời còn trẻ, theo lời Giang Yến kể thì năm ấy Chu Đường Như và Giang Bách Tùng đã quen nhau nhờ bức họa này. Ngày trước bức họa này được treo trong nhà cũ ở Gia Nam, về sau Giang Yến đến Bắc Thanh học nên cả nhà họ chuyển sang đây, không mang theo gì mà chỉ mang theo mỗi bức họa này.
Thư Uyển nắm tay anh đi vào gần trong sân, dọc đường đi cô nghe Giang Yến kể về chuyện ba mẹ anh, những mẫu truyện nhỏ nhặt tưởng chừng chẳng đáng kể ấy đã phản ánh rõ tình yêu của Giang Bách Tùng với Chu Đường Như, cũng không khó để nhận ra Giang Yến đã lớn lên trong một gia đình cực kỳ hạnh phúc và mỹ mãn đến độ nào.
Về điểm này Thư Uyển thật sự rất hâm mộ anh.
Nhưng nghĩ cũng phải, có lẽ chỉ có gia đình như vậy mới có thể dạy dỗ nên một Giang Yến thế này.
Thư Uyển vừa đi vừa nghĩ thầm. Băng qua cây cầu nhỏ bắc ngang dòng nước, đi qua khoảng sân vào trong nhà, cô theo Giang Yến dừng chân trước cánh cửa làm bằng gỗ đỏ được chạm khắc từng đường tơ vàng kia.
Giang Yến nhấn chuông cửa, rất nhanh đã có người ra mở cửa.
Người con gái nghe tiếng mở khóa cửa lạch cạch thì hơi căng thẳng, vô thức nắm chặt tay anh.
Nhưng người mở cửa không phải là Chu Đường Như mà là người giúp việc trong nhà Giang Yến.
Người giúp việc họ Trần, thím đã làm việc trong nhà Giang Yến khoảng hai mươi năm rồi, là người đã nhìn Giang Yến khôn lớn, rất gần gũi với nhà anh.
Giang Yến mỉm cười, anh buông tay Thư Uyển ra đổi thành ôm lấy eo của cô, giới thiệu cô với thím Trần: “Thím Trần, đây là Thư Uyển.”
Ánh mắt thím Trần đảo qua Thư Uyển, thím nhanh chóng vuốt cằm: “Xin chào cô Thư, xin chào cô Thư.”
Thư Uyển cười cười: “Con chào thím Trần.”
Thím Trần tiến lên tiếp đón: “Mau, mau vào thôi.”
Sau khi Giang Yến và Thư Uyển đi vào thì thím Trần quay vào cầm hai đôi dép lê ra, trong đó có một đôi màu hồng nhạt, thím Trần đặt đôi đó trước mặt Thư Uyển: “Cô Thư, đôi dép này là dép mới đó.”
Thư Uyển nhỏ nhẹ nói cảm ơn, sau khi thay giày xong thì đi theo Giang Yến vào phòng khách.
Thím Trần vào bếp rót hai ly nước trái cây rồi đặt lên bàn, đẩy đến trước hai người họ: “Các con uống nước trái cây trước đi, ông chủ và bà chủ đang trong phòng sách làm việc, để thím lên thông báo với họ là các con tới rồi.”
Giang Yến gật đầu: “Vâng.”
Thư Uyển cầm ly nước trái cây ngồi ở sô pha, hơi bồn chồn đứng ngồi không yên.
Người con gái quan sát xung quanh, thấy trong phòng bếp có rất nhiều người ra ra vào vào chuẩn bị cho buổi tiệc tối nay.
Giang Yến nhận ra cô gái cạnh mình đang hồi hộp, anh nghiêng đầu kề vào tai cô cười khẽ: “Em đừng lo, cứ là chính em là được rồi.”
Thư Uyển nghe câu này thì chậm rì thở ra một hơi.
Đúng lúc này ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng chuông.
Thím Trần vẫn chưa xuống tầng nên một người giúp việc khác ở trong bếp bước vội ra mở cửa.
Giang Yến đặt cái ly xuống đứng dậy đi ra cửa, anh nói là không chừng Kiều Thụy Dương và Lệnh Nghi tới đấy.
Thụy Dương và Lệnh Nghi.
Lệnh Nghi.
Khi nghe thấy cái tên ấy thì ánh mắt Thư Uyển thoáng chớp chớp.
Song Giang Yến đoán đúng thật rồi kìa.
Cánh cửa vừa mở ra là Thư Uyển đã thấy Kiều Thụy Dương đẩy Lệnh Nghi ngồi trên xe lăn vào.
“Anh đó, làm cái gì thế không biết, rầy rà rầy ra cả ngày trời không ra mở cửa!” Kiều Thụy Dương bất mãn lầu bàu, đẩy Lệnh Nghi vào nhà xong còn không kìm được quay lại nện một quyền lên vai Giang Yến: “Anh có biết nay lạnh lắm không hả, mình em lạnh thì không sao nhưng lỡ Lệnh Nghi bị nhiễm lạnh thì biết làm sao đây hả!”
Lệnh Nghi dựa vào xe lăn cười khễ, yếu ớt nói: “Tiểu Yến em đừng nghe Thụy Dương nói hươu nói vượn, chị mặc nhiều áo lắm, không lạnh chút nào cả.”
“Sao không lạnh được! Rõ ràng lạnh như vậy mà!” Kiều Thụy Dương vẫn tiếp tục ồn ào.
Mà Thư Uyển ngồi trên ghế sô pha thì đang nhìn Lệnh Nghi đang ngồi trên xe lăn chăm chú.
Ấy là một gương mặt cực kỳ nhợt nhạt, nước da trắng, lông mày nhạt, đến cả đôi môi cũng vậy.
Như u lan tao nhã, là diện mạo điển hình của con gái Giang Nam.
Kể cả khi trên người đang mặc một chiếc áo vừa dày vừa nặng, trên hai chân phủ một tấm chăn màu vàng nhạt đi chăng nữa thì vẫn có thể nhìn ra cơ thể đằng sau lớp vải đó nhỏ bé và gầy yếu nhường nào.
Thư Uyển thấy Lệnh Nghi như vậy thì thoáng giật mình.
Mà lúc này Lệnh Nghi cũng đang nhìn về phía cô.
Theo lễ phép, Thư Uyển đứng dậy khỏi ghế sô pha, chỉ thấy Lệnh Nghi cong mắt nhìn Giang Yến: “Tiểu Yến, không giới thiệu chút à?”
“Đương nhiên phải giới thiệu chứ.” Giang Yến mỉm cười, anh quay lại nhìn Thư Uyển, giơ tay về phía cô.
Người con gái nắm lấy tay anh, cô đứng cạnh anh nhìn sang Kiều Thụy Dương, rồi lại nhìn về phía Lệnh Nghi gật đầu chào.
“Xin chào cô Thư, tôi là Lệnh Nghi.” Lệnh Nghi nở nụ cười nhợt nhạt, khóe môi bên phải cong lên thấp thoáng hiện lúm đồng tiền, mặc dù đang uể oải không có sức nhưng cô ấy vẫn giơ tay về hướng Thư Uyển.
Thư Uyển nắm lấy bàn tay lạnh băng của Lệnh Nghi, lễ phép đáp lại: “Xin chào cô Lệnh.”
Lệnh Nghi ngừng lại, đột nhiên ho khan.
Cô ấy hé miệng muốn nói gì đó nhưng lồng ngực chợt trào dâng cảm giác căng tức khó chịu, bàn tay đang nắm lấy tay Thư Uyển phút chốc buông ra, cô ấy nhíu mày nghiêng mặt sang chỗ khác tựa như không muốn để mọi người thấy dáng vẻ này của cô ấy.
Thư Uyển giật mình, bàn tay khựng lại giữa không trung tầm hai giây mới rút về.
Lệnh Nghi che miệng lại, vẻ mặt rất đau đớn. Kiều Thụy Dương vòng qua ngồi xổm trước mặt Lệnh Nghi, lo lắng hỏi cô ấy: “Chị ổn không?”
Lệnh Nghi che miệng xua xua tay, ý nói mình vẫn ổn.
Kiều Thụy Dương vẫn rất lo: “Không thoải mái thì nói với em, em dẫn chị đi nghỉ ngơi một lát nhé.”
Lệnh Nghi bình ổn lại, cụp mắt nhìn Kiều Thụy Dương nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Sau đó cô ấy nhìn sang Thư Uyển: “Cô Thư, ngại quá tôi phải đi nghỉ ngơi một chút, lát nữa chúng ta gặp lại nhé.”
Thư Uyển gật đầu: “Được, hẹn lát gặp.”
Kiều Thụy Dương đẩy Lệnh Nghi vào trong phòng dành cho khách nhà Giang Yến.
Thư Uyển dõi mắt theo bóng hình hai người họ, còn chưa kịp hoàn hồn lại thì đã nghe thấy Giang Yến nói: “Lệnh Nghi là con gái nuôi của mẹ anh, từ nhỏ anh với Kiều Thụy Dương và chị ấy đã lớn lên cùng nhau, hồi ấy ba mẹ bọn anh bận bịu công việc, có khi còn muốn tống cả anh với Kiều Thụy Dương sang bên nhà Lệnh Nghi để chị ấy trông coi bọn anh làm bài tập nữa.”
“Tính ra thì chị ấy hơn em sáu tuổi, em cũng có thể gọi một tiếng chị.”
Hơn Thư Uyển sáu tuổi.
Vậy là hơn Giang Yến bốn tuổi rồi.
Thư Uyển nghĩ bụng, nghe Giang Yến nói tiếp: “Thật ra rất lâu trước đây anh đã muốn giới thiệu hai người với nhau, bởi Lệnh Nghi cũng là học trò của ông nội Lý, anh nghĩ hai người nhất định sẽ có nhiều đề tài để nói chuyện với nhau hơn nhưng tiếc là sức khỏe của chị ấy mãi không tốt lên, mấy năm nay luôn ở trong viện nên tới tận bây giờ mới có cơ hội cho hai người gặp mặt.”
Người con gái nghe anh giải thích, bất chợt nhớ tới sự hiểu lầm hơi buồn cười kia.
Cô cụp mắt cười cười, nhỏ nhẹ đáp: “Thực ra em đã từng gặp Lệnh Nghi rồi.”
“Từng gặp ư?” Giang Yến ngạc nhiên, mặt hơi ngớ ra: “Khi nào đấy?”
“Ở tòa lâu đài cổ bên Pháp, trong căn phòng ở tầng một nằm cạnh vườn hoa phía tây có một tấm ảnh của chị ấy.”
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 77
10.0/10 từ 35 lượt.
