Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 73


Giang Yến cũng không chờ tiệc rượu kết thúc mà đã chở Thư Uyển về Xuyên Lan.


Thư Uyển nói rằng cô muốn về chung cư của mình trước để lấy một số đồ dùng hàng ngày rồi mới về Xuyên Lan, song Giang Yến lại đáp là anh chuẩn bị đầy đủ đồ dùng cho em rồi, giờ em chỉ cần đến ở thôi.


Người con gái ngồi trên xe, nghe anh nói thế thì cười rạng rỡ: “Sao anh lại chắc chắn em sẽ về nhà anh thế?”


Cô quay sang nhìn anh, đúng lúc này chiếc xe cũng dừng lại ở ngã tư chờ đèn đỏ.


Giang Yến vốn đang nhìn thẳng về phía trước, nghe cô nói thế thì quay sang nhìn cô, nghiêm túc trả lời: “Anh không chắc.”


“Vậy anh chuẩn bị mấy đồ đó làm gì? Không sợ phí ạ?” Thư Uyển hỏi, giây sau chợt có ý muốn trêu chọc anh nên lại bổ sung thêm một câu, “Hay là nếu không dẫn em về được thì anh sẽ dẫn người khác về hả.”


“Em nghĩ đi đâu vậy?” Giang Yến vươn tay nhẹ nhàng xoa tóc cô, yêu chiều trả lời: “Trừ em ra thì anh còn dẫn ai khác về được nữa?”


Anh nói xong thì trầm mặc vài giây, sau đó nghiêm túc nói tiếp: “Mặc dù anh không biết khi nào em sẽ tha thứ cho anh, nhưng mỗi một giây phút anh đều nghĩ rằng, chỉ cần anh cố gắng thêm một chút nữa thì có lẽ em sẽ thích anh thêm một lần nữa.”


Chỉ cần anh cố gắng thêm một chút nữa thì có lẽ em sẽ thích anh thêm một lần nữa.


Cô chẳng hiểu tại sao nữa, rõ là đây chỉ là một câu tỏ tình không thể bình thường hơn.


Song khoảnh khắc nghe được câu nói ấy, khi nhìn vào đôi mắt dịu dàng nồng nàn nhưng cũng quá đỗi nghiêm túc của anh thì cô cứ ngỡ mình đang đứng trước vùng đồng bằng hứng trọn từng cơn gió xuân se lạnh, làn gió phất qua khiến trái tim cô thấy ấm áp, khiến mắt cô đo đỏ long lanh ánh nước.


“Nếu em không bao giờ thích anh nữa thì sao?” Thư Uyển hỏi tiếp.


Giang Yến lặng im ngẫm nghĩ, đúng lúc này đèn xanh sáng lên, anh vừa khởi động xe tiến về phía trước, vừa từ tốn đáp rằng: “Vậy anh sẽ chúc em phất nhanh như diều gặp gió, đạt được những thứ em mong muốn, có một thế giới mới cho riêng mình.”


Thư Uyển: “Vậy còn anh thì sao?”


“Anh à?” Giang Yến suy nghĩ một lúc, “Có lẽ anh sẽ đến một thành phố không có em, cố gắng buông tay, cố gắng quên đi.”


Giang Yến im lặng một lát, bỗng dưng cảm thấy chủ đề này đau buồn quá nên chuyển sang nói đùa: “Hoặc chờ đến một ngày nào đó làm phù rể trong đám cưới của em.”


“Phù rể?” Thư Uyển bị câu này của anh chọc cho cười gập cả eo.


Đôi mắt cô cong cong như vầng trăng non, nhìn anh chăm chú: “Giang Yến, anh thú vị thật đấy.”


Anh thoáng thấy cô cười rực rỡ như vậy thì chợt thấy hình ảnh bây giờ giống mấy năm trước quá, như thể hai người họ chưa từng rời xa nhau.


*


Nửa tiếng sau, Thư Uyển theo Giang Yến trở về Xuyên Lan.



Người con gái vừa xuống xe, còn chưa kịp nhấc chân tiến về phía trước thì đã nghe anh hỏi rằng: “Có muốn anh ôm em vào không?”


Thư Uyển vẫn chưa tải kịp, ngơ ngác nhìn anh: “Hả?”


Giang Yến nhìn cô bằng ánh mắt dò hỏi: “Lần trước em cũng đòi anh ôm em vào mà?”


Lần trước?


Thư Uyển lúng túng nhíu mày: “Lần trước em đòi anh bế em vào nhà ạ?”


Giang Yến mím môi: “Em không nhớ à?”


Thư Uyển vâng một tiếng.


Giang Yến cười: “Không nhớ cũng không sao, kẻo em nghĩ tới lại xấu hổ nữa.”


Xấu hổ?


Đêm đó chuyện gì nên làm cũng đã làm rồi, còn có gì để xấu hổ nữa hả.


Người con gái bĩu môi, không để ý lắm: “Chỉ là cho anh bồng một chút thôi mà, có gì phải xấu hổ chứ?”


Giang Yến cúi đầu, nhướng mày nhìn cô: “Không chỉ bồng thôi đâu, em còn nói em rất nhớ anh nữa.”


“…” Cô ngẩn ngơ trong giây lát, tưởng anh đang đùa: “Em đã nói vậy à?”


“Em nói vậy đấy.” Giang Yến nhìn cô chằm chằm, bỗng thấy hơi không yên tâm: “Uyển Uyển muốn chối à?”


Người con gái hé môi muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp lên tiếng thì đã bị anh nắm lấy cổ tay.


Cô cong môi cười khẽ, khẽ thủ thỉ: “Có phải anh muốn nói với em là muốn chối cũng không chối được không?”


Giang Yến nhướng mày, đẩy câu này lại cho cô: “Đấy là em nói nhé, không phải anh nói đâu.”


Thư Uyển cười khẽ, bỗng thấy chỉ mới ba năm trôi qua thôi mà hình như anh đã hư hơn trước nhiều rồi. 


Hai người cứ như vậy anh một câu em một câu trò chuyện vui vẻ, nắm tay nhau đi về hướng thang máy.


Nhưng chưa đi được bao xa thì bỗng nhiên Thư Uyển dừng lại.


Giang Yến nắm tay cô, dừng bước quay sang nhìn cô: “Sao thế em?”


Người con gái đứng yên không nhúc nhích, đôi mắt cụp xuống không biết đang suy nghĩ gì.



Giang Yến im lặng đứng đợi, tưởng rằng cô quên đồ gì ở buổi tiệc nhưng không ngờ giây tiếp theo cô đột nhiên giang tay ra, đuôi mắt khẽ nhướng lên nói với anh là: “Giang Yến, hôm nay em không nói nhớ anh là không chịu bồng em vào nhà à?”


Ánh mắt anh thắm đượm ý cười, không kìm được trêu chọc cô: “Sao thế? Hôm nay cũng say rồi à?”


“Không say.” Người con gái lắc đầu, cúi xuống nhìn đôi chân đang mang giày cao gót của mình, “Bị trẹo chân, hơi đau.”


“Uyển Uyển, muốn nhõng nhẽo với anh thì nhõng nhẽo thôi, không cần tìm lý do đâu.” Giang Yến thủ thỉ, mặc dù biết cô đang trêu mình nhưng vẫn bước lên một bước hơi cúi người bế cô lên.


Đôi chân dài lơ lửng, Thư Uyển theo bản năng vòng hai tay qua ôm cổ anh, kề sát tai anh giải thích: “Em không nhõng nhẽo mà, bị trẹo chân thật đó.”


“Trẹo chân à?” Giang Yến cụp mắt nhìn mắt cá chân của cô.


“Vâng.” Thư Uyển ngẫm nghĩ một lát, “Lúc anh kéo em vào phòng nghỉ em không cẩn thận bị vướng vào váy.”


“Sao không nói sớm.” Giang Yến nhíu mày thôi mỉm cười, vội vàng bế cô đi nhanh vào thang máy.


“Anh cứ hôn em mãi.” Người con gái bĩu môi, giọng nói mang theo chút trách móc.


Giang Yến thấy áy náy vô cùng, anh trầm giọng nói “lỗi của anh” xong vội vàng bế Thư Uyển ra khỏi thang máy đi vào nhà.


Vừa vào nhà là Giang Yến bế thẳng cô vào phòng ngủ.


Anh đặt người con gái trong lòng mình xuống giường.


Cô vừa buông cánh tay đang ôm lấy cổ của anh thì đã thấy anh ngồi xổm xuống, quỳ một chân xuống đất nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân của cô.


Anh dịu dàng tháo dây giày quanh cổ chân mảnh mai của cô, cởi giày cao gót ra đặt đại sang một bên.


Thư Uyển chống tay ra sau lưng im lặng nhìn động tác chậm rì của Giang Yến, đôi môi cứ cong cong cười khẽ mãi.


“Chân nào bị trẹo vậy em?” Giang Yến không thấy có chỗ nào sưng đỏ cả, nên ngẩng đầu hỏi cô.


“Em không biết.” Thư Uyển mím môi.


“Không biết?” Giang Yến ngẩng đầu nhìn cô, ánh đèn trên trần nhà chiếu xuống mặt anh từng tia sáng dìu dịu, lông mi hơi rủ xuống để lại trên mặt một cái bóng mờ.


Anh im lặng một lát, sau đó đứng dậy: “Đợi anh một chút, anh đi lấy hộp thuốc.”


Giang Yến dứt câu thì quay người đi.


Thư Uyển thấy vậy thì vội giơ tay nắm lấy áo của anh: “Giang Yến.”


“Hả?” Anh quay lại.



“…” Giang Yến cụp mắt nhìn đôi mắt xinh đẹp long lanh ánh nước ấy của cô, ngẩn ra mất mấy giây, “Em đang quyến rũ anh đấy à?”


“Ừ.” Thư Uyển thản nhiên thừa nhận, hơn nữa còn nói thêm một câu trêu chọc anh, “Em cũng không ngờ anh dễ mắc câu như thế.”


“Uyển Uyển.” Giang Yến dịu dàng gọi tên cô, ánh mắt đong đầy ý cười, anh lười biếng cởi cúc tay áo rồi tháo đồng hồ ra đặt cạnh chiếc đèn ngủ đang tỏa ánh sáng hiu hắt trên đầu giường, thong dong nói: “Em biết không, quyến rũ người ta là phải trả giá đắt đấy.”


Trả giá đắt? Thư Uyển nghĩ bụng.


Trong lúc cô cụp mắt suy nghĩ thì bỗng dưng Giang Yến quỳ gối chen vào g*** h** ch*n của cô.


Anh khom lưng dựa lại gần, bàn tay nổi đầy gân xanh vươn đến vén lọn tóc rơi trước ngực cô ra. Không có tóc che phủ, làn da trắng nõn như tuyết dưới chiếc váy nhung đỏ ấy tức thì lồ lộ ra dưới ánh mắt của anh.


Anh bình tĩnh nhìn thoáng qua nơi ấy.


Nhìn mặt mày anh có vẻ bình thường nhưng Thư Uyển sẽ chẳng biết rằng, cơ thể dưới lớp vỏ bọc kia đã lặng im căng cứng và cháy hừng hực không thôi rồi.


Song lúc họ nhìn vào mắt nhau, cuối cùng Thư Uyển cũng hiểu ra cái gọi là “trả giá đắt” mà anh nói rốt cuộc là gì.


Cơn sóng của đêm nay sẽ lật tung bờ biển cho xem.


Song Thư Uyển tự nguyện mà.


Vậy nên cô ôm lấy cổ của anh kéo anh xuống thấp hơn nữa, ôm chặt lấy nhau. 


Giang Yến cũng không kiềm chế nữa, hàng mi dài của anh run run khe khẽ, anh cúi xuống l**m láp đôi môi mềm mại của người con gái dưới thân mình.


Song không chỉ dừng ở nụ hôn ướt át dai dẳng như ở bữa tiệc, mà trong lúc hai đôi môi quấn quýt với nhau lòng bàn tay thô ráp của anh cũng theo đó men xuống phác họa từng đường nét lồi lõm mê người của cô.


Giang Yến thong dong thế đấy, lúc anh từ tốn cũng là lúc anh hút hồn nhất.


Vì biết rất rõ những điểm nhạy cảm của cô ở đâu nên mỗi lần đôi tay của anh lướt đến chỗ nào là Thư Uyển đều thấy tê rần chỗ đó, cô không kìm được phát ra từng tiếng r*n r* khe khẽ.


Dưới sự trêu chọc của anh, đầu óc Thư Uyển đã dần trở nên chậm chạp cực kỳ.


Đôi mắt người con gái khép hờ mê ly, ngay vào lúc anh bắt đầu hôn xuống những chỗ khác thì cô không chịu nổi nữa ngẩng đầu lên, cào cào vai anh: “Đủ…. đủ rồi.”


“Đủ à?” Giang Yến tiếp tục hôn phớt qua làn da mịn màng thơm ngát của cô, bàn tay vẫn chu du trêu chọc cô không ngừng, thủ thỉ: “Sao anh vẫn thấy chưa đủ nhỉ.”


Vẫn thấy chưa đủ?


Thư Uyển thấy rõ ánh nước như sợi tơ bạc trên đầu ngón tay anh. 


Sau đó Thư Uyển không nhớ rõ ai c** q**n áo của ai trước nữa, cô chỉ nhớ chiếc váy của cô và áo sơ mi của anh đều bị anh ném hết xuống sàn nhà lẫn lộn vào nhau.



Cô nằm trên giường thở hổn hển, cố gắng xoa dịu trái tim đang đập thình thịch thình thịch sau cuộc k*ch t*nh mới nãy.


Giang Yến duỗi thẳng tấm lưng bóng loáng, đưa tay ân cần tắt ngọn đèn cuối cùng trên đầu giường.


Song dù tầm nhìn đang bị bóng đêm cản trở nhưng từng đường nét của cơ thể của đối phương vẫn phản chiếu rõ trong đôi mắt của nhau.


Thư Uyển cười khẽ, đôi mắt như sao trời đang rơi xuống, dưới ánh trăng hiu hắt tỏa ra ánh sáng lánh lấp rạng ngời.


Anh nhìn đường cong thướt tha đẹp đẽ quá đỗi của cô đăm đăm, vô thức l**m đôi môi khô khốc, nheo mắt lại khàn khàn hỏi: “Chẳng phải em nói không mặc màu trắng à?”


Người con gái mỉm cười, ngón tay vươn đến nhẹ nhàng chạm vào trái cổ của anh rồi lại lướt đến chỗ khác, ra vẻ chẳng bận tâm: “Em muốn mặc màu gì thì mặc màu đó thôi.”


Giang Yến nắm lấy ngón tay đang nghịch ngợm của cô, cụp mắt hôn lên đầu ngón tay ấy, đôi mắt anh nhuốm đầy t*nh d*c khiến người ta thấy mà sục sôi máu trong người.


Anh cười khẽ, áp trán mình vào trán cô: “Mình bàn bạc một chút được không?”


“Bàn bạc gì ạ?” Thư Uyển ôm lấy mặt anh, ngón tay nâng cằm anh lên để ánh mắt hai người ngang nhau.


Giang Yến cười cười đẩy lớp vải mỏng cuối cùng lên trên, xấu xa bóp nhẹ nơi tròn trịa ấy một cái, “Lần sau đừng mặc nữa được không? Tháo ra phiền quá.”


“Phiền gì chứ.” Người con gái bất mãn bĩu môi, “Do anh không thành thạo thôi.”


Giang Yến nghe ra ẩn ý khác: “Ý em là muốn anh tập luyện nhiều hơn à?”


Thư Uyển cười tủm tỉm, trông hút hồn vô cùng: “Em có nói vậy à?”


Giang Yến: “Không nói vậy à?”


Mắt cô cong cong, đôi mắt lướt qua trái cổ nhô rõ của anh, chậm rì ngước lên nhìn vào đôi mắt ngập tràn t*nh d*c ấy, hỏi ngược lại anh: “Anh đã uống thuốc bổ chưa?”


Giang Yến: “Chưa uống, vẫn để đó.”


Đôi mắt thấp thoáng tình nồng của Thư Uyển chớp chớp, cô giả vờ tiếc nuối thở dài: “Tiếc quá đi, tối nay em còn muốn thử xem thuốc có hiệu quả không cơ mà.”


Giang Yến bật cười: “Anh không uống thì em không thử được à?”


Anh vừa nói vừa cúi xuống, đôi môi khô chạm nhẹ vào cần cổ ấm áp của cô.


“Em chỉ sợ không uống thuốc bổ thì hiệu quả không tốt thôi.” Người con gái vừa trêu ghẹo anh, vừa tránh những nụ hôn nhẹ nhàng của anh.


Bàn tay to lớn của Giang Yến giữ chặt lấy lưng cô ép sát cơ thể của cô vào trong lòng mình.


Tất nhiên cô không chống lại được rồi, còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị anh chiếm lấy môi hôn nhau tiếp.


Nghe thấy ưm ư không sao kiềm chế được của cô, Giang Yến buông môi cô ra kề sát vào tai cô cười xấu xa nói nhỏ: “Lát nữa Uyển Uyển đừng cầu xin anh đấy nhé.”


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 73
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...