Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 71
Khi Giang Yến được đưa vào xe cứu thương, máu ở đằng sau đầu anh đã nhuốm đầy tay Thư Uyển.
Cô ngồi trong xe cứu thương nhưng không dám nhìn Giang Yến đang nằm bất tỉnh trên băng – ca mà chỉ nhìn chằm chằm vào chỗ khác, đôi mắt trống rỗng đỏ hoe đầy tơ máu, đầu ngón tay hơi run run.
Đây là lần thứ hai trong đời cô cảm thấy sợ hãi như vậy.
Lần đầu là lúc cô đứng ở hành lang trong bệnh viện, nghe bác sĩ nói rằng mẹ mình Hạ Thu Nhã sinh khó nên yêu cầu gia đình cô ký vào giấy báo bệnh tình nguy kịch.
*Giấy báo bệnh tình nguy kịch là giấy báo cụ thể về bệnh khó qua khỏi do bệnh viện đưa ra cho người nhà bệnh nhân khi tình trạng bệnh nhân xấu đi và có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Lần này là lúc Giang Yến đột ngột ngã xuống, cơ thể nhỏ bé của cô không có cách nào chống đỡ được sức nặng của anh, cô thấy anh chảy máu mãi không ngừng, nhìn anh dần dần mất đi ý thức, những giọt máu đỏ tươi ấy thấm ướt một góc áo của cô.
Nỗi khủng hoảng sợ mất đi người quan trọng phút chốc bóp nghẹt lấy trái tim Thư Uyển.
Cô y tá bên cạnh cũng tầm tuổi cô, cô ấy thấy trạng thái của Thư Uyển không ổn lắm nên đưa cho cô một tờ khăn ướt, nhẹ nhàng nói: “Lau trước đi.”
Song hình như Thư Uyển không nghe thấy cô ấy nói, cô ngồi đó một hồi lâu nhưng vẫn không hề động đậy lấy lần nào.
Y tá tiếp tục an ủi cô, cô ấy nói đừng lo lắng, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu mà, sau đó cô ấy nhét tờ khăn ướt vào tay Thư Uyển rồi nhẹ nhàng v**t v* lưng cô.
Người con gái tỉnh táo lại, đờ đẫn lau đi vết máu trên lòng bàn tay mình.
Cô cũng không biết mình theo nhân viên y tế ra khỏi xe bằng cách nào, cô đi vào bệnh viện chạy đi thanh toán tiền nhập viện, cuối cùng ngồi xuống trên chiếc ghế dài ở hành lang chờ mãi chờ mãi.
May mà Giang Yến không gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Phần đầu phải khâu ba mũi, có lẽ do ảnh hưởng của thuốc mê nên hiện giờ anh vẫn chưa tỉnh lại.
Thư Uyển im lặng ngồi bên giường, ngồi mãi vẫn không thấy buồn ngủ.
Đến nửa đêm thì đột nhiên có trận giông bão xuất hiện.
Cơn gió mạnh đập vào ô cửa sổ không được khóa chặt phát ra tiếng ầm ầm khiến người ta sợ hãi.
Mưa bụi phủ kín đất trời, dường như ngay cả ánh trăng cũng lộ vẻ cô đơn tiêu điều.
Giang Yến nằm thẳng trên giường, trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh được dán một miếng băng trắng để cố định đầu kim lại.
Những chai bình vại thuốc được treo phía trên tay phải của anh, dung dịch theo lỗ dây truyền dịch nhỏ hẹp rơi xuống từng giọt từng giọt, rơi còn chậm hơn cơn mưa rào xối xả ngoài trời kia.
Đầu của Giang Yến đã được quấn băng gạc, mặt mày anh tái nhợt, đôi môi mỏng không còn hồng hào như ngày nào nữa.
Vẻ mặt anh vẫn yên bình như thể lần tai nạn này chưa hề xảy ra bao giờ, dường như anh chỉ đang ngủ say trong một đêm tối bình thường như mọi khi mà thôi.
Người con gái nhìn khuôn mặt dịu dàng thắm thiết của anh, không dằn được giơ tay lên khẽ khàng v**t v* gương mặt đẹp ấy.
Hình như Giang Yến đang mơ, đôi môi anh khẽ mấp máy, trái cổ ậm ờ phát ra vài âm tiết mơ hồ.
Dường như anh đang nói là, Uyển Uyển đừng sợ.
Hốc mắt Thư Uyển ầng ậng nước mắt.
Mặc dù cô biết Giang Yến đã qua cơn nguy hiểm rồi, song cảnh anh ngã xuống nhưng cơ thể vẫn một mực tiến tới bảo vệ cho cô, hình ảnh đôi tay ấy mạnh mẽ che chở cho cô cứ hiện trong tâm trí cô mãi chẳng thể xóa nhòa đi được.
Nước mắt trực trào muốn chảy xuống, người con gái cố kìm nén những cảm xúc kích động của mình, cố dằn lại cảm giác gọi là tìm được người quan trọng sau khi mất đi, nhưng hồi sau nỗi sợ vẫn chiếm cứ hết thảy.
Trái tim nóng hừng hực, một giọt nước mắt vẫn rơi xuống bên mép giường.
Cũng chính trong đêm nay cô mới chợt nhận ra rằng, thì ra người trước mặt mình này quan trọng hơn mình tưởng tượng rất nhiều.
Cũng nhận ra rằng mình không thể mất đi anh được.
Lúc Giang Yến tỉnh dậy đã là bảy giờ sáng.
Khi đó Thư Uyển mới vừa vào phòng tắm rửa mặt, lúc quay lại thì đúng lúc thấy Giang Yến đang nhìn chằm chằm lên trần nhà, không biết anh đang nghĩ gì nữa.
Thư Uyển đi đến bên giường hỏi anh: “Anh có thấy chỗ nào không thoải mái không?”
Giang Yến quay đầu nhìn cô, không trả lời mình có ổn hay không mà chỉ nhìn đăm đăm vào đôi mắt đỏ hoe của cô, hỏi ngược lại: “Em khóc à?”
Thư Uyển hơi bất ngờ, cô cụp mắt xuống cãi bướng: “Em không có khóc. “
Giang Yến nhìn cô: “Mắt em đỏ mà.”
Thư Uyển hờ hững giải thích: “Em ngủ không ngon thôi.”
Tại sao em ngủ không ngon?
Giang Yến ngẫm nghĩ nhưng cũng không phanh phui ra, anh cười khẽ, đôi mắt cong cong: “Xin lỗi em, để em lo lắng rồi.”
Người con gái hừ một tiếng, vẻ mặt như muốn nói rằng ai lo lắng cho anh chứ, nhưng lúc mở miệng ra thì lại nói rằng: “Anh có đói không?”
Giang Yến ừ một tiếng: “Hơi đói.”
Thư Uyển nghe vậy thì quay người cầm điện thoại lên: “Dưới lầu có bán hoành thánh, để em đi mua.”
Giang Yến nhìn cô mặc áo khoác vào, khe khẽ nói được.
Anh do dự vài giây, cuối cùng vẫn gọi cô: “Uyển Uyển.”
Thư Uyển quay lại nhìn anh, thấy anh nằm trên giường mấp máy môi mãi, anh nghiêm túc nhìn cô nói rằng: “Chuyện này không phải do tôi sắp xếp.”
“Tôi không có tính kế em.”
Thư Uyển mỉm cười: “Em biết.”
Hôm qua là cô đột nhiên muốn đi uống rượu.
Giang Yến cũng bị một chai rượu thình lình bay tới làm bị thương.
Dù có thần thông quảng đại đến mấy thì anh cũng không có khả năng tính toán chính xác đến từng chi tiết như vậy.
Nhưng hình như Giang Yến vẫn lo cô sẽ nghĩ rằng anh cố ý ủ mưu để có vết thương này, anh nhìn cô chăm chú, sau đó nói thêm một câu: “Tôi nói rồi, từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ làm bất cứ chuyện gì khiến em khó chịu nữa.”
“Tôi sẽ không thất hứa.”
Thấy anh nghiêm túc, nói năng trịnh trọng như vậy làm Thư Uyển ngẩn ngơ một hồi.
Giây sau cô hoàn hồn lại, nhướng mày cười khẽ với người đang nằm trên giường bệnh: “Em biết mà, anh sẽ không thất hứa đâu.”
*
Sau khi Giang Yến nhập viện thì Thư Uyển tạm thời giao quyền quản lý phòng trưng bày cho Ninh Vũ, còn cô thì bắt đầu ở lại bệnh viện chăm sóc cho anh.
Tin tức Giang Yến bị thương rất nhanh đã lan truyền đến phía công ty.
Khi Thư Uyển đang chăm sóc anh thì ngoài gặp Kiều Thụy Dương đến thăm Giang Yến ra thì cô còn gặp được một số cấp dưới của anh.
Một người tên là Trần Diệc Trạch, nghe nói là trợ lý của Giang Yến.
Một người tên là Trần Á, đây cũng chính là cô gái đã xuống lấy áo vest giúp anh vào ngày trước.
Ngoài ra còn có một số người mà Thư Uyển không nhớ tên được, cô cũng không nhận ra mặt họ. Những khi đến đây thì ngoài việc thăm Giang Yến ra thì họ còn đến để trao đổi chuyện về công ty.
Mặc dù lần nào Giang Yến cũng kêu cô yên tâm ngồi bên cạnh nghe họ thảo luận về những dự án của công ty nhưng Thư Uyển vẫn cứ cảm thấy sự có mặt của mình có vẻ không được ổn cho lắm, vậy nên mỗi khi họ bàn bạc công việc với nhau là cô sẽ về nhà nghỉ ngơi, còn không thì đi xuống vườn hoa của bệnh viện tựa vào ghế dài châm một điếu thuốc phơi nắng giết thời gian.
Giang Yến cứ thế ngẩn ngơ ở bệnh viện một tuần trời, sau khi anh đảm bảo rằng cơ thể của mình đã ổn hơn rồi thì bấy giờ bác sĩ mới đồng ý cho anh xuất viện.
Ba ngày trước khi Giang Yến chuẩn bị xuất viện, lại có thêm vài người mặc vest đến phòng bệnh.
Thư Uyển xách túi đi ra ngoài như thường lệ, cô ngồi trong vườn hoa cảm nhận những tia nắng ấm áp yếu ớt của tiết trời giao giữa mùa thu và mùa đông.
Người con gái không nhớ ngày hôm đó mình đã hút bao nhiêu điếu thuốc, cô chỉ nhớ lúc mình ném tàn thuốc cuối cùng vào thùng rác, vừa quay người định đi về phía phòng bệnh thì đột nhiên nghe thấy một giọng nữ vang lên đâu đây: “Này, cô gái ngồi cạnh sếp Giang đẹp thật sự luôn ấy, mấy anh có biết cô ấy là ai không á?”
Thư Uyển dừng bước ngẩng đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh.
Nơi đó có hai nữ một nam, thấy bộ vest họ đang mặc thì biết đây là những người đã đến thăm Giang Yến vào hôm nay, nhưng Thư Uyển chỉ nhận ra Trần Á trong số ba người đó thôi.
Sao lần nào cô cũng tình cờ gặp phải những người đang thảo luận về chuyện của cô và Giang Yến vậy nhỉ.
Người con gái cười khẽ, cảm thấy chuyện này cũng đặc sắc ấy chứ.
Trong đặc sắc cũng có cái vui của nó.
Thế là Thư Uyển không đi tiếp nữa mà giữ khoảng cách với họ, nghe bọn họ thảo luận tiếp.
Thành viên nam duy nhất trong ba người lắc đầu, tiếp lời cô gái tóc ngắn: “Không biết là ai nữa, chưa từng thấy qua bao giờ.”
Cô gái tóc ngắn nói tiếp: “Trông có vẻ cổ rất thân thiết gần gũi với sếp Giang, không lẽ cô ấy là cô vợ chưa cưới của sếp trong lời đồn ta?”
Vợ chưa cưới?
Thư Uyển nghe đến đây thì lông mày hơi giật giật.
Trần Á phủ nhận: “Không phải đâu, tôi nhớ người ở cạnh sếp Giang trong bệnh viện họ Thư mà, cổ đâu cùng họ với vợ chưa cưới của sếp Giang đâu.”
Cô gái tóc ngắn: “Vậy rốt cuộc cô Thư này với sếp Giang có quan hệ thế nào vậy?”
Ba người đều im lặng, đồng lòng suy nghĩ về vấn đề này.
Không hiểu sao khung cảnh trước mắt cô đây lại trùng khớp với khung cảnh của ba năm trước.
Thư Uyển nhớ tới lần đầu tiên mình và anh cãi nhau, lúc ấy cô cũng đứng thế này nghe người khác bàn luận về chuyện của Giang Yến.
Khi đó cô chỉ mới nghe được một nửa mà đã không dằn được nghi ngờ rằng, có phải anh có ai khác ngoài cô hay không.
Ngày ấy cô âm thầm buồn bã, không nói gì mà quay lưng lặng lẽ bỏ đi, nhưng cô không hề biết rằng chính vì sự nhạy cảm, và vì mình không chịu tin tưởng anh đã gián tiếp gây ra hiểu lầm suốt ba năm trời này.
Vậy nên lần này cô không muốn chỉ làm khán giả nữa, cũng không muốn im lặng đưa ra những suy đoán vô căn cứ nữa, song cô cũng không ngờ đã ba năm trôi qua rồi nhưng cô vẫn chẳng tiến bộ chút nào trong chuyện tình cảm này cả, chỉ mới nghe một vài lời của người khác mà trái tim đã rối ren không thôi rồi.
Người con gái nheo mắt đi về phía họ, cao giọng tiếp lời: “Tôi là bạn gái cũ của Giang Yến.”
Ba người kia nghe cô nói vậy thì đồng loạt quay đầu lại ngạc nhiên nhìn cô.
Thư Uyển chỉ cười nhạt, bình tĩnh chào hỏi: “Xin chào, tôi tên Thư Uyển.”
Cô gái tóc ngắn sửng sốt hồi lâu, lắp bắp: “À… Thư, cô Thư, xin, xin chào cô.”
Đang hóng drama thì bị chính chủ bắt quả tang, xấu hổ quá đi mất thôi.
Trần Á thấy ngại vô cùng, nhưng với tư cách là một lãnh đạo của hai đồng nghiệp bên cạnh nên cô ấy chỉ đành đứng ra xin lỗi Thư Uyển: “Cô Thư, tôi xin lỗi. Chúng tôi không cố ý đứng đây hóng chuyện của cô và sếp Giang đâu ạ, mong cô đừng để bụng.”
Trần Á vừa nói vừa kéo kéo cô gái tóc ngắn – người đã đề cập đến chuyện này đầu tiên.
Cô gái ấy hoảng sợ xin lỗi: “Cô Thư, tôi xin lỗi ạ!”
Thư Uyển cong môi cười nhạt với bọn họ, mặc dù trong mắt không có chút ý cười nào nhưng cô cũng không so đo với họ, cô chỉ hỏi một câu mà cô đang tò mò nhất, đây cũng là vấn đề quan trọng nhất: “Tôi không có ý gì khác đâu, tôi vừa nghe mọi người nhắc đến vợ chưa cưới của Giang Yến, anh ấy có vợ chưa cưới à?”
Trần Á thường xuyên đến bệnh viện nên đương nhiên cũng đã chứng kiến rất nhiều khoảnh khắc gần gũi giữa Thư Uyển và Giang Yến.
Cô ấy biết hai người có quan hệ thân thiết nên vội vàng xua tay giải thích: “Không phải vợ chưa cưới đâu! Không phải vợ chưa cưới đâu ạ! Trong nội bộ công ty chúng tôi có một nhóm chuyên buôn chuyện, cách đây không lâu chúng tôi nghe được tin đồn từ trong nhóm nói rằng hình như sếp Giang sắp liên hôn … Nhưng cô Thư ơi, tin đồn đó không phải sự thật đâu ạ!”
“Vậy cô cho tôi xem tin đồn đó với được không?” Thư Uyển hỏi, giây sau bổ sung thêm một câu: “Mọi người yên tâm, tôi sẽ không nói chuyện này cho sếp Giang của mọi người biết đâu.”
Trần Á nào dám nói không được, cô ấy nhanh chóng lấy điện thoại trong túi ra mở khóa bấm vào nhóm nhỏ 100 người của công ty, lướt lên một hồi cuối cùng cũng tìm thấy tin tức nói Giang Yến sắp liên hôn.
“Tin này nè cô Thư.” Trần Á đưa điện thoại cho Thư Uyển.
Nhóm này là nhóm ẩn danh, người đăng tin tức có tên là “Cây đũa thần dâu tây”.
Đã vậy còn chẳng có một bức ảnh chứng minh nào, chỉ đăng vỏn vẹn dòng chữ đơn giản là: “Mẹ kiếp! Tôi mới nghe bạn tôi nói sếp Giang của chúng ta sắp liên hôn với nhà họ Cát đó!”
Kiểu người như Giang Yến thực sự không thoát nổi mấy tin đồn vớ vẩn này.
Nhưng nhà họ Cát ư? Thư Uyển cứ cảm thấy tên này hơi quen quen.
Người con gái ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng cũng nhớ ra đây chính là cô công chúa nhỏ mà cô đã từng gặp trong bữa tiệc mừng thọ của Lý Thừa Dương.
Hình như tên là Cát Mộng Nhã thì phải?
Thư Uyển tập trung suy nghĩ tiếp, đại khái đang ngẫm lại xem Cát Mộng Nhã kia trông như thế nào, nghĩ bụng cái họ Cát này cũng rất hiếm nên chắc cô ả chính là người mà họ đang nói đến rồi.
Lúc cô đang dự đoán thì chợt nghe thấy giọng của Trần Á: “Cô Thư, cô không sao chứ?”
Thư Uyển bình tĩnh lại, cô cụp mắt trả lại điện thoại cho cô ấy, nhỏ nhẹ nói cảm ơn.
Trần Á rất sợ Thư Uyển sẽ tức giận, mặc dù cô nói mình là bạn gái cũ của sếp Giang bọn họ nhưng có cô bạn gái cũ nào đến bệnh viện chăm sóc bạn trai cũ mỗi ngày cơ chứ?
Vậy nên Trần Á nói tiếp: “Trước giờ chúng tôi chưa bao giờ thấy sếp Giang tiếp xúc với cái cô Cát kia lần nào cả, chúng tôi chỉ thấy cô và sếp Giang thân thiết gần gũi với nhau thôi, cái tin liên hôn này chỉ là tin đồn thôi ạ!”
Thư Uyển cười nhạt: “Tôi chỉ là bạn gái cũ của sếp Giang của cô thôi, cô không cần giải thích với tôi nhiều như vậy đâu.”
Người con gái không trò chuyện với các nhân viên của Giang Yến nữa, cô nói với họ rằng mình còn có việc nên phải đi trước, sau đó vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện này.
Sau khi tạm biệt, Thư Uyển đi một mạch về phòng bệnh, từ ngoài vườn đi vào phòng tiếp nhận bệnh nhân nội trú lạnh lẽo, suốt quãng đường cô cứ suy nghĩ mãi về chuyện liên hôn của Giang Yến.
Thật ra đối với Thư Uyển thì từ liên hôn này là một từ rất xa vời.
Nhưng cô biết rằng đây là chuyện rất bình thường đối với Giang Yến, với một người có gia thế và địa vị giống như anh thì tất nhiên không có mấy ai đến với nhau vì tình yêu cả.
Đa số bọn họ đều trao đổi lợi ích cho nhau, hoặc hai gia tộc hợp lực với nhau cạnh tranh với người khác xem ai ưu tú hơn, ai có nguồn tài chính mạnh hơn.
Mặc dù Thư Uyển không tin Giang Yến sẽ liên hôn với Cát Mộng Nhã nhưng lúc này đây tin đồn không đáng tin cậy này đã nhắc nhở Thư Uyển rằng, nếu cô và Giang Yến vẫn không chịu đâm thủng tờ giấy này thì bọn họ sẽ cứ thế mãi tiếp tục duy trì trạng thái trên mức tình bạn sống chung với nhau, và một ngày nào đó cô sẽ phải rút lui khỏi thế giới của anh.
Chẳng lẽ cô phải đợi đến khi anh bị sắp xếp đối tượng liên hôn ư?
Chẳng lẽ đến lúc đó cô đứng bên cạnh anh, xong giới thiệu với người khác rằng: “Xin chào, tôi là bạn gái cũ của anh ấy.”
Người con gái nghĩ đến đây thì không kìm được nhíu mày.
Cô dần thấy không cam tâm, không cam tâm mình chỉ là bạn gái cũ của anh, không cam tâm nhìn cảnh mai này Giang Yến sẽ kết hôn với người khác.
Mặt mày Thư Uyển ảm đạm, nhưng khi vào phòng bệnh thì cô giấu hết mọi cảm xúc đi.
Lúc này Giang Yến đang dựa vào đầu giường, anh vừa xử lý xong một số việc trong công ty.
Thấy Thư Uyển đi vào thì anh đóng máy tính lại ngước mắt lên nhìn cô, mặt mày dịu dàng như làn gió xuân: “Thứ sáu tuần sau có tiệc rượu, em có muốn đi cùng anh không? “
Thư Uyển nhìn nốt ruồi ở đuôi mắt anh, bình tĩnh trả lời: “Không muốn.”
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 71
10.0/10 từ 35 lượt.
