Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 69


Dòng tin nhắn cuối cùng của Giang Yến thành công khiến Thư Uyển thua một cách triệt để.


Cô chẳng thể tiếp tục vờ như bình tĩnh tranh thắng thua với anh trong vấn đề này được nữa, thế nên cô làm lơ dòng tin nhắn đó biến nó thành dấu chấm kết thúc cho chuyện này.


Song chuyện mình “ngủ” với anh khiến cô vẫn canh cánh mãi không thôi.


Người con gái nằm lì trong nhà hai ngày trời để bản thân bình tĩnh lại, cuối cùng cô quyết định vẫn nên đền bù chút gì đó cho Giang Yến, thế là cô lên mạng đặt một ít đồ bổ gửi hỏa tốc nội thành đến nhà anh.


Cô coi đó là món quà xin lỗi vì sự việc thất thốt mình đã làm đêm ấy, nhằm để bản thân nhẹ nhõm hơn đôi phần.


Sau khi đồ tới nơi, bên phía Giang Yến hiển thị là đã ký nhận nhưng anh không hề gửi tin nhắn nói gì với cô.


Hai người cứ như thế rơi vào trạng thái im lặng, không liên lạc, không gặp mặt, không biết chút tin tức gì về nhau, dường như cái đêm cuồng nhiệt đó xảy ra với ai chứ chẳng phải với họ. 


Còn về phần Thư Uyển, cô vẫn chẳng tài nào nhớ ra được rằng rốt cuộc tại sao đêm đó hai người lại gặp được nhau, rồi làm thế nào mà cô với anh lại quấn lấy nhau đến tận trên giường.


Khoảng một tuần sau đó thì dấu vết h**n ** trên người mới bắt đầu tan dần, nhưng dấu vết về Giang Yến thì không như vậy, anh vẫn ở trong tâm trí của cô, thậm chí càng lúc càng đậm sâu theo thời gian.


Đại khái là vì trước giờ toàn là Giang Yến chủ động liên lạc với cô mà cô thì chỉ việc phụ trách nhận sự cho đi từ anh, sau đó cô sẽ dựa vào tâm trạng cho anh chút “lợi ích” nên thành thử hai người thường xuyên cho đi và trao đổi tình cảm cho nhau, bởi vậy khi trạng thái này ngừng lại thì Thư Uyển cứ tưởng họ đã hoàn toàn hết duyên nợ rồi, không bao giờ gặp lại nhau nữa.


Nhưng càng như vậy thì càng khiến cô vương vấn mãi không quên.


Vậy nên mỗi khi lái xe ra ngoài là cô thường vô thức chạy ngang qua Xuyên Lan, đi ngang qua công ty của anh. Mỗi khi thấy tin tức về công ty của anh ở trên mạng thì cô cũng sẽ vô thức nhấn vào đọc tiếp, muốn xem thử xem có phần phỏng vấn liên quan tới anh hay không.


Người con gái dần dần nhận ra rằng, hoá ra mối liên hệ giữa người với người lại mỏng manh như vậy.


Dẫu cho cô có chủ động làm gì đi chăng nữa thì giữa dòng người tấp nập ấy cô và anh vẫn rất khó phát sinh thêm chuyện gì nữa. Dẫu thành phố có nhỏ hơn đi nữa, dẫu cô và anh có ở gần nhau hơn đi nữa thì tỉ lệ họ tình cờ đụng mặt nhau cũng chỉ có một hai lần mà thôi.


Khi Thư Uyển cho rằng Giang Yến đã thật sự buông bỏ, khi cô nghĩ hai người họ đã không còn khả năng dính dáng gì với nhau nữa thì anh bỗng bất ngờ xuất hiện ở buổi triển lãm tranh của cô…


*


Thứ sáu chính thức khai trương, người đến chúc mừng đông hơn Thư Uyển tưởng tượng rất nhiều.


Có lẽ vì Thư Uyển đăng tin mình sẽ về nước mở triển lãm tranh lên mạng xã hội nên có một số fan hâm mộ theo dõi những bức ảnh của cô ở triển lãm Pháp không hẹn mà đều tụ tập hết đến đây.


Hoặc có lẽ là vì sau khi cô nói mình muốn tiếp tục học vẽ quốc họa thì Lý Thừa Dương đã nhận cô làm học trò cuối cùng, đồng thời còn giới thiệu cô cho những bậc thầy đức cao vọng trọng trong giới nên mọi người mới đến đông như vậy.


Lần đầu tiên mở triển lãm nên thật sự Thư Uyển không đủ kinh nghiệm lắm.



May mà hôm nay Lý Thừa Dương có thời gian nên tới đây cổ vũ cho cô, ông còn dẫn vài đàn anh đàn chị tới giúp đỡ nên dù lúc đầu Thư Uyển có hơi luống cuống nhưng một lúc sau thì cô cũng đã thích ứng được, bấy giờ cô đã bình thản cùng người ta mời rượu qua lại, cùng tán gẫu một vài chuyện về phương diện nghệ thuật với mọi người.


Buổi triển lãm diễn ra được một nửa thì Ninh Vũ từ bên kia chạy tới.


Cô ấy cầm theo điện thoại của cô đi đến đưa nó cho cô: “Chị Thư Uyển, có người gọi chị nè.”


Người con gái liếc nhìn thông báo trên màn hình, là một dãy số lạ.


Thư Uyển thấy hơi lạ nên bấm nghe máy, cô mở lời trước: “Alo, xin chào.”


Đầu máy bên kia vang lên một giọng nói trầm thấp đầy quyến rũ, “Là tôi, Giang Yến đây.”


Giang Yến.


Thư Uyển sửng sốt, cô bất giác siết chặt điện thoại trong tay mình.


Cô không nói gì mà chỉ chỉ vào điện thoại bên tai mình ra hiệu với Lý Thừa Dương đang ngồi bên cạnh, sau đó vội vàng ra ngoài tìm nơi yên tĩnh thông thoáng.


Giang Yến bên kia điện thoại hỏi tiếp: “Bây giờ em có bận không?”


Bấy giờ Thư Uyển cũng đã đi tới đại sảnh.


Người người tấp nập xô đẩy nhau, còn có vài người từ bên ngoài vào chào hỏi cô.


Người con gái mỉm cười gật đầu chào bọn họ, xung quanh ồn ào náo nhiệt, ánh mắt cô vô tình nhìn qua cánh cửa thủy tinh, người đàn ông cao như hạc mang phong thái thong dong cứ như vậy lọt vào ánh mắt của cô.


Thư Uyển không ngờ Giang Yến sẽ tới.


Tuy cô có đăng chuyện mở triển lãm lên vòng bạn bè, Giang Yến cũng có thả like bài đó nhưng cô không ngờ hôm nay anh sẽ tới đây.


Bước chân của Thư Uyển khựng lại.


Bên ngoài cánh cửa thủy tinh, người đàn ông với vẻ mặt lãnh đạm nhìn thẳng vào bên trong.


Bàn tay đang áp điện thoại lên tai bỗng dưng cử động, chiếc đồng hồ trên cổ tay phản xạ lại ánh sáng mặt trời, bất ngờ khúc xạ một luồng ánh sáng lạnh vào bên trong cánh cửa kính.


Ánh sáng trắng lóa mắt lướt qua gương mặt trong trẻo lạnh lùng của cô, khiến cô vô thức nhíu mày hơi nheo mắt lại.


Tuy rằng chỉ diễn ra trong chớp mắt nhưng Giang Yến vẫn bắt gặp khoảnh khắc khó chịu của cô, vì thế anh theo thói quen đổi tay cầm điện thoại để tránh việc vừa rồi xảy ra thêm lần nữa.


Thư Uyển ổn định lại trạng thái, tầm nhìn mơ hồ do bị ánh sáng mạnh chiếu vào đã dần rõ ràng trở lại.



Khung cảnh trước mắt hiện ra rõ ràng, Thư Uyển nhìn người bên ngoài, nói qua điện thoại: “Bây giờ cũng ổn, không bận lắm.”


Giang Yến nhìn cô chăm chú, nhướng mày tỏ vẻ: “Tôi có đồ muốn đưa cho em, nếu em có thời gian thì ra đây chút nhé?”


Thư Uyển cũng chẳng đắn đo ngại ngùng gì, cô ừm một tiếng nói anh đợi chút rồi cúp điện thoại.


Cô xoay người đi vào trong, lên lầu hai phòng triển lãm dặn dò Ninh Vũ vài câu rồi lại đi xuống lầu.


Chiếc Maybach của Giang Yến đỗ trước cổng, anh đứng dựa vào cửa xe và cũng mặc kệ là đỗ ở đây có chặn đường ra vào của người khác hay không, quần tây ôm lấy đôi chân dài hút mắt, ấy chính là dáng vẻ của chàng công tử nhàn nhã lười biếng không lẫn đi đâu được.


Đến tận khi Thư Uyển đẩy cửa bước ra thì bấy giờ anh mới thong thả đứng thẳng người dậy, sau đó cầm lấy túi quà màu đen trên mui xe đưa cho cô.


“Tặng em.” 


“Đây là sao?” Thư Uyển ngạc nhiên nhìn túi quà.


“Quà khai trương.” Giang Yến từ tốn cụp mắt nhìn cô, sau đó cong môi nói một câu có ý nghĩa rất chi là sâu xa, “Em có thể coi như đây là quà trả lễ lần trước.”


Thư Uyển vẫn chưa hiểu được ý của anh: “Quà trả lễ lần trước?”


Giang Yến giải thích: “Trả lễ cho những món quà bổ dưỡng mà em gửi tặng cho tôi.”


“…” Người con gái ngước mắt nhìn anh, “Nhưng những món quà đấy là chuyện của hai tuần trước rồi mà?”


“Em đang trách tôi trả lễ trễ à?” Giang Yến nhìn đôi mắt xinh đẹp động lòng người của cô chăm chú, anh cười khẽ tiếp tục giải thích: “Khoảng thời gian đó tôi bận đi công tác, quà em gửi tới là do chú Triệu nhận, tối hôm qua tôi về mới nhìn thấy chúng.”


Chẳng biết vì sao mà khi nghe anh nói là anh đi công tác, tới tận tối qua anh mới biết là cô tặng quà cho mình thì cô bỗng thấy hơi vui vui.


Nhưng tại sao lại vui ư? Thư Uyển ngẫm nghĩ, có lẽ là vì trong khoảnh khắc này cô cảm thấy hai người họ vẫn còn cơ hội “anh tới em đi”.


Thư Uyển thôi không nghĩ nữa, cô cụp mắt nhận lấy túi quà anh đưa, nhẹ nhàng nói cảm ơn anh.


Giang Yến vẫn chưa định đi, anh lại hỏi: “Hay em mở ra xem thử xem có thích hay không đi?”


Vốn dĩ Thư Uyển cảm thấy mở quà ngay trước mặt người tặng thì hơi bị bất lịch sự cho lắm, nhưng nhìn thái độ của anh thì dường như anh muốn cô mở ngay bây giờ.


Người con gái cũng không nghĩ gì nhiều, cảm thấy chắc đây cũng là trang sức như khi xưa anh hay tặng cô mà thôi, vậy nên cô lấy hộp quà trong túi ra ôm vào trong lòng.


Hộp không lớn lắm, cỡ tầm trung thôi nhưng có hơi nặng.


Thư Uyển tò mò, ngón tay phải dùng lực mở mạnh viền nắp hộp làm nắp hộp theo đà phút chốc mở bung ra, khoảnh khắc thấy thứ đồ bên trong kia thì da đầu cô cũng trở nên tê rần không chịu nổi.



Cô không nhìn nhầm đấy chứ?


Quà mà Giang Yến tặng cô…


Thế mà là một bộ nội y nữ đen xì!?


Người con gái đơ mất một giây, nhưng ngay sau đó cô đã hoàn hồn trở lại, bây giờ họ đang đứng trên đường lớn nên cô một phát đóng hộp lại, vờ như mình chưa từng thấy gì.


Hiếm khi nào thấy Thư Uyển hoảng loạn như vậy, bây giờ chỉ cần nhìn vành tai đỏ rực dưới ánh nắng kia là biết cô đang hoảng đến độ nào, nỗi xấu hổ ấy quá lộ nên giờ muốn giấu cũng giấu không nổi.


Giang Yến cụp mắt nhìn cô, đáy mắt ẩn hiện ý cười trêu chọc, anh nhớ lại tối qua khi mình vừa về tới nhà thì thấy mấy món canh bổ ơi là bổ xếp đống trước cửa nhà ấy.


Thật sự là đời này anh chưa bao giờ ngờ rằng sẽ có một ngày mình sẽ lên giường với bạn gái cũ, mà lên giường xong cô ấy còn không nhớ rõ cụ thể về những chuyện đã xảy ra với anh, thậm chí còn hỏi anh rằng có sử dụng biện pháp an toàn không.


Đương nhiên anh càng không ngờ khi anh nói mình có đeo thì cô chẳng những không phản hồi lại tin nhắn của anh mà đã thế vài ngày sau đó còn gửi đến nhà anh một đống đồ bổ.


Không lẽ cô chê anh đêm đó không đủ dữ dội? Không làm cô sướng ư?


Khi đó Giang Yến đứng ở cửa nhà mình, chẳng hiểu sao lại có cảm giác cô đang “sỉ nhục” mình.


Thế nên sáng nay anh đặc biệt đi tới trung tâm thương mại một chuyến, lựa quà một hồi lâu.


Bây giờ nhìn phản ứng của cô khi nhận quà thì Giang Yến thấy ý đồ bất chợt nảy ra của mình cũng coi như có chút tác dụng với cô rồi ấy chứ.


Anh bình tĩnh lại, vờ như nghiêm túc thong thả giải thích với cô: “Hôm đó vì gấp quá nên bất cẩn xé mất của em, và tôi nghĩ nếu em đã tặng đồ bồi bổ sức khỏe cho tôi rồi thì thôi tôi đền cho em một bộ mới làm quà trả lễ vậy.”


Anh kéo dài giọng, trong giọng nói từ tốn ấy còn thấm chút lười biếng, giọng điệu nhẹ như bông cứ như thứ anh làm hỏng chỉ là một món đồ bình thường mà thôi.


Thư Uyển tức thì cạn lời.


Giang Yến còn thì thầm bên tai cô rằng: “Em yên tâm, dù kích cỡ hay màu sắc thì đều giống với bộ hôm đó của em.”


Chẳng biết vô tình hay cố tình mà anh còn nhấn mạnh hai chữ kích cỡ ấy nữa.


Người con gái nghe tới đây thì lúng túng nhíu mày.


Giang Yến cố ý thì đúng hơn.


Nhưng sao anh lại làm vậy?


Vì cô uống say ngủ anh à?



Hay vì sau khi “xong xuôi” cô mua đồ bổ cho anh?


Thư Uyển không biết nguyên nhân thật sự là gì, cô nghiến răng nhìn hộp quà mình đang ôm trong ngực, cố gắng ra vẻ bình tĩnh: “Không giống mà.”


Giang Yến không nghe rõ: “Gì cơ?”


Thư Uyển ngước mắt nhìn anh, nói nhỏ: “Kiểu này khác cái của em, của em có ren, cái này không có.”


“Ồ?” Giang Yến híp mắt, dáng vẻ như đang ngẫm nghĩ, “Chắc là do tối đó không bật đèn nên tôi không nhìn rõ.”


Không, nhìn, rõ.


Thư Uyển nín thinh: “…”


Giang Yến thấy cô im lặng hồi lâu nên lại thừa thắng xông lên: “Em không thích à? Vậy hôm sau tôi tặng em cái có ren là được rồi.”


Thư Uyển vẫn tiếp tục giữ im lặng: “…!”


Giang Yến không muốn buông tha cho cô, “Em vẫn muốn cái màu đen ư? Hay muốn đổi thành cái màu trắng không?”


Thư Uyển thấy nếu cô tiếp tục không lên tiếng nữa thì e là anh sẽ càng “được nước lấn tới” hơn.


Người con gái hít sâu một hơi, dặn mình đừng có hoảng, cô cong cong môi mỉm cười nhìn anh: “Vậy anh nói thử xem, anh thích kiểu nào?”


Giang Yến: “Hửm?”


Thư Uyển bước lên trước một bước, mạnh dạn nhìn thẳng vào mắt anh.


Đôi mắt cô trong veo quá đỗi, vì đang mỉm cười nên đuôi mắt hơi xếch lên, mập mờ hỏi anh: “Đen và trắng, anh thích cái nào?”


Giang Yến bật cười: “Thật ra tôi thích hết.” Anh suy nghĩ hai ba giây rồi nói tiếp: “Nếu nhất quyết phải chọn một cái thì tôi chọn màu trắng.”


“Được rồi.” Thư Uyển mím môi, cứ phải đối đầu với anh, “Vậy em chọn màu đen.”


“Lần sau muốn tặng em thì cứ mua màu đen là được.” Cô nói một cách rất thản nhiên cởi mở, nhưng cô không biết rằng tai và gò má của mình đã đỏ rực cả rồi.


Giang Yến cười khẽ, mặt mày ngập ý cười.


Song anh cũng không định chiếm ưu thế, thế nên anh cố nín cười nhìn thẳng vào mắt cô, nói một câu đầy ẩn ý, “Vậy lần sau em đừng tặng đồ bổ cho tôi nữa.”


“Em biết mà, dù gì thì tôi cũng chẳng dùng tới thứ đó.”


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 69
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...