Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 68
Vốn dĩ Thư Uyển cũng không muốn ở lì mãi ở nhà Giang Yến, nhưng anh còn chưa đi được bao lâu thì đã có người gõ cửa nói là nhân viên massage đến rồi, người con gái nghĩa bụng dù gì người ta cũng tới rồi, hiện giờ cô cũng không bận gì nên đi ra mở cửa cho người đó vào.
Lúc nằm sấp trên giường cô vẫn có cảm giác như mình đang mơ.
Hôm qua say quắc cần câu, ký ức thì cứ đứt quãng nên đến tận giờ phút này cô vẫn chưa hoàn toàn nhớ ra được, rằng rốt cuộc bản thân làm cách nào mà có thể từ trên đường cái chạy thẳng đến nhà Giang Yến được thế nhỉ.
Thư Uyển vùi đầu vào gối cố ép bản thân mình nhớ lại chút gì đó để có thể ghép câu chuyện lại một cách hoàn chỉnh nhất có thể, để có thể bắt được một ít cảnh tượng anh cũng chủ động trong chuyện tối hôm qua, để cô đỡ phải cảm thấy mình rơi vào thế yếu.
Vì dù gì khi xưa chia tay chính miệng cô đã nói rằng, cô không thích việc đã chia tay rồi mà còn dây dưa với nhau.
Nhưng tối qua người “dây dưa” lại là cô, đã thế còn dây tới tận trên giường.
Người con gái ngẫm lại, càng nghĩ càng thấy lố quá.
Vì trong trí nhớ của cô thì cái đêm cuồng dại của tối qua kia chỉ toàn là cô chủ động hôn anh, chủ động sờ mó anh, hơn nữa còn chủ động kéo tay anh ôm eo mình…
Mà từ đầu đến cuối Giang Yến vẫn luôn kìm nén, hốc mắt anh đỏ bừng, anh giữ lấy tay cô ngăn cản cô càn rỡ, không cho cô kéo quần áo mình xuống.
Song đến khúc cuối Giang Yến đã nhận thua, gân xanh bên thái dương anh gồ cả lên, anh nghiến răng th* d*c bên tai cô, cô nghe anh lẩm bẩm nói rằng: “Thư Uyển em nhớ cho rõ, đây là do em muốn.”
*
Thư Uyển đang nhớ tới khúc này thì điện thoại đặt bên cạnh tay chợt reo lên.
Cô mở mắt nhìn thì thấy là Hạ Mãn Nguyệt gọi điện đến.
Cô nhấc người dậy giơ tay nhấn nghe.
Còn chưa kịp alo thì đã nghe cô nàng nói: “Uyển Uyển, sao cậu không có nhà thế! Chẳng phải hôm nay chúng ta đã hẹn đi ăn cùng Ninh Vũ rồi à?”
Thư Uyển cầm điện thoại lên liếc nhìn ngày tháng.
Cô thế mà quên mất chuyện này.
Người con gái thở dài thườn thượt, nói vào loa của điện thoại: “Mình … đang massage, một chút nữa mới xong, cậu với em ấy đến nhà hàng đợt mình chút nhé.”
Hạ Mãn Nguyệt: “Massage? Ở đâu thế? Mình và Ninh Vũ tới thẳng đó tìm luôn cũng được.”
Thư Uyển câm nín: “…”
Hạ Mãn Nguyệt: “Alo? Cậu nghe rõ không á? Hay là cậu gửi định vị cho mình đi.”
Thư Uyển ngập ngừng, giọng bất giác nhỏ đi: “Giờ mình … mình đang ở nhà Giang Yến.”
Hạ Mãn Nguyệt ngớ ra, mãi hồi sau mới tải được thông tin nên bấy giờ mới ngạc nhiên la lên: “Cái gì cơ!? Cậu massage ở nhà ai cơ!? Nói lại xem nào?”
Nữ nhân viên massage vẫn đang massage eo cho Thư Uyển, lúc này cô cũng không tiện nói gì nhiều nên chỉ đành vội vàng trấn an cô nàng: “Giờ mình không tiện nói rõ cho cậu Mãn Nguyện ơi, lát nữa gặp nhau rồi mình kể chi tiết cho cậu nghe nhé.”
Đúng lúc này thợ massage đột nhiên tăng lực tay khiến Thư Uyển không nhịn được nhíu mày suýt xoa một tiếng.
“Vừa rồi có hơi mạnh rồi, phiền chị nhẹ chút ạ.” Thư Uyển nghiêng đầu nói với thợ massage, rồi tiện tay ngắt luôn cuộc gọi.
Không ai ngờ trước cửa nhà Thư Uyển.
Giây phút cuộc gọi bị ngắt Hạ Mãn Nguyệt rối bời đứng im trong gió nhìn điện thoại của mình đăm đăm.
Ninh Vũ không biết chuyện nên hỏi: “Chị Mãn Nguyệt ơi, chị Thư Uyển sao thế ạ?”
Bên tai Hạ Mãn Nguyệt vẫn còn vang vọng tiếng rên khẽ bật ra từ cổ họng Thư Uyển trước khi cuộc gọi bị ngắt, và cả câu vừa rồi có hơi mạnh, phiền nhẹ một chút kia…
Cô nàng hắng giọng, vội đáp: “Đừng lo, chị Thư Uyển của em đang làm việc ấy mà.”
Ninh Vũ tỏ vẻ không hiểu: “Làm việc ạ? Còn việc gì quan trọng hơn việc chúng ta đi ăn cơm ạ?
Hạ Mãn Nguyệt nhét điện thoại vào túi, vẫy vẫy tay với cô ấy rồi nhanh chân đi về hướng lối ra của khu chung cư, “Đàn ông đó, chị Thư Uyển của em đang bận làm đàn ông đó.”
“Chị ấy làm chuyện dâm loạn giữa ban ngày ban mặt á!?” Ninh Vũ thảnh thốt, sau đó chợt nhận ra họ đang ở trên đường cái nên vội vàng bịt miệng mình lại, song cô ấy vẫn không nhịn nổi thì thào tiếp, “Làm đàn ông với ăn cơm … hình như làm đàn ông quan trọng hơn thật ạ.”
*
Massage xong thì Thư Uyển về nhà.
Cô không đi ăn cơm cùng Hạ Mãn Nguyệt và Ninh Vũ, vì dù cô có che kiểu gì thì dấu hôn trên cổ vẫn vô cùng chói mắt, nên cô dứt khoát nói với hai người họ rằng mình còn có việc bận khác cho qua chuyện.
Vừa về đến nhà là Thư Uyển đi tắm ngay.
Khi đi ra khỏi bồn tắm thì trên mặt kính cũng đã phủ một lớp sương mù trắng xoá.
Thư Uyển lau đi lớp hơi nước mỏng tụ trên kính, mắt đi lớp hơi nước, cơ thể đầy đặn thướt tha cũng theo đó thông qua mặt kính ánh vào trong mắt.
Mấy nơi khác trên người cũng có dấu hôn, may mà những năm này cô luôn giữ thói quen tập thể dục, nên tuy thường hay ngồi một chỗ ở một thời gian rất dài để vẽ nhưng vòng eo vẫn không có chút mỡ thừa nào.
Ít nhất tối qua thứ anh nhìn thấy vẫn là dáng vẻ mềm mại xinh đẹp này.
Thư Uyển quấn khăn lông cố định mái tóc ẩm lại, sau đó sải chân bước ra khỏi phòng tắm.
Tuy đã được massage ở nhà Giang Yến nhưng cô vẫn còn thấy hơi ê ẩm.
Sau khi ra ngoài thì Thư Uyển cầm điện thoại trên bàn lên rồi thả mình xuống chiếc ghế sô pha vải.
Cô kê đệm gối ra đằng sau eo để dựa, sau đó tiện tay mở wechat lên, vốn dĩ cô chỉ định lướt vòng bạn bè một chút nhưng chợt thấy hai tin nhắn mới từ Hạ Mãn Nguyệt.
Thư Uyển mở khung trò chuyện thì thấy cô nàng nhắn rằng: “Lời nhắc nhở ấm áp, nhớ mang bao, làm ơn đừng cho mình thấy cái cảnh máu chó như mang thai con của bạn trai cũ rồi ôm bụng bầu chạy nha trời.”
Thư Uyển: “…”
Rõ ràng cô nhớ cô chưa kể chuyện này cho cô nàng nghe mà.
Thư Uyển hít một hơi thật sâu, không kịp nghĩ kĩ xem tại sao Hạ Mãn Nguyệt lại đoán ra được chuyện này.
Ánh mắt cô chỉ lo nhìn đăm đăm vào ba chữ nhớ mang bao nọ, não chợt vang lên tiếng ầm đùng.
Có mang bao không trời?
Người con gái ráng nhớ lại nhưng không hề có chút ấn tượng nào.
Cô bỗng thấy hơi lo, trong chớp mắt bên tai vang lên vô số âm thanh.
Lỡ không có làm biện pháp an toàn thì sao đây?
Nhưng Giang Yến là kiểu đàn ông sẽ không l*m t*nh với cô trước mấy hôm cô sắp đến kỳ mà, vậy chắc là anh có mang bao mà ha?
Nhưng hiện tại họ đã chia tay rồi, tối qua cũng gấp gáp như vậy, lỡ nhà anh không có sẵn bao thì sao?
Lỡ mấy thứ mà Giang Yến chuẩn bị khi còn quen nhau vẫn còn dư thì sao ta?
Nhưng mấy năm rồi mà, có khi nào hết hạn rồi không?
Thư Uyển nhớ mang máng hình như Giang Yến có thì thầm bên tai cô một câu gì mà “Thư Uyển, tôi chẳng phải kiểu người đoan chính, em sờ mó tôi thế này thì có biết hậu quả tiếp theo sẽ là gì không?”.
Hậu quả…
Người con gái giật nảy mình, lập tức mở khung trò chuyện với Giang Yến ra gõ bốn chữ gửi đi: [Anh có bận không?]
Giây sau Giang Yến đã trả lời lại: [Không bận.]
Thư Uyển cầm điện thoại đi tới đi lui trong phòng khách, ngay cả khăn lông quấn trên đầu trượt ra sau mà cô cũng chẳng hay, lòng dạ đang sốt ruột nhưng không biết nên mở miệng như thế nào.
Cô ngẫm nghĩ một lát rồi dừng chân lại, ngón tay lướt như bay trên màn hình điện thoại: [Tôi có chuyện muốn hỏi.]
Giang Yến: [Chuyện gì?]
Nói sao đây ta?
Thư Uyển cắn môi ôm lấy điện thoại ngồi xuống sô pha, nhíu chặt mày nghĩ tới nghĩ lui, đến mãi một hồi sau vẫn không gõ ra được dù chỉ một chữ.
Giang Yến bên kia dường như đã dần mất kiên nhẫn, lát sau lại gửi một tin mới: [?]
Người con gái nhắm mắt nặng nề thở ra một hơi, bất chấp tất cả nói thẳng vào vấn đề: [Hôm qua tôi uống hơi nhiều, không nhớ rõ lắm nên muốn hỏi anh một chút, không biết qua anh có sử dụng biện pháp an toàn không?]
Thư Uyển thấp thỏm.
Dù gì tối qua cũng là cô một hai đòi anh l*m t*nh cho bằng được, bây giờ hỏi như vậy thì trông giống như đi nhà hàng ăn chùa xong mà còn hỏi ông chủ là mình có khả năng trúng giải độc đắc được ăn miễn phí cả đời không ấy….
Song bên phía Giang Yến, cô còn chưa thấy khung thoại của anh hiện dòng đang nhập tin nhắn mà trên màn hình của cô đã nhảy ra một câu: [Em đeo bao cho tôi đó, Thư Uyển.]
Em, đeo, bao, cho, tôi, đó, Thư, Uyển.
Một câu nhìn có vẻ nhẹ như bông, nhìn như không có trọng lượng gì.
Nhưng sự thật nó lại như tia sấm long trời lở đất vào ngày xuân, nổ ầm ầm vang mãi không dứt trong đầu Thư Uyển.
Tối qua điên cuồng quá thể, nếu không phải do cô còn nhớ được vài đoạn nhỏ thì e là cô đã cho là Giang Yến đang nói bậy rồi.
Sau cùng cô chỉ có thể gắng gượng tỏ ra mình rất ổn, vờ như không có chuyện gì trả lời lại anh một câu: “Vậy à, ngại quá, tôi quên rồi.”
*
Giang Yến đứng trong thang máy cong môi nhìn chằm chằm dòng tin nhắn của cô.
Cô quên thật hay quên giả thì anh không biết.
Song tối qua cô giúp anh đeo bao thật, anh không lừa cô.
Ting một tiếng, thang máy đã lên tới tầng cao nhất.
Giang Yến ngẩng đầu lên, cất điện thoại đi rồi sải bước ra ngoài.
Các nhân viên đi đằng sau ai náy cũng cúi đầu, mãi đến khi Giang Yến đã đi xa thì bấy giờ cả đám mới tụm lại bàn tán.
“Nếu tôi không nhìn lầm thì trên cổ sếp Giang có dấu dâu tây ó…”
“Hình như vậy á!”
“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi! Đừng có nói tào lao, nhìn là biết sếp Giang cạo gió quá đà mà!”
*
Ở một diễn biến khác, Giang Yến vừa quẹo vào phòng làm việc thì bắt gặp Kiều Thụy Dương không biết đã tới từ khi nào.
Anh vừa đẩy cửa vào, còn chưa kịp lên tiếng thì Kiều Thụy Dương – kẻ đang nằm liệt trên ghế nghỉ ngơi để chơi game đã mở miệng nói: “Em tới chỗ này của anh để trốn ba của em, anh cứ bận đi, không cần quan tâm đến em đâu.”
Giang Yến ừm một tiếng tiếp tục đi về phía bàn làm việc.
Lúc Giang Yến đi ngang qua chỗ Kiều Thụy Dương thì cậu chàng vô thức ngó anh một cái, không ngờ vừa ngó sang đã bắt trúng trọng điểm.
“Đợi đã…” Kiều Thụy Dương ngỡ ngàng nhìn chằm chằm vào cổ anh, vội vàng bỏ điện thoại xuống đứng bật dậy vọt tới trước mặt anh, “Anh đứng im cho em.”
Giang Yến bị cậu chàng chặn đường không đi tiếp được nữa.
Kiều Thụy Dương nhìn kỹ dấu vết trên cổ Giang Yến, sau khi xác định đó là dấu hôn một trăm phần trăm thì bấy giờ cậu chàng mới thu lại nét ngạc nhiên trong mắt mình, cực kỳ phấn khích đập vào lưng anh một cái: “Mọe nó! Anh chịu ăn mặn rồi hả?”
Đương nhiên Giang Yến hiểu ăn mặn có nghĩa là gì.
Anh bình thản ừ một tiếng rồi nhấc chân định đi tiếp nhưng Kiều Thụy Dương vẫn không chịu tha cho anh: “Lạ à nha! Trừ Thư Uyển ra thì trên đời này vẫn còn có cô gái nào lọt được vào mắt xanh của anh hả!? Khai ra nhanh lên, tối qua anh ăn nằm với con gái nhà ai đấy!?”
Giang Yến không nói gì, nhưng vẻ mặt có hơi gượng gạo.
Cậu chàng thấy anh như vậy thì cảm thấy có gì đó không ổn lắm nên im lặng ngẫm nghĩ một hồi, lát sau cuối cùng cũng nhận ra vấn đề nằm ở đâu nên khó tin hỏi lại: “Không phải chứ? Anh với … Đừng nói là anh ngủ với Thư Uyển nhé?”
Giang Yến ừ một tiếng.
Ổ thông tin của Kiều Thụy Dương phút chốc nổ tung: “Hai người chia tay rồi mà còn, còn lên giường?”
Giang Yến vô cảm đẩy cậu chàng ra, đi về phía bàn làm việc: “Có ai quy định không được ngủ với bạn gái cũ à?”
Kiều Thụy Dương tưởng mình nghe nhầm, cậu chàng đuổi theo chống thẳng hai tay lên bàn anh, cất giọng cao chót vót: “Má nhà anh! Từ khi nào mà anh trở nên đê tiện như vậy hả?”
Giang Yến ngồi xuống lật tài liệu trên bàn ra, từ tốn ngước mắt nhìn cậu chàng thốt ra từng chữ một: “Là cô ấy ngủ tôi, đê tiện là đê cái gì?”
Kiều Thụy Dương trợn to hai mắt, nhất thời rối loạn ngôn ngữ, “Ôi mẹ ơi … má ơi! Thư Uyển đê tiện dữ vậy ư!” Cậu chàng khựng một lát rồi nói tiếp: “Ủa không đúng, rốt cuộc chuyện này là sao? Không phải anh nói lần này cô ấy về nước thì anh không định làm gì mà chỉ muốn yên lặng làm một người lạ à, sao quay phắt một cái đã … ngủ luôn rồi?”
Cậu chàng dứt câu thì giơ tay vạch cổ áo anh ra.
Ngoại trừ dấu hôn lồ lộ ra ngoài cổ áo kia thì dưới cổ áo của anh vẫn còn rất nhiều dấu hôn bị che đi, những dấu đậm dấu nhạt trên làn da ấy đã phản ánh rõ tối qua họ đã dữ dội đến độ nào.
Kiều Thụy Dương không xem nổi nữa, không đợi Giang Yến nói gì mà đã nhíu mày chậc một tiếng: “Một đêm mấy lần đấy, sao cắn ác vậy?”
Giang Yến tự động lờ đi câu sau của cậu chàng, chỉ trả lời câu trước: “Chuyện anh muốn làm người lạ là thật, nhưng cô ấy nhất quyết muốn ngủ với anh.”
Kiều Thụy Dương quan sát anh, chẳng biết sao lại phát hiện một chút tủi thân từ trên vẻ mặt và giọng điệu của anh cơ đấy.
“Câu này có ý gì đây hả ông anh?” Kiều Thụy Dương hỏi, “Không lẽ anh cảm thấy tối qua mình bị thua thiệt nên giờ muốn đòi cô ấy ít tiền boa hả?”
Giang Yến cụp mắt nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Sáng nay khi thức dậy, Giang Yến nhìn gương mặt xinh đẹp đang yên lặng ngủ trên cánh tay mình thì chợt có ảo giác như họ chưa từng có cuộc chia ly nào.
Nhưng khi tỉnh táo lại thì anh cũng nhận ra rằng chung quy do cô say rượu không kiểm soát được hành động nên mới có trận ân ái đấy thôi, có lẽ qua đêm nay họ sẽ về lại với biển người bao la bát ngát.
Nhưng…
Anh chẳng tài nào quên không được câu em rất nhớ anh mà cô đã nói vào tối qua khi anh bế cô về Xuyên Lan ấy.
Thật ra anh đã biết tin cô về nước từ lâu rồi, song do anh cảm thấy lúc ở bên nhau anh đã không thể cho cô trải nghiệm cảm giác tuyệt vời khi yêu, nên sau khi chia tay anh muốn cố gắng để mình trở thành một người yêu cũ đạt chuẩn nhất của cô.
Vì thế anh không bao giờ dây dưa, cũng không liên lạc với cô, dù có gặp nhau nhưng cũng không nói gì mà chỉ âm thầm nhớ nhung, không nhắc tới tình xưa dù chỉ một chữ.
Nhưng tối qua cô lại kéo vạt áo của anh đòi về nhà cùng anh, hơn nữa cô còn thì thầm nói em rất nhớ anh, nói rằng nếu như ngày đó anh không bẫy cô thì cô sẽ rất yêu anh…
Chỉ một câu em rất nhớ anh đó thôi đã khiến Giang Yến cảm thấy mình thật sự không cam tâm khi chỉ được làm người yêu cũ của Thư Uyển.
Anh nghĩ tới đây thì thở hắt ra một hơi.
Kiều Thụy Dương vẫn tiếp tục bô lô ba la bên tai Giang Yến, cậu chàng b*n r* một đống câu hỏi: “Vậy rốt cuộc hiện giờ hai người đang có quan hệ gì thế hả? Không lẽ hai người định lấy thân phận người yêu cũ để giải quyết nhu cầu sinh lý cho nhau à, giống mối quan hệ bạn giường ấy hả?
Giang Yến không trả lời mà chỉ nhìn cậu chàng bằng nửa con mắt, nhưng trong lòng anh cũng đang nghĩ mình nên kêu cô bồi thường gì cho mình đây nhỉ?
Đang suy nghĩ thì bỗng điện thoại trên bàn sáng lên, màn hình hiển thị dòng tin nhắn Thư Uyển vừa gửi đến: “Vậy bao đó là hàng anh mới mua à?”
Giang Yến sầm mặt nhìn dòng tin nhắn ấy.
Tối qua anh gọi người ta giao hàng tới, vì đã khuya nên shipper giao hàng rất chậm, lúc ấy anh kiềm chế rất lâu và Thư Uyển cũng quấy phá anh một hồi lâu…
Nhưng thế mà cô lại quên mất chuyện này?
Giang Yến lạnh mặt trả lời lại: “Em cảm thấy tôi sẽ dùng đồ hết hạn ư?”
Anh dừng lại hai giây rồi nhắn thêm một tin nữa: “Hay em lo tôi sẽ dùng một đứa bé để trói buộc em?”
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 68
10.0/10 từ 35 lượt.
