Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 67
Lúc ôm Thư Uyển vào nhà, vì Giang Yến không kịp mở đèn lên nên anh bất cẩn va chân vào đồ ở lối vào gây nên một trận ồn ào nhức tai.
Thư Uyển cựa đầu hừ một tiếng, giống như đang bực bội vì bị làm phiền trong lúc ngủ.
Nhưng người con gái cũng không nói gì, cô chỉ hơi he hé mi mắt, nằm ỳ ở trong lòng anh giơ tay ra quen lối quen nẻo ấn công tắc ở cửa.
Phòng khách tối tăm tức thì bừng sáng cả lên, chùm đèn màu vàng và màu trắng giao thoa soi rọi khắp căn phòng, tia sáng dịu dàng chiếu xuống bao vây lấy hai người họ.
“Đến rồi.” Giang Yến đi vào phòng khách, anh buông lỏng bàn tay đang ôm lấy eo của cô ra, ra hiệu cho cô xuống.
“Chưa tới mà.” Thư Uyển lắc đầu, đôi tay vòng trên cổ anh lại siết chặt hơn nữa, giọng điệu mang chút mơ màng, “Phải tới trên giường mới được cơ.”
Trên giường…
Nói cô đang say cũng không đúng, mới nãy cô vẫn còn ý thức bật đèn giúp Giang Yến cơ mà.
Nhưng nói cô không say cũng chẳng phải, vì không biết cô đang nói mớ cái gì.
Giang Yến hít một hơi thật sâu ôm cô đi về hướng phòng ngủ, đôi mắt vốn luôn khép hờ của Thư Uyển đột nhiên trở nên có hồn, cô chỉ vào bàn ăn bên cạnh nói với anh: “Này Giang Yến, anh … anh còn nhớ chứ?”
Giang Yến: “Cái gì?”
Đôi mắt người con gái sáng lấp lánh, cô rướn cổ, đôi môi mềm mại dán sát vào bên tai anh thì thầm khe khẽ: “Lúc trước khi chúng ta làm ở đây đã làm bể hai cái ly đó.”
“Em nói lần sau đừng làm chuyện đó ở đây nữa vì chỗ này có quá nhiều đồ đạt linh tinh, làm bể thì lãng phí lắm, xong anh nói là lần sau có thể thử trên ban công, anh nói ở đó rộng rãi nên dù chúng ta có lăn lộn thế nào cũng được hết…” Thư Uyển từ tốn lẩm bẩm từng chuyện một, hơi thở của cô hết lần này đến lần khác phả thẳng vào tai của anh, tiếng nói lười biếng ấy vẫn vang đều mãi không dứt, bàn tay ở trên cổ anh còn nghịch ngợm sờ tới sờ lui, đầu ngón tay còn vuốt vuốt mái tóc ngắn châm chít của anh.
Lỗ tai Giang Yến tê dại, cơ thể anh trở nên cứng đờ, bước chân chợt khựng lại.
Cảnh tượng họ ôm hôn say sưa trong phòng khách chợt lướt nhanh qua đầu.
Đêm xã giao tối nay anh uống không ít rượu, sự khiêu khích trong giây phút mất tỉnh táo này của Thư Uyển thật sự quá cám dỗ, dù anh có thanh tâm quả dục đến đâu thì lúc này cũng cảm thấy khó kiểm soát được.
Cảm giác được lý trí đang bên rìa mất khống chế nên Giang Yến nhanh chóng nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu.
Anh ép bản thân nín thở để có thể tập trung lại, nhấc chân tăng nhanh tốc độ ôm Thư Uyển đi vào phòng ngủ, anh khom lưng đặt cô xuống giường, khẽ dặn dò: “Hôm nay em ngủ ở đây đi, tôi ra khách sạn ngủ.”
Giang Yến nói xong thì chuẩn bị đứng thẳng người dậy, anh muốn tối nay trôi qua một cách thật êm đềm.
Nhưng chính ngay lúc anh chuẩn bị đứng dậy thì đôi tay đang vòng trên cổ anh kia bỗng nhiên dùng lực kéo anh xuống, trong phút chốc vải áo sơ mi dán sát vào b** ng*c của người con gái.
Dẫu hấp tấp va chạm trong chớp nhoáng nhưng xúc cảm mơ hồ mông lung ấy vẫn khiến người ta thấy hốt hoảng không thôi.
Cánh tay đang chống trên đầu giường của Giang Yến cùng với vùng thái dương tức thì nổi đầy gân xanh, ánh trăng mênh mông ngoài cửa sổ chiếu từng tia sáng dịu nhẹ vào trong phòng, hắt vào đáy mắt cuộn trào sóng ngầm của anh.
Khoảng cách giữa cả hai gần trong gang tấc, gương mặt lạnh lùng trong trẻo ấy vẫn động lòng người như thuở nào.
Cổ họng Giang Yến trở nên khô khốc khó chịu, trái cổ trượt lên trượt xuống không ngừng, trong người như có một dòng điện đang tăng vọt.
Thư Uyển vẫn ôm lấy cổ anh không chịu buông tay, cô hơi nghiêng đầu trắng trợn nhìn anh không chịu rời mắt, thủ thỉ: “Anh ngủ ở khách sạn thì sao em ngủ với anh được đây?
“….”
Khoảnh khắc ấy trong đầu Giang Yến ầm ầm như có thứ gì đó nổ tung.
Mà người trước mắt đột nhiên giơ tay lên tháo mắt kính của anh xuống, bĩu môi nói, “Giang Yến, sau này anh đừng đeo mắt kính nữa nha anh?”
Hiếm khi nào thấy cô nhõng nhẽo như vậy, giọng nói ấy ngọt ngào đến nỗi không giống cô chút nào.
Giang Yến không nói gì mà chỉ nhìn cô như thế.
Đôi mắt người con gái lấp lánh ý cười, hình như cô đang nghĩ đến chuyện vui nào đó.
Anh không muốn tiếp tục tư thế mập mờ này nhưng ngay lúc anh định đứng dậy lần nữa thì Thư Uyển lại siết chặt cổ của anh tiếp, cô rướn người dậy dứt khoát c*n l*n c*nh m** anh.
Hàng mi dài chợt quét qua mi mắt anh, giây phút đó mọi lý trí của Giang Yến ầm ầm sụp đổ tan tành.
Song kỹ năng hôn môi của Thư Uyển vẫn vụng về như ba năm trước, trừ cắn ra thì cô cũng chỉ biết nhẹ nhàng l**m l**m vào giữa môi anh.
Giang Yến nhắm mắt lại nhìn như đang để mặc cô ôm lấy cổ anh liên tục kéo anh lên giường, khiến cơ thể hai người càng lúc càng dán chặt vào nhau.
Nhưng thật ra chính Giang Yến mới là người nắm quyền chủ động tấn công này, anh thở hổn hển dùng đầu lưỡi cạy mở răng cô m*t lấy từng hơi thở nóng bỏng ướt át của cô, sau đó nhấc chân lên khuỵu gối xuống mép giường, cuối cùng đột ngột trở mình nằm lên giường.
Trong màn đêm tĩnh lặng, tiếng m*t hôn của đôi trai gái vang lên không ngớt bên tai.
Trên chiếc giường được ánh trăng soi rọi, cơ thể hai người dính lấy nhau không một khoảng cách, cả hai không ngừng lăn lộn như từng đợt sóng dâng không có hồi kết bên bờ biển.
Ba năm không gặp, ai cũng không muốn dừng lại.
Bởi thế nên nụ hôn này mới nồng nàn cuồng nhiệt đến vậy, hàng nút áo sơ mi bị đôi tay nóng bỏng của Thư Uyển gỡ ra hết, dây áo của chiếc váy dài cũng bị Giang Yến dùng răng cắn lấy, anh từng chút một kéo nó xuống như bứt từng cánh hoa của đóa hồng đang chớm nở.
Mái tóc dài rối bời xõa xuống cổ, vài sợi tóc đen dính lên mặt chắn mất một nửa tầm nhìn.
Trong ánh sáng mông lung mờ ảo, Giang Yến rướn thẳng người lên.
Nhìn từ trên xuống mới thấy dáng người Thư Uyển thướt tha đầy đặn đến độ nào.
Đôi mắt người con gái như chất chứa một mùa xuân rực rỡ, cô thì thầm hỏi anh rằng có cái đó không anh?
Thư Uyển vừa hỏi vừa sờ mó miêu tả đường nét cơ thể của anh, cô mơ màng nói thêm một câu nữa, “Anh cởi ra đi, rồi cho em đeo giúp anh được không ạ?”
Giang Yến bắt lấy cánh tay đang làm loạn của cô, nhịp thở lại bị cô làm cho rối bời.
Vì kiềm chế, cũng vì nhớ nhung nên đôi mắt anh trở nên ươn ướt, khoé mắt anh đỏ ửng.
Cổ họng khô khốc không ngừng nuốt khan, lồng ngực phập phồng lên xuống, đến khi Thư Uyển ồn ào hỏi Giang Yến sao anh còn chưa vào thì bấy giờ anh mới cúi thấp người xuống, đôi môi dán sát vào bên tai cô khàn giọng nhắc nhở: “Thư Uyển, tôi không phải kiểu người đoan chính đâu em.”
“Em đã hôn tôi thì nên biết sẽ phải chịu hậu quả gì.”
Hơi thở của Giang Yến phả vào vùng da ở gần gáy của cô khiến cô thấy ngứa vô cùng, cô bất giác quay đầu trốn anh nhưng tay thì vẫn đặt lên vai của anh, bình tĩnh trả lời: “Hậu quả không phải chỉ là lên giường thôi sao.”
Giọng điệu nhẹ bẫng mang đầy ý trêu đùa.
Giang Yến nhíu mày giơ tay niết lấy cằm Thư Uyển giữ chặt cái đầu không chịu yên của cô, anh hơi rướn người dậy nhìn thẳng vào đôi mắt cô.
“Thư Uyển, em biết tôi là ai không?” Anh xác nhận lại lần nữa, anh không muốn làm thêm bất cứ chuyện gì vào thời điểm cô không tỉnh táo.
Sau nụ hôn khi nãy của anh là Thư Uyển đã rạo rực nôn nao rồi, trên lưng lấm tấm mồ hôi khiến da thịt bết dính vào giường, người con gái khó chịu nhấc người dậy, cần cổ thon dài hơi rướn lên ậm ờ không tròn câu: “Giang … Yến.”
“Biết hiện giờ chúng ta đang có quan hệ gì không?”
“Anh là bạn trai … cũ của em.”
“Vậy em có biết tiếp theo sẽ diễn ra chuyện gì không?”
“Sẽ làm …” Thư Uyển chậm rì đối đáp với anh cứ như một thiết bị đã được lập trình sẵn, bạn hỏi gì thì tôi đáp nấy.
Song chưa kịp nói ra chữ cuối cùng thì Giang Yến đã ngắt lời cô: “Em nghĩ cho kỹ, hôm nay muốn làm với tôi thật sao?”
“Muốn.” Thư Uyển gật đầu khẳng định.
Anh không phải người quang minh lỗi lạc.
Nhưng trước giờ anh rất rộng rãi.
Cô nói muốn, thì anh cho.
Cho cô tất thảy, cho tất cả bằng chính sức lực của anh.
Thế nên ngay khi cô vừa dứt lời là Giang Yến đã cúi người xuống, anh trở tay nắm chặt lấy hai tay cô đè đôi bàn tay ấy xuống giường, mười ngón tay của họ đan chặt vào nhau, hơi thở nóng rực cũng từng chút từng chút hòa vào nhau.
Vì đang say nên Thư Uyển chủ động cực kỳ, chẳng bao lâu sau hai người đã thay đổi vị trí cho nhau, cô d*ng ch*n ngồi lên hai chân của anh, giơ tay nắm lấy vai anh.
Ánh trăng yếu ớt rọi vào phòng, cả căn phòng tràn ngập hương thơm, trên chiếc giường có hai cơ thể dán chặt vào nhau nồng nàn day dứt, bầu không khí nóng bỏng đến độ khó thở.
Vào thời khắc cuối cùng của đêm nay, giọt mưa chảy xuống ướt nhẹp giường.
Giang Yến nhìn người con gái đã ngủ say dưới thân mình, ánh mắt ấy dịu dàng như đang nhìn báu vật nào đó, anh trìu mến v**t v* gò má ửng đỏ sau cuộc k*ch t*nh vừa rồi của cô.
“Uyển Uyển.” Anh dịu dàng gọi tên cô, đáy mắt lập lòe ánh sáng vụn vỡ, khàn khàn thủ thỉ: “Em thích anh một lần nữa được không?”
Đáng tiếc anh chờ mãi chờ mãi, chờ đến khi ánh trăng dần im ắng cũng chẳng đợi được câu trả lời của cô.
*
Đến khi Thư Uyển tỉnh táo lại hoàn toàn thì đã qua một buổi tối rồi, trời cũng đã sáng tỏ.
Ánh mặt trời gay gắt hắt tới cạnh giường, Thư Uyển giơ cánh tay trắng nõn ra khỏi chăn, nửa cánh tay vắt vẻo bên thành giường để lại một chiếc bóng trên sàn gỗ, cũng không biết cô duy trì tư thế đó bao lâu rồi.
Đầu Thư Uyển nặng ì, mí mắt cũng nặng kinh khủng.
Người con gái chỉ cảm giác được cổ tay mình chợt nóng lên một cách kỳ lạ, cô hơi khó chịu nhíu mày, sau khi nằm bất động vài giây thì bấy giờ mới lười biếng trở mình rút cánh tay đang phơi nắng nãy giờ vào chỗ râm.
Không xoay người thì không cảm thấy gì, nhưng vừa trở mình xong thì Thư Uyển – người vốn đang nửa tỉnh nửa mê chợt cảm thấy sao cơ thể đang quấn dưới lớp chăn của mình cứ thiếu thiếu thoáng thoáng vậy cà?
Thư Uyển cứng đờ vài giây, tức thì mở bừng mắt ra.
Chiếc đèn chùm trên trần nhà trông vừa lạ vừa quen, cô chớp chớp mắt một hồi nhưng vẫn chưa hoàn hồn lại hẳn.
“…..”
Cô đang ở đâu vậy?
Thư Uyển hơi nghiêng đầu qua, ánh mặt trời lọt qua khe rèm cửa khiến cô phải nheo mắt lại.
Người con gái quay đầu lại để đôi mắt mình bớt đau, sau đó lại hé mắt ra nhìn lướt toàn bộ căn phòng, cuối cùng giật mình nhận ra một chuyện hết sức nghiêm trọng…
Cô đang ở nhà của Giang Yến.
Nhưng tại sao cô ở nhà của Giang Yến vậy trời?
Thư Uyển ngồi bật dậy.
Làn da trắng nõn mịn màng dưới tấm chăn lại phản ánh thêm một chuyện hết sức nghiêm trọng khác.
Nhưng hôm qua chẳng phải do không có linh cảm vẽ tranh nên cô mới đi ra khỏi phòng tranh rồi chạy ra ngoài đường tìm chỗ uống rượu à? Vốn dĩ cô muốn thử xem có thể tìm được chút linh cảm nào từ dòng người đi tới đi lui không mà nhỉ?
Thư Uyển hoảng hốt cụp mắt xuống cố gắng hồi tưởng lại chuyện tối qua, nhưng còn chưa nhớ ra gì thì cô chợt thấy một đống dấu hôn chẳng biết ở đâu ra trên b** ng*c của mình.
Người con gái ngẩn ngơ.
Cô cố bình tĩnh lại, hít sâu một hơi lấy ngón cái bấm mạnh vào huyệt hổ khẩu, muốn dùng cảm giác đau đớn để xem xem mình có phải đang nằm mơ hay không.
Huyệt hổ khẩu đau nhức nhói, hiển nhiên đây không phải là giấc mơ ướt át như cô tưởng.
Thư Uyển ngồi trên giường nhìn máy xông tinh dầu trên tủ đầu giường, trên đó còn có quần áo đã được xếp ngay ngắn, chợt có mấy cảnh tượng cực kỳ nóng bỏng xẹt nhanh qua đầu cô…
Cô ôm lấy cổ của anh, cơ thể hai người dán chặt lấy nhau, anh chống hai tay xuống giường cố gắng rướn nửa thân trên lên hòng xuống giường nhưng cô lại mơ màng cắn lấy môi anh, hơi thở của họ hòa quyện vào nhau, hơn nữa cô còn ậm ờ thủ thỉ rằng, “Giang Yến, sao anh vẫn thơm quá vậy?”
“Anh không muốn sờ em sao?”
“Em biết mà, anh là bạn trai cũ của em.”
“Không thể ngủ với bạn trai cũ à?”
“Nhưng em muốn ngủ với anh.”
“Thật sự rất muốn…”
“Giang Yến, anh cho em đi mà được không?”
“Xin anh đó, cho em đi mà…”
Hình ảnh và âm thanh đó dừng lại tại khoảnh khắc ấy.
Hình như sau đó cô còn nắm lấy vai anh rồi lật người d*ng ch*n ngồi lên đùi anh, cô còn nói gì mà “Sao anh không thở vậy Giang Yến?”.
–
Thư Uyển điên rồi.
Không, nói đúng hơn là Thư Uyển của ngày hôm qua điên rồi.
Ngày trước khi cả hai yêu nhau thì bất kể có chìm đắm vào bể tình bao nhiêu thì cô cũng chưa bao giờ cho anh thấy một mặt vồn vã của mình, đó giờ cô chỉ nhìn anh dần mất đi sự kiềm chế bản thân, nhìn anh rơi vào cơn say mê, nhìn lồng ngực phập phồng cùng hơi thở nặng nề kìm nén của anh.
Nhưng đêm qua cô là người l* m*ng, là kẻ buông thả đắm mình vào biển tình ấy.
Là cô chủ động hôn anh, chủ động ngồi lên đùi anh, cũng là cô cởi áo sơ mi của anh, là cô năn nỉ anh làm với mình.
Người con gái không biết vì sao mình lại nói ra những lời nói ấy, chẳng hiểu sao mình lại làm ra những hành động khiến người ta đỏ mặt tía tai như thế trước mặt Giang Yến.
Rõ là đêm qua chỉ uống hơi nhiều một chút thôi mà, tại sao không chịu lựa lời mà để mình điên thành như vậy chứ?
Thư Uyển nín thở không dám tin nổi.
Cô ôm lồng ngực ép bản thân phải bình tĩnh lại, nhưng xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy thì sao cô có thể bình tĩnh lại được đây.
Thư Uyển dựa vào đầu giường, lúc này bên ngoài phòng ngủ chợt vang lên tiếng bước chân đang đến gần.
Trái tim người con gái tức thì vọt lên tận cổ họng, nhịp tim đập thình thịch thình thịch, khoảnh khắc ấy có vô số suy nghĩ tràn vào đầu cô.
Vờ ngủ, vờ như không có chuyện gì xảy ra, giả bộ vì say nên không nhớ rõ gì hết, hay nên cho Giang Yến một khoản tiền nói đêm qua anh vất vả rồi, sau này nếu cô có nhu cầu sẽ liên hệ lại anh tiếp? Sau đó cấp tốc chạy khỏi đây hả?
Nhưng thực tế Thư Uyển còn chưa kịp nghĩ ra đáp án thì chốt cửa đã cạch một tiếng bị vặn mở ra, Giang Yến đẩy cửa bước vào.
Thư Uyển bật ngồi thẳng dậy.
Người đàn ông trước mặt vai rộng eo thon, anh mặc bộ đồ ở nhà màu đen, tóc mái trước trán che mất một nửa chân mày, hình như anh vừa mới tắm xong nên nhìn tóc vẫn còn ẩm ướt nhỏ giọt, từng giọt nước rơi xuống làm ướt vành cổ áo của anh.
“Uống sữa bò không?” Anh nắm lấy chốt cửa bình thản nhìn Thư Uyển, đôi mắt đào hoa kia trông bình tĩnh không nhìn ra được bất cứ cảm xúc nào, gió yên biển lặng tới mức như chuyện xảy ra đêm qua chẳng đáng là gì.
Song cõi lòng Thư Uyển đã trời long đất lở từ lúc nào không hay, nhưng giờ phút này cô chỉ có thể nửa tỉnh nửa mê ép bản thân bình tĩnh lại, nhẹ nhàng ừm một tiếng đáp lại câu hỏi của anh.
“Vậy dậy đi.” Giang Yến nói, giọng nói của anh vẫn từ tốn như xưa, chỉ là trong giọng nói đã không còn ấm áp như ngày ấy nữa.
Thấy Thư Uyển không nói gì nữa nên anh đóng cửa lại.
Người con gái ngồi trên giường một lúc lâu để trấn an mình, mãi đến lát sau cô mới quay người giơ tay lấy nội y ở bên cạnh lên.
Còn chưa kịp mặc vào thì cô chợt thấy phần ren ở đáy quần bị rách mấy lỗ.
Thư Uyển đơ người, vài hình ảnh của đêm hôm qua không ngừng lướt qua đầu cô.
Tuy chỉ là những phân đoạn rời rạc, dẫu không thể ghép nối chúng lại với nhau nhưng mỗi đoạn đều khiến người ta đỏ mặt tim đập thình thịch liên hồi, ngay cả máu trong người cũng sục sôi.
Thư Uyển lắc đầu nguầy nguậy rồi nặng nề thở dài một hơi, tự nói với bản thân rằng ngủ thì ngủ thôi, dù gì cũng là cô ngủ anh mà, người thoải mái cũng là cô thôi.
Mấy chuyện này thì dù là nam hay nữ cũng nên thoải mái cởi mở chút.
Huống chi người bị ngủ còn không để bụng, vậy người chủ động là cô có gì phải ngại chứ?
Người con gái ôm tâm lý mặc kệ chuyện ra sao thì ra, cô mặc nội y xong thì chạy vào phòng tắm quen cửa quen nẻo kéo ngăn kéo tìm đồ vệ sinh cá nhân dùng một lần, sau khi vệ sinh cá nhân xong thì mở cửa phòng ngủ đi ra ngoài.
Trên bàn đã để sẵn đồ ăn sáng.
Vẫn như ngày xưa, trên bàn có đủ món Tây món Trung, chỉ là của Giang Yến là cà phê đá còn của cô là sữa bò nóng.
Thư Uyển cho rằng mình đã chuẩn bị tốt tâm lý để đối mặt với Giang Yến nhưng không biết sao bước chân vẫn rất gượng gạo, đợi đến khi cô bước tới nơi kéo ghế ngồi xuống thì từ đầu đến cuối ánh mắt của cô chỉ toàn nhìn đăm đăm vào món ăn trên bàn, suốt quá trình không hề ngước mắt lên lấy lần nào.
Không ai nói gì, sau khi ngồi xuống thì Thư Uyển cầm ly sữa lên uống một hớp nhỏ.
Không khí chìm vào yên lặng, trong yên lặng kèm theo chút lúng túng khó nói.
Thư Uyển phỏng đoán tâm tư người đối diện, cô đặt ly thủy tinh trong tay xuống mặt bàn bằng cẩm thạch, cái ly vừa chạm vào mặt bàn thì phát ra âm thanh cạch khẽ, mà cũng chính lúc này Giang Yến chợt lên tiếng: “Thư Uyển.”
Người con gái giật mình, ngụm sữa chưa kịp nuốt xuống tức thì bị nghẹn ở thực quản khiến cô ho sặc sụa.
Thư Uyển vội vàng che miệng lại, không ngờ mình lại thất thố trước mặt Giang Yến như thế, cô vừa cố nén lại tiếng ho vừa ngước mắt lên quan sát anh, gương mặt bị nghẹn đến độ đỏ chót.
Nhưng chưa kịp xem Giang Yến đang có vẻ mặt gì thì ánh mắt cô đã rơi vào từng dấu hôn trên xương quai xanh của anh.
Mấy dấu đó là do tối qua cô cắn…
Trong phút chốc cơn ho của Thư Uyển trở nên mãnh liệt hơn.
Vành tai và gò má cũng theo đó đỏ rực, đây có lẽ là thời khắc ngại ngùng bối rối hiếm thấy của Thư Uyển.
Giang Yến vốn cho rằng Thư Uyển vẫn luôn tự chủ được bản thân như trước đây, nhưng bây giờ xem ra cô cũng có chuyện mà bản thân không thể khống chế được này.
Người con gái vẫn đang ho sù sụ.
Giang Yến bình tĩnh đưa cốc nước ấm bên cạnh cho cô, anh không hỏi cô có sao không mà chỉ nói tiếp lời ban nãy định nói khi gọi cô: “Tôi gọi thợ massage đến rồi, nếu em không bận thì làm xong rồi đi.”
Thư Uyển nhận lấy ly nước Giang Yến đưa, nhân lúc cơn ho đỡ được một chút thì cô vội uống một hớp, uống nước xong thì bấy giờ hơi thở mới thông thuận được xíu, lúc này mới nghi ngờ hỏi anh: “Massage?”
Giang Yến liếc cô, ánh mắt mang theo ý dò hỏi: “Eo em không đau à?”
Thư Uyển đớ ra: “…”
Hình như tối qua phần lớn thời gian cô toàn ở phía trên.
Không nói còn đỡ, Giang Yến vừa nhắc đến là cô đã cảm thấy eo hơi đau nhức.
Người con gái ngại ngùng chớp mắt.
Giang Yến đặt ly cà phê xuống, lấy khăn giấy lau lòng bàn tay và khoé miệng, từ tốn nói: “Tôi đến công ty trước đây.”
Anh nói xong thì cầm đồng hồ trên bàn đeo lên tay, sau đó đứng dậy đi về hướng phòng ngủ.
Thư Uyển ừm một tiếng đáp lại, chợt cảm thấy mình như người đang đứng trên đống lửa như ngồi trên đống than, trong lòng cứ mãi nghĩ đến một vấn đề.
Cửa phòng ngủ đang đóng bỗng vang lên tiếng động, Thư Uyển ngồi bất động nhưng khóe mắt lại liếc nhìn qua đó, Giang Yến đã thay áo sơ mi và quần tây, chiếc quần tây đó khiến đôi chân anh trở nên dài hơn trông thấy.
Thư Uyển đắn đo cực kỳ.
Sau cùng cô vẫn ngẩng đầu lên nhìn anh nói: “À ừm, anh không định … che một chút à?
Giang Yến người cao tựa hạc, anh giơ tay chỉnh cà vạt lại.
Lúc chạm mắt với Thư Uyển thì anh cũng chỉ hơi cong môi: “Che đi rồi thì sao người ta biết em dã man đến mức nào?”
Thư Uyển ngỡ ngàng, nhất thời không kịp phản ứng lại.
Đến tận khi Giang Yến ra ngoài, cửa nhà bị đóng lại.
Thì giây phút đó cái đầu đang chết máy của Thư Uyển mới khởi động lại.
Bỗng nhiên cô nhớ lại trận mây mưa hôm qua, lúc ấy cô ngồi trên cúi xuống nép vào trong lòng của anh, ngón tay v**t v* trái cổ của anh và những dấu hôn trên đó, thủ thỉ rằng: “Giang Yến, mấy dấu này là chiến tích của em hết đó.”
“Ngày mai anh cứ để vậy đi làm nhé, cho bọn họ xem xem bạn gái cũ của anh dã man đến mức nào.”
Dã man đến mức nào?
Dã man đến mức nào…
Thư Uyển không ngờ rằng sau khi mình uống say sẽ biến thành bộ dạng như vậy.
Người con gái gục đầu xuống, cả người mềm oặt dựa vào ghế thở dài thườn thượt.
Rốt cuộc cô đã làm cái gì vậy trời!
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 67
10.0/10 từ 35 lượt.
