Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 66


Đỉnh cao ốc, cửa sổ san sát nhau.


Trên ghế da màu đen có người đàn ông đang ngồi, bàn tay với các khớp xương rõ rệt của người đàn ông ấy đang cầm bút máy ký lên bản hợp đồng mà trợ lý vừa đưa, nét bút cứng cáp có lực.


Bỗng lúc này có tiếng gõ cửa vang lên, người nọ gõ ba tiếng vô cùng quy luật sau đó thì dừng lại hẳn.


Mãi đến khi trợ lý Trình Diệc Trạch ở bên cạnh nói mời vào vọng ra ngoài cửa thì bấy giờ Trần Á ở bên ngoài mới dám mở cửa bước vào, cô ta gật đầu mỉm cười với người trong phòng: “Sếp Giang, trợ lý Trần, xin lỗi vì đã làm phiền hai người. Đây là áo vest mà ngài đã bảo tôi đi lấy ạ.”


Trần Á nói xong thì đi tới định đặt đồ trong tay lên bàn.


Nhưng Giang Yến còn chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn mà đã lạnh lùng nói: “Quăng đi giùm tôi.”


Trần Á hơi nghệch ra: “Quăng … đi?”


Giang Yến lạnh lùng ừ một tiếng.


Trần Á không dám hỏi thêm gì nữa, cô ta cầm đồ trả lời vâng ạ sau đó vội vàng rời khỏi phòng làm việc của Giang Yến. 


Trình Diệc Trạch cũng nhận ra tâm trạng của Giang Yến đang không tốt, anh chàng cầm lấy hợp đồng đã được ký rồi cũng gấp rút nối bước đi ra ngoài.


Trong khoảnh khắc cánh cửa đen nặng nề đóng lại, mọi thứ xung quanh cũng theo đó rơi vào trạng thái cô quạnh.


Giang Yến ngả người ra sau dựa lưng vào ghế, bàn tay trắng lạnh cầm lấy hộp quẹt màu bạc xoay xoay liên tục, màn hình điện thoại trên bàn kia vẫn còn sáng, trên đó vẫn đang hiển thị khung thoại với Thư Uyển.


Giang Yến liếc mắt nhìn sang, chợt nặng nề thở hắt ra một hơi, anh bực bội nới lỏng cà vạt.


Chần chừ rồi do dự một hồi, cuối cùng anh đứng bật dậy sải bước đi ra ngoài.


Trần Á vẫn đang phân vân không biết nên quăng đồ vào thùng rác trong phòng làm việc hay đưa cho cô lao công ở ngoài xử lý, đang ngẫm nghĩ thì đột nhiên có một bóng đen đang trong trạng thái hậm hực xông tới cản đường cô ta lại.


Trần Á giật cả mình, vai cô ta co rúm lại, trái tim còn bị đập hẫng mất một nhịp.


Cô ta quay mặt lại nhìn thì thấy hóa ra là sếp Giang, hơn nữa mặt mày anh còn đang cau có.


“Giang … sếp Giang, ngài còn muốn dặn chuyện gì hay sao vậy ạ?” Trần Á hỏi.


Giang Yến liếc cái túi cô ta đang cầm, anh giơ tay ra thờ ơ nói: “Đưa áo cho tôi.”


Não Trần Á chết máy mất mấy giây, sau khi hoàn hồn lại thì vội đưa cái túi cho anh.


Giang Yến cầm lấy rồi quay lưng đi về hướng phòng làm việc của mình.


Trần Á ngẩn ngơ đứng im tại chỗ, cô ta nhìn theo bóng dáng cao thẳng như trúc của Giang Yến, lẩm bẩm: “Hôm nay sao sếp Giang … cứ nắng mưa thất thường thế nhỉ.”


*


Cho cô mượn vest của mình rồi lấy lại, sau chuyện này hai người cũng coi như đã hết nợ với nhau, song bây giờ không còn như năm đó nữa, Giang Yến sẽ không bao giờ chủ động tạo cơ hội gặp gỡ nữa, bây giờ nếu muốn anh và Thư Uyển trùng hợp chạm mặt nhau giữa biển người mênh mang thêm lần nữa thì quả thật rất khó.


Nhưng mà Giang Yến cũng không muốn dính dáng gì thêm với Thư Uyển nữa, dù gì thì năm đó chia tay cô cũng đã nói với anh rằng con người cô ghét nhất là chia tay rồi mà còn dây dưa với nhau, sau khi chia tay cô không muốn dính líu gì với anh, dù chỉ một chút thôi cũng không muốn dính dáng đến.


Giang Yến không muốn như vậy.



Lúc ở bên nhau anh đã không thể cho cô trải nghiệm cảm giác tuyệt vời khi yêu rồi, vậy nên sau khi chia tay anh không muốn mình sẽ trở thành một người yêu cũ mà đến cả tư cách được cô nhắc tới cũng không có.


Vậy nên sau lần gặp lại này lúc nào anh cũng kiềm chế lại mình, cố gắng để mình giữ khoảng cách với cô, để bản thân không phải mơ tưởng đến quan hệ giữa hai người họ nữa.


Nhưng điều khiến Giang Yến không ngờ là một tuần sau đó, hai người họ thế mà lại gặp nhau lần nữa.


Rạng sáng hôm đó, anh vừa mới kết thúc một buổi xã giao.


Vốn chú Triệu lái xe tới đón anh nhưng hôm đó Giang Yến cảm thấy hơi bức bối nên lúc gần tới Xuyên Lan anh bảo chú ấy tấp xe vào bên đường, ý rằng anh muốn đi bộ về để tiện hít thở không khí trong lành.


Chẳng ngờ vừa đi tới một ngã tư, còn chưa đi đầy một phần năm quãng đường mà anh đã thấy Thư Uyển đang ngồi trên chiếc ghế tựa dài dưới cây đèn đường phía đối diện anh, trên tay cô còn cầm một lon rượu.


Người con gái ấy mặc một chiếc váy màu xanh sapphire, hai dây áo mỏng manh vắt vưởng ôm lấy bờ vai trắng nõn mịn màng, phần vải quanh b** ng*c được thiết kế xếp ly che đi sự đẫy đà đẹp đẽ của cô, song chiếc váy thuộc kiểu xẻ tà nên mỗi khi cô thay đổi tư thế ngồi thì đôi chân trắng nõn thon dài hút mắt ấy sẽ lồ lộ ra hết dưới ánh đèn đường mờ ảo, khiến người ta trông thấy thế mà lòng ngứa ngáy không thôi.


Bước chân của Giang Yến khựng lại.


Cùng lúc đó trên con đường nhựa có một bọn du côn đi xe máy chạy ngang qua, chúng huýt sáo cười ha hả trêu chọc Thư Uyển: “Người đẹp, em đi đâu đấy? Bọn anh đưa em đi này.”


Âm thanh ầm ầm của động cơ xe cùng với điệu cười cợt nhả ấy thành công khiến Thư Uyển bực bội, cô ném lon rượu rỗng về phía bọn chúng, mắng: “Biến đi.”


Bọn du côn đó cũng chả phải loại hiền lành gì, chúng ra hiệu bằng mắt với nhau rồi đá chống xe xuống.


Giang Yến cau mày vội vàng bước tới chỗ của Thư Uyển, nhanh chân chắn trước mặt cô trước khi bọn du côn ấy bước đến, ngước mắt quăng cho bọn trẻ trâu có cái đầu vàng khè như gà đó ánh mắt cảnh cáo.


Đại khái là vì thấy Giang Yến ăn mặc không tầm thường, không giống loại người mà chúng có thể đụng vào nên đám trẻ trâu định nhào tới đó lẩm bẩm chửi tục vài câu, sau đó quay người leo lên xe chạy vụt đi.


Giang Yến thở phào một hơi, nghĩ bụng không biết đến chừng nào Thư Uyển mới có chút nhận thức về vấn đề an toàn đây.


Không lẽ lúc ở Pháp cô cũng ngồi bên lề đường uống rượu như thế này ư?


Giang Yến nghĩ thế thì nhíu mày.


Thư Uyển ở sau lưng bỗng nhiên giơ tay nắm lấy góc áo của anh.


Lưng Giang Yến cứng đờ, chợt nghe thấy giọng nói lí nhí mang theo men say của Thư Uyển: “Giang Yến…”


Anh quay người lại cụp mắt nhìn cô, đúng lúc chạm phải đôi mắt mông lung ấy.


Người con gái ngẩng đầu nhìn anh, cô chẳng hề ngạc nhiên, chẳng hề sững người và cũng chẳng hề trốn tránh, trái lại cô còn hào phóng đưa lon rượu của mình cho anh, “Giúp em chút đi mà, được không anh?”


Anh nhìn chăm chú gò má đỏ ửng của cô, không làm thêm bất kỳ hành động nào khác.


Thư Uyển đợi hoài đợi hoài, thấy anh không giúp nên cô bất mãn cầm lon rượu xích tới phía trước một chút, giọng mang theo ý hờn dỗi thúc giục anh, “Nhanh lên Giang Yến, em giơ tay mãi thế này mệt lắm đó.”


Giang Yến tức thì ngẩn ngơ.


Dáng vẻ lúc này của cô khiến anh nhớ tới khoảng thời gian khi họ ở Pháp.


Có một buổi sáng anh đang tắm, lúc ấy anh gọi cô nhờ cô đưa áo choàng tắm vào giúp anh, khi ấy cô chỉ đứng bên ngoài giơ tay luồn qua cánh cửa đưa áo vào, trong lúc đưa còn nghiêng đầu sang hướng khác không muốn nhìn anh lấy lần nào.


Khi ấy anh ở trong phòng tắm cười gập cả người, hỏi cô xấu hổ cái gì, cũng có phải chưa từng nhìn thấy đâu.


Người con gái ấy lắc lắc áo choàng trong tay, ngước mắt nhìn anh bất mãn hờn dỗi: “Nhanh lên Giang Yến, em giơ tay mãi thế này mệt lắm đó.”



Giọng điệu và nét mặt bây giờ của cô giống hệt ngày đó, tựa như hai người họ chưa từng chia tay vậy.


Lòng dạ Giang Yến chua xót, anh không nói gì mà chỉ giơ tay cầm lấy lon rượu cô đưa, ngón trỏ móc vào nắp lon, sau đó dùng lực kéo nắp lon về hướng lòng bàn tay mình, cạch một tiếng dễ dàng cạy nắp lon ra.


Lon rượu lần nữa về lại trong tay Thư Uyển.


Đôi môi đỏ hơi hé mở, người con gái ngẩng đầu uống một hớp rượu.


Trên người cô nồng nặc mùi rượu, trong túi nilon màu trắng cạnh chỗ ngồi đựng năm sáu chai rượu tây.


Nhưng Giang Yến biết thừa tửu lượng của cô rất tốt.


Anh nhìn cô uống từng hớp từng hớp một, anh nhịn một hồi, kiềm chế một lúc lâu song cuối cùng anh vẫn lùi ra sau một bước: “Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây.”


Sợ mình sẽ mềm lòng nên Giang Yến vừa dứt lời đã quay lưng đi.


Nhưng vừa cất bước thì đã nghe thấy cô gọi mình: “Em có chuyện mà, Giang Yến.”


Giang Yến quay lại nhìn cô, Thư Uyển đang cúi đầu ngồi trên ghế dài, cả người cứ lắc lư như sắp té tới nơi, cô xoè tay ra, “Em hết thuốc rồi, anh đi mua giùm em một hộp được không?”


Giang Yến không đáp mà chỉ lấy hộp thuốc lá trong túi của mình ra đưa cho cô. 


Thư Uyển nhìn hộp thuốc trên tay mình, lắc đầu nguầy nguậy: “Không muốn hút vị này, em muốn hút vị blueberry ấy.”


Giang Yến trầm giọng: “Không có vị blueberry.”


Thư Uyển bĩu môi: “Em chỉ muốn hút vị blueberry thôi.”


Giang Yến nhìn ánh mắt mơ màng của cô, đột nhiên cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.


Anh cau mày hỏi: “Hôm nay em uống bao nhiêu rượu rồi?”


“Nhiều lắm, rất nhiều, cực kỳ nhiều luôn.” Thư Uyển lảm nhảm, cô giơ tay chỉ chỉ thùng rác bên tay trái mình, “Đó, anh xem bên đó đi.”


Cái dáng vẻ vênh váo đắc chí ấy của cô như đang muốn nói với anh rằng đấy anh thấy chưa, đống đó là chiến tích của em đó.


Giang Yến nhìn theo hướng cô chỉ, vừa liếc sang đã thấy trên thùng rác có sáu lon rượu nằm ngay ngắn ở đó, vậy có nghĩa là lon cô đang uống là lon thứ bảy ư?


Tửu lượng có tốt tới đâu cũng chẳng chịu nổi sự dày vò này.


Giang Yến nhíu mày lần nữa dời mắt sang nhìn Thư Uyển, bấy giờ cô đang khép hờ hai mắt, lỗ tai và gò má đã đỏ rực hết cả lên nhưng cô vẫn cứ liên tục dóc rượu vào miệng không ngơi nghỉ, như thể giờ có cho cô uống bao nhiêu thì cô cũng chẳng thấy đủ.


Anh túm lấy cổ tay của cô ngăn cô lại: “Tại sao lại uống nhiều như vậy?”


Người con gái cười khẽ, ánh đèn đường chiếu xuống mắt cô khiến đôi mắt vốn dĩ đã đẹp giờ đây càng trở nên kiều diễm nao lòng người: “Anh lại gần đi rồi em nói cho anh nghe.”


Giang Yến không làm theo mà chỉ cụp mắt nhìn cô.


Nếu là trước đây thì chắc chắn cô sẽ đợi anh cúi xuống rồi mới cười cười ghé sát vào tai anh trêu ghẹo bông đùa.


Song hôm nay thấy anh không cúi xuống nhưng cô cũng không ép: “Vì em đang nhớ một người.”


Đang nhớ một người.



Anh cụp mắt nhìn cô nhưng thấy cô không hề có ý định nói tiếp, cô chỉ đẩy tay anh ra rồi tiếp tục dóc rượu vào miệng uống tiếp.


Cô uống rất nhanh, mới đó đã hết nửa lon.


Giang Yến im lặng nhìn cảnh đó, dẫu lòng dạ khó chịu nhưng cũng không yên tâm để cô ở đây một mình.


“Để tôi gọi xe giúp em, cho tôi địa chỉ để tôi đưa em về nào.” Giang Yến lấy điện thoại bấm mở app gọi xe.


Thư Uyển không thèm nghĩ ngợi đã đáp: “Số 1 Xuyên Lan.”


“…”


Địa chỉ cô nói là nhà của anh.


Giang Yến nặng nề thở ra một hơi, anh nhìn xung quanh: “Vậy tôi đưa em tới khách sạn gần đây vậy.”


Thư Uyển lắc đầu, lẩm bẩm lặp lại địa chỉ nhà anh tiếp: “Em muốn tới số 1 Xuyên Lan.”


Mắt Giang Yến tối sầm xuống: “Thư Uyển, em biết số 1 Xuyên Lan là nhà của ai không?”


“Biết chứ.” Thư Uyển gật đầu, cô chếnh choáng men say bỏ lon rượu xuống đứng dậy khỏi ghế dài.


Làn váy lả lướt rủ xuống che khuất đôi chân thon dài trắng mịn.


Vì cô đang mang giày cao gót nên vừa đứng lên đã lắc lư chao đảo không ngừng, giống như giây tiếp theo sẽ ngã ngay xuống đất luôn vậy.


Giang Yến theo bản năng giơ tay ra định đỡ cô, nhưng vừa giơ ra thì anh chợt hốt hoảng, cuối cùng lại rụt tay về.


“Số 1 … Xuyên Lan, nơi đó chẳng phải là nhà anh sao?” Người con gái vừa nói vừa nhìn vào đôi mắt đào hoa sau gọng kính vàng của anh, cô cười rực rỡ nhấc chân tiến về phía trước một bước, “Cũng có phải là em chưa tới bao giờ đâu.”


Ngày trước tới đó và hiện tại tới đó.


Ấy là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.


Giang Yến nhìn cô: “Hiện tại em có tỉnh táo không? Em biết hiện giờ chúng ta có quan hệ gì không?”


Thư Uyển chớp chớp mắt: “Không thể qua đêm ở nhà bạn trai cũ à?”


Qua đêm.


Ở nhà bạn trai cũ.


Chỉ một câu thôi mà đã khiến sống lưng anh cứng đờ.


Thư Uyển cũng chẳng đợi anh trả lời mình mà đi bước về phía anh giơ cánh tay mảnh mai lên vòng qua ôm lấy cổ của anh, cô dựa lại gần thủ thỉ, giọng nói mang theo ý nhõng nhẽo: “Em chóng mặt quá, anh ôm em đi mà.”


Khoảnh khắc cơ thể của Thư Uyển dựa sát vào người anh thì da đầu anh cũng tê rần một trận.


Giang Yến nắm lấy cánh tay của cô, nhưng mới vừa dùng chút lực thì đã thấy cô nhíu mày kêu đau, còn không dùng lực thì không thể kéo cô ra khỏi người mình được, hơn nữa cô còn càng lúc càng ôm chặt cứng lấy anh.


Anh không rõ rốt cuộc hai người họ đã giằng co mất bao lâu, cuối cùng anh chỉ đành bất đắc dĩ thuận theo bồng cô lên đi về phía Xuyên Lan.


Mấy năm không gặp, giờ Thư Uyển còn mảnh mai hơn trước rất nhiều.



Ôm cô vào lòng mà Giang Yến không hề cảm nhận được một tí trọng lượng nào, khiến anh không dằn lòng nỗi nghĩ ngợi “rốt cuộc mấy năm ở Pháp cô có chăm sóc bản thân đàng hoàng hay không thế chứ?”.


Người con gái tựa đầu vào ngực anh, mái tóc dài gợn sóng xõa xuống cánh tay trông thì gầy gò nhưng cũng quá đỗi rắn rỏi của anh, đuôi tóc cô phấp phới theo từng nhịp bước chân anh, có mấy sợi tóc lướt qua cánh tay như kiến bò qua, cảm giác ngứa ngáy râm rang lan đến khiến người ta khó lòng chịu được.


Giang Yến nhíu mày sải bước đi về phía trước nhưng Thư Uyển trong lòng anh lại chẳng chịu yên chút nào, hai tay cô ôm lấy cổ anh, đôi mắt mơ màng ấy khép hờ, cô còn vô thức ngửa mặt cọ cọ vào quai hàm của anh.


Giang Yến muốn tránh đi nhưng chợt nghe thấy cô khẽ thở dài nói rằng, “Giang Yến, đã lâu rồi anh không có ôm em.”


“Em nhớ anh lắm.”


Khoảnh khắc ấy bước chân Giang Yến chợt khựng lại.


Anh nghe thấy trái tim trong lồng ngực mình đập thình thịch như trống dồn, bàn tay đang ôm lấy eo cô vô thức siết lại ôm chặt lấy cơ thể gầy yếu đó vào trong lòng mình.


Cổ họng Giang Yến trào dâng vị đắng chát, anh nặng nề thở dài một hơi, đuôi mắt không biết là do bị gió thổi vào nên đỏ hay là do cảm xúc quá đỗi mãnh liệt từ tận đáy lòng tràn ra hốc mắt nên mới đỏ nữa.


“Em thật sự nhớ tôi ư?” Giọng nói của anh khàn đặc, anh cố gắng kiềm chế bản thân, trong giọng nói còn bộc lộ sự khó tin.


Thư Uyển không trả lời câu hỏi đó của Giang Yến, tựa như không nghe thấy anh hỏi vậy, cô tiếp tục lẩm bẩm một mình: “Tại sao anh tính kế em…”


“Anh có biết không, nếu như … nếu như lúc đầu anh không tính kế em thì em … em sẽ … em sẽ rất yêu anh.”


Người con gái lẩm bẩm không ngớt, giọng nói ấy phản ánh rõ sự thắc mắc, đồng thời cũng bộc lộ chút oán giận.


Tuy rằng cô say rượu nên nói chuyện không được rõ ràng cho lắm nhưng khoảnh khắc này Giang Yến vẫn nghe rất rõ những lời cô nói, từng câu ấy thắm vào tận cõi lòng anh.


Ngày trước Thư Uyển chưa từng nói thích anh bao giờ.


Có lúc anh muốn nghe thì cô cũng chỉ cười cười, cô nhìn anh bằng ánh mắt long lanh ánh nước, kêu anh đoán xem.


Anh chưa từng nghĩ tới, trước giờ chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày Thư Uyển sẽ nói nhớ anh, chưa từng nghĩ tới cô sẽ nói rằng nếu như không có những toan tính ngày ấy thì cô sẽ rất yêu anh.


Dẫu rằng ấy chỉ là những lời nói khi say nhưng vẫn khiến người ta thấy mềm lòng không thôi, hốc mắt anh không kìm được cay cay.


Tầm nhìn của Giang Yến dần dần bị hơi sương phủ kín, rõ ràng chỉ là một tầng mỏng nhưng vẫn khiến tầm nhìn của anh trở nên mơ hồ. 


Khi ấy anh chỉ mãi nghĩ nên làm sao để lưu lại trong cuộc sống của cô một dấu ấn sâu sắc chói lóa, nhưng chưa bao giờ chịu nghĩ tới những thủ đoạn đó sẽ gây nên hậu quả như thế nào đối với cuộc tình này của bọn họ, chẳng hề nghĩ đến mình sẽ mang đến cho Thư Uyển những tổn thương đến nhường nào.


Giang Yến hít sâu một hơi cụp mắt xuống nhìn cô, giọng nói buồn buồn mang theo âm mũi: “Xin lỗi em.”


“Lúc đó tôi chỉ mãi nghĩ cách nên làm thế nào để em thích tôi, nên làm sao để em ở lại bên cạnh tôi mà chưa từng nghĩ tới điều em thật sự muốn là gì.”


“Là do tôi không tốt, đã khiến em thất vọng rồi.”


Nhưng Thư Uyển chẳng nói gì nữa.


Mắt cô khép hờ, lông mi buông xuống để lại một cái bóng mờ, tựa như đã ngủ thiếp đi.


Giang Yến ôm cô đứng dưới ánh đèn đường, đứng đó một hồi lâu vẫn không cất bước tiếp.


Tiếng gió gào thét mãi bên tai, bóng cây đung đưa xào xạc.


Mãi đến khi Thư Uyển nhíu mày co rút người lại, đôi tay đang ôm lấy cổ anh chợt siết chặt thêm một chút, trong lúc mơ hồ cô nói lạnh quá.


Thì bấy giờ Giang Yến mới hoàn hồn lại, anh kìm nén cảm xúc đang trào dâng mãnh liệt của mình lại, ôm Thư Uyển tiếp tục sải bước đi về phía Xuyên Lan.


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 66
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...