Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 65


“Tân hôn vui vẻ, Thư Uyển.”


Tân hôn vui vẻ?


Thư Uyển ngớ cả ra.


Câu tân hôn vui vẻ thình lình lọt vào tai thành công chặn cứng câu “đã lâu không gặp” cô sắp thốt ra khỏi miệng.


Người con gái cụp mắt, lông mi vừa dài vừa dày hơi run run, cô cười khẽ: “Giang Yến à, không phải ai mặc váy trắng cầm hoa trên tay cũng là cô dâu hết đâu.”


Giang Yến giật mình.


Không phải cô dâu ư, vậy cô là … phù dâu à?


Giang Yến nhìn đôi mắt cong cong của Thư Uyển, trái tim anh xao động, không dằn lòng được thở phào nhẹ nhõm một hơi.


Anh không biết nên đáp lại thế nào nên chỉ im lặng nhìn người con gái trước mặt mình, đã thế còn không chịu cúp điện thoại khiến trợ lý của anh gân cổ hét lên không ngừng: “Sếp Giang! Sếp Giang! Anh có nghe không sếp…”


Tiếng gọi của trợ lý phá vỡ sự im lặng giữa hai người họ.


Thư Uyển cũng sực nhớ lại chuyện chính, cô lắc lắc bó hoa trong tay với anh: “Vậy anh bận tiếp đi, tôi đi đưa hoa cho cô dâu đây.”


Đôi môi của anh hơi he hé, nhưng chưa kịp nói gì thì cô đã xách váy lên đi ngang qua người anh, mái tóc bồng bềnh tung bay ấy lướt qua bờ vai của anh, anh quay lại nhìn bóng lưng đang đi xa dần của Thư Uyển, ánh mắt chợt ảm đạm đi.


Không phải anh không biết Thư Uyển đã về nước.


Nhưng thật sự lúc giáp mặt trực tiếp thế này lòng anh vẫn thấy hơi khó chịu.


Trình Diệc Trạch ở đầu bên kia điện thoại vẫn đang đau đớn í ới gọi tên anh không ngớt: “Sếp Gianggg…”


“Sếp Giang của tôi ơi..”


“Anh có đang nghe tôi nói không…”


Giang Yến dời mắt không nhìn về nơi xa xăm ấy nữa, anh sầm mặt giơ điện thoại lên tai, nhíu mày mất kiên nhẫn hỏi: “Trình Diệc Trạch, cậu là sói hả?”


Trình Diệc Trạch – người đang ngồi trong phòng làm việc nghe anh hỏi vậy thì hoang mang: “Vâng? Tôi, tôi không phải sói ạ.”


Mặt Giang Yến đen thui: “Vậy mới nãy cậu khóc la inh ỏi làm gì?”


Anh cũng không đợi cậu nói gì thêm đã cúp máy.


Giang Yến lại nhìn về hướng mà Thư Uyển đi, bóng dáng gầy gò ấy dần nhỏ lại thành một điểm nhỏ nhất, cuối cùng biến mất ở ngã rẽ.


*


Thư Uyển ôm bó hoa đi tìm Tô Mạt, tiếng trái tim đang đập thình thịch vang mãi không dứt bên tai, nó cứ đập rộn ràng hoài.


Nhưng người trưởng thành sẽ chẳng thể nào bị cảm xúc chi phối được.


Người con gái đứng trước cửa vài giây để bình tĩnh lại, sau đó đẩy cửa đi vào đưa bó hoa đang cầm cho Tô Mạt.


Hôn lễ được diễn ra rất suôn sẻ, nhờ sự sắp xếp của Tô Mạt nên không có mấy trò chơi như ghép đôi phù dâu với phù rể thường thấy ở mấy đám cưới khác, vậy nên trong suốt quá trình diễn ra hôn lễ bầu không khí rất là ấm cúng và cảm động.


Song Thư Uyển đứng bên cạnh sân khấu thì khác, dù cô có khống chế thế nào đi nữa thì ánh mắt vẫn không tự chủ được nhìn xuống dưới khán đài.



Khách quý đầy sảnh trông nhộn nhịp vô cùng.


Nhưng dù Thư Uyển có lia mắt đến đâu thì đều thất bại, chưa lần nào cô bắt được hình bóng của Giang Yến hết.


Người con gái cũng chẳng biết mình đang mong đợi điều gì, cũng không rõ sao mình lại thấy mất mác, có lẽ cuộc hội ngộ bất ngờ này đã làm xáo trộn trái tim vốn đang bình yên của cô rồi.


Sau khi hôn lễ kết thúc, Thư Uyển vào phòng thay đồ thay trang phục phù dâu ra.


Vì ở phòng trưng bày còn vài việc gấp cần xử lý nên cô tạm biệt Tô Mạt rồi đi về trước.


Song hôm nay có vẻ cô hơi xui, cô vừa bước ra khỏi hàng lang của khách sạn thì đúng lúc gặp phải hai đứa con nít đang rượt đuổi nhau, chúng cầm bánh kem được người ta phát cho trong hôn lễ vừa chạy vừa giỡn chạy vọt về phía Thư Uyển.


Thư Uyển chưa kịp né thì dĩa bánh kem đó đã úp thẳng vào váy của cô rồi.


Hai đứa bé sững sờ, âm thanh ầm ĩ nô đùa cũng im hẳn lại, hai bé hoảng sợ nhìn cô gái trước mặt mình.


Người con gái cúi xuống nhìn vết bánh kem trên váy mình, nhíu mày chuẩn bị nổi giận, nhưng lúc cô ngẩng đầu lên đang định lên tiếng trách mắng thì bỗng vai chợt nặng đi, có người ở sau lưng đi đến khoác áo lên người cô.


Thư Uyển giật mình, theo phản xạ nhìn sang bên cạnh.


Góc nghiêng đẹp đẽ của Giang Yến ngay trước mắt cô, đôi mắt dưới gọng kính kia trông lạnh lùng khó gần quá đỗi, duy chỉ có nốt ruồi lệ ở đuôi mắt ấy là vẫn giống như trong trí nhớ của cô.


Nhưng anh cũng chỉ im lặng đi lướt qua cô, thậm chí còn không cho Thư Uyển cơ hội nói câu cảm ơn, ngay lúc cô vừa quay đầu nhìn sang là anh đã sải bước đi thẳng ra ngoài cửa khách sạn.


Chiếc xe đến đón anh đã chờ sẵn ở đó từ lâu, Thư Uyển nhìn anh lên xe nhìn anh dứt khoát đóng cửa xe lại, ánh mắt kia chưa từng nhìn sang cô lấy một lần nào.


Chiếc xe nhanh chóng chạy ra khỏi cổng.


Thư Uyển bình tĩnh đứng ở đại sảnh nhìn những chiếc lá rụng bị khói ở ống bô xe thổi bay bay, chúng bay lên không trung quay vài vòng rồi rơi lại xuống đất.


Áo vest của Giang Yến được cắt may khá rộng, chiếc áo đè nặng xuống bờ vai của cô nhưng lại như đang đè nặng lên trái tim của cô, khiến mỗi lần cô thở là dây thần kinh cũng đau đớn khó chịu theo.


Người con gái nhớ lại tháng mười năm đó.


Hoàng hôn vàng rực, cây loan đẹp nao lòng.


Làn váy của cô bị vết sơn trên ghế làm dơ, lúc cô đang bối rối hoảng loạn thì anh cởi áo vest của mình ra đưa cho cô.


Anh nói: “Em mặc áo trước đi, để tôi lái xe đến.”


Anh còn nói rằng: “Tôi không thích mặc vest lắm nên cái áo này cũng chỉ mặc một lần thôi.”


Thư Uyển giơ tay nắm lấy cổ áo vest để phòng nó bị trượt xuống, trong khoảnh khắc ấy dường như cô ngửi thấy mùi hương ấm áp trên cơ thế của anh.


Bây giờ cũng là tháng mười nhưng đáng tiếc khi ấy đó chỉ là chuyện bình thường, hiện tại sau mấy năm thì quan hệ giữa hai người họ đã thay đổi nghiêng trời lệch đất rồi.



Kể từ lúc đi về từ chỗ hôn lễ ấy lúc nào Thư Uyển cũng trong trạng thái rối bời không yên.


Vừa qua giờ cơm chiều là trợ lý Ninh Vũ – người Thư Uyển mới tuyển vào đã chạy đến nhà cô báo cáo tiến độ của phòng trưng bày.


Thư Uyển cầm ly vang đỏ tựa vào ghế sô pha như người không xương im lặng nghe cô ấy nói, nhưng sự thật là suốt quá trình cô không nghe rõ những lời mà Ninh Vũ nói vì ánh mắt cứ tập trung nhìn chiếc áo vest đang treo ở huyền quan kia.


Mãi đến khi Ninh Vũ nói hết công việc và nói giờ mình phải đi thì bấy giờ Thư Uyển mới đổi tư thế ngồi, đôi chân dài đang bắt chéo của cô buông xuống giẫm lên nền nhà màu trắng ngồi thẳng người dậy.


“Tiểu Vũ.” Cô hơi nhướng mắt nhìn ra chỗ huyền quan, “Phiền em giúp chị chuyện này, em cầm cái áo vest kia ra tiệm giặt quần áo giúp chị nhé.”



Ninh Vũ cứ tưởng rằng đây là áo vest nữ của Thư Uyển, nhưng vừa thấy kiểu dáng và lớp lót bên trong thì cô ấy giật mình trợn to mắt: “Chị Thư Uyển là, là cái áo này hả chị?”


Người con gái thản nhiên ừ một tiếng.


Theo Ninh Vũ nhớ là Thư Uyển chưa có bạn trai, vậy nên cô ấy hơi ngạc nhiên thốt lên: “Đây là áo của nam mà chị Thư Uyển!”


Ý của câu này là lẽ ra ở nhà Thư Uyển không có áo của nam mới đúng chứ. 


Thư Uyển cầm ly rượu lên, đôi môi đỏ hé ra chạm vào vành ly ngửa đầu uống một hớp, lơ đãng nhướng mi nhìn cô ấy.


“Áo của bạn trai cũ.” Cô đáp.


“!?” Ninh Vũ cao giọng, “Chị đi đám cưới của bạn trai cũ hả?”


“…” Thư Uyển cũng chẳng rõ mạch não của Ninh Vũ được liên kết như thế nào nữa. (ý là không hiểu sao Ninh Vũ lại nghĩ như vậy)


Ninh Vũ thấy vẻ mặt cạn lời của Thư Uyển thì bấy giờ mới phản ứng lại, cô ấy cười ngại, “Chắc là dạo gần đây em đọc truyện nhiều quá nên em mới có suy nghĩ hơi bất thường như vậy ấy chị Thư Uyển haha.”


Thư Uyển mím môi không nói gì, lúc cô ấy chuẩn bị bước ra ngoài thì dặn lại nhớ đem áo đi giặt giúp chị.


Ninh Vũ gật đầu liên tục, nói rằng áo này đắt lắm nên chắc chắn em sẽ bảo quản thật tốt, nói xong thì ra về luôn.


Cô ấy vừa đi thì ly rượu trên bàn cũng hết.


Người con gái khui chai rượu vang đỏ khác, tiếp tục uống hết ly này đến ly khác.


Mỗi khi đầu óc nặng trĩu là rất dễ đi vào giấc ngủ, nhưng mỗi lần uống rượu xong cũng rất dễ nằm mơ.


Mấy hôm nay cô cứ mơ thấy Giang Yến.


Ấy cũng chẳng phải giấc mơ kỳ lạ phi thực tế gì, chỉ là hay mơ thấy khoảng thời gian họ ở bên nhau thôi, thường mơ thấy những ngày tháng bình dị ấm áp khi họ sống chung với nhau.


Nhưng cũng không hẳn là mơ, chẳng bằng nói đấy là một bộ phim cũ đang tái hiện lại trong đầu mình thì hơn.


Lúc Thư Uyển giật mình tỉnh giấc khỏi giấc mộng thì đã là bốn giờ sáng.


Người con gái nhìn trần nhà, sau khi hoàn hồn lại thì quay sang bật đèn ngủ trên đầu giường lên.


Trong phòng khách còn nửa ly rượu chưa uống hết, Thư Uyển đi chân trần đi đến bàn ăn, trong lúc hoảng hốt bất chợt nhớ tới câu mà Hạ Mãn Nguyệt từng nói: “Mình ngưỡng mộ cậu lắm Uyển Uyển, cậu có thể kiểm soát được tình yêu của mình.”


Kiểm soát được tình yêu ư?


Cũng có lúc Thư Uyển cảm thấy mình có thể kiểm soát được tình cảm của mình.


Nhưng từ sau khi cô và anh chia tay, khi sống một mình ở Pháp thì cô thường xuyên nằm mơ thấy anh như đêm hôm nay vậy.


Mỗi lần tỉnh giấc khỏi giấc mơ thì luôn thở dài thườn thượt.


Thở dài xong thì quay sang rót cho mình một ly vang đỏ rồi cầm ly rượu đi ra ban công hút thuốc, ngồi một mình cho đến tận bình minh.


Suy cho cùng vẫn chẳng thể kiểm soát được tình cảm của mình.


Người con gái chống tay lên mép bàn, cúi đầu xuống.


Cô nhớ hồi trước mình từng thấy trên mạng có đăng một câu rằng..


“Đương lúc bạn bằng lòng đi cùng người ấy, những lúc ấy bạn không cảm thấy mình và người ấy có mối liên hệ gì đặc biệt. Nhưng khi bạn cố chấp muốn rời xa người ấy thì bạn lại cảm thấy đau như xé ruột xé gan.”



Thư Uyển trầm ngâm vài giây, sau đó cầm ly rượu trên bàn lên ngửa đầu uống cạn.



Hai ngày sau Ninh Vũ cầm áo vest của Giang Yến đến nhà Thư Uyển.


Nhưng sau khi giặt sạch xong Thư Uyển lại gặp phải vấn đề khó là “Nên trả lại không đây? Nếu trả thì trả thế nào đây?”.


Người con gái ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng bấm vào WeChat.


Năm ấy cô không xóa Giang Yến khỏi danh sách bạn bè của mình, nhưng cũng chưa từng vào tường nhà anh xem bất cứ thứ gì về anh.


Cô mở hộp thoại có tên anh ra đánh một dòng chữ.


Nhưng nhìn một hồi thì cảm thấy cách viết này không ổn lắm, cách viết khác cũng thấy không được.


Cô xóa dòng đó đi gõ lại một dòng khác, cuối cùng khựng ở dòng [Hôm nay anh rảnh không? Tôi cầm áo đến trả cho anh.]


Trông có vẻ không kỳ cục lắm, nhìn như một câu hỏi bình thường.


Thư Uyển thở hắt ra một hơi, ngón cái ấn nhẹ lên màn hình gửi tin nhắn đi.


Cô cũng không ngồi đó đợi anh trả lời tin nhắn, mà sau khi nhắn xong thì ném điện thoại lên bàn rồi tiếp tục thảo luận với Ninh Vẽ về cách trang trí ở lầu hai trong phòng trưng bày.


Lúc hoàn tất hết mọi chuyện thì đã là hai tiếng sau rồi.


Người con gái xoay xoay cái cổ nhức mỏi của mình rồi cầm lấy ly cà phê mà Ninh Vũ pha cho cô, cùng lúc này điện thoại trên bàn chợt sáng lên.


Thư Uyển nhìn màn hình, thấy trên đó hiển thị ID WeChat của Giang Yến thì bấy giờ mới đặt ly cà phê xuống cầm điện thoại lên xem.


Giang Yến không nhắn gì cả, anh chỉ gửi một định vị đến thôi.


Thư Uyển bấm vào xem thì thấy trên đó hiển thị địa chỉ công ty của anh.


Cô vừa nghịch điện thoại vừa dặn dò trợ lý của mình: “Chị gửi cho em cái địa chỉ này, lát hồi em đem áo đến đó giúp chị nhé.”


Ninh Vũ cầm ly cà phê lên uống một hớp, sau đó gật đầu đáp vâng, lúc nghe điện thoại vang lên tiếng ting ting thì cô ấy thò tay lấy điện thoại trong túi quần jean ra mở khóa xem tin nhắn WeChat.


Địa chỉ này nằm ở một khu phồn hoa nhất ở quảng trường trung tâm thành phố, Ninh Vũ vừa thấy điểm đến xong thì ngạc nhiên ố lên: “Mẹ kiếp, bạn trai cũ của chị làm ở đây hả chị Thư Uyển? Trời ơi ưu tú thật sự.”


Thư Uyển không biết nên trả lời thế nào nên đành ừ một tiếng.


Tâm hồn bà tám của Ninh Vũ tức thì phừng lên, cô ấy đi tới cạnh Thư Uyển nhướng mày mỉm cười: “Chị Thư Uyển này, chị với bạn trai cũ của chị hẹn hò trong bao lâu dạ?”


“Nửa năm.”


“Tình yêu học đường hả?”


“Ừm.”


“Tình yêu thời học trò đẹp lắm luôn đó! Tại sao lại chia tay vậy ạ? Do chị muốn ra nước ngoài hay sao ạ?”


Thư Uyển nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt hơi tối đi.


Không khí tĩnh lặng mất mấy giây, lát sau Thư Uyển hé môi nói đáp án cho cô ấy nghe: “Đại khái vì ở giai đoạn đó tụi chị không có cách nào đặt mình vào vị trí của đối phương để suy xét về một số vấn đề của nhau.”


Ninh Vũ chớp chớp mắt, thấy hơi khó hiểu: “Vậy chị và anh ấy chưa từng thử đứng trong thế giới của mình dang rộng vòng tay bao bộc núi sông biển cả của đối phương ư?”



Thư Uyển vốn đang cúi đầu nói chi tiết về đồ dùng với người của công ty nội thất, nghe cô ấy nói thế thì bàn tay đang gõ bàn phím của cô chợt ngừng lại.


Người con gái tức thì ngẩn ngơ, một n** m*m m** nào đó trong cõi lòng cứ thế bị câu nói của Ninh Vũ đánh trúng, cô bỗng nhớ lại ngày họ chia tay ấy, khi đó cô đã xé nát chút thể diện cuối cùng giữa mình và anh.


Lúc đó anh lẩm bẩm nói xin lỗi không ngớt, anh còn nói rằng sau này anh sẽ yêu cô như cách cô thích, anh xin cô cho anh một cơ hội nữa, cầu xin cô đừng rời xa anh.


Còn cô thì sao?


Cô dứt khoát, cô quyết tâm muốn cắt đứt hoàn toàn với anh.


Thư Uyển chẳng tài nào chấp nhận được sự chiếm hữu tuyệt đối và lòng mưu mô đằng sau lớp mặt nạ dịu dàng ấy, cũng không thể nào tiếp thu được lỗ hổng quá đỗi to lớn bất chợt xuất hiện đằng sau một tình yêu vốn hoàn hảo kia.


Khi ấy cô chỉ cảm thấy mỗi bước đi của anh sao mà ngập toan tính quá, cảm thấy anh không suy nghĩ đến cảm nhận của cô, cảm thấy chắc chắn anh vẫn sẽ có người khác.


Vậy nên Thư Uyển mới không hề ngó ngàng tới dáng vẻ khom lưng vứt bỏ lòng tự trọng ấy của anh, đồng thời cũng không quan tâm đến tấm lòng mà thật ra rất sâu nặng nồng nàn khác xa với những gì cô tưởng tượng mà anh đã dành cho cô.


Cõi lòng người con gái run run.


Bất chợt cô nhận ra rằng, khi đó con người mình khắc nghiệt thật đấy.


Ninh Vũ là kiểu người rất biết nhìn mặt đoán ý, cô ấy thấy Thư Uyển không nói năng gì thì cũng im lặng không bà tám nữa, lần nữa chuyển đề tài sang công việc.


Sau đó lúc Ninh Vũ cầm áo vest chuẩn bị đi thì Thư Uyển cứ nhìn cái túi cô ấy đang cầm, hồi sau cuối cùng không kìm được nữa gọi cô ấy lại: “Thôi, để chị tự đi.”


Ninh Vũ cười haha nhìn cô quay lưng đi lấy chìa khóa xe, “Chị Thư Uyển này, chị không bỏ được anh bạn trai cũ của chị đúng không?”


Người con gái im lặng, sau khi lấy chìa khóa xe rồi thì nhận lấy túi đồ trong tay của cô ấy, bấy giờ mới hờ hững nói một câu: “Chị đang định ra ngoài, tiện đường hơn em nhiều.”


Chỉ có Thư Uyển mới biết câu giải thích này nghe chột dạ tới độ nào.


Từ nhà đến công ty của Giang Yến mất hơn hai mươi phút lái xe.


Thư Uyển tìm một chỗ thích hợp để đậu xe xong thì cầm áo vest của anh mở cửa xuống xe.


Cô gửi cho anh một tin nhắn, tin nhắn chỉ vỏn vẹn ba chữ tôi đến rồi.


Giang Yến không trả lời lại, Thư Uyển đứng ở dưới lầu tự hỏi không biết liệu có xuất hiện tình huống nhân viên không cho một người chưa đặt lịch hẹn trước là cô đây vào trong hay không đây. Bất chợt lúc này có một cô gái mặc trang phục công sở thanh lịch xinh đẹp, cột tóc đuôi ngựa bước ra khỏi cửa lớn mỉm cười đi về phía Thư Uyển.


“Xin chào, cho tôi hỏi cô có phải là cô Thư không ạ?”


Thư Uyển nhìn cô gái ấy: “Là tôi.”


Cô gái mỉm cười, giơ tay giải thích: “Hiện tại sếp Giang đang bận nên tôi xuống đây lấy đồ giúp anh ấy ạ, cô giao đồ cho tôi là được.”


Đôi mắt Thư Uyển hơi giần giật, cô phản ứng chậm mất mấy giây mới đưa túi áo mình đang cầm cho cô gái ấy.


Cô gái cầm lấy túi, “Phiền cô đến đây một chuyện rồi, tôi còn phải quay về đi họp, vậy tôi đi trước nhé.”


Thư Uyển lạnh nhạt ừ một tiếng, sau đó nhìn cô gái đó xoay giày cao gót lắc lư vòng eo thon thả bước vào công ty. 


Người con gái đứng dưới lầu, sau lưng là đài phun nước đang ch** n**c róc rách, có vài giọt nước bắn cao quá nên thành thử có mấy giọt rơi tung tóe xuống cổ của cô.


Giọt nước mát lạnh chạm vào làn da nhanh chóng kéo Thư Uyển ra khỏi dòng suy nghĩ.


Cô nghĩ bụng, chắc là Giang Yến không muốn dính dáng đến mình nữa nên mới bảo cấp dưới xuống lấy đồ cho anh đây.


Nhưng như thế cũng tốt.


Thư Uyển nhìn tòa cao ốc, sau đó cụp mắt quay lưng không đứng đó thêm một giây nào nữa.


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 65
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...