Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 64
Sau ngày hôm ấy đêm nào Thư Uyển cũng trong trạng thái trằn trọc khó ngủ hết, nếu ngủ thì sẽ thấy Giang Yến trong những giấc mơ chập chờn.
Mơ thấy hai người họ thân mật khăng khít với nhau, mơ thấy mình nói lời tàn nhẫn với anh, cũng mơ thấy cảnh anh cụp mắt run run nói “anh xin lỗi, sau này anh sẽ yêu em như cách em thích, em đừng rời xa anh mà, đừng rời xa anh mà…”
Người con gái vẫn chẳng tài nào chấp nhận được rằng ngày ấy mình đã hiểu lầm anh rồi, vậy nên sau lần tình cờ gặp được Kiều Thụy Dương ấy cô liên tục nghĩ đi nghĩ lại để chứng minh sự thật.
Cô muốn thông qua đó để chứng thực rằng có lẽ Giang Yến cũng không thích cô nhiều đến thế, để cô có thể cảm thấy hôm chia tay ấy mình không tổn thương gì đến anh, để có can đảm nghĩ rằng “cũng đã qua mấy năm rồi, chắc Giang Yến cũng đã tìm được một nàng giai nhân bầu bạn bên mình rồi”.
Nhưng càng muốn chứng minh thì càng nhận ra anh thật sự thích cô rất rất nhiều, qua đó cô cũng biết được mình đã vô tâm và đã tổn thương anh nhiều ra sao.
Đầu tháng chín, đến nay Thư Uyển đã về nước được hai tháng rồi.
Sau khi nghe gợi ý của Hạ Mãn Nguyệt thì Thư Uyển quyết định mua một chiếc xe, sau đó chọn một ngày thích hợp để đi thăm Lý Thừa Dương.
Trước lúc đi cô hơi lo không biết thầy Lý có đóng cửa không tiếp khách không, lúc đến nơi cô đứng bên ngoài báo tên với trợ lý ở bên trong, khi ấy tưởng không vào thăm được nhưng lát sau trợ lý đã nhanh chóng mở cửa cho cô vào.
Đến cùng năm tháng vẫn chẳng buông tha một ai, trông Lý Thừa Dương đã già hơn mấy năm trước rất nhiều.
Lưng ông hơi còng, mái tóc đã bạc trắng, ngay cả tròng kính cũng đã dày hơn xưa rất rất nhiều. Lúc thấy Thư Uyển thì ông giật mình, cuối cùng không dằn được xúc động nắm lấy tay cô: “Cháu chịu về rồi đấy hả nhóc Uyển?”
Ông chỉnh lại kính, quan sát cô: “Mới mấy năm không gặp mà giờ cháu càng ngày càng giống người mẹ Thu Nhã kia của cháu rồi.”
Thư Uyển cười nhạt, định gọi một tiếng ông nội* nhưng lời vừa đến đầu môi thì chợt chững lại, đổi thành: “Thầy Lý, lâu rồi không gặp thầy ạ.”
*Cách xưng hô với người ngang tuổi ông/bà mình, như ở bên mình hay gọi các cụ các bà không quen là bà ơi/bà ngoại đồ đó.
Lý Thừa Dương cong môi, thoải mái chuyện trò: “Nhóc Uyển này, dù cháu với tên nhóc Giang Yến kia không còn ở bên nhau nữa thì cháu vẫn có thể gọi ông là ông nội, nó là nó mà cháu là cháu. Ông thích cháu một phần là vì người mẹ Thu Nhã kia của cháu, một phần là vì tài năng của riêng cháu.”
Nghe ông Lý nói vậy thì Thư Uyển giật mình.
Đôi mắt cô hơi nong nóng, cuối cùng cô cụp mắt gọi ông một tiếng ông Lý.
Lý Thừa Dương không hỏi cô và Giang Yến đã xảy ra chuyện gì, cũng không hỏi tại sao hai người lại bất ngờ chia tay.
Ông chỉ nói với Thư Uyển rằng, sau khi Giang Yến và cô chia tay thì anh đã rời thành phố Bắc Thanh một thời gian.
Lúc Giang Yến quay về thì ông có gặp anh một lần, khi ấy anh gầy đến mức tưởng chừng chỉ còn da bọc xương, thậm chí anh chẳng có sức để nói chuyện, hình như anh đã bệnh nặng một khoảng thời gian thì phải.
Có mấy lần Lý Thừa Dương hỏi anh về chuyện của anh và Thư Uyển nhưng lúc nào anh cũng lẩn tránh không chịu nói ra, đến một hôm nọ anh mới nói với ông một câu rằng là anh có lỗi với Thư Uyển, ngày ấy cô chọn bỏ đi là quyết định rất chính xác.
Khi ấy ông chỉ cho rằng hai cô cậu này đang cãi nhau rồi giận dỗi nhau mà thôi, ông khuyên anh là nếu thật lòng thích người ta thì theo đuổi lại lần nữa đi.
Nhưng khi ấy Giang Yến lại cười gượng nói với ông rằng: “Cháu không thể giữ lấy cô ấy mãi được, cũng không thể ngăn cản không cho cô ấy bay cao, thôi thì hãy để cô ấy bay đến những ngọn núi cao để cô ấy gặp được người ưu tú hơn cháu, yêu một người xuất sắc hơn cháu đi.”
Nghe Lý Thừa Dương tường thuật lại lời của Giang Yến mà Thư Uyển không kìm được cầm chặt tách trà trên tay.
“Nhóc Uyển này, cháu đừng chê ông già này nói nhiều nhé.” Lý Thừa Dương thở dài, “Mặc dù ông không biết rốt cuộc hai cháu đã xảy ra chuyện gì nhưng ông thấy tên nhóc Giang Yến kia yêu cháu rất rất nhiều.”
“Ông nhớ rõ năm ấy thằng bé đến chỗ ông học vẽ, rõ là bị mù màu nhưng nó vẫn nhất quyết muốn bái ông làm thầy, thằng bé nói gì mà cô gái nó thích rất thích vẽ, nó không muốn một ngày nào đó trong tương lai không có một chút tiếng nói chung nào với cô gái ấy.”
Học vẽ…….
Người con gái sực nhớ lại, trong bữa tiệc mừng thọ ông Lý cũng đã từng đề cập đến chuyện này.
Nhưng lúc đó cô không biết nguyên nhân thật sự là thế này.
Cô ngẩng đầu lên nhìn Lý Thừa Dương, nhỏ nhẹ hỏi: “Ông Lý ơi, ông còn nhớ cụ thể ngày mà Giang Yến tìm ông … học vẽ không ạ?”
Lý Thừa Dương vuốt râu ngẫm nghĩ một hồi: “Chắc mấy năm trước nhỉ? Hình như khi đó nó đang chuẩn bị vào năm nhất thì phải? Ông không nhớ rõ lắm.”
Chuẩn bị vào năm nhất? Vậy lúc ấy Thư Uyển cũng đang chuẩn bị lên cấp ba.
Khả năng cao là sau khi rời khỏi trấn Nam Khê thì anh đã bắt đầu học vẽ rồi.
Người con gái không nhớ rõ lúc ấy mình đã vẽ cái gì trước mặt anh, nhưng hình như anh đã thích cô từ lâu rồi, và tình cảm ấy cũng chẳng nông cạn như cô vẫn tưởng.
Thư Uyển trầm ngâm.
Lý Thừa Dương nói tiếp: “Nhóc Uyển, mấy năm nay ngoài cháu ra thì ông không thấy nó dẫn cô gái nào theo bên cạnh cả, cũng chưa từng nghe nó nhắc đến cái tên của cô gái nào khác.”
“Sau khi cháu đi rồi cũng chẳng có ai.”
Người con gái im lặng lắng nghe, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lá trà đang trôi lơ lửng trong tách trà, bất chợt cổ họng trở nên chua chát khó chịu nhưng cuối cùng cô cũng chỉ cười, “Ông nội, mọi chuyện cũng đã qua rồi, chúng ta đã không còn hình bóng như ngày xưa nữa, và cuộc sống mới cũng đã mở ra rồi ạ.”
Ông nhìn cô gái trước mặt mình: “Tại sao chứ? Ông vẫn còn như xưa mà.”
Thư Uyển không trả lời câu hỏi của Lý Thừa Dương.
Cô vẫn nở nụ cười hờ hững như thể mình chỉ là khán giả đang lắng nghe một câu chuyện xưa.
Nhưng suy cho cùng cô đã động lòng rồi, cũng thật lòng thật dạ cho mối tình ấy nên đâu thể dửng dưng đứng ngoài cuộc được?
Song tại sao tâm trạng chẳng có chút gợn sóng gì thế này.
Đến cuối ngày Lý Thừa Dương kéo Thư Uyển về nhà ăn cơm, lúc ăn cơm cũng hỏi cô có dự định gì chưa.
Thư Uyển nói rằng mình đang chuẩn bị mở phòng trưng bày, vẫn đang trong quá trình chọn địa điểm tổ chức nhưng vì lâu rồi chưa về nước nên cô không biết phải đi đâu để tìm.
Lý Thừa Dương suy nghĩ một lúc, lát sau giới thiệu cho Thư Uyển một số địa điểm.
Kết thúc chuyến đi thăm, người con gái lái xe dạo quanh đến địa chỉ mà ông Lý đã đưa cho mình.
Sau hai tuần khảo sát thì Thư Uyển chọn được một chỗ tại trung tâm thành phố.
Cửa tiệm hướng ra sông, trước tiệm có một cây loan xanh ươm, kết hợp lại với nhau trông cửa tiệm vừa u nhã nhưng cũng không kém phần trang nhã.
Nhưng kể ra cũng kì lạ thật, ngày ấy sau khi ký hợp đồng với chủ cửa tiệm xong thì đột nhiên Thư Uyển đánh tay lái chạy sang một con đường khác đi về nhà.
Sau đó cô lại giật mình nhận ra cửa tiệm mình thuê chỉ cách Xuyên Lan chừng mười lăm phút đi bộ.
Nhìn lối vào quen thuộc mà cô ngẩn ngơ một hồi.
Cách đây không lâu cô còn ngồi trên xe của anh cùng anh chạy ra chạy vào con đường này không biết bao nhiêu lần.
Nhưng bây giờ cô lại đậu xe ở ven đường, vừa nhìn sang thì không dằn được suy nghĩ “đã ba năm trôi qua rồi không biết Giang Yến còn sống ở đây nữa không?”.
Dòng suy nghĩ lửng lờ bay xa, đôi mắt đang nhìn tấm kính xe dần trở nên trống rỗng vô hồn.
Bất chợt lúc này có một chiếc Maybach màu đen bất ngờ chạy ra khỏi gare từ tốn xuất hiện trong tầm nhìn của Thư Uyển.
Trái tim căng thẳng, người con gái nhíu mày gượng gạo, vô thức nhìn vào biển số xe.
Những con số ấy đã in sâu vào cõi lòng, Thư Uyển ngồi ở ghế lái nhìn biển số xe quen thuộc, bàn tay đang cầm vô lăng chợt siết chặt đến độ trở nên trắng bệch.
Qua cửa sổ xe mông lung, người con gái chỉ thấp thoáng thấy được bóng dáng đẹp trai kia của anh.
Anh đã thay đổi kiểu tóc rồi, vuốt tóc mái lên khiến anh trông dịu dàng và tươi tắn quá đỗi, trên sống mũi cao thẳng ấy đeo một cặp kính gọng vàng.
Ngón tay trắng lạnh kẹp một điếu thuốc, anh vươn tay ra ngoài cửa kính xe búng tàn thuốc đi, gân xanh trên mu bàn tay theo động tác của anh khẽ dập dờn như dây đằng lắc lư trong gió.
Nhưng anh chỉ dựa lưng vào ghế xe tập trung nhìn về phía trước chứ không hề liếc nhìn sang chỗ cô lấy lần nào, lúc đến gần xe của Thư Uyển anh còn mất kiên nhẫn bấm còi.
Anh không nhận ra sự hiện diện của cô, và tiếng còi chói tai ấy trong tức thì đã đánh vỡ chút perception hiếm hoi của Thư Uyển.
* (Tiếng Anh: Perceptional ) là khả năng con người có những cảm nhận và cảm xúc trực tiếp về một điều gì đó thông qua các giác quan. (lời của Uyển: tại không biết edit sao nên mình để bằng tiếng Anh luôn huhu)
Thư Uyển bình tĩnh lại, hơi cúi đầu xuống để những sợi tóc bên tai trượt xuống che kín hết góc nghiêng, sau đó cô đánh tay lái tiếp tục lái xe về nhà.
Trong gương chiếu hậu, chiếc Maybach của anh đi ngược hướng với cô.
Thư Uyển nhìn thoáng qua rồi quay lại, mặt mày bình tĩnh không bộc lộ chút cảm xúc kỳ lạ nào, cô bấm vào nút mở nhạc trong xe rồi hạ cửa kính xe xuống, đạp mạnh chân ga chạy vụt đi.
Người con gái chỉ xem đây là cuộc gặp gỡ chớp nhoáng, là cuộc gặp bình thường nhất giữa người qua đường A và người qua đường C, chỉ chạm mặt nhau một lần mà thôi.
Nhưng không ai ngờ rằng sợi dây số phận giữa họ vẫn chưa đứt, và họ sẽ gặp lại nhau nhưng vấn đề là sớm hay muộn mà thôi.
Sau ngày hôm đó Thư Uyển bắt đầu bắt tay vào trang trí phòng trưng bày, bận rộn đến mức dần quên mất cuộc gặp gỡ đó với Giang Yến.
Đầu tháng mười, công việc trang trí phòng trưng bày đến những công đoạn cuối cùng.
Vào một ngày không thể bình thường hơn, Thư Uyển đã nhận được thiệp mời đám cưới của Tô Mạt, cô ấy cũng hỏi cô rằng làm phù dâu cho cô ấy được không.
Nhìn nụ cười ngập tràn hạnh phúc của Tô Mạt trong tấm ảnh cưới, bất chợt cô nhớ đến hình ảnh lần đầu tiên mình gặp gỡ cô ấy ở nước Pháp.
Khi ấy Thư Uyển chỉ vừa đến Pháp được mười mấy hôm thôi, một ngày nọ sau khi tan làm cô đang đi bộ về nhà thì tình cờ thấy ở bên kia đường có một người đàn ông Pháp đang ôm Tô Mạt – người đang lảo đảo gần như sắp bất tỉnh vào một khách sạn ở đối diện.
Thư Uyển không phải kiểu người thích xen vào chuyện của người khác nên cô chỉ nhìn thoáng qua họ rồi thôi, song vừa nhác thấy gương mặt trang điểm đậm nhưng vẫn còn nét trẻ con của Tô Mạt thì cô bỗng cảm thấy hình như cô gái này vẫn chưa trưởng thành.
Tha hương nơi đất khách mà tình cờ gặp được bạn bè trong nước, hơn nữa họ còn bị như vậy nên không thể đứng đó lạnh lùng nhìn rồi thôi được.
Thư Uyển dừng chân lại, cuối cùng cô xoay người đi về phía Tô Mạt và người đàn ông Pháp kia. Người con gái nói chuyện với người đàn ông Pháp kia một hồi, sau cùng nói Tô Mạt là em gái của mình và hâm họa sẽ báo công an thì bấy giờ gã đó mới chịu rút lui.
Thư Uyển dẫn Tô Mạt về chung cư mình ở một đêm, đến ngày hôm sau mới biết hóa ra cô ấy lớn hơn cô tận tám tuổi lận, do mặt cô ấy trẻ con nên mới khiến cô tưởng cô ấy còn nhỏ, mà trùng hợp là cô ấy cũng sống ở thành phố Bắc Thanh.
Tô Mạt rất hào phóng, vì để cảm ơn Thư Uyển đã giúp đỡ mình mà cùng ngày hôm đó cô ấy đã kéo cô đi ăn cơm, rồi còn mua một vài trang sức làm quà cảm ơn cô nữa.
Sau hôm đó hai người thường xuyên hẹn nhau đi mua sắm đi ăn cơm, Tô Mạt cũng trở thành một trong số ít bạn bè hợp cạ của Thư Uyển.
Nhưng lúc cô đón mùa xuân thứ hai ở Pháp thì Tô Mạt lại về Trung Quốc.
Mặc dù sau đó hai người họ vẫn liên lạc với nhau nhưng Thư Uyển chưa từng nghe Tô Mạt nhắc đến bạn trai của mình, cô chỉ biết cô ấy có một người bạn yêu nhau lắm cắn nhau đau chơi từ thời tấm bé nhưng chưa bao giờ ngờ tới cô ấy sẽ kết hôn với anh ấy.
Hồi đó đến giờ Thư Uyển chưa từng làm phù dâu nên cô cảm thấy với một sự kiện trọng đại nhất trong đời này thì Tô Mạt nên tìm một người có kinh nghiệm để đảm đương mới hợp lẽ, nhưng ai ngờ vừa gửi thiệp xong là cô ấy kêu người giao váy phù dâu đến tận nhà Thư Uyển, bảo cô mặc thử xem có vừa người không.
Tóm lại là dù cô có đồng ý hay không thì cô vẫn phải đảm đương vai trò phù dâu này, cuối cùng Thư Uyển đành cắn răng lên mạng tìm mấy bài viết hướng dẫn làm phù dâu.
Mọi người được mời ra sau bãi cỏ để dự lễ cưới của Tô Mạt, phần lớn cảnh quay trước lễ cưới cũng được thực hiện ở bãi cỏ, sau khi chụp ảnh xong thì đi đến khách sạn chụp ảnh tiếp, suốt quá trình Thư Uyển đều đi theo, mãi một lúc lâu sau mới có thời gian rảnh để ngồi xuống nghỉ ngơi.
Hạ Mãn Nguyệt và trợ lý mới của Thư Uyển biết cô làm phù dâu thì liên tục hỏi đám cưới có vui không.
Chỉ việc gõ chữ thôi nhưng cô cũng thấy mệt nên chọn đại một meme lắc đầu rồi gửi cho hai người kia.
Chưa kịp tắt màn hình điện thoại đi thì Tô Mạt – người vốn dĩ đang chụp ảnh đột nhiên xách váy chạy về phía cô, cô ấy hoang mang hỏi: “Uyển Uyển! Uyển Uyển ơi! Em có thấy hoa cưới của chị không?”
Hoa cưới?
Người con gái theo phản xạ nhìn hai hàng ghế gần chỗ mình ngồi, sau đó ngước lên nhìn cô ấy: “Lúc nãy chụp ở bãi cỏ chị có cầm hoa cưới theo không ạ?”
Tô Mạt gật đầu liên tục: “Có cầm có cầm mà.”
Thư Uyển đứng lên cất điện thoại vào túi xách: “Vậy chắc để quên ở chỗ đó rồi, chị đừng lo, để em đi tìm xem.”
Tô Mạt đáp được rồi nhìn Thư Uyển xách váy chạy chậm về phía cửa đẩy cửa đi ra ngoài.
Bãi cỏ kia vốn là khu vườn của khách sạn, đi bộ ra đó chừng mười phút là tới nhưng hôm nay Thư Uyển mang giày cao gót, cộng thêm mặc váy phù dâu thướt tha nên thành thử cô không tài nào đi nhanh được.
May mà vừa đến nơi là cô đã thấy bó hoa mà Tô Mạt để trên ghế.
Người con gái thở phào nhẹ nhõm, còn hai mươi phút nữa là hôn lễ sẽ bắt đầu rồi nên không thể để xảy ra chuyện gì được.
Sau khi gọi điện báo cho cô ấy xong thì Thư Uyển cầm bó hoa linh lan đi về phía khách sạn.
Đêm qua trời đổ mưa nên mặt cỏ hơi ướt.
Đang mang giày cao mà đi ở đây nên thành ra hơi khó khăn, Thư Uyển chuyển bó hoa sang tay phải rồi cúi xuống xách một góc váy lên, giữ vững tư thế đi qua đoạn đường ngắn này để đến con đường lát sỏi đá.
Người con gái cúi đầu cụp mắt nhìn chằm chằm con đường dưới chân, cẩn thận bước từng bước từng bước.
Vốn dĩ đang đi rất bình thường nhưng vầng trán của Thư Uyển bất ngờ đụng phải một thứ cưng cứng, cô giật mình vội vã đứng lại rồi nhanh chóng lùi về phía sau.
“Xin lỗi.” Thư Uyển nghiêm túc xin lỗi.
Khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên thì người đàn ông đang nghe điện thoại cũng quay lại nhìn cô.
Giây phút ấy nốt ruồi lệ ở đuôi mắt của Giang Yến lọt vào tầm nhìn của Thư Uyển.
Phải hình dung khoảnh khắc này thế nào đây nhỉ?
Như gió mây chợt ngừng thổi, như ngọn cỏ dưới chân ngừng lắc lư, ngay cả con chim đang hót ríu rít trên cành cây cũng đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Trái tim đập thình thịch, anh tình cờ thấy em, và trong ánh mắt của em cũng đang phải chiếu ảnh ngược của anh.
Cuộc hội ngộ quá mức đột ngột.
Không ai ngờ được mình gặp lại nhau trong khoảnh khắc này, chưa chuẩn bị gì cả mà đã gặp đối phương rồi.
Trong mắt cả hai đồng lòng hiện lên sự ngạc nhiên, nhưng họ cũng ăn ý với nhau chỉ bộc lộ cảm xúc của mình trong vỏn vẹn một giây đồng hồ mà thôi.
Giang Yến đứng yên, bàn tay đang áp điện thoại lên tai dần buông thõng xuống, sóng ngầm trong mắt nhạt dần, trở về dáng vẻ vô cảm khó đoán.
Còn về phần Thư Uyển, cô vô thức nắm chặt làn váy trong tay mình, đáy lòng căng thẳng không kìm được nghĩ rằng “liệu bây giờ cô có nên thoải mái nói câu đã lâu không gặp hay không đây?”.
Hay vẫn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra như lần cuối họ gặp nhau cách đây ba năm, khi họ lướt qua nhau ở ngã tư nơi biển người chen chúc?
Hai người im lặng nhìn nhau, bầu không khí dần dần trở nên im ắng.
Thư Uyển vẫn chưa nghĩ ra được câu trả lời, nhưng người đàn ông rắn rỏi nổi bật càng ngày càng chững chạc trước mặt cô đây bỗng nhìn chiếc váy trắng và bó linh lan cô đang cầm rồi hời hợt nói một câu: “Tân hôn vui vẻ, Thư Uyển.”
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 64
10.0/10 từ 35 lượt.
