Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 63
Thư Uyển ở lại trấn Nam Khê ba ngày, sau đó cô về thành phố Bắc Thanh.
Những hành lý mà trước đó cô để ở nhà Thẩm Chân đều đã được gửi đến căn nhà mà Thư Uyển thuê ở Bắc Thanh, mặc dù không nhiều đồ lắm nhưng lúc dọn dẹp cũng mất một mớ sức.
Không biết có phải do lâu rồi không về nước hay không mà vừa về đến nơi là cô thấy hơi khó chịu, sau đó mới chuyển đến Bắc Thanh không bao lâu đã ngã bệnh.
Vừa cảm cúm vừa sốt cộng thêm bị dị ứng, than ôi khổ thân không chịu nổi.
Trong khoảng thời gian ấy Hạ Mãn Nguyệt đến thăm Thư Uyển mấy lần, nhưng vì còn phải đi dạy học nên cô nàng chạy vội đến thăm rồi lại chạy vội đi lên trường.
Mãi đến hai tuần sau Thư Uyển mới khỏi bệnh hoàn toàn, bấy giờ cả hai mới hẹn nhau đi ăn bữa cơm đầu tiên sau khi về nước.
Hạ Mãn Nguyệt chọn ăn lẩu, Thư Uyển ngồi trong quán ăn nhộn nhịp nhìn cô bạn tươi tắn như ánh mặt trời của mình, cô nàng đang phổ cập về việc làm sao để nấu lẩu chuẩn nhất cho cô nghe.
Người con gái cười khẽ: “Đừng nói với mình là cậu đang cảm thấy mình bị biến chất sau chuyến đi Pháp đấy nhé?”
“Gần đúng rồi đấy.” Hạ Mãn Nguyệt nhún vai, ngẩng đầu lên hỏi: “Giờ về rồi, thế cậu đã nghĩ ra mình muốn làm gì chưa?”
Thư Uyển nhướng mày, bình thản đáp: “Ru rú ở nhà*.”
Hikikomori
“Phụt —” Hạ Mãn Nguyện phì cười, ai ngờ vừa cười đã bị sặc ớt, cô nàng phải uống vài hớp nước cam để dịu cơn cay lại.
Một lát sau vị cay trong cổ họng mới giảm dần, cô nàng vừa ho khan vừa giơ ngón cái khen bạn mình: “Quả là có tiền có quyền, của nhiều mặc sức buông thả ha!” Cô nàng im lặng một lát rồi nói tiếp, “Nhưng ngẫm lại thì mấy bức tranh cậu bán đấu giá ở Pháp cũng dư sức để cậu cắm rễ ở thành phố Bắc Thanh này rồi.”
Thư Uyển vẫn chưa thống kê số tiền của mấy bức tranh đã bán trong buổi đấu giá ấy.
Nhưng nói chung nhiêu đó đủ để cô ăn uống chơi bời phung phí được mấy năm.
“Nhưng mình cũng không thể nhàn nhã mãi được.” Thư Uyển mím môi ngẫm nghĩ, “Mình đang định hai ngày sau đến thăm thầy Lý Thừa Dương.”
“Được đó! Mình nhớ lúc trước ông ấy nói là nếu sau khi cậu về nước mà cậu vẫn còn muốn học quốc họa tiếp thì ông ấy sẽ nhận cậu làm học trò cuối cùng sau đó đóng cửa không nhận thêm nữa ấy!”
“Thật ra mình không muốn làm học trò cuối cùng gì hết, hai ngày trước mình nghe một người bạn trong phòng trưng bày nói rằng dạo gần đây sức khỏe ông Lý không tốt lắm nên mình muốn đi thăm thôi.”
“Lỡ bửa đó cậu đi xong tình cờ gặp Giang Yến thì sao? Mình nhớ cậu nói Giang Yến và thầy Lý có mối quan hệ tốt lắm.”
Giang Yến.
Thư Uyển giật mình.
Đã bao lâu rồi cô không nghe thấy cái tên này nhỉ?
Bàn tay đang gắp đồ ăn vào trong chén của Thư Uyển chợt khựng lại, Hạ Mãn Nguyệt thấy mặt mày bạn mình có vẻ không đúng lắm nên vội nói tiếp, “Xin lỗi Uyển Uyển, tại mình lanh mồm lanh miệng quá, mình không nên nhắc đến anh ta mới phải.”
Người con gái bình tĩnh lại, cười nhạt với bạn mình: “Không sao đâu, chẳng có gì không thể nhắc đến cả, chỉ là chia tay thôi mà, cũng có phải kẻ thù suốt kiếp không muốn dính dáng tới nhau đâu.”
Nhìn vẻ thản nhiên và thoải mái ấy của Thư Uyển mà cô nàng không dằn được thở dài: “Uyển Uyển này, thật ra có đôi khi mình ngưỡng mộ cậu lắm đấy.”
Thư Uyển: “Ngưỡng mộ ư? “
Hạ Mãn Nguyệt ừ một tiếng, giải thích: “Dù làm chuyện gì thì cậu cũng thành thạo hết, luôn đạt được kết quả mà cậu muốn trong thời gian ngắn nhất, thậm chí cậu còn có thể tự do kiểm soát được tình yêu của mình.”
“Không như mình.” Hạ Mãn Nguyện cụp mắt xuống, “Tự cho là đúng, nghĩ mình tỉnh táo lý trí nhưng nào ngờ cuối cùng yêu đến mức không còn đường lui.”
Yêu đến mức không còn đường lui?
Người con gái nhìn nụ cười buồn bã của bạn mình, đôi mắt hơi giật giật.
Chẳng lẽ vào lúc cô không có ở đây Hạ Mãn Nguyệt đã dây mơ rễ má gì với Kiều Thụy Dương rồi à?
Thư Uyển mở miệng định hỏi cô nàng nhưng cô nàng đã vội vã xua tay: “Cậu đừng nhìn mình như thế chứ! Sau lần xóa kết bạn ấy thì đừng nói liên lạc lại, ngay cả mặt Kiều Thụy Dương mình cũng chẳng gặp nữa ấy, hôm nay tự dưng nhớ tới nên mới cảm thán thế thôi!”
Thư Uyển nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sau đó cô ngẫm nghĩ lại, cuối cùng vẫn nghiêm túc nói với cô nàng rằng: “Mãn Nguyệt này, cậu biết rõ không được làm thế nhưng cậu vẫn làm, với mình thì ấy là lòng dũng cảm có một không hai, huống chi bây giờ cậu đã kịp thời chặn mọi tổn thương rồi mà đúng không nào?”
Ngụ ý là cậu không cần phải ngưỡng mộ bất cứ ai cả.
Mỗi một lựa chọn đều có giá trị cả, dù là ở trong quá khứ hay hiện tại.
Hạ Mãn Nguyện mỉm cười, ghẹo cô: “Uyển Uyển của chúng ta sau khi ra nước ngoài xong thì trình độ an ủi người khác càng ngày càng giỏi lên quá này.”
Người con gái cụp mắt mỉm cười, cũng không thảo luận về chủ đề tình cảm với cô nàng nữa.
Sau khi ăn xong Hạ Mãn Nguyện còn phải đến lớp thi hội họa để dạy nên hai người định tạm biệt nhau rồi hẹn lần sau gặp lại.
Nhưng sau khi ra khỏi tiệm thì thấy đường phố đông đúc người qua kẻ lại không ngớt, Thư Uyển và Hạ Mãn Nguyệt mở phần mềm gọi xe lên thì thấy trên đó để rằng, trước hai người còn có hơn chục người đang xếp hàng đặt xe nữa.
“Cậu kịp đến đó không?” Thư Uyển hỏi.
Hạ Mãn Nguyện nhìn thời gian trên điện thoại, ước tính đại khái: “Chắc đến kịp.” Cô nàng xua tay bảo không sao đâu, “Muộn thì muộn thôi, làm việc lâu như vậy rồi nên có đến muộn cũng không sao đâu.”
“Đến trễ thì học sinh có ý kiến không?”
“Tụi nó ý kiến cái búa.” Hạ Mãn Nguyện giận sôi máu, không kìm được phỉ nhổ: “Cậu không biết mấy đám nhóc đó phiền cỡ nào đâu, mấy học sinh mình dạy còn kiêu căng và tự tin hơn mấy học sinh lớp khác gấp mấy lần, hôm trước đi học tụi nó thế mà còn dám đem rượu đến phòng vẽ tranh uống nữa cơ, xém tí nữa mình bị tụi nó chọc tức chết rồi.”
“Không chỉ đem rượu thôi đau, có lần tụi nó còn…” Hạ Mãn Nguyệt vừa nói đến đây thì bị hình ảnh bên kia đường thu hút, tốc độ nói chuyện của cô nàng đột nhiên trở nên chậm lại, giọng cũng càng lúc càng nhỏ đi.
“Sao vậy?” Thư Uyển thấy vẻ mặt bạn mình hơi kỳ lạ nên nhìn theo ánh mắt của cô nàng nhìn sang bên kia đường.
Những chiếc ô tô lướt ngang qua mắt họ.
Dưới ánh đèn màu rực rỡ về đêm, Thư Uyển nhìn thấy Kiều Thụy Dương bên trong cửa hàng tráng miệng đối diện đang xắn cổ tay áo lên từ tốn ngồi xổm xuống tự nhiên buộc dây giày cho cô gái ngồi trên xe lăn.
Trên cổ tay của cô ấy buộc một quả bóng bay hình hoa hướng dương, trên đùi có một bó hoa baby rất to.
Cô ấy cụp mắt nhìn Kiều Thụy Dương, dáng vẻ dịu dàng và thùy mị ấy trong hệt như đóa mộc lan trắng đang nở rộ.
Thư Uyển ngẩn ngơ.
Trong ánh sáng lập lòe xung quanh, hình dáng và khí chất như cành liễu đong đưa trong gió khiến người ta sinh lòng thương tiếc của cô gái ấy dần dần trùng khớp với bức ảnh cô thấy ở Pháp.
“Uyển Uyển.” Giọng nói của Hạ Mãn Nguyện trầm trầm, cô nàng nhìn chằm chằm hai người đối diện, cố gắng khống chế cảm xúc của mình, “Cô gái ngồi trên xe lăn kia là Lệnh Nghi, là người mà Kiều Thụy Dương đã thích từ khi còn nhỏ.”
Lòng dạ Hạ Mãn Nguyện cay đắng nhưng trong lòng cô nàng vẫn chúc phúc cho Kiều Thụy Dương.
Dù sau sau lần gặp nhau ở quán bar ngày đó thì cô nàng đã xác định được tình cảm mà Kiều Thụy Dương dành cho Lệnh Nghi mãnh liệt và đong đầy đến độ nào rồi.
“Đừng nhìn nữa đừng nhìn nữa.” Hạ Mãn Nguyệt bình tĩnh lại xua xua tay, “Sau này mình cũng sẽ có được một anh bạn trai chu đáo như vậy mà!”
Cô nàng quay sang nhìn Thư Uyển: “Cậu thấy đúng không Uyển Uyển?”
Thư Uyển nhìn Lệnh Nghi chăm chú, vô thức nhíu mày lại.
Cô không nghe thấy Hạ Mãn Nguyệt nói gì, mãi đến khi cô nàng quơ quơ tay trước mặt cô: “Uyển Uyển ơi? Cậu sao thế?”
Người con gái hoàn hồn lại, nặng nề hỏi: “Mãn Nguyệt, cậu có chắc cô gái bên cạnh Kiều Thụy Dương là Lệnh Nghi không?”
“Chắc chứ! Trong những bức ảnh mà Kiều Thụy Dương đưa cho mình xem thì đa số Lệnh Nghi đều ngồi trên xe lăn, hơn nữa trong ảnh cô ấy chỉ toàn mặc đồ màu trắng thôi.” Hạ Mãn Nguyệt khẳng định trăm phần trăm, nhác thấy bạn mình có vẻ hơi kì lạ nên cô nàng hỏi, “Cậu sao thế?”
Thư Uyển nhìn sang bên kia đường.
Kiều Thụy Dương đã đẩy xe lăn của Lệnh Nghi về phía đèn giao thông, giờ chỉ còn lại hai bóng lưng.
Người con gái hít sâu một hơi, lại nhíu mày: “Cậu còn nhớ hồi trước mình từng nói với cậu là lúc mình và Giang Yến đi Pháp thì mình đã thấy một bức ảnh không?”
“Nhớ chứ, chẳng phải lúc ấy cậu còn đoán là ngoài cậu ra thì Giang Yến cũng đã từng dẫn một cô gái khác đi Pháp à?” Hạ Mãn Nguyệt chớp chớp mắt, bỗng dưng cô nàng khựng lại, nhưng giây sau đã phản ứng lại, “Má ơi, cậu đừng bảo là cô gái trong ảnh kia là Lệnh Nghi đấy nhé?”
“Cậu có nhớ nhầm không đó Uyển Uyển!?”
Thư Uyển chắc chắn cô gái trong bức ảnh ở Pháp và Lệnh Nghi là cùng một người.
Vẻ ngoài và khí chất như thế thì làm sao có người thứ hai giống vậy được, và cô không bao giờ nhìn nhầm được.
Hơn nữa đều ngồi xe lăn…..
Thư Uyển nặng nề ừ một tiếng.
Hạ Mãn Nguyệt sau khi biết được ngọn nguồn xong thì đưa ra kết luận, “Vậy hồi trước cậu … cậu hiểu lầm Giang Yến rồi đó hả!?”
Thư Uyển không nói gì.
Hạ Mãn Nguyện lại nhớ tới chuyện cũ, tức thì trợn mắt: “Uyển Uyển, mình, mình nhớ ra rồi!”
“Lúc ở quán bar Kiều Thụy Dương nói với mình là anh ta và Giang Yến với Lệnh Nghi lớn lên cùng nhau, cha mẹ của họ là bạn bè, Lệnh Nghi như chị của hai người họ vậy. Theo mình nhớ là hình như cô ấy lớn hơn Kiều Thụy Dương tám tuổi và lớn hơn Giang Yến bốn tuổi ấy!”
“Kiều Thụy Dương còn nói với mình là sức khỏe của Lệnh Nghi luôn rất kém, năm nào cô ấy cũng bị bệnh hết, hồi trước cô ấy ra nước ngoài chữa bệnh vậy nên Kiều Thụy Dương cũng ra nước ngoài học đại học, đến hai năm gần đây anh ta với cô ấy mới cùng nhau về nước!”
Hạ Mãn Nguyệt cụp mắt cẩn thận ngẫm nghĩ: “Đúng rồi, Kiều Thụy Dương từng học ở Pháp! Ngày trước mình xem vòng bạn bè của anh ta có thấy ảnh chụp tốt nghiệp của anh ta.”
“Để mình cho cậu xem! Vào vòng bạn bè của Kiều Thụy Dương là thấy được hết!” Cô nàng vừa nói vừa lấy điện thoại ra tìm bằng chứng, nhưng vừa mở WeChat lên thì cô nàng mới nhận ra là mình đã xóa Kiều Thụy Dương rồi.
Hạ Mãn Nguyện tức thì sững sờ.
Thư Uyển đè tay cô nàng lại, nhẹ nhàng lắc đầu: “Mãn Nguyện, không cần xem đâu.”
Không cần xem gì cả.
Cha mẹ là bạn bè.
Lớn lên cùng nhau.
Mấy năm trước đều ở nước ngoài chữa bệnh.
Chỉ cần xâu chuỗi những thông tin đó lại với nhau là được rồi.
Nhiêu đó đã đủ để Thư Uyển hiểu rằng khi ấy mình đã hiểu lầm Giang Yến.
Nhớ lại ngày ấy cô đã trằn trọc và ngẫm nghĩ về nó rất nhiều.
Khi ấy cô không chịu đi chứng thực nó mà chỉ dựa vào mỗi hình ảnh vô tình tìm ra, và chỉ dựa theo những lời bàn tán của người khác đã tự cho là không có cô thì Giang Yến vẫn sẽ có người khác.
Bây giờ xem ra không phải vì ngày đó cô không tham gia bữa tiệc ấy nên Giang Yến mới dẫn người khác đi rồi.
Mà là vì … Lệnh Nghi vốn là một thành viên trong bữa tiệc gia đình đó.
Người con gái nhớ lúc anh mời mình cùng anh tham dự bữa tiệc thì anh đã nói rằng ấy là bữa tiệc gia đình, những người tham dự đều là bạn bè có quan hệ tốt với cha mẹ anh.
Là cô muốn đi xem phim với Hạ Mãn Nguyện nên đã từ chối anh.
Nếu cô không từ chối, nếu cô đi thì sự hiểu lầm này có lẽ đã được giải quyết từ ba năm trước rồi.
*
Suy cho cùng cô mới là kẻ đa nghi nhạy cảm trong chuyện tình này.
Ngày từ lúc bắt đầu cô đã không tin tưởng Giang Yến.
Nhưng đây đã là hiểu lầm của mấy năm trước rồi, bây giờ sự thật bị phanh phui một cách dễ dàng như vậy khiến người ta cảm thấy hơi buồn cười.
Đôi mắt cô bị gió thổi đến mức chua xót, hốc mắt dần dần chuyển sang màu đỏ.
Hạ Mãn Nguyệt ở bên cạnh thấy cô có vẻ không ổn lắm nên không nói gì nữa, lo lắng hỏi cô, “Uyển Uyển cậu, cậu có ổn không?”
Người con gái hít sâu một hơi buộc mình phải nhanh chóng tỉnh táo lại.
“Mình không sao.” Cô khẽ đáp, quay sang cười với bạn mình, “Có lẽ khi ấy mình hiểu lầm Giang Yến thật rồi, nhưng sự hiểu lầm này chỉ là ngòi nổ thôi, đó không phải nguyên nhân chính mình quyết định chia tay.”
Cô nói nhẹ tênh, trông bình tĩnh và lý trí nhưng cũng hơi vô tâm.
Nhưng Hạ Mãn Nguyệt không biết Thư Uyển đang giả vờ bình tĩnh hay cô đang cảm thấy dù sao mình và Giang Yến cũng đã chia tay mấy năm rồi, không nhất thiết phải nhớ về quá khứ nữa.
Môi cô nàng mấp máy muốn nói gì đó nhưng đột nhiên có một chiếc ô tô dừng lại trước mặt, tài xế bấm còi hai lần rồi hạ kính xuống nhìn Hạ Mãn Nguyện: “Cô gọi xe đúng không?”
Hạ Mãn Nguyện cúi đầu nhìn điện thoại rồi đối chiếu với biển số xe, gật đầu lia lịa: “Đúng rồi đúng rồi, chú chờ một lát ạ!”
Cô nàng nói xong thì quay sang nhìn bạn mình: “Uyển Uyển ơi mình đi trước đây.”
Thư Uyển ừ một tiếng rồi nói không sao đâu, cậu mau lên xe đi.
Nhưng trước khi đi Hạ Mãn Nguyện vẫn ôm cô một cái, tuy rằng chỉ ôm trong chốc lát nhưng vào lúc cô nàng chuẩn bị buông ra cô nàng đã nói vào tai cô rằng: “Uyển Uyển, mình hy vọng cậu sẽ thật bình tĩnh chứ không phải giả vờ thoải mái, ra vẻ không nhớ gì.”
Bình tĩnh ư?
Nếu không có sự hiểu lầm ấy thì có phải sẽ không xảy ra chuyện cãi nhau trên xe ấy không?
Nếu cô không chuyển về chung cư thì có phải cô sẽ không nhận ra chuyện Giang Yến cố ý tiếp cận cô chứ không phải do trùng hợp không?
Thư Uyển trầm ngâm, tự hỏi rồi tự trả lời nhưng hồi lâu vẫn không trả lời cô nàng.
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 63
10.0/10 từ 35 lượt.
