Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 62: RƠI XUỐNG ĐẢO NHỎ
Một năm nữa lại trôi qua, cuối cùng Thư Uyển cũng bước lên máy bay về nước.
Thật ra cô vẫn chưa đưa ra quyết định xem có nên về nước hay không nhưng hồi đầu tháng bảy năm nay, bỗng dưng cô nhận được một cuộc gọi từ Thẩm Chân.
Sau khi ra nước ngoài Thư Uyển rất hiếm khi liên lạc với gia đình, mỗi lần có ai gọi đến thì cô cũng im lặng cúp máy không muốn trả lời.
Ngày hôm ấy Thẩm Chân gọi đến rất nhiều lần, Thư Uyển lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn nên bấm nghe.
Thẩm Chân ở đầu dây bên kia điện thoại khóc nức nở không ngừng, bà nói rằng Thư Lương lên cơn đau tim nên không còn sống được bao lâu nữa, bảo Thư Uyển về gặp mặt cha mình lần cuối.
Vừa hay tin xong Thư Uyển cũng không rõ mình có tâm trạng gì, cô sững sờ mấy giây sau đó đáp vâng, vội vàng cúp điện thoại rồi đặt vé về nước.
Từ Pháp về thành phố Gia Nam là một quãng đường tương đối trắc trở.
Dù Thư Uyển đã mua vé trước nhưng trong quá trình quá cảnh lên máy bay khác cô vẫn bị trì hoãn rất nhiều thời gian, đợt đến lúc cô đến nơi thì Thư Lương đã qua đời.
Ông ta đột ngột ngã bệnh rồi nhanh chóng ra đi.
Thư Uyển nghe Thẩm Chân nói rằng trước khi mất Thư Lương không phải chịu quá nhiều đau khổ, chỉ là ông ta thường lẩm bẩm tên Thư Uyển thôi.
Người ta nói khi người sắp chết thì quá khứ của họ sẽ trở thành ngọn đèn cù, và họ cũng sẽ nhớ lại những hối tiếc mà họ đã làm trong cuộc đời mình.
Thư Uyển không rõ một người đến nửa đời người cũng chưa làm tròn trách nhiệm của một người cha như Thư Lương thì hối hận chuyện gì.
Nhưng cô thầm nghĩ không gặp Thư Lương lần cuối cũng khá tốt.
Đỡ phải bị cảnh ông ta nắm tay cô nằm trên giường khóc lóc xin lỗi cô rồi xin lỗi mẹ của cô, đỡ phải bị ông ta hỏi “con tha lỗi cho cha được không”.
Không gặp mặt lần cuối thì cô không cần phải tha thứ cho ông ta.
Sau khi người thân thảo luận với nhau xong thì cuối cùng họ quyết định tổ chức tang lễ của Thư Lương tại trấn Nam Khê, một ngày trước khi về đó Thư Uyển qua đêm tại nhà của Thư Lương tại thành phố Gia Nam.
Nhìn đồ đạc quen thuộc nhưng cũng xa lạ trong nhà, Thư Uyển chợt nhận ra lần cuối cùng cô về đây đã là mấy năm trước rồi.
Ngày ấy sau khi tan học cô quay về để thờ cúng Hạ Thu Nhã, vừa về đêm đầu tiên đã cãi nhau một trận với Thư Lương trên bàn ăn, ngay cả bữa cơm cũng chưa ăn xong.
Bây giờ không có Thư Lương nên mọi thứ trong nhà đã trở nên hài hòa.
Thẩm Chân thấy Thư Uyển đứng trong phòng khách mãi không nhúc nhích, tưởng rằng cô không được tự nhiên nên vội vàng nói: “Tiểu Uyển con ngồi xuống nghỉ ngơi đi, để dì đi nấu ăn.”
Thư Uyển bình tĩnh lại, đáp vâng với bà.
Người con gái vừa ngồi xuống thì đột nhiên có một cái đầu nhỏ thò ra khỏi phòng ngủ.
Cô bé vịn tay vào khung cửa mở to đôi mắt trong veo nhìn Thư Uyển chăm chú, có vẻ rất tò mò khi thấy Thư Uyển.
Thẩm Chân nhìn thấy cảnh này thì vẫy tay gọi cô bé: “Thư Nhĩ, lại đây nào.”
Thư Nhĩ nghe mẹ gọi mình thì chạy đến ngại ngùng sà vào vòng tay của bà.
Dù vậy nhưng ánh mắt của cô bé vẫn nhìn Thư Uyển không rời.
Thật ra Thư Uyển không thích trẻ con lắm nhưng thấy Thư Nhĩ mặc váy nhỏ, hai bím tóc trên đầu hếch lên trời, cánh tay như củ sen và mũm mĩm như thế thì thấy cô bé cũng dễ thương ấy chứ.
Thẩm Chân ôm Thư Nhĩ lên để cô bé ngồi trên đùi mình, chỉ vào Thư Uyển ở đối diện: “Nào Thư Nhĩ, gọi chị.”
Thư Nhĩ chớp chớp mắt giơ ngón tay lên miệng, ngọt ngào gọi: “Chị.”
Lần đầu tiên Thư Uyển cảm thấy thì ra mình cũng có tình cảm với một đứa bé, cô nhìn con bé nhẹ nhàng hỏi: “Em bao nhiêu tuổi rồi?”
Thư Nhĩ không trả lời mà chỉ cười ngại ngùng úp mặt vào lòng Thẩm Chân.
Thẩm Chân: “Mau nói cho chị Uyển biết bé Thư Nhĩ của chúng ta năm tuổi rồi nào.”
Bấy giờ Thư Nhĩ mới chậm chậm quay đầu lại, cô bé giơ năm ngón tay với Thư Uyển.
Hiếm khi thấy Thư Uyển mỉm cười, Thẩm Chân thấy cô cười thì cảm thấy có vẻ cô đã tiếp nhận cô em gái này rồi, vậy nên bà thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Ở lại một đêm, sáng hôm sau Thư Uyển và Thẩm Chân đưa Thư Nhĩ trở về trấn Nam Khê.
Sau một đêm cô bé Thư Nhĩ dễ ngại ngùng đột nhiên trở nên thân thiết với Thư Uyển, mỗi lần ngồi lên xe hay xuống xe đều í ới đòi Thư Uyển nắm tay cô bé, và cũng hiếm khi nào Thư Uyển trở nên kiên nhẫn như vậy, lúc nào cũng nắm tay con bé hết.
Ngày hôm đó có rất nhiều người đến dự tang lễ của Thư Lương, nhưng những người ấy không phải ai cũng là người thân trực hệ. Thư Uyển không phân biệt được những họ hàng thân thích ấy nên dẫn Thư Nhĩ sang một bên nhìn Thẩm Chân lo liệu mọi thứ.
Thư Nhĩ rất thông minh, cô bé nhìn mọi người mặc đồ tang xong thì quay sang khe khẽ nhéo ngón tay Thư Uyển, non nớt hỏi cô: “Chị ơi, ba đi rồi ạ?”
Người con gái không biết nên giải thích ý nghĩa của từ chết như thế nào cho cô bé nghe nên cuối cùng chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Thư Nhĩ ồ một tiếng, lén lút rơi nước mắt.
Thư Uyển thấy cô bé khóc thì hơi đau lòng, thế là cô lấy một viên kẹo xí muội trong túi ra nhét vào tay cô bé.
Sau khi tang lễ kết thúc Thẩm Chân hỏi Thư Uyển có dự định gì chưa, rồi bà còn nói rằng nếu cô chưa nghĩ ra thì về thành phố Gia Nam ở với bà một thời gian đi.
Nhưng dù sao đó là nhà của Thẩm Chân chứ không phải là nhà của Thư Uyển.
Vậy nên sau khi lịch sự từ chối xong thì Thư Uyển quyết định ở lại trấn Nam Khê trước, nghĩ rằng dù sao cũng hiếm khi về đây nên nếu đã về rồi thì ở chơi mấy ngày cũng được.
Sau khi tiễn Thẩm Chân và Thư Nhĩ thì Thư Uyển xách hành lý ít ỏi của mình vào một nhà nghỉ. Sau khi cất hết đồ đạc xong cô đi ra ngoài, lần nữa đặt chân lên con đường đá xanh nơi lưu giữ tất cả ký ức tuổi thơ của cô.
Bao nhiêu năm rồi cô mới về lại đây nhỉ?
Thư Uyển không nhớ rõ nữa, mọi thứ ở đây đã khác biệt hoàn toàn so với những thứ trong trí nhớ của cô.
Tất cả các cửa hàng cũ trước đây đều đã bị phá bỏ, mọi thứ xung quanh đều được thống nhất đổi thành những thứ cần thiết cho một khu danh lam thắng cảnh, nhìn chung mọi thứ bị thương mại hóa quá nhiều, đã mất đi những khói lửa trong đời sống của cư dân địa phương rồi.
Đến cả cửa hàng ăn sáng mà gia đình Thư Uyển từng điều hành cũng đã qua tay rất nhiều người, đến bây giờ thì nó đã trở thành một cửa hàng trang sức.
Thư Uyển đứng trước cửa hàng nhìn mặt tiền xa lạ, chợt nhớ đến nhiều chuyện đã qua.
Cô nhớ mẹ mình đứng trong cửa tiệm nhào bột, còn Thư Lương thì đứng bên cạnh mắng bà xối xả.
Nhớ cái nóng của mùa hè năm đó, sáng sớm cô ngồi trong cửa hàng viết đề tài, vô tình ngước mắt lên nhìn ra ngoài thì trông thấy chàng thiếu niên vẫn chưa có dáng vẻ trầm lặng của núi non kia.
*
Người con gái nhìn sang chỗ khác, cuối cùng quay gót đi về một hướng khác.
Những con hẻm nhỏ ở trấn Nam Khê tuy hỗn loạn và phức tạp nhưng mỗi con hẻm đó đều là con đường mà Thư Uyển đã đi qua khi còn nhỏ.
Cô từ tốn đi vào bên trong nhìn cửa hàng Hán phục và tiệm đồ ngọt mới mở, muốn thông qua hai chỗ này tìm lại một số ký ức tuổi thơ của mình.
Người con gái cứ tưởng rằng tất cả các cửa hàng mà mình biết đã chuyển đi hết rồi, nhưng cô đột nhiên nhìn thấy tấm biển hiệu của cửa hàng Lý Ký.
Thư Uyển dừng chân nhìn dì Lý đang nằm trên ghế bập bênh trong phòng, bà đang cầm quạt phe phẩy, mái tóc ấy đã hoa râm, đôi mắt cô bất chợt ươn ướt.
Đã xa nhà mấy năm liền rồi, vậy nên khi về mà gặp được vài người thân quen thì cõi lòng cũng theo đó ấm nóng lên.
“Dì Lý.” Thư Uyển gọi bà: “Cho cháu một bánh đậu đỏ với một bát bánh trôi cơm rượu ướp lạnh với ạ.”
“Được.” Dì Lý mở mắt ra xuống khỏi ghế bập bênh, đi đến trước cửa.
Nhưng khi thấy gương mặt của vị khách thì bà hơi giật mình, bàn tay đang lấy bánh ngọt cũng khựng lại.
“Cháu..!”
Thư Uyển cười đến mức mặt mày cong cong, cô giới thiệu, “Dì Lý, cháu là Thư Uyển ạ.”
“Thư Uyển…” Dì Lý ngẫm nghĩ một lát, giây sau vỗ tay mỉm cười, “Con nhóc nhà họ Thư! Cháu là con nhóc nhà họ Thư!”
“Trí nhớ dì tốt thật, vẫn còn nhớ rõ cháu.”
“Cháu đẹp thế này cơ mà, sao mà quên cho được? Cháu và mẹ của cháu là những người đẹp hiếm thấy ở trấn Nam Khê của chúng ta đó.”
Thư Uyển mỉm cười, dì Lý vừa khoa trương vừa kéo cô vào cửa hàng ngồi.
Dì Lý vẫn như trước kia, chọn bánh đậu đỏ thì sẽ chọn bánh có nhân đầy đặn nhất cho Thư Uyển, hơn nữa còn múc thêm cho cô mấy viên bánh trôi cơm rượu nữa.
Người con gái ngồi xuống trước chiếc bàn gỗ thấp trong cửa hàng, nhìn dì Lý bưng món ăn đã quen thuộc từ lúc nhỏ cho mình, chợt có cảm giác như mình đã về nhà thật rồi.
Cô cảm ơn rồi giơ tay vén mái tóc xõa tung ra sau tai, múc một viên bánh trôi sau đó cúi xuống cho vào miệng.
Bánh trôi vào miệng, hương vị quen thuộc tức thì chiếm cứ vị giác, tựa như được trở về những ngày tháng cắp sách đi học ở nơi đây.
Thư Uyển thưởng thức tay nghề không hề thay đổi của dì Lý, không biết rằng vào lúc mình cúi xuống thì ngoài cửa hàng có mấy thanh niên mặc vest vừa vội vã đi ngang.
Người đàn ông lớn tuổi đuổi theo người đi tuốt đằng trước hỏi: “Sếp Giang, kế hoạch quy hoạch ở đây đại khái là như vậy đấy, anh xem thử có hài lòng chưa?”
Giang Yến vẫn bình tĩnh không nói gì.
Hôm nay anh vốn định đi khảo sát một dự án khác nhưng người phụ trách trấn Nam Khê nói ông ta đã tìm được một phương án phát triển rất tốt, liên tục cầu xin anh đến hiện trường xem nên bấy giờ Giang Yến mới tạm thời thay đổi ý định rồi lái xe đến đây.
Nhưng lúc đến đây nghe mấy người này nói kế hoạch xong thì anh chợt cảm thấy hình như công ty mình nuôi trúng một đám đần rồi thì phải.
Lúc này đây anh im lặng không bày tỏ bất kỳ thái độ nào, người phụ trách cũng chẳng nhận ra sếp mình đang nhẫn nhịn không chửi cấp dưới mà cứ đi lên hỏi tiếp: “Sếp Giang, anh không hài lòng mảnh đất ở khu công viên kia à? Vậy để tôi sửa lại, hay anh xem xem thế này…”
“Đủ rồi.” Giang Yến không có kiên nhẫn nghe mấy lời vô nghĩa này nữa, anh lạnh lùng liếc người phụ trách, nghiêm nghị nói từng câu: “Điều tôi muốn không phải hội nhập thương mại mà tôi muốn một nơi mang phong tục của dân gian địa phương, tôi đã nói câu này bao nhiêu lần trong buổi họp rồi hả? Ngay cả chuyện này anh còn không hiểu được mà anh còn dám nói đây là phương án phát triển tốt?”
Người phụ trách tức thì bị ánh mắt lạnh lẽo của Giang Yến hù sợ, mấy lời muốn nói kẹt cứng lại trong cổ họng, hồi lâu vẫn không thốt ra được chữ nào.
Trợ lý Trần Diệc Trạch đứng bên cạnh Giang Yến thấy vậy thì nhảy ra: “Anh, anh nghĩ kỹ lại đi! Chưa nghĩ kỹ thì đừng tìm sếp Giang nữa nghe thấy chưa!”
Bấy giờ người phụ trách mới hoàn hồn trở lại, ông ta vội vàng khom lưng xin lỗi Giang Yến đang giận dữ trước mặt mình: “Xin lỗi sếp Giang! Tôi đã làm mất thời gian của anh rồi! Tôi sẽ, tôi sẽ về suy nghĩ cẩn thận ạ.”
Xin lỗi cũng nhanh đấy.
Giang Yến đứng trên cầu vòm sầm mặt xua tay với ông ta.
Sau khi người phụ trách chán nản bỏ đi thì Giang Yến quay lại nhìn những chiếc thuyền đang chèo qua dưới cầu, buồn phiền thở dài.
Trần Diệc Trạch đến bên cạnh anh cố gắng khuyên nhủ: “Anh đừng bực nữa sếp Giang, hay anh muốn đi ăn một chén bánh trôi cơm rượu giải nhiệt không? Gần đây có một cửa hàng lâu năm rồi, ngay chỗ chúng ta vừa đi qua ấy ạ.”
Giang Yến không nói gì mà chỉ nhìn về phía xa xăm, ánh mắt bị cặp trai gái chạy qua cây cầu ánh trăng kia thu hút.
Năm ấy ở đối diện cây cầu đó, anh đã gặp được Thư Uyển.
Bây giờ cây cầu đã được cải tạo nhiều lần, những cây cao chót vót xung quanh đã được di dời đi nơi khác, các cửa hàng cũng đã thay đổi diện mạo hết rồi.
Nhưng thăm lại nơi cũ mà, nên cũng không đòi hỏi cảnh tượng phải giống như xưa.
Chỉ cần một làn gió dịu dàng thổi vào mặt, chỉ cần chút ánh nắng chan hòa thôi cũng đã đủ gợi lại những ký ức đã chôn vùi từ lâu rồi, những hồi ức ấy đã cắm rễ sâu trong đầu chẳng xóa nhòa đi được.
Nhưng vẫn không vui lên được chút nào.
Đôi mắt dưới gọng kính vàng khẽ run run.
Giang Yến nhìn đi nơi khác, sải bước xuống dưới cầu: “Không ăn, về thôi.”
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 62: RƠI XUỐNG ĐẢO NHỎ
10.0/10 từ 35 lượt.
