Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 61


Sau ngày hôm đó Thư Uyển không bao giờ gặp lại Giang Yến nữa.


Hai tháng trôi qua, vào đầu mùa thu tháng chín hoa quế nở rộ khắp thành phố Bắc Thanh.


Suốt chặng đường ra sân bay lúc nào Thư Uyển cũng ngửi thấy mùi hoa quế hết.


Hạ Mãn Nguyện ôm cánh tay của cô tựa đầu lên vai cô, lưu luyến hỏi cô: “Uyển Uyển ơi, cậu đi Pháp rồi thì có về nữa không vậy?”


Thư Uyển nhìn bóng cây lướt qua ngoài cửa sổ xe, giơ tay vén mái tóc do gió thổi bay ra sau tai, quay đầu lại khẽ thở dài: “Mình cũng không biết nữa.” 


Mấy năm qua cô chỉ nghĩ đến việc ra nước ngoài chứ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có về nước lại hay không.


Cô nàng mím môi, chợt cảm thấy không thể để bầu không khí trở nên buồn tẻ như vậy nên cao giọng nói tiếp: “Không sao đâu mà! Dù cậu có trở về hay không thì chúng ta vẫn mãi là bạn thân.” 


“Nhưng nếu đến Pháp rồi mà quên đi người bạn này thì mình sẽ tìm cậu rồi xử cậu đó biết chưa!”


Hạ Mãn Nguyệt vừa nói vừa siết nắm đấm, ra vẻ đáng sợ nhìn Thư Uyển hằm hằm.


Các đường nét trên khuôn mặt nhăn lại với nhau, nhưng nhìn thế nào cũng thấy dễ thương và tinh nghịch như cũ. 


Người con gái phì cười trước dáng vẻ này của bạn mình, cô giơ tay chọt vào giữa lông mày của cô nàng nhẹ nhàng đẩy mặt cô nàng ra: “Cậu là ánh trăng, là trăng rằm đặc biệt nhất, dù mình có đi đâu cũng không quên cậu đâu.”


*Mãn Nguyệt () có nghĩa là trăng rằm


Cô nàng nghe tới đây thì bấy giờ mới mỉm cười hài lòng.


Sau nửa tiếng, cuối cùng họ cũng đến sân bay.


Hạ Mãn Nguyện giúp bạn mình xách một chiếc vali nhỏ, hai người cùng nhau đi vào sảnh chờ.


Có lẽ thành phố Bắc Thanh cũng muốn tặng Thư Uyển món quà chia tay nên khi kiểm tra hành lý, Thư Uyển được thông báo rằng cô được miễn phí nâng lên khoang hạng nhất.


Bất ngờ nho nhỏ luôn khiến người ta thấy hạnh phúc vô cùng.


Sau khi lấy vé xong thì Hạ Mãn Nguyện đưa Thư Uyển đến trạm kiểm soát an ninh.


Khoảnh khắc sắp chia tay nhau Hạ Mãn Nguyệt kìm nén lại nước mắt của mình, ôm lấy bạn mình nhẹ nhàng thủ thỉ: “Cậu đến Pháp rồi thì phải nhớ tìm một anh đẹp trai người Pháp giới thiệu cho mình nhé! Như vậy thì mình có thể hẹn hò xuyên quốc gia với anh đẹp trai ấy rồi, đỡ phải chú ý đến mỗi mình Kiều Thụy Dương nữa.”


Thư Uyển cười nói được thôi, chọc cô nàng: “Vậy lúc mình giới thiệu anh đẹp trai nước Pháp cho cậu xong cậu không được mê mệt mỗi Kiều Thụy Dương mà bỏ bê ảnh đâu nhé.”


Hạ Mãn Nguyện hừ một tiếng, hất cằm tự tin nói: “Thế giới rộng lớn thế này, nhiều đàn ông đến vậy, với cả mình cũng đâu có ngốc đâu, vậy nên việc gì phải treo cổ trên một cái cây cơ chứ!”


Nhưng vừa dứt câu thì hình bóng của Kiều Thụy Dương đã xuất hiện trong tâm trí cô nàng.


Mấy ai có thể so sánh được với dung mạo sắc sảo có nụ cười hoang dã ấy.


Cô nàng hít hít mũi bình tĩnh lại, thoát khỏi vòng tay của bạn mình, lên tiếng “đuổi” cô đi: “Được rồi cậu đi nhanh đi, nếu cậu còn không đi thì mình sẽ khóc đó.”


Thư Uyển nhẹ nhàng nói được, sau đó cô mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt Hạ Mãn Nguyện, rưng rưng nước mắt quay người sải bước vào khu kiểm tra an ninh.


Sau lần tạm biệt này hai cô gái ấy không biết đến bao giờ mình mới được gặp lại nhau, như du thuyền không bao giờ neo đậu ở bến cảng trong một thời gian dài, cuộc hành trình nào cũng lấy sự chia ly để mở ra chặng đường mới.


*


Thư Uyển thuê một căn chung cư nhỏ gần trường ở Pháp, cô xách vali lên nhận phòng, sau đó đi siêu thị để mua một ít rau củ quả thịt cá.


Người con gái không biết nhiều về nấu ăn nên lên mạng tìm công thức rồi làm theo từng bước hướng dẫn.



Cuối cùng một nồi lẩu thập cẩm ra đời, nồi lẩu vừa thiếu màu sắc vừa thiếu hương vị, đã vậy mu bàn tay còn bị phỏng nổi lên mấy vết phồng rộp nhỏ.


Nhưng dù vậy thì cô vẫn ăn hết, vì trong lòng cô luôn nghĩ rằng bữa ăn đầu tiên sau khi chuyển nhà thì nên ăn ở nhà, như vậy mới may mắn.


Thư Uyển là người có khả năng thích nghi với cuộc sống mới rất nhanh, vậy nên chỉ mất một tuần là cô đã làm quen với cuộc sống ở đây.


Trường cô học không có nhiều sinh viên quốc tế lắm, chuyên ngành của Thư Uyển lại càng ít hơn, chẳng có mấy người.


Song cô cũng không có nhiều thời gian rảnh để cân bằng các mối quan hệ, và cô chỉ có một lớp nên khi không có tiết hoặc không cần phải vẽ tranh thì cô sẽ làm một số công việc bán thời gian gần trường để kiếm một ít chi phí sinh hoạt.


Ngày tháng rất bận rộn, cuộc sống tẻ nhạt khiến con người dần trở nên chết lặng.


Nhưng cô cũng đã dần quên đi một số nỗi đau trong lòng mình, nên cứ mặc cho thời gian trôi qua như thế.


Vào năm thứ hai sống ở Pháp, Thư Uyển được như mong muốn tổ chức buổi triển lãm đầu tiên trong cuộc đời mình.


Tình cờ thế nào mà vào ngày triển lãm ấy Thư Uyển được một nhiếp ảnh gia đến xem.


Đó là một ông lão người Trung Quốc để râu đầy mặt, ông rất thích bức tranh sơn dầu mang tên cảnh xuân mà cô treo ở sảnh.


Chụp một mình bức tranh còn chưa đủ, ông còn kéo Thư Uyển đứng trước bức tranh, nói rằng muốn chụp cả tác phẩm và tác giả của nó.


Người con gái nghĩ bụng chắc do ông thấy lạ khi người Trung Quốc mở triển lãm tranh ở Pháp nên hợp tác để ông chụp mấy tấm.


Nhưng Thư Uyển không ngờ rằng tài khoản mạng xã hội của nhiếp ảnh gia này lại có tận hàng chục nghìn người hâm mộ, ngay khi ông đăng bức ảnh đó lên thì khí chất lạnh lùng và tài năng hiếm có của cô đã khiến cộng đồng mạng xôn xao không ngớt.


Đã mấy ngày trôi qua nhưng sức nóng của bức ảnh đó vẫn rất cao.


Tài khoản mạng xã hội cá nhân mà Thư Uyển hiếm khi sử dụng bị cư dân mạng đào ra, chỉ sau một đêm mà tài khoản của cô đã tăng lên hàng chục nghìn người hâm mộ, hơn nữa còn nhận được rất nhiều tin nhắn riêng.


Thư Uyển không có nhiều thời gian rảnh để giải quyết những chuyện đó, cô chỉ đăng một bài giải thích ngắn gọn về cảm hứng sáng tác của những bức tranh ấy, rồi sau đó không đăng nhập vào tài khoản đó nữa.


Hạ Mãn Nguyện – người đã tốt nghiệp đại học và trở thành giáo viên mỹ thuật cũng đã xem bức ảnh ấy của Thư Uyển.


Chiều ngày chủ nhật Thư Uyển nhận được cuộc gọi video từ Hạ Mãn Nguyện.


Cô vừa nhấn nút nghe xong, chưa kịp nói gì hết thì Hạ Mãn Nguyệt ở trong màn hình đã bắt đầu khen nức nở: “Uyển Uyển ơi cậu giỏi quá đi! Buổi triển lãm của cậu nổi tiếng khắp cả nước luôn đó.”


“Không đến mức như cậu nói đâu.” Thư Uyển mỉm cười với cô nàng, nhấc chân từ tốn đi ra ngoài ban công ngồi, cô với tay cầm chai rượu rỗng dưới đất lên để lên trên bàn, sau đó đặt điện thoại xuống để nó dựa vào đó.


Góc quay này chẳng khác gì góc chết nhưng Thư Uyển trong ống kính ấy vẫn đẹp đến mức không gì bì nổi. 


Mái tóc hơi xoăn như rong biển xõa tung sau lưng, đôi môi đỏ mọng tươi tắn, nhưng từ trong xương cốt của cô lại tỏa ra khí chất lạnh lẽo tột độ.


Hạ Mãn Nguyện vẫn rất đắc trí: “Sao thế được! Cậu không biết đâu, mình vừa mới nói với mấy học sinh mình đưa đi thi mỹ thuật rằng cậu là bạn mình thì mấy bé ấy đã kêu gào nói muốn xem vòng bạn bè của chị gái xinh đẹp là cậu đó!”


Thư Uyển nhìn ánh mắt lấp lánh và nụ cười rạng rỡ của bạn mình, đột nhiên cảm thấy dáng vẻ tràn ngập năng lượng ấy của cô nàng vẫn không khác gì thời đại học lắm.


Chỉ là sau mấy năm thì mái tóc ngắn của Hạ Mãn Nguyệt đã dài ra rồi, nét trẻ con trên mặt cũng đã mờ đi một chút, khi không cười thì trông cô nàng rất chững chạc và chín chắn, mặc dù vẫn hồn nhiên nhưng cũng dịu dàng hơn xưa rất nhiều.


“Vậy cậu có cho tụi nó xem không?” Thư Uyển nở nụ cười biếng nhác, bàn tay lạnh ngắt cầm hộp thuốc lá trên bàn lên lấy một điếu thuốc ra.


“Đương nhiên là không rồi.” Hạ Mãn Nguyện hừ một tiếng, mặt mày tỏ vẻ cô nàng chẳng phải kiểu người không có giới hạn nhất định đâu. Đang nói thì chợt thấy bạn mình xoay bật lửa cúi đầu châm điếu thuốc, cô nàng không dằn nổi trợn mắt, “Họa sĩ Thư ơi, cậu bớt hút thuốc giúp mình được không? Bộ không cần lá phổi đó nữa hả!?”


“Thuốc lá của phụ nữ, vị blueberry.” Thư Uyển cười khẽ giơ điếu thuốc trên tay vào camera, nhướng mày cong môi nói, “Nếu không tin thì cậu hút thử đi?”


“Thử cái búa ấy!” Hạ Mãn Nguyện trừng mắt nhìn cô bạn mình: “Hồi trước mình đâu thấy cậu nghiện thuốc lá như vậy đâu, sao sang Pháp rồi mỗi lần gọi cho cậu là đều thấy cậu hút thuốc hết.”


Người con gái cụp mắt mỉm cười, cô nhìn chằm chằm hoa văn trên hộp thuốc lá, nhìn thế nào cũng thấy có vài dấu vết của quá khứ in trên đó. Sau vài giây mất tập trung thì Thư Uyển bình tĩnh lại, cô không trả lời cô nàng mà đưa điếu thuốc lên môi rít sâu một hơi.



Hạ Mãn Nguyện nói đùa: “Công việc của họa sĩ Thư Uyển chúng ta bây giờ đang tiến triển rất tốt, chắc cậu không có ý định về nước đâu ha?”


Thư Uyển phà khói trắng: “Mình sẽ về.”


“Hả?” Hạ Mãn Nguyện chớp chớp mắt, hơi ngạc nhiên trước câu trả lời của cô.


Trong làn khói trắng mờ ảo, đôi môi đỏ mọng của Thư Uyển mở he hé, cô hơi nheo mắt lại mặt mày thấp thoáng vẻ u sầu: “Mình cảm thấy tranh sơn dầu không phải là đích đến của mình.”


Hạ Mãn Nguyện chợt cười: “Ngày trước cậu học quốc họa thì nói rằng sẽ phát triển tranh sơn dầu này, bây giờ cậu đã mở được triển lãm tranh ở Pháp như mong muốn rồi thì lại nói tranh sơn dầu không phải đích đến của cậu. Cuối cùng là sao đây? Chẳng lẽ cậu muốn về nước học vẽ quốc họa tiếp hả?” 


Tiếp tục học vẽ quốc họa ư, đúng là Thư Uyển đã nghĩ đến chuyện này nhưng cô vẫn chưa quyết định được.


“Mình chưa từng nghĩ đến chuyện này.” Thư Uyển hoàn hồn nhún vai, vẻ mặt mất tập trung như thể sẽ bay lên trời bất cứ lúc nào.


Cô nàng ngẫm nghĩ một lúc: “Dù sao cậu cũng là thiên tài mà, dù vẽ tranh sơn dầu hay vẽ quốc họa thì cậu đều có thể phát triển rất tốt.”


Người con gái mỉm cười: “Vậy mình mượn lời hay ý đẹp của cậu nhé, hy vọng những gì mình làm đều sẽ đạt được bất kỳ thành quả nào mà mình muốn.” Cô im lặng vài giây, sau đó chuyển đề tài sang chuyện của bạn mình, “Đừng nói về mình nữa, nói về cậu đi, gần đây cậu có tâm sự gì à?”


“Mình á? Mình thì có tâm sự gì chứ?”


“Nói dối.” Thư Uyển đến gần màn hình nhìn kỹ khuôn mặt của cô nàng, đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay cậu trang điểm rất cẩu thả, thế mà dám nói không có tâm sự á?”


Dẫu sao hai người họ cũng là bạn thân, dù bạn mình không nói nhưng vẫn nhận ra được một ít chuyện.


Hạ Mãn Nguyệt bên kia màn hình ngớ cả ra.


Giống như mạng bị lỗi vậy, hồi lâu cũng không thấy cô nàng phản ứng lại. 


Người con gái nhìn bạn mình chăm chú, cũng không thúc giục, một lát sau cô thấy Hạ Mãn Nguyệt thở dài nói rằng: “Mình xóa bạn bè với Kiều Thụy Dương rồi.”


Sau khi Thư Uyển ra nước ngoài, giữa Hạ Mãn Nguyện và Kiều Thụy Dương đã phát sinh một số chuyện.


Chuyện không đến mức long trời lở đất, cũng không có gì đáng nhớ cả.


Đơn giản chỉ là mỗi khi Hạ Mãn Nguyệt rung động thì cô nàng sẽ luôn nhìn rõ khoảng cách giữa hai người, khi muốn buông bỏ hoàn toàn thì Kiều Thụy Dương sẽ luôn xuất hiện đúng lúc để thắp sáng ngọn đèn đã tắt trong lòng cô nàng.


Nhiều lần như thế khiến sự rung động của Hạ Mãn Nguyệt cứ chao đảo liên hồi, khoảng thời gian gần đây có người khá ổn xuất hiện theo đuổi cô nàng nhưng cô nàng không có ý định đón nhận.


Nhưng có lẽ hôm nay sẽ cắt đứt hoàn toàn thôi.


Thư Uyển nhìn Hạ Mãn Nguyện: “Xảy ra chuyện gì?”


Hạ Mãn Nguyện im lặng vài giây, nói nhỏ: “Mình tỏ tình với anh ấy.”


Cô nàng nói xong thì hít sâu một hơi, sau khi sắp xếp lại cách diễn đạt xong thì chậm rãi kể cho Thư Uyển nghe chuyện này.


Một tuần trước Hạ Mãn Nguyện thấy tin nhắn thông báo sinh nhật của Kiều Thụy Dương trong vòng bạn bè, vì vậy cô nàng đã nhấp vào hộp thoại gửi lời chúc mừng.


Giây sau Kiều Thụy Dương đã nhắn cảm ơn cô nàng, sau đó lại gửi thêm địa chỉ nói rằng tối nay cậu chàng sẽ tổ chức tiệc sinh nhật ở đó, nói cô nàng có thời gian thì đến chơi cùng.


Hạ Mãn Nguyện không ngờ Kiều Thụy Dương sẽ mời mình nên cô nàng vui vẻ đồng ý, nhưng lúc ấy đang vội nên không có thời gian đi chọn quà nên cô nàng làm một cái bánh kem mang đến bữa tiệc.


Không khí đêm đó rất vui, Hạ Mãn Nguyện chỉ mới uống một chút đã say khướt. 


Chóng mặt vô cùng, nhưng đầu óc lại rất phấn khởi.


Lúc bầu không khí đang nồng nhiệt nhất thì cô nàng nắm lấy cánh tay của Kiều Thụy Dương lắp bắp: “Anh ra đây với tôi một lát được không? Tôi muốn nói chuyện này với anh.”


Kiều Thụy Dương mù mịt như rơi vào sương mù, nhưng chưa kịp nói thì đã bị Hạ Mãn Nguyện kéo ra ngoài vườn.



Khi ấy Kiều Thụy Dương đứng dưới ánh trăng mờ ảo sững sờ hồi lâu.


Tai đỏ ửng, nhìn là biết đang luống cuống.


Hạ Mãn Nguyệt không nhớ mình đã đợi bao lâu, bấy giờ cậu chàng mới lên tiếng.


Cô nàng chỉ nhớ cuối cùng Kiều Thụy Dương cúi đầu xin lỗi cô nàng: “Hạ Mãn Nguyện, tôi xin lỗi, tôi có người trong lòng rồi, đó là người tôi đã thích rất nhiều năm, không phải cô ấy thì không được.”


Hạ Mãn Nguyện tức thì ngơ ngác.


Dường như cậu chàng sợ cô vướng mắc nên vội vàng bổ sung thêm một câu, “Mấy chiếc bánh kem vị vải mà tôi mua hồi trước là mua cho cô ấy.”


Đêm đó không có gió nhưng đôi mắt vẫn cay xè.


Hạ Mãn Nguyện siết chặt tay mình, ép mình nhẻo miệng cười, “Không sao đâu, tôi chỉ muốn cho anh biết tình cảm của tôi thôi, nếu anh đã có người trong lòng rồi vậy tôi chúc anh sớm theo đuổi được cô ấy.”


Cô nàng cao giọng, dáng vẻ không khác gì ngày thường, “Ồ với cả, chúc anh sinh nhật vui vẻ nhé! Giờ cũng muộn rồi, tôi về trước đây, tạm biệt!”


Hạ Mãn Nguyệt nói xong thì quay người đi.


Kiều Thụy Dương đuổi theo ngăn cô nàng lại, cậu chàng nói rằng giờ trễ quá rồi, để cậu kêu người đưa cô nàng về.


Hạ Mãn Nguyệt dừng chân, ngẩng đầu lên nhìn cậu chàng lần cuối: “Kiều Thụy Dương này, cả đời này anh chỉ được đưa cô gái anh thích về nhà thôi, với những người không liên quan đến anh thì anh đừng liếc họ lần nào hết biết chưa?”


Cô nàng dứt câu thì ngoảnh mặt đi không quay đầu lại.


Hạ Mãn Nguyệt không khóc, nhưng trời mưa đã làm ướt hàng mi mà cô nàng đã chuốt cong vì cậu chàng.


Còn về chuyện chặn liên lạc thì cô nàng không phải chặn vào ngày sinh nhật của cậu chàng, mà đến ba ngày sau cô nàng mới chặn hoàn toàn.


Ngày đó tâm trạng Hạ Mãn Nguyện không tốt lắm nên cô nàng cùng mấy giáo viên làm chung đến quán bar uống rượu.


Cô nàng không biết nhảy nên ngồi đó nhìn bọn họ lắc lư nhảy múa. 


Lát sau cô nàng đi đến quầy bar ngồi một lúc, hồi sau tình cờ gặp cậu chàng.


Vốn dĩ cô nàng đang do dự không biết nên chào hỏi hay không, bởi lẽ sau lần tỏ tình rồi bị từ chối ấy cô nàng vẫn còn ngại lắm, nhưng Kiều Thụy Dương thì vẫn như bình thường, cậu chàng cầm ly rượu loạng choạng chào cô nàng.


Hai người cứ thế ngồi cạnh uống rượu với nhau, Kiều Thụy Dương mới ngồi một lúc đã chuếnh choáng say, cậu chàng bắt đầu trò chuyện với Hạ Mãn Nguyện.


Cậu chàng nói rất nhiều, chủ đề chỉ toàn xoay quanh cô gái mà cậu chàng thích.


Đó cũng là lần đầu tiên Hạ Mãn Nguyện nghe thấy cái tên Lệnh Nghi từ miệng Kiều Thụy Dương.


Kiều Thụy Dương nói rằng Lệnh Nghi là cô gái xinh đẹp, dịu dàng và hòa nhã nhất trên đời này.


Cậu chàng nói hai người họ là hàng xóm, khi còn nhỏ không phải lúc nào cậu chàng cũng gặp được cha mẹ mình, và vì không thích đồ ăn của bà vú làm nên ngày nào cậu chàng cũng chạy đến nhà Lệnh Nghi ăn món mì bò tiêu đen mà cô ấy nấu. Mỗi lần ăn cơm xong thì Lệnh Nghi đều bảo cậu chàng làm bài tập trong phòng sách của nhà mình, còn cô ấy thì ngồi cạnh luyện cello. 


Cậu chàng nói rằng lúc học cấp hai cậu chàng không chăm học lắm, lần nào thi cũng bị điểm thấp, mỗi lần đến kỳ họp phụ huynh do cậu chàng không dám gọi cho cha mẹ mình nên Lệnh Nghi – người đang học cấp ba đành phải trang điểm để mình trông trưởng thành chút, sau đó giả làm chị gái của cậu chàng đến nghe giáo viên của cậu khuyên bảo về tình hình học tập của cậu.


Cậu chàng nói cậu rất hối hận vì mình không chịu học hành chăm chỉ, nếu cậu chàng học chăm chỉ thì đã có thể trở thành bác sĩ để chữa trị cho Lệnh Nghi rồi.


Kiều Thụy Dương nói rất nhiều, trừ những kỷ niệm đẹp đẽ giữa cậu chàng và Lệnh Nghi ra thì còn nói những chuyện đau buồn khóc tức tưởi, cậu trách ông trời bất công, trách rằng tại sao lại làm Lệnh Nghị bị bệnh chứ.


Hạ Mãn Nguyện khống chế cảm xúc của mình kiên nhẫn lắng nghe, tự nhủ tâm trạng cậu chàng đang không tốt, và cậu uống nhiều quá rồi.


Nhưng sau đó Kiều Thụy Dương vậy mà lại lấy ảnh của Lệnh Nghi đưa cho Hạ Mãn Nguyệt xem, cậu chàng còn cười hỏi rằng cô nhìn này, Lệnh Nghi của tôi đẹp lắm đúng không?”


Khoảnh khắc ấy Hạ Mãn Nguyệt không giả vờ bình tĩnh được nữa.



Cô nàng đặt mạnh ly rượu xuống bàn, nhưng âm thanh đã bị tiếng nhạc át đi mất.


“Kiều Thụy Dương.” Hạ Mãn Nguyệt nhìn Kiều Thụy Dương, vừa thấy khó hiểu vừa phẫn nộ, “Anh không thấy mình rất tàn nhẫn khi nói câu này với cô gái đã tỏ tình với anh cách đây ba ngày trước à?”


Hạ Mãn Nguyệt nói xong thì cầm túi xách bỏ đi.


Cô nàng không nhìn thấy biểu cảm của Kiều Thụy Dương nhưng sau khi bước ra khỏi quán bar thì cô nàng nhận được tin nhắn của cậu chàng: [Xin lỗi, vì tôi không nghĩ nhiều như vậy, tôi tưởng rằng chúng ta vẫn là bạn.]


Hạ Mãn Nguyện nhìn chằm chằm vào tin nhắn này, cuối cùng bấm vào trang cá nhân của Kiều Thụy Dương rồi nhấn nút xóa bạn bè đi.


Thư Uyển nghe tới đây thì nhíu mày.


Tính từ lúc Hạ Mãn Nguyệt và Kiều Thụy Dương biết nhau đến giờ cũng đã ba năm rồi, yêu thầm chiếm hết chín mươi tám phần trăm, còn lại hai phần trăm để chấp nhận việc Kiều Thụy Dương có người trong lòng, nghĩ thôi đã thấy đau khổ quá đỗi.


Nhưng Hạ Mãn Nguyệt đã bình thường trở lại: “Cậu không cần lo cho mình đâu Uyển Uyển à, mình đã ổn rồi. Lẽ ra mình nên buông tay từ lâu nhưng cứ mãi không buông được, bây giờ biết anh ấy có người trong lòng nên mình cũng yên tâm rồi.”


Thư Uyển nhìn bạn mình, cuối cùng ừ khẽ một tiếng.


Không ai muốn bầu không khí trở nên quá tẻ nhạt nên trước khi cúp máy cô nàng còn nhắn nhủ rằng, lúc chuẩn bị về nước thì cậu phải nhớ dẫn một anh đẹp trai người Pháp về cho mình đấy nhé!


Thư Uyển mỉm cười nói được, cuối cùng kết thúc cuộc gọi.


Bên tai không còn giọng của Hạ Mãn Nguyệt nữa, cả căn chung cư trở nên yên tĩnh hoàn toàn.


Thư Uyển ngồi ở ban công bỏ điếu thuốc đã cháy hết trên tay vào gạt tàn, cô muốn hút thêm một điếu nữa nhưng nhận ra hộp thuốc đã trống không.


Người con gái đứng dậy quay về phòng ngủ, lấy đại một chiếc áo khoác dài mặc vào nhằm che khuất chiếc váy ngủ lại, sau đó xách túi rác trong nhà xuống lầu ném đi rồi đi đến cửa hàng tiện lợi gần đó.


Nhân viên làm partime ở cửa hàng tiện lợi cũng là một cô gái người Trung Quốc, vừa nhìn thấy Thư Uyển là cô ấy đã thân thiết chào đón cô: “Lại đến mua thuốc lá hả?”


Thư Uyển cười nhạt với cô ấy, ừ một tiếng.


Cô gái nhìn kệ hàng rồi lắc đầu: “Hôm nay hết vị blueberry cậu thường mua rồi, hay cậu thử vị khác nhé?”


Cô gái vừa nói vừa đưa hộp thuốc lá cho Thư Uyển: “Đây là vị dâu tây, vị này cũng được nhiều người mua lắm.”


Người con gái cũng không nhìn hộp thuốc lá đó, chỉ lắc đầu: “Tôi không muốn mua vị này.”


Cô gái: “Vậy ngày mai cậu lại đến nhé, để tôi chừa lại một hộp cho cậu, cậu đến lấy là được.”


Thư Uyển nói được rồi cảm ơn cô ấy.


Người con gái ngẫm nghĩ dù sao cũng tới đây rồi nên thôi đi mua một ít đồ ăn vặt khác luôn, vậy nên cô chuyển hướng đi về phía kệ hàng bên trong.


Cô gái nhìn tấm lưng gầy gò của Thư Uyển, cô ấy nhớ hình như cô chỉ hút thuốc bị blueberry thôi nên không kìm được tò mò hỏi cô: “Sao lần nào cậu cũng chỉ hút vị blueberry vậy?”


Bước chân của Thư Uyển hơi khựng lại.


Khoảnh khắc ấy cô chợt nhớ về quá khứ.


Trong đêm tối ấy, cô và Giang Yến ngồi uống rượu trong một căn phòng chật chội ở khách sạn.


Người con gái đứng dậy đi tìm thuốc lá nhưng tìm hồi lâu vẫn không thấy, sau đó Giang Yến cúi xuống cầm chiếc áo khoác bị ném trên giường lên, lấy hộp thuốc lá dành cho phụ nữ đưa cho cô: “Hút cái này đi, vị blueberry.” 


Đại khái sau ngày hôm đó cô đổi tất cả hộp thuốc lá của mình thành vị blueberry.


*


Kết thúc dòng suy nghĩ.


Thư Uyển nheo mắt quay sang nhìn cô gái trước quầy, cong môi nở nụ cười nhạt: “Tôi quen rồi.”


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 61
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...