Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 59


Giang Yến tức thì giật mình.


Anh không hiểu tại sao Thư Uyển lại đột nhiên nói như vậy.


Người con gái nhìn anh, vốn dĩ cô muốn cuộc chia tay này diễn ra đẹp đẽ một chút nhưng tất thảy sự nhẫn nại của cô giờ đây đã bùng phát như núi lửa, không dập tắt được nữa: “Anh nói tôi không nghĩ đến cảm nhận của anh khi bị tôi đột nhiên chia tay, vậy anh có nghĩ đến cảm nhận của tôi không? Khi anh ngấm ngầm mưu tính tôi anh có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?”


Giang Yến không hiểu lắm: “Mưu tính?”


Thư Uyển cười lạnh: “Thế nào? Công tử Giang muốn giả vờ không biết đấy à?” Cô im lặng một lát rồi nói tiếp: “Vậy để tôi giải thích rõ ràng nhé.”


Thư Uyển hít sâu một hơi, xé bỏ chút thể diện cuối cùng này: “Năm ngoái khi tôi và Đường Nhu xảy ra mâu thuẫn anh vừa ngoảnh đi đã kêu người đi tìm cô ấy, bảo cô ấy đừng chọc tức tôi, hơn nữa còn chi ba vạn để mua chuộc cô ấy bắt cô ấy nói tin tức tôi muốn thuê nhà cho anh nghe. Sau đó anh lại đến trung tâm môi giới mua đứt căn chung cư mà tôi muốn thuê, xong rồi bảo họ giới thiệu cho tôi.”


“Ngày chuyển nhà tôi vừa xuống lầu đã gặp được anh, lúc đó anh nói anh đi ngang qua thì sực nhớ trước đó tôi nói muốn mời anh đi ăn cơm nên đến xem tôi có ở đó không, nhưng thật ra đó là tin tức Đường Nhu đã gửi cho anh, sau khi anh biết tin thì vội vàng chạy đến, phải không nào?”


“À còn nữa, thật ra anh đã biết đường ống nước ở chung cư có vấn đề nhưng khi tôi chuyển đến anh thì không hề đề cập đến một chữ, anh chỉ chờ một ngày nào đó đường ống nước bị vỡ rồi tôi không có cách nào liên hệ được với ban quản lý nên chỉ có thể tìm chủ nhà là anh đến giúp mà thôi. Anh xuất hiện đúng lúc khiến tôi mắc nợ anh, sau đó đưa tôi về ký túc xá xong thì vẫn đứng dưới lầu không chịu đi, anh đứng đó chờ đến lúc tôi không ở ký túc xá được để nói cái câu “em muốn đến chỗ tôi không” ấy thôi.”


“Đây không phải ngấm ngầm mưu tính thì là gì?” Thư Uyển lạnh lùng hỏi anh, “Giang Yến anh nói đi, đây không phải ngấm ngầm mưu tính thì là gì?”


Không phải ngấm ngầm mưu tính thì là gì?



Thư Uyển hỏi lại hai lần liền, giọng điệu ấy mỉa mai, lạnh lùng như một tảng băng.


Giang Yến chưa bao giờ nghĩ đến cảnh sẽ có một ngày Thư Uyển biết được những chuyện mà anh đã âm thầm làm ấy.


Đúng thật là trước khi họ ở bên nhau anh đã dùng một ít thủ đoạn với cô.


Nhưng lúc đó thật sự anh chỉ nghĩ rằng muốn lợi dụng những “sự trùng hợp” này để biến mình thành một người có phần đặc biệt với Thư Uyển mà thôi.


Anh chưa từng nghĩ đến việc mưu tính.


Nhưng theo quan điểm của Thư Uyển thì những việc anh làm quả thật chẳng vẻ vang gì, cũng đúng là đã cẩn thận từng bước một ngấm ngầm mưu tính.


Anh nhìn người con gái trước mặt mình, ánh mắt cô nhìn anh lúc này còn xen lẫn vài phần chán ghét.


Giang Yến không chịu đựng được việc cô dùng ánh mắt ấy nhìn mình, thờ ơ giễu cợt, như thể muốn nói nếu có thể thì tôi thà rằng trước giờ chưa từng quen biết anh.


Anh sợ hãi, vội vàng giải thích: “Uyển Uyển, anh, lúc đó anh chỉ muốn, chỉ muốn em thích anh thôi.”


“Bây giờ anh muốn biến tất thảy kế hoạch của anh thành những thứ đẹp đẽ à, anh thế này là có mưu đồ với tôi từ lâu, làm nhiều chuyện ở sau lưng như thế chỉ để muốn mối quan hệ của chúng ta trở nên càng thân thiết hơn, chỉ để muốn tôi thích anh thôi sao?” Thư Uyển giễu cợt, không sao kìm nổi sự giá buốt trong mắt, tiếp tục hỏi anh, “Lẽ nào ngoài những việc này ra anh chưa làm những việc khác?”


“Anh có dám thề với trời rằng lần bị thương này không phải là thủ đoạn anh dùng để lừa gạt tôi mà chỉ đơn thuần là tai nạn bất ngờ thôi không?”



Anh dám thề với trời lần bị thương này không phải thủ đoạn anh dùng lừa gạt tôi không?


Anh không dám.


Giang Yến nhìn Thư Uyển, đột nhiên im lặng.


Đôi mắt đang nhìn cô chầm chậm cụp xuống.


Một lúc lâu sau anh trầm giọng xin lỗi cô: “Anh xin lỗi.” 


Cảm giác sợ hãi khi sắp phải mất đi Thư Uyển khiến giọng anh bắt đầu run lên, “Trước kia do anh không biết phải yêu em như thế nào, nhưng anh sẽ thay đổi mà Uyển Uyển.”


“Sau này anh sẽ yêu em như cách em thích, sẽ yêu em bằng cách em muốn, anh sẽ không như vậy, thật sự sẽ không như vậy nữa…” 


“Đừng rời xa anh mà, được không em?”


“Đừng rời xa anh…”


Giang Yến thì thào không ngừng, cổ họng chua chát như thể nuốt một quả chanh.


Lúc này đây đôi mắt đào hoa ấy bị hơi nước phủ kín đi mất, đuôi mắt đỏ ửng, lông mi hơi run run như chú mèo con chú chó nhỏ bị người khác bỏ rơi.



Anh rất muốn đưa tay nắm lấy thứ gì đó nhưng khi anh vừa giơ bàn tay lạnh lẽo lên, đầu ngón tay còn chưa kịp chạm vào tay áo Thư Uyển thì cô đã lùi lại một bước, không chút do dự kéo rộng khoảng cách giữa hai người.


Thật ra khoảng cách chỉ bằng một bước chân thôi nhưng vào giây phút này lại như một dãy ngân hà làm cách nào cũng không thể vượt qua được.


Còn Thư Uyển cảm thấy chuyện đã đến nước này rồi, nên chia tay thì chia tay thôi, giữa bọn họ cũng không còn gì để nói nữa.


Người con gái lạnh lùng nhìn anh, nheo mắt đưa ra phần kết cuối cùng cho cuộc tranh cãi này: “Giang Yến, anh đừng ra vẻ tình sâu nghĩa nặng như thể không phải tôi thì không được ấy. Anh biết rõ hơn tôi mà, không có tôi thì anh vẫn có người khác thôi.”


Không có cô thì anh vẫn sẽ có người khác.


Dù sao trước khi Thư Uyển quyết định chia tay thì cô đã biết rõ sự thật này.


Vậy nên sau khi dứt câu thì cô quay người, thẳng lưng sải bước đi về giao lộ phía trước.


Hoàng hôn đã bị chôn vùi nơi đường chân trời từ lâu, bầu trời hơi u tối có màu xanh ngọc đậm.


Buổi tối tháng sáu, đường phố nhộn nhịp không thôi, tiếng người bán hàng rong vang lên ồn ào không ngớt, cơn gió phắt qua mang theo hương thơm của những loài hoa không biết tên.


Vốn dĩ đây là một buổi tối nên thơ biết bao, nhưng đêm nay Giang Yến bị Thư Uyển bỏ lại đây.


Anh cúi đầu đứng im tại chỗ, lưng cũng khom xuống, dường như trên đời này thật sự sẽ có người già đi trong một phút giây nào đó.



Một cô bé bán hoa đi ngang qua, cô bé cầm mấy đóa hồng mới chớm nở đi tới trước mặt Giang Yến, kéo kéo góc áo anh.


“Anh ơi anh ơi, anh mua hoa tặng bạn gái đi.” Bé gái cười ngọt ngào, khóe miệng có hai lúm đồng điếu nho nhỏ, đôi mắt cô bé sáng ngời.


Giang Yến nhìn cô bé, những giọt nước mắt mà khi nãy vẫn chậm chạp chưa rơi xuống bỗng dưng rơi xuống vào giây phút này.


Anh cuống lên, vội vàng đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt sắp rơi.


Cô bé ngẩng đầu nhìn Giang Yến, chớp mắt khó hiểu: “Anh ơi, sao anh lại khóc vậy? Anh nhớ bạn gái của anh hả?”


Giang Yến nhẹ nhàng ừ một tiếng, cổ họng khô khốc, giọng nói khàn khàn run run không thôi: “Anh nhớ cô ấy.”


Cô bé: “Vậy anh mua một bó hoa tặng cô ấy đi, tặng cho cô ấy thì chắc chắn cô ấy sẽ rất vui.”


Hoa?


Giang Yến chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn về hướng Thư Uyển đi.


Ánh đèn đường leo lét kéo dài bóng cô, lưng cô thẳng tắp, bước chân vững vàng nhưng cũng rất thong dong, cứ thế từng bước từng bước một bước ra khỏi tầm nhìn đẫm nước mắt của anh, mờ nhạt dần.


“Cô ấy không thích hoa.”


“Cũng không cần anh nữa.”


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 59
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...