Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 58
Chung quy vẫn phải tự mình vượt qua biển tình.
Ra khỏi cổng trường, Thư Uyển mở nguồn điện thoại lên.
Vừa mở máy lên thì tin nhắn WeChat hiện lên liên tục.
Người con gái mở ra xem thì nhận ra đều do Giang Yến gửi đến.
Có khoảng hơn chục tin nhắn, tuy mỗi câu đều ngắn gọn nhưng tổng thể nội dung lại quá nhiều, hiện tại Thư Uyển không có tâm trạng xem hết mấy tin này.
Nhưng khi ánh mắt của cô lướt xuống tin nhắn cuối cùng của anh thì trái tim cô hơi nhói lên.
Giang Yến: [Em chán anh rồi đúng không?]
Thư Uyển sững sờ một hồi, nhưng cuối cùng cô vẫn hít vào một hơi ấn giữ tin nhắn rồi xóa nó khỏi khung thoại, tự lừa mình dối người rằng Giang Yến chưa từng gửi câu này bao giờ, và cô cũng chưa từng thấy nó.
Không nhìn thấy sẽ không mềm lòng.
Người con gái tin rằng, chỉ cần không nhìn thấy thì sự rung động do anh cám dỗ mới xuất hiện này sẽ biến mất như chưa từng tồn tại.
Thư Uyển đã tỉnh táo lại, ngón tay thon nhỏ lướt nhanh trên điện thoại, gõ một dòng chữ rồi dứt khoát gửi qua cho anh.
Thư Uyển: [Em giải quyết chuyện của em xong rồi, nếu bây giờ anh vẫn chưa đi thì chúng ta nói chuyện đi.]
*
Hai người hẹn gặp nhau ở một nhà hàng gần trường.
Thư Uyển đến sớm hơn Giang Yến nên sau khi vào bên trong thì cô vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi đứng trước gương cột lại mớ tóc đang xõa tung của mình, mãi đến khi bản thân trở về trạng thái bình tĩnh thì bấy giờ cô mới quay lại chỗ ngồi.
Nhân viên phục vụ mang thực đơn đến, Thư Uyển không cầm lật xem mà chỉ nói chúng tôi đi hai người, cậu cứ mang những món bán chạy của nhà hàng lên là được.
Có lẽ trước giờ chưa gặp phải tình huống thế này bao giờ nên nhân viên phục vụ ôm thực đơn ngớ cả ra.
Thư Uyển lặp lại lần nữa, giọng nói của cô bộc lộ sự mất kiên nhẫn nên bấy giờ cậu nhân viên mới gật đầu lia lịa, đọc tên mấy món được khách gọi nhiều nhất rồi hỏi cô lên mấy món đó được không?
Thư Uyển ừ một tiếng, lúc này nhân viên phục vụ mới dám đi vào trong.
Người con gái ngồi cạnh cửa sổ, cô nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài.
Hàng cây ngoài đường xanh um, có một chiếc Maybach chạy tới rồi dừng lại trước nhà hàng.
Thư Uyển nhìn biển số xe quen thuộc, chợt nhớ trước khi đi Pháp hai người đã tới nhà hàng này ăn một lần.
Ngày ấy đang là mùa đông nhưng thành phố Bắc Thành lại đổ một trận mưa, lúc đó vì biết Giang Yến đang bận ở công ty nên cô không gửi tin nhắn cho anh, nghĩ rằng đợt mưa nhỏ lại thì tự mình đi về cũng được.
Nhưng vừa bước ra ngoài thì cô nhìn thấy Giang Yến cầm một cây dù màu đen từ xa đi tới.
Ngày mưa u ám, bề mặt cây dù xám xịt và cũ kỹ.
Mọi người xung quanh vội vàng cất bước, duy chỉ có mỗi anh là đi từ từ, đôi mắt anh lấp lánh ý cười, sau lưng anh là ánh đèn xe màu cam ấp áp, trông anh rực rỡ đến mức như thể không phải người thuộc về thế giới này.
Anh cầm cây dù che cho cô, dù vai mình bị nước mưa xối ướt nhẹp nhưng cũng chẳng quan tâm đến, chỉ lo hỏi cô rằng có phải anh đến muộn rồi không?
Người con gái trả lời không muộn, sau đó nắm lấy bàn tay đang đưa về phía mình của anh.
Hôm ấy không biết có phải do phấn khởi quá hay không mà cô nói rằng không muốn ngồi xe, vậy nên hai người cứ thế dựa sát vào nhau che dù đi trong màn mưa, từ tốn đi từ trường đến nhà hàng này ăn cơm.
Chỉ tiếc……
Chỉ tiếc những chuyện đẹp đẽ ấy chỉ tỏa sáng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hiện tại đã chẳng thể giống ngày xưa nữa rồi.
Người con gái cụp mắt…
Đúng lúc này cửa kính đột nhiên bị người ta đẩy vào, chiếc chuông gió treo bên trong kêu lên leng ca leng keng kéo Thư Uyển thoát khỏi dòng suy nghĩ.
Cô ngẩng đầu lên nhìn về hướng đó, người đẩy cửa vào là Giang Yến.
Anh liếc sang đã nhìn thấy Thư Uyển, cất bước đi về phía cô kéo ghế ra ngồi đối diện cô.
“Em đã gọi món rồi.” Thư Uyển hờ hững lên tiếng, sau đó đưa thực đơn phục vụ để trên bàn cho anh, giọng nói bình tĩnh không chút gợn sóng, “Anh xem thực đơn xem còn muốn ăn gì nữa không.”
Giang Yến không nhìn thực đơn, nói rằng anh không muốn ăn gì cả.
Thư Uyển rụt tay lại đặt thực đơn sang một bên, lạnh nhạt nói với anh: “Vậy ăn những món kia trước đi.”
Giang Yến nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Sau đó cả hai im lặng không nói tiếng nào.
Lúc nhân viên phục vụ dọn món lên thấy bầu không khí vừa im lặng vừa lạnh lẽo này của hai người họ thì bị hù chết khiếp, cậu nhân viên cuống quýt đặt các món lên bàn, sau khi nói tên các món xong thì nhanh chân chuồn đi mất.
Giang Yến cảm thấy cứ im lặng thế này cũng không được.
Anh nắm chặt tay giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, lấy đũa đưa cho cô rồi thuận miệng nói: “Hôm nay em đi gấp như vậy là có chuyện gì quan trọng à?”
Thư Uyển cầm đôi đũa, lạnh nhạt trả lời: “Không có chuyện gì hết ạ.”
Tất nhiên Giang Yến nhận ra cô đang có chuyện gì đó rất kì lạ, nhưng lúc này đây anh cũng chỉ có thể hít sâu một hơi, ra vẻ thoải mái đáp, “Không có chuyện gì thì tốt.”
Người con gái vâng một tiếng.
Sau đó cả hai tiếp tục im lặng.
Sự im lặng này khiến trái tim Giang Yến thấy bất an mãnh liệt, thật ra trong lòng anh đã đoán ra được câu “chúng ta nói chuyện đi” của cô có ý gì nhưng anh vẫn không chịu chấp nhận, không muốn chuyện tình yêu ngắn ngủi này đi tới hồi kết, không muốn thấy cảnh cô bỏ rơi mình.
Giang Yến nắm chặt đôi đũa, trái tim như bị dao cắt, đau đến mức khiến ngực anh thắt lại.
Còn Thư Uyển nhìn xuống một bàn món ngon, cuối cùng vẫn đặt đũa xuống.
“Giang Yến.” Cô nhỏ nhẹ gọi anh, ngước mắt lên nhìn anh.
“Ừ.” Giang Yến kìm nén cảm xúc trong lòng mình, nhưng đôi mắt đang ngước lên nhìn cô vẫn không khống chế được hơi run run.
Bốn mắt nhìn nhau, không gian im lặng không một tiếng động.
Sau khi im lặng vài giây, cuối cùng Thư Uyển hời hợt lên tiếng: “Ăn xong bữa cơm này thì chúng ta chia tay đi.”
Gương mặt Thư Uyển bình tĩnh, giọng điệu cũng bình tĩnh tới độ như thể cô đã ra quyết định này từ lâu rồi, hôm nay chỉ muốn dứt khoát nói toẹt ra để cắt đứt quan hệ thôi.
Đôi đũa trong tay Giang Yến lách cách rơi xuống bàn.
Anh nheo mắt nhìn cô, giọng nói trầm thấp chứa đựng sự nhẫn nại và kiềm chế: “Anh không đồng ý, Uyển Uyển.”
“Giang Yến, chuyện này không có đồng ý hay không đồng ý.” Thư Uyển vẫn bình tĩnh, cô không muốn khiến việc chia tay trở nên quá ồn ào khó coi nên cũng không nói toẹt ra, chỉ giải thích lý do mình muốn chia tay, “Lúc trước em ở bên anh là vì cảm thấy anh là một người khác phái khá ổn nên em muốn ở bên xem sao, và bây giờ chọn chia tay với anh cũng là vì sau khi sống chung với nhau em nhận ra kể từ lúc bắt đầu chúng ta vốn chẳng phải là người chung một đường.”
“Nếu đã không có cách nào sánh bước bên nhau thì em cũng không muốn tiếp tục lãng phí thời gian dây dưa với nhau nữa, vậy nên sau ngày hôm nay chúng ta chia tay đi, đến với nhau dễ dàng thì hãy kết thức nó dễ dàng như lúc đã bắt đầu.”
“Anh nói rồi, anh không đồng ý.” Giang Yến vẫn chưa hết hy vọng, anh hết lòng hết dạ một thời gian dài mới khiến Thư Uyển nhìn anh thêm mấy lần, khó khăn lắm anh mới nhận được tình yêu nồng nàn say đắm này thì làm sau anh có thể bằng lòng buông tay cô như vậy được.
Giang Yến nhíu chặt mày hít sâu một hơi ép mình bình tĩnh lại, nhưng giọng nói vẫn khàn khàn mất kiểm soát: “Thư Uyển, yêu đương là chuyện của hai người, không phải một người nói lời chia tay là quyết định được.”
“Vốn dĩ một người chia tay đã quyết định được rồi.” Thư Uyển nhìn anh, bỗng dưng cô cảm thấy không nhất thiết phải lãng phí thêm câu nào nữa nên nói thẳng, “Nếu anh một hai cho rằng phải có sự đồng ý của anh mới có thể kết thúc chuyện tình cảm này thì em cảm thấy chúng ta không còn gì để nói nữa, anh cứ xem như hôm nay em tới đây để thông báo với anh là được. Con người em ghét nhất việc chia tay rồi mà còn làm phiền nhau vậy nên sau ngày hôm nay chúng ta đừng gặp lại nhau nữa, anh cũng đừng tới tìm em nữa.”
“Ngoài ra em cũng sẽ nhanh chóng trả lại căn chung cư cho anh, trong vòng một tháng tới em sẽ chuyển toàn bộ tiền thuê nhà vào thẻ của anh.”
Thư Uyển nói xong thì cầm túi đứng lên.
Ghế ma sát lên sàn nhà phát ra âm thanh chói tai, tựa như một lưỡi dao sắc bén xuyên qua trái tim Giang Yến.
Giang Yến nghiến răng, ngón tay trở nên trắng bệch, gân xanh nổi lên ghê người.
Anh ngẩng đầu nhìn đôi mắt thờ ơ chúng sinh kia của Thư Uyển, đôi mắt đó lạnh đến mức anh những tưởng mình rơi vào hầm băng, cơ thể dần lạnh run.
“Thư Uyển, em coi anh là cái gì?” Giọng nói ấy đượm sự giận dữ và giá buốt, sâu bên trong là sự run run khe khẽ, ” Là món đồ chơi em muốn thì lấy, còn không muốn thì vứt phăng đi đấy à?”
“Xin lỗi anh.” Thư Uyển nói nhỏ, mặt mày lạnh lùng không nhìn anh thêm lần nào nữa, “Anh cứ xem như chưa từng quen biết em đi.”
Người con gái nói xong thì dứt khoát xoay người ra khỏi nhà hàng.
Nhưng vừa đẩy cửa bước ra ngoài thì Giang Yến đã tức giận lao đến tóm lấy cánh tay của cô.
Anh kéo rất mạnh khiến bước chân Thư Uyển loạng choạng, cô bị anh kéo phải xoay nửa vòng, bị ép mặt đối mặt với anh.
Cánh cửa sau lưng hai người đóng lại, chuông gió va chạm dữ dội, tiếng leng ca leng keng vốn trong trẻo giờ đây nghe vào tai lại thấy ồn ào không chịu nổi.
“Thư Uyển.” Sóng ngầm trong mắt Giang Yến không ngừng trào dâng, nhưng anh cố gắng bình tĩnh lại, giọng nói khàn đặc không chịu nổi, “Cứ xem như anh chưa từng quen biết em là sao?”
Thư Uyển trầm mặc không nói gì, cũng không chịu ngước mắt lên nhìn anh.
Hốc mắt Giang Yến cay cay, cảm xúc không khống chế được bắt đầu trào dâng lên lồng ngực nhưng anh cũng chỉ có thể đến gần Thư Uyển, nghiến răng chất vấn cô: “Em dựa vào cái gì mà muốn anh xem như chưa từng quen biết em? Thư Uyển, em có trái tim không?”
“Cho dù em ghét anh hay không muốn nói chuyện với anh đi chăng nữa, nhưng tại sao đến cả câu chia tay mà em cũng thốt ra một cách hờ hững như vậy? Em tỉnh táo em lý trí, em dứt khoát đưa ra quyết định vậy em có nghĩ tới anh không? Em có nghĩ tới cảnh bỗng dưng anh bị em nói chia tay sẽ có cảm giác gì không? Tháng ngày ở bên nhau chẳng lẽ em … chẳng lẽ em không thấy được anh thích em nhiều như thế nào ư?”
“Thích tôi ư?” Thư Uyển nghe câu đó thì tự dưng thấy buồn cười quá thể.
Cô hất mạnh tay anh ra rồi lùi về phía sau một bước, sau khi kéo giãn khoảng cách với anh xong thì cô ngước mắt lên nhìn anh chế giễu: “Giang Yến, Thư Uyển tôi đây không xứng nhận được thứ yêu thích đầy toan tính ấy của anh, cũng chẳng có phúc để hưởng thụ.”
Yêu thích đầy toan tính?
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 58
10.0/10 từ 35 lượt.
