Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 57
Giang Yến, em phải đi rồi.
Giang Yến, em phải đi rồi…
Trong khoảnh khắc ấy câu nói đó của Thư Uyển bắt đầu văng vẳng lặp đi lặp lại bên tai anh.
Cơ thể anh lạnh ngắt, hai tay buông thõng bên hông chợt siết chặt lại, mu bàn tay nổi đầy gân xanh, các ngón tay cũng trở nên trắng bệch.
Móng tay sắc nhọn cắm sâu vào phần thịt mềm mại trong lòng bàn tay, nhưng anh không hề cảm thấy đau đớn chút nào.
Anh biết mình không giữ Thư Uyển lại được nữa.
Dù anh có làm thế nào thì cũng không thể giữ người con gái ấy lại được nữa.
Lần này cô đi thật rồi.
*
Lúc này đây Thư Uyển thực sự không muốn nhìn thấy anh.
Sau khi rời khỏi khu chung cư thì cô đi thẳng đến trường học, một đường đi thẳng về ký túc xá.
Đường Nhu và Chu Nguyệt đều ở đó.
Khoảnh khắc Thư Uyển đẩy cửa bước vào cả hai cô gái ấy đều quay lại nhìn cô, không hẹn mà cùng giật mình.
Thư Uyển bình tĩnh không nói câu nào đi đến bên cạnh chỗ ngồi của Đường Nhu.
Dáng vẻ lúc này của Thư Uyển rất giống với cái hôm cô cầm dao rọc giấy rạch tập tranh của Đường Nhu.
Cô ta bị bộ dạng này của cô hù cho sợ chết khiếp, theo bản năng đứng dậy che chắn bàn của mình lại, lo sợ cô lại rút dao ra nên lắp bắp nói: “Thư Uyển, cậu, cậu làm gì vậy?”
Thư Uyển nhìn dáng vẻ sợ hãi của cô ta: “Nói chuyện với tôi một lát đi.”
Đường Nhu: “Nói cái gì chứ? Gần đây tôi … gần đây tôi cũng đâu có chọc giận cậu đâu.”
Thư Uyển im lặng không muốn lảm nhảm với cô ta, cô nắm lấy cổ tay cô ta mạnh mẽ kéo cô ta ra khỏi ký túc xá.
Đi tới chỗ rẽ ở góc cầu thang thì tình cờ đụng phải Hạ Mãn Nguyệt đang cầm cơm tối đi từ dưới lầu lên.
Vốn dĩ cô nàng đang nhẹ nhàng ngân nga nhưng vừa ngẩng đầu lên thì bất chợt trông thấy Thư Uyển đang âm trầm kéo Đường Nhu đang sợ khiếp vía lên lầu.
Hạ Mãn Nguyệt kêu cô: “Này, Uyển Uyển!”
Thư Uyển làm như không nghe thấy, cô hung hăng kéo Đường Nhu đi lên cầu thang.
Đường Nhu không ngừng hét lên: “Thư Uyển! Cậu muốn làm gì đấy! Cậu thế này là có ý gì!”
Âm thanh lớn đến mức hấp dẫn mấy bạn học đi ngang qua quay đầu nhìn lại, nhưng mọi người biết rõ trước giờ Đường Nhu và Thư Uyển luôn mâu thuẫn với nhau nên giờ có thấy thì cũng chỉ im lặng làm người qua đường, không ai đứng ra ngăn cản Thư Uyển.
Hạ Mãn Nguyệt cảm thấy hình như có chuyện gì đó sắp xảy ra nên vội vàng chạy theo sau.
Ai ngờ vừa đuổi kịp thì Thư Uyển thình lình quay đầu lại lạnh lùng nhìn cô nàng, “Mãn Nguyệt, cậu về đi.”
Hạ Mãn Nguyệt chưa bao giờ thấy Thư Uyển như thế này, cho dù trước đây cô và Đường Nhu có mâu thuẫn như thế nào thì cũng không đáng sợ như bây giờ.
Nhưng Thư Uyển không cho nên Hạ Mãn Nguyệt cũng không dám đi theo, cô nàng đứng đó nhìn Thư Uyển kéo Đường Nhu đi lên tầng cao nhất.
Hạ Mãn Nguyệt cắn răng vội vàng chạy về ký túc xá: “Chu Nguyệt! Thư Uyển và Đường Nhu xảy ra chuyện gì vậy!”
Chu Nguyệt chả biết gì: “Mình có biết đâu! Lúc đó Thư Uyển xông vào không nói gì mà chỉ nói muốn tâm sự với Đường Nhu, sau đó kéo cậu ấy ra ngoài.”
*
Trên sân thượng, Thư Uyển hất tay Đường Nhu ra, đi thẳng vào vấn đề: “Đường Nhu, hôm nay tôi đến đây không phải để gây rối với cậu mà chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh hỏi cậu một số chuyện thôi.”
Đường Nhu nhíu mày xoa xoa cổ tay bị cô siết đến đỏ ửng, cô ta khó hiểu: “Hỏi thì hỏi đi, làm gì mà phải ồn ào tới vậy!”
Thư Uyển không rảnh tranh cãi với cô ta về chuyện không liên quan này, nói thẳng: “Tôi hỏi cậu, cậu và Giang Yến có lén gặp nhau không?”
“Tôi và Giang Yến á!?” Đường Nhu trợn to mắt, thấy câu hỏi này quá đáng quá, “Cậu đến đây để bắt Tuesday đấy hả? Làm ơn đi Thư Uyển ơi, cậu biết rõ không phải ai cũng thích loại công tử bột như Giang Yến mà. Với cả cậu bắt người thứ ba thì đến tìm tôi làm chi! Đừng nói với tôi là cậu xem tôi thành kẻ thù của cậu đấy nhé!”
Hiểu nhiên Đường Nhu không hiểu ý câu hỏi này.
Thư Uyển kìm nén cơn tức giận, hít sâu một hơi: “Vậy tôi đổi cách hỏi khác.”
Cô im lặng một lát rồi hỏi tiếp: “Giang Yến có sắp xếp người nào đó đến gặp cậu không?”
Đường Nhu giật mình.
Lần này cô ta im lặng.
Đôi mắt vốn đang nhìn Thư Uyển vô thức nhìn đi nơi khác.
Cho dù cô ta không nói gì nhưng Thư Uyển cũng đã biết đáp án rồi.
“Anh ấy bảo người đó nói gì với cậu?” Thư Uyển lạnh lùng hỏi.
Đường Nhu nhớ tới cái hôm mình và Thư Uyển cạch mặt nhau ấy, sau hôm đó có một người đàn ông mặt sẹo đến tìm cô ta bảo rằng đừng đi chọc tức Thư Uyển nữa.
Ngoài việc bảo cô ta đừng chọc tức Thư Uyển và cho cô ta một khoản tiền thì anh ta còn nói gì ấy nhỉ?
Chuyện này cũng lâu lắm rồi nhưng Đường Nhu vẫn nhớ rõ.
Thư Uyển thấy cô ta im lặng hồi lâu thì lên tiếng: “Đường Nhu, hôm nay tôi tìm cậu không có ý gì khác đâu, tôi chỉ muốn làm rõ một số chuyện thôi.”
Giọng điệu Thư Uyển hơi dịu đi: “Tôi cũng có thể đảm bảo rằng cuộc trò chuyện ngày hôm nay chỉ có hai chúng ta biết.”
Đường Nhu nhìn Thư Uyển bằng ánh mắt thắc mắc.
Cô ta biết rõ tính nết của Thư Uyển, nếu hôm nay cô ta mà không nói gì ra thì đừng mơ về ký túc xá, huống chi trên sân thượng chỉ có hai người họ.
Ánh mắt Đường Nhu lập lòe, “Anh ta cũng không nói gì hết, chỉ kêu tôi đừng trêu chọc cậu mà thôi.”
Thư Uyển cười lạnh: “Đường Nhu, cậu cảm thấy tôi dễ bị lừa lắm hả?”
Đường Nhu bị ánh mắt lạnh lùng của cô hù hết hồn, gượng gạo ho khan một tiếng: “À với cả, với cả anh ta còn cho tôi một khoản tiền, nói là nếu cậu gặp chuyện gì ở ký túc xá thì liên lạc cho anh ta.”
Thư Uyển: “Cho bao nhiêu?”
Đường Nhu: “Ba vạn.”
*ba vạn xấp xỉ 105 triệu VND
Thư Uyển: “Cậu đã nói với anh ta những gì rồi?”
Đường Nhu: “Còn nói gì được nữa, sau lần tôi và cậu cãi nhau xong thì một thời gian sau cậu chuyển đi. Tôi chỉ nói với anh ta là cậu không ở ký túc xá nữa mà muốn thuê nhà gần trường, và vào ngày cậu chuyển đi tôi cũng thông báo cho anh ta một tiếng, rồi không có sau đó nữa.”
Quả nhiên là như vậy.
Lẽ ra Thư Uyển nên nhận ra sớm hơn mới phải.
Một quý cô ngang ngược hống hách lúc nào cũng đối đầu với cô như Đường Nhu làm sao có thể bất chợt thu lại nanh vuốt của mình chỉ vì bị cô rạch nát tập tranh cơ chứ, sao tự dưng không dám đụng đến cô cho được.
Lẽ ra cô nên nhận ra sớm mới phải.
Làm sao trên đời này lại có nhiều chuyện trùng hợp như vậy được, cô trùng hợp thuê phải căn chung cư anh đứng tên, ngày mà cô chuyển nhà thì anh trùng hợp đứng dưới lầu, còn cười nói gì mà đến trường lấy đồ thì tự dưng nhớ tới chuyện cô muốn mời anh ăn cơm nên tiện đường ghé qua đây.
Ba vạn mua được hai tin tức của cô.
Giang Yến hào phóng thật ấy chứ.
Người con gái giễu cợt, nói một câu “tôi biết rồi” sau đó quay người đi về phía cánh cửa rỉ sét trên sân thượng.
Đường Nhu hơi ngớ ra, cô ta sững sờ mấy giây mới phản ứng lại kêu lên: “Này Thư Uyển! Cô không được nói chuyện này cho người khác biết đó nhé! Lúc anh ta đưa tiền cho tôi anh ta có nói nếu anh ta nghe được chuyện này từ miệng người khác thì tôi xong đời đó!”
Thư Uyển ừ một tiếng nói cậu yên tâm đi, sau đó mở cửa đi xuống không hề nhìn lại thêm lần nào nữa.
Người con gái đi thẳng xuống lầu, trong đầu như có một đàn ong nhảy múa, tiếng vo ve ồn ào khiến cô nhức cả đầu.
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng lần rung động mà cô thấy khá tuyệt vời này thật ra lại là do Giang Yến từng bước một lên kế hoạch.
Thư Uyển cụp mắt đi một mạch xuống bậc thang.
Ký túc xá này chỉ có mỗi năm tầng nhưng bây giờ lại trở nên dài đằng đẵng, dòng suy nghĩ của cô phút chốc bay đến bữa tiệc rượu nơi lần đầu tiên cô tham dự cùng với anh.
Lúc đó có một cô gái đi tới hỏi cô rằng: “Cô là người tình của Giang Yến đúng không?”
Khi ấy cô không kịp giải thích với cô gái đó, sau đó lúc ở trong phòng cô nhìn vào đôi mắt đào hoa dịu dàng nồng nàn kia của Giang Yến rồi hỏi anh rằng có phải anh muốn bao nuôi em không?
Giang Yến đã nói rất nhiều.
Nhưng vào lúc ấy Thư Uyển chỉ để ý nửa câu đầu nên quên mất câu cuối cùng của anh có hàm ý rất sâu xa: “Nếu nói rằng người này tiếp cận người nọ để đạt được mục đích, thì mục đích của tôi chỉ có một, đó là khiến em yêu tôi.”
Khiến em yêu tôi…
Vậy nên Giang Yến đã dùng cách này để rút ngắn khoảng cách mối quan hệ của họ lại, khiến cô không dằn lòng được đến gần anh và yêu anh ư?
Tựa như một thợ săn ẩn nấp trong một góc tối đặt xuống từng cái từng cái bẫy ngọt ngào, sau đó im lặng quan sát con mồi xem phải làm sao để nó tự nguyện nhảy vào cái bẫy ấy.
Nhưng cô là con người.
Không phải con mồi.
Đây là lần đầu tiên cô rung động mà, vậy nên cô không muốn bị người ta ngấm ngầm mưu tính.
Đôi mắt Thư Uyển cay cay, đáy lòng khó chịu.
Rõ là những chuyện đó đã có manh mối nhưng sao cô lại ngu ngốc như vậy chứ, đến cả một tí cũng không nhận ra là sao?
Người con gái không hiểu nổi, cảm thấy bực bội cực kỳ.
Bước chân đang đi xuống cầu thang càng ngày càng tăng tốc…
Mãi đến khi đi xuống tầng một, lúc cô ngẩng đầu lên thì thình lình nhìn thấy ánh vàng rực rỡ của hoàng hôn chiếu vào từ bên ngoài.
Hoàng hôn ngả vàng, bóng cây xào xạc.
Thời tiết đẹp như ngày họ gặp nhau dưới gốc cây hoa loan.
Thư Uyển dừng bước, ánh sáng bên ngoài khiến tầm nhìn vốn mơ hồ của cô đột nhiên trở nên rõ ràng, ngay cả trái tim phủ đầy sương giá cũng tan chảy đi kể từ khoảnh khắc này.
Cô không muốn một tình yêu bị người ta mưu tính mới có này, không bao giờ muốn có nó, huống chi vì cuộc tình này mà cô đã ưu sầu và bất an biết bao lâu.
Người con gái bình tĩnh lại, lúc này dường như có một đôi bàn tay vô hình nào đó đang giữ chặt lấy cảm xúc trong lòng cô.
Ánh mắt cô đầy tâm sự, nhấc chân không chút do dự bước vào trong ánh hoàng hôn hiu hắt bên ngoài tòa nhà.
Nhưng cô còn chưa đi bao xa thì đã nghe thấy giọng nói của Hạ Mãn Nguyệt đột nhiên vang lên sau lưng mình: “Uyển Uyển! Uyển Uyển –“
Thư Uyển xoay người, Hạ Mãn Nguyệt thở hổn hển lao tới nắm lấy cánh tay bạn mình: “Uyển Uyển, rốt cuộc đã xảy chuyện gì vậy?”
“Mãn Nguyệt, tạm thời mình không nói rõ chuyện này cho cậu nghe được.” Đôi mắt Thư Uyển đo đỏ, tơ máu trong mắt hiện rõ trông rất sợ, cô nói nhanh với cô nàng, “Đợt mình giải quyết xong chuyện này thì chúng ta nói chuyện với nhau nhé?”
Trong lòng Hạ Mãn Nguyệt lờ mờ biết bạn mình muốn giải quyết chuyện gì nên chân mày mất tự nhiên giật giật: “Có muốn mình giải quyết cùng cậu không?”
Thư Uyển lắc đầu: “Không cần đâu, tự mình giải quyết được rồi.”
Hạ Mãn Nguyệt lo lắng nhưng vẫn để Thư Uyển đi một mình, vì cô nàng hiểu rõ trong chuyện tình cảm này trước giờ người ngoài cuộc thường không giúp được gì nhiều.
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 57
10.0/10 từ 35 lượt.
