Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 56


Sau khi Thư Uyển nhận được tin nhắn WeChat của anh thì cô im lặng nhìn dòng chữ trên màn hình vài giây, cuối cùng chỉ trả lời Giang Yến một câu: “Tạm thời em đang có việc, hẹn ngày khác nhé anh.” 


Vừa gửi đi thì Giang Yến đã gọi điện tới.


Thư Uyển nhíu mày nhìn tên người gọi đến, áp suất xung quanh cơ thể cũng bắt đầu giảm xuống.


Tiểu Lý đứng bên cạnh thấy cảnh này thì nghĩ bụng không lẽ do cái miệng nhiều chuyện của mình nên mới khiến cái đôi đang yêu đương này cãi nhau giận dỗi túi bụi hả trời?


Nhưng thôi đừng như vậy được không?


Có thể gặp được một công tử giàu có như vậy, đã vậy người đó còn hết lòng hết dạ tìm cách lấy lòng người mình yêu thậm chí còn mua đứt nhà cho cô ở thì đáng ra cô phải cảm thấy đấy là một chuyện rất may mắn và phải thấy vui vẻ chứ nhỉ?


Tiểu Lý thấy khó hiểu lắm, nhưng anh ta cũng sắp bị áp suất quanh người Thư Uyển đông chết cóng rồi.


Anh ta mím môi thầm nghĩ lòng dạ của phụ nữ vẫn là thứ khó đoán nhất trên đời này.


Người con gái nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại rồi khóa màn hình, không trả lời tin nhắn hay nghe máy anh.


Nhưng Giang Yến vẫn cứ gọi hết cuộc này đến cuộc khác như thể hôm nay cô bắt buộc phải nghe cuộc điện thoại này, Thư Uyển phiền lòng đến mức hít sâu một hơi, lần này trực tiếp cúp máy.



Cúp máy xong cô sợ anh lại gọi tiếp nên dứt khoát tắt nguồn điện thoại rồi nhét vào túi. 


“Anh nói rõ đi, rốt cuộc chuyện này là thế nào?” Cô ngước mắt lên nhìn Tiểu Lý.


*


Sau khi nghe Tiểu Lý giải thích thì bấy giờ Thư Uyển chợt nhận ra rằng hóa ra câu chuyện giữa cô và Giang Yến còn có một phiên bản khác cơ đấy.


Năm ngoái, vào ngày thứ ba khi Thư Uyển đến trung tâm môi giới hỏi thuê nhà thì lúc đó Giang Yến cũng đang ở đấy.


Vì chiếc xe anh đậu ở lối vào trông khá đắt nên quản lý đã ra tiếp đón anh thay mấy nhân viên khác. 


Lúc đó Giang Yến vừa mở miệng đã hỏi: “Gần đây các anh có tiếp đón một cô gái họ Thư nào không?”


Quản lý sửng sốt một lúc, dựa theo quy định thì bọn họ không được tiết lộ thông tin của khách hàng nên nghe anh hỏi vậy thì anh ta trả lời rằng mình chưa từng tiếp đón qua.


Nhưng Giang Yến vẫn không đi, anh hời hợt nói: “Không phải tôi muốn mấy anh tiết lộ thông tin của cô ấy cho tôi, mà tôi chỉ muốn mua đứt một căn chung cư của mấy anh rồi cho cô ấy thuê thôi.”


“Tất nhiên nếu một căn không đủ thì tôi có thể mua thêm mấy căn nữa.”


Câu này của Giang Yến khiến một số người môi giới trong trung tâm ngớ cả ra, lúc ấy bọn họ chỉ nghĩ anh đang nói đùa, chỉ có mình Tiểu Lý là sáp lại gần hỏi: “Ngài nói thật hả?”



Sau khi đi xem qua vài căn thì Giang Yến nhìn trúng căn chung cư mà Thư Uyển đang thuê.


Tiểu Lý có lòng tốt nhắc Giang Yến suy nghĩ lại, anh ta nói rằng nhìn nó được trang trí đẹp vậy thôi nhưng thật ra đường ống nước có vấn đề, rất dễ bị rò rỉ.


Giang Yến chỉ hỏi nước dễ rò rỉ ở đâu, xong lên lầu nhìn thoáng qua rồi nói thẳng: “Vậy tôi mua căn này.”


Tiểu Lý nhắc nhở Giang Yến rằng có lẽ phải tháo dỡ rồi trang hoàng chung cư lại lần nữa, nếu không làm vậy thì sau này vào ở sẽ gặp rắc rối.


Nhưng Giang Yến không quan tâm lắm, anh hỏi khi nào có thể ký hợp đồng mua căn này.


Tiền mua căn chung cư kia được thanh toán toàn bộ, Tiểu Lý không biết Giang Yến có bản lĩnh gì mà đến cả thủ tục sang tên cũng hoàn thành trong vòng một ngày được.


Sau khi sang tên xong thì Giang Yến nhờ Tiểu Lý làm hợp đồng cho thuê và liên hệ với Thư Uyển đến xem chung cư, anh còn dặn anh ta không được thông báo cho Thư Uyển về thông tin của chủ nhà, lúc kiểm tra nhà cũng đừng nói đến vấn đề rò rỉ nước cho cô nghe, khi nào ký hợp đồng với Thư Uyển thì phải gọi anh tới.


Thư Uyển nghe tới đây thì mặt mày sầm xuống.


Mua đứt căn chung cư từ chỗ người môi giới rồi sai bảo người ta gọi cô đến thuê, đến cả đường ống nước trong phòng có vấn đề anh cũng biết trước. 


Vậy nên vào cái đêm ống nước bị vỡ kia anh long đong vất vả chạy tới đây, cuối cùng đợt dưới ký túc xá không chịu về cũng chỉ để nói ra câu: “Em có muốn đến chỗ tôi không?”


Sao mà cô không nghĩ đến vấn đề này nhỉ, lúc ấy cô chỉ cho rằng chắc là trùng hợp thôi, vậy mà cuối cùng tất cả mấy chuyện ấy đều do Giang Yến cố ý làm.



Vậy làm sao anh biết chuyện cô muốn thuê nhà?


Và còn chuyện chuyển nhà nữa … lúc ấy cô vừa xuống lầu thì đúng lúc gặp được anh.


Thư Uyển cụp mắt suy nghĩ.


Thấy Thư Uyển im lặng một hồi không nói năng gì nên Tiểu Lý căng thẳng nuốt nước miếng, anh ta dè dặt lên tiếng: “Cô Thư này, chuyện đại khái là như vậy đấy, những gì cần nói tôi đã nói hết rồi, vậy bây giờ tôi có thể đi chưa?”


Thư Uyển thoát ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn, cô nhẹ nhàng ừ một tiếng: “Đã làm chậm trễ công việc của anh rồi, cảm ơn anh.”


Tiểu Lý lắc đầu nói không trễ không trễ đâu, cô không hỏi gì thêm nữa để anh ta đi.


Sau khi Tiểu Lý đi thì Thư Uyển ngồi xuống ghế sô pha trong chung cư, ngồi một hồi nhưng vẫn chưa bình tĩnh lại được.


Người con gái không ngờ rằng lần rung động khó phai trước nay chưa từng có này lại là do Giang Yến từng bước một ngấm ngầm mưu tính mà có đấy?


Thư Uyển ngồi trên sô pha nhớ lại từng chi tiết khi ở chung với anh, ngón tay không kìm được siết chặt đến mức trắng bệch, sống lưng thẳng tắp dần dần trở nên cứng ngắc.


Cô biết những chuyện Giang Yến đã làm chắc chắn nhiều hơn những gì mà hôm nay cô nghe được.


Nhưng lý trí nói cho Thư Uyển biết bây giờ không phải lúc để nghi ngờ hay tức giận.



“Uyển Uyển, em đi đâu vậy?” Giang Yến thấy cô đang vội vã bước ra ngoài thì nắm lấy cánh tay cô.


Người con gái cụp mắt khống chế cảm xúc của bản thân, nhẹ nhàng đáp: “Em có việc cần giải quyết.”


Trước khi làm rõ những chuyện trước kia thì tạm thời cô không muốn nhìn thấy anh, cô cũng không có cách nào bình tĩnh đối mặt với anh được nhưng Giang Yến không nghe thấy sự mất kiên nhẫn trong giọng nói của cô, anh nói tiếp: “Em đi đâu vậy, anh đưa em đi.”


Người con gái kéo kéo dây túi xách tránh khỏi tay anh, bước ra ngoài: “Không cần đâu.”


Giang Yến tiếp tục ngăn cô lại: “Để anh đưa em đi đi mà Uyển Uyển.”


Thư Uyển không khống chế được nữa dừng chân lạnh lùng quay đầu lại nhìn Giang Yến, sự mất kiên nhẫn của cô đã đạt đến cực hạn: “Giang Yến, em nói là em không cần mà, anh đừng đi theo em nữa được không!”


Nghe thấy cô gầm gừ như thế khiến anh tức thì ngẩn ra.


Bàn tay đang muốn nắm lấy tay cô khựng lại giữa không trung, còn Thư Uyển nhấc chân đi thẳng về phía trước không ngoảnh đầu nhìn lại, bước đi vội vã như thể không muốn liên quan gì đến anh nữa.


Giang Yến đứng im đó.


Anh nhìn hình bóng đang đi xa dần của cô, bóng dáng ấy dần dần thu nhỏ lại nhỏ lại, cuối cùng biến mất dưới ánh hoàng hôn, tầm nhìn của anh cũng dần mờ đi.


Anh lại nghĩ đến giấc mơ đó.


Nghĩ đến cảnh cô đứng ở ban công quay đầu lại mỉm cười với anh, nhưng lúc đó cô lại nói với anh rằng: “Giang Yến, em phải đi rồi.”


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 56
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...