Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 55
Không có ai đưa dù thì cô tự mình lao vào trong mưa thôi.
Khi ấy nghe câu này anh tưởng đó chỉ là câu nói bông đùa, nhưng sau này nhớ lại mới nhận ra hàm ý trong đó.
Giang Yến đứng trong cơn mưa xối xả, những hạt mưa to không mảy may thương tiếc liên tục đập mạnh vào cây dù tối tăm phát ra từng tiếng lộp bộp, nước mưa đập vào cây dù nhưng cứ ngỡ như đang đập vào trái tim anh, tạo ra vô vàn những lỗ thủng.
Anh siết chặt cán dù trong tay, các ngón tay trở nên trắng bệch như muốn bóp nát thứ gì đó, ánh mắt anh trở nên u ám.
Rốt cuộc cô đã từng thật lòng thích anh chưa?
Rốt cuộc đã từng hay chưa……
Trái tim Giang Yến đau đớn, anh nheo mắt nhìn chằm chằm hướng Thư Uyển rời đi, cuối cùng xoay người thu dù lại lên xe.
Anh quyết định cược một ván, dùng chính bản thân để cược.
Tất nhiên Giang Yến có chừng mực.
Đêm đó anh lái xe đến một con đường nhỏ vắng vẻ, sau khi chắc chắn xung quanh không có xe cộ hay người đi đường nào thì anh tháo dây an toàn ra, xoay tay lái rồi lao vào vành đai gần đó.
Khi tỉnh dậy lần nữa thì Giang Yến đã nằm trong bệnh viện.
Anh điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục để người của mình đi đưa đồ cho Thư Uyển, mấy ngày sau lại bảo chú Triệu nói việc mình nằm viện cho cô nghe.
Anh muốn xem thử liệu khi thấy mình như vậy thì cô có mềm lòng vì anh hay không?
Lần này hình như anh thắng cược rồi.
Giang Yến nhìn người con gái trước mặt mình, tất thảy sự lạnh lùng trong đáy mắt đều bị gió xuân thổi bay đi hết, sự dịu dàng vô ngần ào đến thay thế phủ kín người anh.
Bấy giờ Thư Uyển cũng đã gọt trái cây xong, cô quay sang đưa cho anh.
Giang Yến chớp chớp mắt, anh không đưa tay ra nhận mà chỉ nói: “Uyển Uyển, bây giờ anh là bệnh nhân.”
Thư Uyển hừ một tiếng, giả vờ không hiểu ẩn ý trong câu nói của anh, hỏi ngược lại anh: “Gì cơ? Bệnh nhân thì không ăn hoa quả được à?”
*
Những ngày trong bệnh viện thật bình dị nhưng cũng quá đỗi ấm áp, tưởng chừng như ở thế này cả đời cũng được.
Nhưng không ai biết rằng trước khi một mối quan hệ chết đi hoàn toàn thì chắc chắn nó phải hồi quang phản chiếu lần nữa.
Đầu tháng sáu, Giang Yến xuất viện.
Vào ngày xuất viện, Giang Yến hỏi Thư Uyển có muốn đi ăn tối cùng nhau để chúc mừng anh khỏi bệnh không.
Thư Uyển cụp mắt ngẫm nghĩ, sau một lúc lâu cuối cùng đồng ý với anh, nhưng vì còn phải vẽ tranh nên cô về chung cư phác thảo trước, cả hai quyết định sáu giờ tối nay sẽ đi, đến lúc đó anh sẽ lái xe đến đón cô.
Sau khi về chung cư Thư Uyển đóng kín cửa tập trung vẽ tranh, mãi đến khi đến năm giờ đồng hồ báo thức trên điện thoại của cô đột nhiên reo lên thì bấy giờ cô mới ngừng vẽ, đi thay bộ quần áo để mặc ra ngoài.
Người con gái trang điểm đơn giản nhưng mỗi bước đều cực kỳ tỉ mỉ, phải hơn nửa tiếng sau cô mới trang điểm và làm tóc xong.
Thấy vẫn còn thời gian nên Thư Uyển vào phòng ngủ gom giấy vẽ đã vứt đi bỏ vào túi rác, tính xuống lầu vứt đi.
Có lẽ kể từ giây phút này bánh răng số phận đã bắt đầu vận hành rồi, Thư Uyển vừa mở cửa thì đúng lúc này ở hành lang bên phải có một người đàn ông mặc bộ vest màu xanh đậm, trên cổ đeo tấm thẻ công tác bước tới.
Thư Uyển chỉ nhìn thoáng qua anh ta rồi xoay người ra ngoài, ai ngờ người đàn ông kia dừng chân ngạc nhiên gọi cô: “Ối, cô Thư đấy à?”
Thư Uyển quay lại nhìn anh ta, phút chốc ngạc nhiên.
Cô không quen người này nhưng đối phương lại gọi cô là cô Thư.
Thư Uyển nhíu mày cảnh giác nhìn người trước mặt.
Người đàn ông biết cô không nhận ra mình nên mỉm cười nhắc cô nhớ: “Cô Thư, tôi là Tiểu Lý này! Căn chung cư này là tôi thuê giúp cô, cô quên rồi à?”
Người môi nhớ à……
Thư Uyển bình tĩnh lại, cẩn thận quan sát người tự xưng là Tiểu Lý trước mặt.
Đúng là trên Wechat của Thư Uyển vẫn lưu phương thức liên lạc với bên môi giới, đôi khi cô còn thấy anh ta đăng mấy ảnh tự sướng nhưng giờ cô vẫn phải suy nghĩ một lúc lâu mới đem được gương mặt trong trí nhớ chồng lên gương mặt người trước mặt này.
“Khi nãy tôi không phản ứng kịp.” Thư Uyển cười nhạt nhìn anh ta, giải thích: “Xin lỗi anh, vừa nãy tôi chưa kịp nhận ra anh.”
“Thường thôi thường thôi, người sang thường hay quên mà!” Tiểu Lý cười ha ha, nhưng đột nhiên anh ta nhớ ra gì đó nên đổi giọng, “À phải rồi cô Thư, tôi nhớ trước đây tôi có thấy một bài trên vòng bạn bè của ngài Giang, bây giờ hai người là một cặp phải không?”
Thư Uyển khẽ ừ một tiếng.
Đôi mắt Tiểu Lý đột nhiên sáng lên: “Vậy cô còn ở phòng này không? Nếu không thì cô có muốn cho thuê căn chung cư này không?”
Thư Uyển: “Tạm thời tôi không có ý định cho thuê, cảm ơn.”
“Ồ ồ, được được.” Tiểu Lý thấy mặt Thư Uyển hơi lạnh lùng nên tưởng rằng mình hỏi như vậy làm cô khó chịu, anh ta nhớ lại không nên làm mất lòng khách hàng tiềm năng nên vội vàng bổ sung thêm một câu: “Xin lỗi cô Thư, do tôi hấp tấp quá.”
“Đây là căn mà ngài Giang mua riêng cho cô ở nên cá chắc nó là bằng chứng chứng minh cho chuyện tình yêu thắm thiết của hai người ha, tất nhiên không thể tùy tiện cho thuê được rồi. Nhưng nếu sau này hai người muốn dùng căn chung cư này để đầu tư thì có thể liên lạc với tôi. Vậy hôm nay không làm phiền cô nữa, tôi đi trước đây.”
Tiểu Lý nói xong thì tạm biệt cô rồi quay lưng chuẩn bị đi về phía thang máy.
Nhưng Thư Uyển vừa bắt được một chi tiết trong câu nói khi nãy của anh ta nên vội vàng gọi anh ta lại: “Này anh, đợt một chút.”
Tiểu Lý khó hiểu quay lại: “Sao vậy cô Thư?”
Thư Uyển tiến lên mấy bước, hỏi anh ta: “Anh vừa nói ngài Giang mua riêng căn chung cư này cho tôi ở à?”
Tiểu Lý nhìn Thư Uyển, chợt nhận ra hình như mình vừa nói sai nên phút chốc luống cuống: “Hả? Cô, cô không biết hả?”
Mặt mày cô sầm xuống: “Có chuyện gì mà tôi không thể biết sao?”
Tiểu Lý im lặng một lát, vẻ khó xử bộc lộ rất rõ ràng, vậy cho nên lúc cô thuê căn này đã xảy ra chuyện gì đó đáng ngờ rồi.
Thư Uyển nhìn Tiểu Lý, gương mặt cô lạnh lùng đến mức khiến người ta sợ hãi, dáng vẻ như thể nếu hôm nay anh ta không nói rõ ràng thì đừng hòng đi được.
Tiểu Lý hít sâu một hơi, lắp bắp: “Không, không có gì là không thể biết cả.”
Trong nghề này của bọn họ kiêng kị nhất là để lộ ra chuyện riêng tư của khách hàng, hôm nay anh ta tưởng bây giờ họ đã là một đôi rồi nên mới lắm miệng một hồi, nhưng ai ngờ rằng Thư Uyển hoàn toàn không biết gì về chuyện đó.
Thư Uyển hừ lạnh: “Không có gì? Vậy chắc tôi đi tìm quản lý của anh để biết có gì hay không nhỉ?”
Tiểu Lý sợ tới mức vội vàng xua tay: “Đừng mà đừng mà! Cô Thư! Xin đừng làm vậy mà!”
Thư Uyển không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta.
Tiểu Lý hoảng hốt nuốt nước miếng, lo lắng không yên hỏi cô: “Cô Thư, nếu tôi nói cho cô biết thì cô có nói cho ngài Giang là tôi nói không?”
Thư Uyển nheo mắt: “Tôi không nói đâu.”
Lúc này điện thoại trong túi cô chợt rung lên, là Giang Yến gửi tin nhắn WeChat đến—
Giang Yến: [Anh sắp tới rồi, Uyển Uyển.]
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 55
10.0/10 từ 35 lượt.
