Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 49
Khi tiếng chuông vang lên, Hạ Hạ bước ra khỏi lớp học, tay cầm theo sách giáo khoa.
Năm nay thành phố Hải chịu rét đậm, cây cối trong bồn hoa đều héo úa, cả một mảng bị không khí lạnh từ phương Bắc thổi tới rũ rượi.
Hạ Hạ quấn chặt quần áo quanh người, không khỏi rùng mình khi bước ra khỏi tòa nhà giảng dạy.
“Hạ Hạ.” Một nam sinh chạy theo cô, “Cậu muốn đến căng tin sao? Chúng ta cùng đi. Tôi muốn thảo luận với cậu bài giảng của Giáo sư về Durkheim.”
Hạ Hạ ngượng ngùng tránh tay cậu ta khi cậu đưa tay ra muốn giúp cô cầm sách. “…Không, cảm ơn, tôi không định ăn.”
Nam sinh kia tên là Võ Thư Kiệt(), là bạn học cùng khóa với cô. Từ ngày cô vào Đại học Hải Nam, được giáo viên chủ nhiệm giới thiệu vào lớp, cậu ta đã kiên trì theo đuổi cô nửa học kỳ. Mặc dù chàng trai trẻ có đường nét thanh tú, ăn mặc chỉnh tề, nhưng Hạ Hạ không hề có hứng thú với cậu ta, thậm chí còn thấy có chút ghê tởm.
“Nếu không đến căng tin thì chắc là đến thư viện học bài phải không?” Võ Thư Kiệt cười tươi, trên mặt lộ ra nụ cười mà anh cho là chu đáo. “Nói cũng có lý. Là du học sinh trao đổi của Đại học Nam Kinh, học ở Đại học Hải Nam hẳn là rất gian nan. Đọc sách nhiều hơn cũng tốt.”
Chàng trai trẻ tiếp tục mỉm cười: “Nếu bài giảng hôm nay về lý thuyết “phân công lao động xã hội” mà cậu không hiểu thì có thể nhờ tôi giúp đỡ.”
Hạ Hạ đáp lại bằng một câu đơn giản: “Ồ… cảm ơn nhé.”
Thấy cô định rời đi, Võ Thư Kiệt vẫn đi theo cô.
Hạ Hạ nói: “Tôi không đi căng tin.”
“Tôi biết rồi” Võ Thư Kiệt đáp, “Tôi sẽ cùng cậu đến thư viện học, sau đó chúng ta cùng nhau ăn khuya. Đừng lo về chi phí, chúng ta có thể chia đôi hóa đơn.”
Hạ Hạ đau đầu, nghiêm túc nói: “Tôi cũng không muốn ăn khuya…”
"Đúng rồi" chàng trai trẻ đột nhiên ngắt lời cô, "Cậu là bạn cùng phòng với sinh viên năm ba Trần Mạn Hi, đúng không? Cậu nên tránh xa cô ấy ra. Gần đây tôi nghe một số tin đồn nói rằng cô ấy bị những người đàn ông lớn tuổi hơn giữ ngoài trường."
Hạ Hạ: “Không có chứng cứ thì đừng tung tin đồn về người khác, được không?”
Võ Thư Kiệt: “Đương nhiên là tôi có chứng cứ. Hôm nọ tôi giúp cô giáo quản lý hồ sơ trong kho lưu trữ, tôi thấy thông tin gia cảnh của cô ấy. Bố mẹ cô ấy chỉ là nhân viên công chức bình thường, nếu không có người bao nuôi, sao cô ấy có thể mua được mấy món đồ xa xỉ đó?”
Hạ Hạ: “…”
Cô không thể chịu đựng được người này nữa nên quay người bỏ đi.
Võ Thư Kiệt theo sát cô: “Tiểu Hạ, con gái phải giữ gìn phẩm giá mới được người khác yêu mến. Tuy rằng sống cùng cô ấy có thể ảnh hưởng tiêu cực đến cậu, nhưng đừng lo lắng, tôi tin cậu không phải loại người như vậy.”
Hạ Hạ dừng lại, lạnh lùng hỏi: “Tôi có phải loại người đó hay không thì liên quan gì đến cậu?”
“Tất nhiên là có rồi,” Võ Thư Kiệt nói. “Tôi đã nói với mẹ tôi là tôi đang hẹn hò với một người ở trường. Gia đình tôi khá truyền thống và không thể chấp nhận những người phụ nữ như Trần Mạn Hy. Việc cậu gần gũi với cô ấy đã khiến tôi rất không vui rồi.”
Hạ Hạ hỏi: “Truyền thống gia đình cậu thì càng liên quan gì đến tôi hả?”
Võ Thư Kiệt nhíu mày: “Đừng ăn nói th* t*c, không giống tiểu thư khuê các, sẽ biểu hiện sự thiếu giáo dục.”
Người này không chỉ thiếu nhận thức về bản thân mà còn giống như keo dính chó, cứ không chịu buông.
Sự kiên nhẫn của Hạ Hạ đã đến giới hạn, cô đứng trước mặt cậu ta, đôi lông mày thanh tú nhướn cao, vừa định xả hết mọi thứ, thì đột nhiên cô thấy ánh mắt của Võ Thư Kiệt chuyển từ cô sang thứ gì đó phía sau cô.
Cậu ta chỉnh lại kính và hỏi: “Anh ta là ai thế?”
Hạ Hạ nhìn theo tầm mắt của cậu ta, quay lại thấy Tạ Hoài đứng sau lưng cách cô hai mét, trông có vẻ mệt mỏi vì đi đường xa.
Anh đến từ thành phố phía Nam ấm áp nên chỉ mặc một chiếc áo gió mỏng, gió lạnh của thành phố Hải càng làm lộ ra vóc dáng gầy gò của anh. Anh đứng yên một cách thoải mái, hai tay đút túi quần, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào Hạ Hạ. Khuôn mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi và buồn ngủ, dưới mắt có quầng thâm, rõ ràng là không được nghỉ ngơi đầy đủ.
“Anh Hoài?” Hạ Hạ cảm thấy mình như đang nằm mơ, “Anh đến đây từ khi nào?”
“Vừa nãy,” Tạ Hoài bình tĩnh trả lời.
Ban đầu anh đã mua vé cho sáng sớm nay, nhưng tình hình mưa lớn diện rộng ở nhiều thành phố phía Nam đã khiến anh bị kẹt ở sân bay cả ngày. Anh chỉ có thể hạ cánh vào buổi tối.
Hạ Hạ đã lâu không gặp Tạ Hoài, đứng ngây người ở đó một lúc lâu.
Họ đứng đó im lặng nhìn nhau, trong sự ngỡ ngàng đó, thời gian trôi qua dài như một thế kỷ.
Tạ Hoài không trả lời tin nhắn cô gửi tối qua, ban ngày cô vừa suy nghĩ vừa thở dài, tự trách bản thân không kiềm chế được, sau những lời nói bốc đồng của cô, trong lòng Tạ Hoài nhất định vô cùng hỗn loạn.
Cô nhìn Tạ Hoài, muốn tiến tới ôm anh.
Nhưng Tạ Hoài không nhúc nhích, ánh mắt anh từ cô chuyển sang Võ Thư Kiệt bên cạnh.
Một lúc lâu sau, Tạ Hoài mới lên tiếng hỏi: “Anh ta là ai?”
Hạ Hạ: “Cậu ấy là …”
"Tôi là bạn trai tương lai của Hạ Hạ," Võ Thư Kiệt ngắt lời.
Môi Hạ Hạ mím chặt, cơn tức giận bị kìm nén khiến khuôn mặt cô trở nên lạnh lùng.
Cô liếc nhìn Tạ Hoài, đang định nói chuyện thì nghe Tạ Hoài bình tĩnh hỏi: "Nếu anh là bạn trai tương lai của Hạ Hạ, vậy tôi là gì đây?"
Võ Thư Kiệt chưa hiểu ngay ý tứ trong lời nói của anh, vẫn mỉm cười lễ phép: “Đúng rồi, Hạ Hạ, cậu không định giới thiệu người này sao?”
Hạ Hạ vẫn im lặng.
Khóe môi Tạ Hoài hơi cong lên, cảm xúc hơi khó hiểu: "Anh có phiền nếu anh cùng tôi ăn tối không?"
Trước khi Hạ Hạ kịp phản ứng, Võ Thư Kiệt đã vui vẻ đồng ý: “Đương nhiên là được!”
Hạ Hạ vốn định không ăn tối với cậu ta, nhưng Tạ Hoài đã tạo cơ hội, khiến cậu ta có chút hưng phấn.
Tạ Hoài lại nhìn Hạ Hạ.
Thấy anh vẫn bình tĩnh như vậy sau khi nghe Võ Thư Kiệt nói, tính khí của Hạ Hạ cũng bắt đầu nổi lên, cô lạnh lùng nói: "Muốn đi thì đi."
Nhà hàng được Võ Thư Kiệt lựa chọn.
Cậu ta dẫn họ đến một quán ăn nhỏ trong một con hẻm sâu, giải thích với hai người đi phía sau: "Tôi thường đến đây ăn lắm. Đừng để mặt tiền cửa hàng nhỏ đánh lừa - đồ ăn ở đây rất ngon và thường rất khó để đặt bàn."
Hạ Hạ không nghe cậu ta nói mà chỉ tập trung nhìn vào đôi chân mình bước qua từng vũng nước bẩn trên mặt đất.
Tạ Hoài đi bên cạnh cô, hầu như không nói một lời nào với cô trong suốt chặng đường.
Gió lạnh từ trên cao thổi xuống, Hạ Hạ quấn chặt khăn quàng cổ, không ngờ chân cô trượt vì dẫm phải đá trơn, khiến cô loạng choạng ngã sang một bên.
Khi Hạ Hạ lấy lại thăng bằng và đứng vững, anh lập tức buông tay.
"Cẩn thận chút" anh nói, giọng không ấm cũng không lạnh.
Hôm nay Tạ Hoài có biểu hiện rất lạ, anh ấy quá bình tĩnh và điềm đạm.
Tâm trí Hạ Hạ hỗn loạn, cảm thấy bồn chồn không thể diễn tả được. Cô bước nhanh về phía trước một chút, bỏ lại Tạ Hoài ở phía sau rồi đi vào nhà hàng.
Nhà hàng không đông đúc như Võ Thư Kiệt đã nói; sảnh chính khá trống trải chỉ có hai chiếc bàn có người ngồi.
Người chủ ra chào hỏi: “Quan khách muốn sảnh chính hay phòng riêng?”
Võ Thư Kiệt nói: “Phòng riêng.”
“Phòng riêng phải trả thêm phí.”
Võ Thư Kiệt: “Vậy thì sảnh chính cũng được, đều như nhau cả thôi.”
Trong lúc Võ Thư Kiệt đi đến quầy để gọi món, Hạ Hạ định ngồi xuống thì bị Tạ Hoài ngăn lại.
Anh lấy một ít khăn giấy cẩn thận lau ghế và bàn trước mặt cô. Khi anh giơ tay lên, tờ giấy phủ đầy bụi với vết dầu.
Anh vừa lau bàn vừa liếc nhìn Hạ Hạ. Nửa năm qua cô hầu như không thay đổi gì, ngoại trừ tóc có dài hơn, phong cách ăn mặc cũng tinh tế hơn. Cô mặc một chiếc áo khoác màu caramel với váy len màu be, kết hợp với khăn quàng cổ màu đỏ nhạt, trông có vẻ điềm tĩnh và ngoan ngoãn.
“Ngồi đi” Tạ Hoài nói rồi thản nhiên ném tờ giấy vào thùng rác.
Võ Thư Kiệt quay lại, thấy hai người ngồi cùng một chỗ thì có chút không vui, cậu ta nói với Tạ Hoài: “Chúng ta đổi chỗ đi.”
Hạ Hạ nhìn Tạ Hoài, biết rằng với tính cách của anh, không những không chịu đổi chỗ mà nếu nổi nóng còn có thể túm lấy người ta mà dạy cho họ một bài học.
Nhưng điều khiến cô ngạc nhiên là Tạ Hoài đã làm một điều ngoài mong đợi – anh không nói gì mà thực sự đứng dậy đổi chỗ với Võ Thư Kiệt.
Thức ăn đã tới.
Võ Thư Kiệt gọi bốn món ăn và một món canh với ba bát cơm: bắp cải xào thịt, hành xào thịt, hẹ xào trứng, lòng heo xào, và một tô canh rau đậu phụ. Anh ta không gọi đồ uống, chỉ gọi trà lúa mạch nhà làm đã được tái sử dụng không biết bao nhiêu lần.
Tạ Hoài nhìn đĩa thức ăn trước mặt, mỗi đĩa đều phủ một lớp dầu bóng loáng, còn có canh rau không rõ hình dạng nổi lềnh bềnh trong đó, cầm đũa lên, lại buông xuống, cuối cùng đi đến quầy mua một lon coca lạnh uống.
Hạ Hạ cũng không ăn được, đồ ăn ở nhà hàng này quá mặn, quá nhiều dầu mỡ, ăn mấy miếng cơm, cô phát hiện trong cơm có một sợi tóc.
Cô buông đũa xuống, Võ Thư Kiệt vừa ăn vừa vui vẻ hỏi: “Không ngon sao?”
Không ai trả lời.
Võ Thư Kiệt lại hỏi: “Tạ Hoài cũng là người từ Đại học Nam Kinh à?”
Tạ Hoài lên tiếng đáp đúng, Võ Thư Kiệt tiếp tục giả vờ đồng tình: “Thật đáng tiếc. Học ở trường đó không có nhiều lợi thế cạnh tranh. Tốt nghiệp rất khó tìm việc. Hạ Hạ may mắn được làm du học sinh trao đổi ở Đại học Hải Nam. Người khác sẽ không may mắn như vậy.”
Tạ Hoài nhíu mày, bóp nát lon coca: “Thật vậy sao? Tôi không biết Đại học Hải Nam là trường danh giá như vậy, lần đầu tiên nghe nói đến chuyện này, chắc là do tôi dốt.”
“Vậy thì phải học nhiều hơn nữa” Võ Thư Kiệt nói, “Đại học Hải Nam nằm trong top mười toàn quốc. Trước khi gặp Hạ Hạ, tôi thậm chí còn chưa từng nghe nói đến Đại học Nam Kinh.”
Cậu ta nhặt một ít ruột non cho Hạ Hạ: “Ăn nhiều một chút, đây là đồ ăn hữu cơ. Đừng giống như những cô gái ăn lẩu và đồ cay lề đường – những thứ đó có thể g**t ch*t cậu. Tôi ghét những cô gái ăn ở các quầy hàng rong. Nếu họ không quan tâm đến sức khỏe của mình, làm sao họ có thể quan tâm đến sức khỏe của chồng mình? Sao có thể mong đợi họ nấu ăn đàng HSu khi kết hôn?”
Trên môi Tạ Hoài hiện lên một tia giễu cợt.
Hạ Hạ nhíu mày sâu hơn, nhà hàng nhỏ có chút nóng vì không có máy lạnh, cô xắn tay áo lên, để lộ cánh tay.
Thấy vậy, Võ Thư Kiệt vội vàng nắm lấy tay cô, sắc mặt Hạ Hạ tối sầm lại, giật ra: “Cậu làm gì vậy?”
Võ Thư Kiệt thấy cô tức giận, vội vàng đổi giọng điệu an ủi: "Tôi chỉ muốn cậu đừng xắn tay áo lên thôi. Chỉ có một mình tôi thì không sao, nhưng mà..." Cậu ta liếc nhìn Tạ Hoài, "Còn có những người khác nữa. Mẹ tôi nói con gái làm như vậy là không đúng, có thể khiến người ta có suy nghĩ không đứng đắn."
Tạ Hoài cười khinh thường.
Nghe thấy tiếng cười của anh, Hạ Hạ vừa tức giận vừa xấu hổ, cô đứng dậy: "Cậu có bị bệnh không vậy? Tôi không muốn làm cậu mất mặt, nhưng cậu thật sự tự cho mình là bạn trai của tôi sao? Thích xen vào chuyện của tôi tới vậy? Cậu nghĩ mình là ai?"
Cô bỏ bữa ăn rồi đi về phía nhà vệ sinh.
Khuôn mặt của Võ Thư Kiệt lúc đỏ lúc trắng, cậu ta đứng dậy đi theo cô.
Hạ Hạ quay người lại, lạnh lùng nói: “Cứ thử đi theo tôi xem.”
Trong phòng vệ sinh, Hạ Hạ dùng xà phòng rửa tay tới ba lần, Võ Thư Kiệt sờ vào tay cô, tuy rằng trông rất sạch sẽ, nhưng không hiểu sao, cảm giác lại rất ghê tởm, nhất là trước mặt Tạ Hoài.
Cô vô cùng hối hận vì không bảo Võ Thư Kiệt cút đi sớm hơn chỉ vì muốn chọc tức Tạ Hoài. Bây giờ cô cảm thấy nhục nhã.
Tạ Hoài chắc hẳn đang cười muốn chết sau khi nghe Võ Thư Kiệt nói vậy.
Có người đi vào sau lưng cô, Hạ Hạ không ngẩng đầu lên mà nói: “Tôi đã bảo cậu đừng đi theo tôi rồi, mấy chữ đơn giản vậy cũng không hiểu sao?”
Người đó vẫn im lặng, đứng rất gần phía sau cô.
Hạ Hạ ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt Tạ Hoài trong tấm gương phía trên bồn rửa mặt.
Biểu cảm của Tạ Hoài rất vui vẻ, cô quay người lại thì phát hiện mình bị kẹt giữa cơ thể anh và bồn rửa.
“Đây là lần thứ tư rửa tay rồi” Tạ Hoài nhìn tay cô, “Em chạm phải thứ bẩn thỉu gì mà khó chịu thế?”
“Không liên quan đến anh,” Hạ Hạ nhìn thấy anh không khỏi tức giận, “Tránh ra, anh không sợ bạn trai tương lai của em đánh anh sao, đứng gần vậy làm gì?”
"Bạn trai tương lai?" Tạ Hoài suy nghĩ về từ này, trêu chọc cô. "Xa nhau nửa năm mà khẩu vị của em xuống cấp đến thế sao?"
Anh hơi cúi đầu, tiến sát lại mặt cô: "Nếu em có thể yêu một gã như vậy, anh sẽ chặt đầu mình để em dùng làm quả bóng đá."
Hơi thở của anh nóng bỏng. Hạ Hạ quay đầu đi, má cô - nơi hơi thở của anh lướt qua đều ửng hồng.
Hạ Hạ cố chấp phản bác: “Cậu ấy là người như thế nào? Sao anh biết được?”
Đôi mắt cô đỏ hoe, cô hỏi: “Bây giờ anh không tin, nhưng tại sao lúc trước cậu ta nói là bạn trai em, anh không nói gì cả? Anh có tin không? Trong đầu anh, giống như lúc nào cũng nghĩ, em sẽ lập tức tìm người khác, ngay khi rời xa anh vậy?”
Trái cổ của Tạ Hoài nhấp nhô. Sau thời gian dài xa cách, vẻ ngoài trong sáng và đáng yêu của cô gái khi buồn bã khiến anh muốn ôm cô vào lòng.
Anh nhẹ nhàng nói: “Chúc Tử Du nói em đang hẹn hò với một đàn anh.”
Hạ Hạ buồn bã nói: “Em..không có”
“Ừm.” Tạ Hoài thừa nhận, “Tôi biết là em không có”
“Thả em ra” Hạ Hạ ngượng ngùng nói, giọng nói trầm xuống, “Mọi người sẽ nghĩ thế nào?”
“Không thả” Tạ Hoài nhìn cô với ánh mắt gần như tham lam, từ mái tóc đến chiếc cằm hơi nhọn của cô, không muốn bỏ sót một chi tiết nào.
“Để tôi nhìn em chút nhé” Anh nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô lên, kiểm tra cẩn thận trước khi véo đôi má mềm mại của cô.
Một lúc sau, anh nhận xét: “Em gầy đi rồi”.
…
Bên ngoài phòng vệ sinh vang lên tiếng Võ Thư Kiệt đang nói chuyện với chủ nhà hàng.
“Tiểu Võ, sau này nhớ dẫn nhiều khách tới đây hơn, tôi sẽ giảm giá cho cậu.”
Võ Thư Kiệt: “Được thôi. Chúng ta mau tính tiền đi.”
Người chủ ấn một số nút trên máy tính – tổng cộng là bảy mươi nhân dân tệ. Võ Thư Kiệt lấy điện thoại ra và trả hai mươi ba nhân dân tệ ba mươi ba xu.
Người chủ: “…”
Võ Thư Kiệt: “Chúng tôi cưa đôi, khi nào ra ngoài bọn họ sẽ trả phần còn lại.”
…
Tạ Hoài không nhịn được cười, Hạ Hạ ngượng ngùng, vội vàng tuyên bố: “Em không thích cậu ta, em không có chút tình cảm nào với cậu ta.”
“Tôi biết” ánh mắt Tạ Hoài dịu dàng trong trẻo, “Em có tôi rồi, còn có thể thích ai nữa?”
Hạ Hạ bị lời nói của anh làm cho sửng sốt, ngẩng đầu nhìn đôi mắt đỏ ngầu của anh, tất cả nghi vấn đều nghẹn ở cổ họng, cô hỏi: "Mắt anh sao lại đỏ thế?"
Tạ Hoài dụi mắt: “Tối qua uống rượu, muốn đến thăm em, nhưng chuyến bay bị hoãn, cả ngày ở sân bay không ngủ được.”
Hạ Hạ lẩm bẩm: “Sao lại muốn tới gặp em?”
Tạ Hoài: “Có một số việc tôi cần phải nói rõ với em.”
Vừa định nói thì Võ Thư Kiệt đã bước vào.
Cậu ta lập tức nhìn thấy cảnh hai người đang trong tư thế thân mật, Tạ Hoài nghiêng người về phía trước như thể đang ôm Hạ Hạ vào lòng.
Sự tức giận dâng lên trong lòng cậu ta khiến cậu ta hét lên đầy phẫn nộ: "Anh đang làm gì vậy!"
Hạ Hạ bình tĩnh quay lại nhìn, Tạ Hoài cũng cũng bình tĩnh y hệt vậy.
Anh thậm chí còn tiến lại gần Hạ Hạ hơn.
Võ Thư Kiệt: “Vô liêm sỉ!”
Mặt cậu ta đỏ bừng, lắp bắp: “Cô… sao cô lại đứng gần anh ta như vậy? Sao cô lại có thể không có lòng tự trọng như vậy? Cô… cô để anh ta chạm vào cô? Mẹ tôi sẽ không chấp nhận cô… bà ấy ghét những cô gái cùng lúc dây dưa với nhiều người đàn ông. Cô làm tôi thất vọng quá…”
Cậu ta tức giận nói và tiến tới muốn tách họ ra.
Hạ Hạ không nhúc nhích, trên mặt không hề biểu lộ chút cảm xúc thái quá nào.
Tạ Hoài nhìn Võ Thư Kiệt, sắc mặt tối sầm, gầm nhẹ: “Cútt đi”
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Story
Chương 49
10.0/10 từ 17 lượt.
