Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du

Chương 50


Ánh đèn dọc bờ sông lấp lánh rực rỡ, tại cửa sông nơi đổ ra biển, những con nước ẩn hiện cuộn trào bên dưới bề mặt nước phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng xoắn ốc.


Dọc hai bên bờ là quang cảnh về đêm rực rỡ của thành phố Hải, trong khi trên cây cầu bắc qua sông, xe cộ qua lại như những con thoi đan xen, mặt sông lấp lánh dưới ánh đèn.


Hạ Hạ đi dọc bờ sông một cách vô định, Tạ Hoài lặng lẽ đi theo phía sau.



Bị Tạ Hoài quát lớn, Võ Thư Kiệt ngẩn người hồi lâu, cuối cùng môi tái nhợt run rẩy nói: “Anh dám cướp phụ nữ của tôi? Đợi đấy, tôi phải lập tức quay về tìm người.”


Đôi lông mày sắc nhọn của Tạ Hoài nhướn lên, lạnh lùng đáp: "Người phụ nữ của cậu?"


Biểu cảm của anh toàn vẻ chế giễu, mặc dù anh đang cười, Võ Thư Kiệt lại thấy trong đó ẩn chứa một sự tàn nhẫn. Mặc dù đây là lần đầu tiên họ gặp nhau và không biết gì về nhau, Võ Thư Kiệt vẫn có thể cảm nhận được cảm xúc này trong ánh mắt của Tạ Hoài.


—Nếu bây giờ cậu ta rời đi, sau này vẫn còn cơ hội. Còn không, cậu ta có muốn rời đi cũng không được nữa.


Võ Thư Kiệt co rúm người lại nhưng vẫn hung hăng phun ra một câu: “Cứ đợi đó!” rồi quay người bỏ chạy.



Tạ Hoài cố ý giảm tốc độ để theo kịp nhịp điệu của Hạ Hạ.


Anh cầm cuốn sách của Hạ Hạ trên tay, ánh mắt dừng lại ở chiếc khăn đỏ quấn quanh chiếc cổ trắng như tuyết của cô.


Màu đỏ làm nổi bật nước da của cô cũng rất hợp với cô.


Cô đứng nhìn một cách duyên dáng, sống lưng thẳng, giống như một bông hoa tuyết liên nở rộ giữa vùng tuyết giá lạnh.


Điện thoại của Tạ Hoài rung lên hai lần, là cảnh báo thời tiết hôm nay ở Hải Thành có tuyết rơi. Trước đây anh hiếm khi chú ý đến dự báo thời tiết, ngay cả những ngày mưa cũng không mang ô khi ra ngoài, nhưng từ khi Hạ Hạ vào Đại học Hải Nam, ứng dụng thời tiết trên điện thoại của anh đã có thêm một thành phố mới.


Tạ Hoài hằng ngày không nói chuyện nhiều với Hạ Hạ, ngoại trừ bảo cô đi ngủ sớm, tin nhắn thường xuyên nhất của anh là “Trời mưa rồi nhớ mang theo ô.”


Anh luôn giữ mọi tin nhắn ngắn gọn, sợ nói nhiều sẽ khiến Hạ Hạ không nỡ xa anh, nhưng sau khi gửi xong mỗi tin nhắn, anh lại nhìn chằm chằm vào điện thoại, chìm vào suy nghĩ, lo lắng Hạ Hạ sẽ chỉ trả lời ngắn gọn "ừm" hoặc "ok". Anh ngược lại mong Hạ Hạ nói thêm vài lời với mình.


Trái tim con người vốn rất phức tạp và sâu sắc, đôi khi vượt quá sự hiểu biết của chính họ.


Giống như của anh vậy.


Trước kia, anh chỉ hy vọng Hạ Hạ không bị anh kéo chân, hy vọng có người có thể cho cô cuộc sống tốt hơn. Nhưng sau khi nghe Chúc Tử Du nói, tất cả suy nghĩ trước đó của anh đều tan vỡ, nuốt trở lại, việc bay đến Hải Thành chỉ là nhất thời bốc đồng.


Dự báo thời tiết cho biết thành phố Hải sẽ có trận tuyết mùa đông đầu tiên vào đêm nay.


Hạ Hạ dừng bước, gió bên bờ sông thổi mạnh, mặt cô đỏ bừng, “Anh ăn no chưa? Em có hơi đói.”


Đôi mắt sáng ngời của cô nhìn Tạ Hoài: “Em biết một nơi rất tốt.”


Tạ Hoài đưa tay chỉnh lại khăn quàng cổ cho cô, kéo cô đến trước mặt mình, che chắn cho cô khỏi cơn gió lạnh từ sông thổi tới: “Đi thôi”




Quán ăn ven đường đông nghẹt người, Hạ Hạ chọn nguyên liệu rồi bảo chủ quán nấu cho cô một bát lẩu cay.


Tạ Hoài gọi một đĩa cơm chiên rồi ngồi bên ngoài ăn cùng cô.


Cửa hàng này đang hoạt động rất tốt. Nó nằm ở một vị trí khuất gió và được bao quanh bởi khu dân cư. Không khí ấm áp kể cả khi đang ở ngoài trời.


Hạ Hạ cho rất nhiều ớt vào nồi lẩu, ăn đến nỗi khóe miệng dính đầy dầu ớt, thè lưỡi hồng: “Cay thế!”


Tạ Hoài mở một lon trà thảo mộc đẩy về phía cô, Hạ Hạ uống hết nửa lon.


Trong lúc cô đang uống, Tạ Hoài lén lút nhặt ớt chuông xanh trong cơm rang của anh ra rồi vứt vào thùng rác. Ánh mắt sắc bén của Hạ Hạ phát hiện ra, cô tát vào tay anh một cái.


Cô nói không khác một kẻ bắt nạt: “Anh thích kén ăn không?”


Tạ Hoài bực bội dùng đũa chọc vào cơm: “Tôi không thích những thứ này.”


Hạ Hạ: "Anh ăn ít rau quá, cũng không chịu ăn hoa quả. Nướu răng cũng dễ chảy máu. Cứ tiếp tục như vậy, hệ miễn dịch của anh sẽ yếu đi.”


“Làm như em là mẹ tôi, cằn nhằn mãi.” Tạ Hoài chậm rãi ăn ớt chuông xanh.


Ánh mắt Hạ Hạ dừng lại ở cổ tay trần của anh, mặc dù biết rõ câu trả lời nhưng vẫn hỏi: “Vòng tay của anh đâu?”


Tạ Hoài: “Đứt rồi.”


Anh lấy ra một chiếc túi nhựa nhỏ từ trong túi áo rồi ném lên bàn, bên trong có chứa chuỗi hạt Bồ Đề mà anh đã nhặt lại được.


Chiếc vòng tay Bồ Đề ban đầu có 108 hạt; giờ chỉ tìm thấy 106 hạt, còn thiếu hai hạt.


“Nó bị đứt thế nào?”


Tạ Hoài không trả lời, khóe môi Hạ Hạ cong lên, cố gắng nhịn cười.


Ăn xong, Hạ Hạ kéo Tạ Hoài đi mua sắm. Cô vào một cửa hàng ngọc thủ công, xem xét các loại dây xỏ trước sau đó chọn một sợi dây màu đen. Sau khi trả tiền, cô ngồi trong cửa hàng nghiên cứu chiếc chuỗi vòng tay của Tạ Hoài.


Cô trông dịu dàng và ngoan ngoãn khi tập trung vào công việc. Tạ Hoài vẫn luôn im lặng, ngắm nhìn cô.


“Nói gì đó đi” Hạ Hạ nhẹ nhàng nói.


“Tôi nên nói gì đây?”


“Anh bảo anh có điều gì muốn nói với em mà.”


Tạ Hoài lên tiếng đồng ý nhưng sau đó lại im lặng.


Hạ Hạ nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu, nhưng cô cũng không hỏi. Cô quyết định lờ đi người đàn ông phức tạp này. Ngón tay cô chuyển động khéo léo, quấn sợi dây mỏng quanh đầu ngón tay rồi xâu từng hạt bồ đề một. Đôi tay của cô gái nhỏ nhưng khéo léo, dần dà cô đã xâu được hơn mười hạt.


Tạ Hoài đứng dậy đi quanh cửa hàng, đứng ở quầy kính hồi lâu.


Nhân viên bán hàng đưa cho anh một chiếc hộp nhỏ từ phía sau quầy. Qua hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ trước mặt, Hạ Hạ nhìn thấy Tạ Hoài thanh toán ở quầy, sau đó nhân viên bán hàng mang hộp vào phòng sau để đánh bóng.


Khi Tạ Hoài trở về, Hạ Hạ đã xâu xong hết 106 hạt.



Cô định cắt phần dây thừa thì Tạ Hoài đặt chiếc hộp nhỏ trước mặt cô.


Anh ấn ngón tay cái để mở nó ra, để lộ hai hạt ngọc bích trắng nhạt nằm trong nhung đỏ.


Hạt ngọc bích nhỏ hơn một chút so với hạt Bồ đề, trong suốt và sáng bóng, có lỗ khoan qua để sử dụng làm phụ kiện.


“Đừng cắt vội” Tạ Hoài nói, “Xâu thêm cái này vào.”


Hạ Hạ cầm hạt châu lên, sờ vào thấy mịn mát, rõ ràng là hạt châu chất lượng cao.


Đầu ngón tay cô lần theo những hạt cườm, cảm nhận những vết lõm nhỏ. Đưa chúng lên ánh sáng, cô bỗng nhìn thấy hai chữ cái được khắc trên chúng—một chữ X và một chữ H.


Chuyện này là sao?


Cô liếc nhìn Tạ Hoài, nghĩ rằng anh chàng trông có vẻ lạnh lùng này sao lại ủy mị đến vậy, bắt chước những việc mấy cô gái trẻ hay làm, thậm chí còn khắc tên mình lên vòng tay—có phải là để dễ tìm hơn nếu bị mất không?


Hạ Hạ lặng lẽ xâu chuỗi hạt lại rồi dùng bật lửa hơ làm dính liền đầu dây.


Chuỗi vòng bồ đề đã được phục hồi lại hình dạng ban đầu, nhưng vẫn có chút khác biệt.


Cô đưa lại nó cho Tạ Hoài, nhưng thay vì đeo nó, anh nắm lấy tay cô rồi đeo vào cổ tay cô.


Cổ tay của anh đủ dày để quấn ba vòng, trong khi cổ tay thon nhỏ của Hạ Hạ phải quấn bốn vòng.


“Không phải Tạ Hoài” Tạ Hoài thản nhiên nói, như thể đọc được suy nghĩ của cô, “Là Tạ Hoài và Hạ Hạ.”*


Hạ Hạ sững sờ.


Lòng bàn tay khô khốc của Tạ Hoài nắm chặt tay cô: “Đừng đi cùng bọn họ.”


Hạ Hạ chớp mắt: “Bọn họ?”


Biểu cảm của Tạ Hoài vẫn không thay đổi: “Bất kỳ ai ngoại trừ tôi.”


Tâm trí Hạ Hạ hỗn loạn, hiện tại thật sự choáng váng, cô không hiểu Tạ Hoài đang chơi trò gì, nhưng cảm thấy anh không giống đùa, cô ngơ ngác nhìn chuỗi hạt bồ đề mắt phượng hoàng đắt tiền trên cổ tay mình, rút ​​tay ra khỏi tay Tạ Hoài, giả bộ muốn tháo vòng tay ra.


“Xin lỗi, anh Hoài” Hạ Hạ cố ý nói, “Mặc dù vòng tay này rất đắt, nhưng em không nghĩ anh có thể dùng một chiếc vòng tay để mua chuộc em.”


“Anh không thích em, nhưng anh không cho em ở bên người khác. Đây là hành vi chó ngồi trong máng cỏ* điển hình. Anh có biết rằng sự mất cân bằng giới tính đã trở thành một vấn đề xã hội nghiêm trọng không? Nếu anh không cho em hẹn hò, xã hội sẽ mất đi một người phụ nữ tuyệt vời, và điều đó có thể gây ra sự bất ổn nghiêm trọng.”


Tạ Hoài không cho cô tháo ra: “Đừng tự cho mình là đúng nữa.”


“Xã hội sẽ không sụp đổ nếu không có em, nhưng tôi sẽ sụp đổ nếu không có em.”


Hạ Hạ nín thở.


Biểu cảm của Tạ Hoài vẫn bình tĩnh như thể anh không phải là nói ra câu vừa rồi.


“Hạ Hạ, cho tôi chút thời gian.”


Giọng điệu của anh nghiêm túc, khi anh nhìn cô, đôi mắt đen của anh ánh lên những tia sáng nhỏ.



Hạ Hạ đột nhiên hiểu được ý của anh, mặc dù anh không nói thêm một chữ nào, cô cũng hiểu được rồi.


Cô để anh nắm tay mình, im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng hỏi: “Bao lâu?”


Giọng nói của Tạ Hoài có phần khàn khàn: “Không lâu lắm đâu.”


“Anh phải cho em thời gian cụ thể chứ,” Hạ Hạ nói, “Em là con gái, em đã dành những năm tháng đẹp nhất của mình để chờ anh, nếu cuối cùng anh đổi ý, không ai chịu cưới em thì sao?”


“Tôi sẽ giữ lời hứa.”


“Em không tin anh,” Hạ Hạ nói, “Anh đã từng nói dối em, không tin anh nữa.”


Tạ Hoài nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sắc sảo của cô gái, nghe thấy lời anh nói, cô không hề bối rối như một con nai hoảng sợ, mà lại bình tĩnh mặc cả với anh, rõ ràng đã biết được tình cảm của anh từ lâu.


Lúc này anh mới nhận ra Hạ Hạ thực sự là một tiểu hồ ly, xảo quyệt đến tận xương tủy, dường như anh là người nắm quyền chủ động, nhưng không hiểu sao lại vô tình bị cô quấn lấy ngón tay.


“Sáu tháng” Hạ Hạ nói.


“Không đủ.”


“Một năm.”


“Không đủ.”


"Vậy thì em không đợi anh nữa," Hạ Hạ bĩu môi dài giọng, "Em sẽ đi tìm người khác--- Có rất ---nhiều người theo đuổi em, tìm bạn trai cũng dễ thôi----"


Tay Tạ Hoài đột nhiên nắm chặt hơn, khiến Hạ Hạ kêu lên: “Ái!”


“Một năm đi” Tạ Hoài nới lỏng tay.


Khóe môi Hạ Hạ cong lên một nụ cười gian xảo: “Vậy thì quyết định một năm rồi nhé”


Nụ cười của cô tươi tắn, ánh mắt nhìn Tạ Hoài tràn ngập vô số cảm xúc dịu dàng, tình cảm của cô đối với anh gần như tràn ngập trong không khí, không thể kiềm chế.


Tình yêu ngây thơ của cô gái trẻ giống như siro đường, chỉ cần hít một hơi, vị ngọt đã tràn ngập phổi.


Hạ Hạ ghé sát vào tai anh, thì thầm: “Thật ra, em biết anh thích em từ lâu rồi.”


Tạ Hoài hỏi: “Từ khi nào vậy?”


“Lúc anh cọ bồn cầu cho em, em đã nghi ngờ rồi, một người không thích em sao có thể tình nguyện chịu đựng mùi đó để dọn bồn cầu cho em chứ? Em đã thực sự xác nhận được chính xác vào đêm anh say.” Đôi mắt sáng ngời của Hạ Hạ nhìn anh. “Anh gọi tên em suốt đêm. Anh có mơ thấy em không? Anh đã từng mơ thấy gì?”


Tạ Hoài đỏ mặt quay đi, không muốn để Hạ Hạ nhìn thấy.


Hạ Hạ ngây thơ hỏi: “Anh Hoài, em có thể hôn anh không?”


Tạ Hoài nói: “Không.”


“Vậy thì anh có thể hôn em được không?”


Yết hầu của Tạ Hoài khẽ run: “Tốt nhất là không nên.”



Anh bước ra khỏi cửa hàng. Tuyết đang rơi bên ngoài, thổi vào những lọn tóc trên trán anh.


Anh gạt nó đi, đứng im lặng dưới ánh đèn đường màu vàng.


Xa xa, quầy hàng đồ ăn đang ồn ào náo nhiệt. Chủ quán đã dựng tấm chắn gió bằng nhựa, hơi nước bốc lên từ nồi lẩu cay, những bông tuyết tan chảy giữa không trung vì hơi nóng trước khi chúng kịp chạm tới nồi.


Hạ Hạ nhảy lên sau lưng Tạ Hoài, đưa tay đón lấy những bông tuyết đang rơi: “Vậy thì tất cả những điều này có ý nghĩa gì? Không thể hôn, không thể ôm, không thể làm gì cả. Chỉ vì anh nói vậy, em phải giữ mình trong sạch và chờ anh một năm sao? Nghĩ thế nào cũng thấy mình bị đối xử tệ bạc.”


Cô đếm đếm trên đầu ngón tay: “Có rất nhiều chàng trai thích em nhé, nếu em không đồng ý với anh, em đã có thể hẹn hò với nhiều người trong năm nay…”


Cô còn chưa kịp nói hết câu, Tạ Hoài đã nắm lấy cổ tay cô, giọng nói lạnh lùng: “Nói lại lần nữa xem.”


Hạ Hạ không dám nói tiếp, hạ giọng: "Những món nợ kia anh vẫn trả tiếp đúng không? Nếu bọn họ đến thì cứ để bọn họ đến, em không sợ."



Tạ Hoài vẫn im lặng, ánh mắt hướng về những đám mây dày đặc đang tụ lại trên bầu trời xa xa.


Tuyết rơi ngày một dày hơn và những cảnh tượng của mùa đông năm ấy vô tình ùa về trong tâm trí anh.


Một thanh niên chạy vội vào tầng hầm, bất chấp cơn gió bắc hú gào.


Kiều Như() nằm trên mặt đất, quần áo bị xé nát.


Người đàn ông cười khẩy: “Quả nhiên là người được Tạ Trí Thịnh nuôi dưỡng cả đời, da vẫn mềm mại như vậy dù đã bốn mươi.”


Cơn gió lạnh rít qua như những lưỡi dao sắc nhọn, tạo ra những âm thanh va chạm chói tai khi nó thổi qua các song sắt của cửa sổ tầng hầm.


Tuyết tràn qua cửa sổ, khiến căn phòng tràn ngập cái lạnh thấu xương.


Cảnh sát đến muộn vào đêm hôm đó. Khi họ phá cửa, giày của họ giẫm phải thứ gì đó dính dính. Lúc nhìn xuống, họ thấy máu đỏ tươi chảy khắp nơi.


Người thiếu niên đã gọi cảnh sát cách đây hai mươi phút đứng giữa phòng với một cơn ớn lạnh dữ dội không che giấu được. Chiếc áo khoác của cậu ta phủ lên người phụ nữ, chỉ để lại một chiếc áo len mỏng. Chiếc áo len trắng nhuốm đỏ máu, ánh mắt cậu ta dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu—đáng sợ hơn cả một con thú khát máu.


Có hai người đàn ông đầy máu nằm trên sàn nhà.


Con dao dùng để đâm đã rơi xuống đất, gần đôi giày đã thấm đẫm máu của chàng trai trẻ.



“Em không sợ” Hạ Hạ nói, “Có anh ở bên, em không sợ bất cứ điều gì.”


Nhìn nụ cười ngọt ngào của cô gái, Tạ Hoài suy nghĩ trở về hiện tại: “Nhưng tôi sợ.”


Giọng nói của anh khàn khàn: “Tôi sợ, có được không?”


------------------------------------------


Chú thích:


(*) Tên na9 là Xie Huai còn nu9 là Xie Xie. Nên khi na9 khắc hai chữ X và H, nu9 nghĩ ổng chỉ khắc tên mình nhưng thật ra là cả hai người. Không phải “Tạ Hoài” mà là “Hạ Hoài”


(*) Chó ngồi trong máng cỏ: Câu nói ngụ ngôn Hy Lạp, dùng để nói về một người cố tình ngăn cản người khác có được thứ mà mình không cần.


Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Story Chương 50
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...