Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 48
Sau khi nghe Chúc Tử Du kể lại chuyện Tạ Hoài tự làm đứt dây hạt bồ đề của mình, Hạ Hạ đã lo lắng suốt một tuần, nghĩ chắc với tính tình của Tạ Hoài, anh sẽ đến tìm cô bất cứ lúc nào.
Ngày nào cô cũng lo lắng không biết nên giải thích thế nào với Tạ Hoài, đồng thời âm thầm chờ đợi giây tiếp theo anh sẽ xuất hiện trước mặt mình.
Nhưng một tuần trôi qua, Tạ Hoài vẫn không có động tĩnh gì.
Từ khi cô đến Đại học Hải Nam, cứ vài ngày Tạ Hoài lại nhắn tin với cô, nội dung thường không có ý nghĩa gì - hỏi cô đã ăn chưa, chúc ngủ ngon - nhưng mỗi lần Hạ Hạ nhận được tin nhắn của anh, cô đều cầm điện thoại cười ngốc nghếch rất lâu.
Từ lúc chuỗi hạt của Tạ Hoài bị đứt cho đến tận bây giờ đã một tuần ba ngày, anh không gửi cho cô bất kỳ tin nhắn nào.
Sự lo lắng trước kia của Hạ Hạ biến mất thay bằng việc mỗi ngày cô đều vô hồn chờ đợi tin nhắn của Tạ Hoài trong ký túc xá, cho dù anh có mắng cô, cô cũng sẽ nhảy cẫng lên vì vui sướng.
Nhưng Tạ Hoài cố tình không để ý tới cô.
Cô tức giận mắng Chúc Tử Du.
Chúc Tử Du thừa nhận lỗi của mình, để mặc cô trút giận: “Đúng, đúng, cậu nói đúng, là lỗi của mình. Nhưng sao cậu không trực tiếp đi nói chuyện với anh ta? Nói với anh ta rằng cậu không bận tâm đến tình hình tài chính của anh ấy, cậu muốn cùng anh ấy trả nợ. Như vậy chẳng phải sẽ giải quyết được mọi chuyện rồi sao?”
“Nếu mình có thể thay đổi suy nghĩ của anh ấy chỉ bằng vài câu nói, anh ấy đã không phải Tạ Hoài. Những gì mình nói đều không quan trọng – anh ấy cần phải tự mình nhận ra.”
Hạ Hạ nằm trên giường ký túc xá, nhìn chằm chằm vào bóng đèn tiết kiệm điện trên trần nhà: “Mình từng nói chuyện với tiền bối Cảnh Châu, mẹ của Tạ Hoài trước đây suýt bị bọn cho vay nặng lãi cưỡng h**p tập thể, có lẽ là sợ nếu bọn mình ở bên nhau mà chưa trả được nợ, những người đó sẽ tìm đến mình.”
“Nguy hiểm quá!” Chúc Tử Du nói, “Sao cậu không chuyển đi luôn đi? Cũng chẳng phải là không có người đàn ông nào khác thích cậu.”
Hạ Hạ nói: “Đúng vậy, nhưng người khác ai cũng như nhau, trên đời chỉ có một Tạ Hoài.”
Sau khi cúp máy, Hạ Hạ ôm điện thoại, chìm vào suy nghĩ.
Thẫn thờ hồi lâu, cô chủ động gửi tin nhắn cho anh.
[Anh Hoài, em có chút nhớ anh.]
Tạ Hoài không trả lời.
…
Tại phòng riêng của câu lạc bộ.
Tạ Hoài ngồi trên ghế sofa xa nhất tránh khỏi đám đông. Cách đó ba bốn mét, một nhóm đàn ông trung niên đã cởi áo vest, đang lười biếng dựa vào lưng ghế sofa, xung quanh có hơn mười người phụ nữ phong tình cầm ly rượu và gọi họ bằng những danh xưng sến sẩm.
“Tiểu Tạ, đến đây ngồi với chúng tôi” một người đàn ông gọi.
Hứa Đại Long vội vàng nói: “Bạn gái của Tiểu Tạ ở nhà quản nghiêm lắm, bình thường cậu ấy không đụng vào những thứ này.”
Tạ Hoài im lặng, tự rót cho mình nửa ly rượu.
“Hoa nhà sao so với hoa dại. Đàn ông phong lưu không có gì đáng xấu hổ,” người đàn ông thản nhiên chỉ vào hai cô gái ăn mặc hở hang. “Uống rượu một mình không vui đâu, hai người đi bầu bạn với cậu ta đi.”
Trong phòng riêng, sáu bảy người đàn ông, tất cả đều trên năm mươi tuổi ngoại trừ Tạ Hoài, đều hói đầu, bụng bia, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá và rượu. Nhưng họ vẫn không bớt thói hư, túm lấy phụ nữ và hôn hít, cắn nhẹ. Mặc dù những người phụ nữ ấy mỉm cười, nhưng thâm tâm họ vẫn âm thầm kháng cự.
Ngay từ khi bước vào, họ đã chú ý đến Tạ Hoài, nhưng khuôn mặt lạnh lùng của anh khiến bất kỳ ai dám đến gần đều phải tránh xa chỉ bằng một cái liếc mắt.
Hai cô gái ngoan ngoãn vây quanh anh, cánh tay mềm mại của họ đan vào cánh tay anh: "Anh đẹp trai tên gì thế?"
Tạ Hoài uống hết ly rượu, người phụ nữ rất tinh ý rót đầy lại cho anh. Tạ Hoài kéo tay mình ra rồi tiếp tục uống.
"Anh đừng uống như vậy" người phụ nữ nói bằng đôi mắt câu hồn, cầm lấy ly rượu của anh rồi nhấp nhẹ từ mép ly. Sau đó, cô ta tiến lại gần, giữ chặt vai anh, định bón rượu cho anh theo kiểu truyền miệng.
Tạ Hoài nắm lấy cánh tay cô ta đẩy ra, anh đã hơi say, không khống chế được sức lực, người phụ nữ trực tiếp ngã xuống đất, ly rượu va chạm vỡ tan.
Người đàn ông đang hát bỗng dừng nhạc lại, quay ra nói: “Tiểu Tạ, cậu làm sao vậy?”
Tạ Hoài đứng dậy, bước chân có chút loạng choạng: “Quản lý Lý, tôi uống nhiều quá, không khỏe, hôm nay tôi về trước.”
Quản lý Lý nhíu mày: “Hôm nay Tiểu Tạ không vui vẻ, là do không hài lòng với nơi tôi chọn sao? Không thể cứ thế mà đi được, hiệp hai còn chưa bắt đầu mà.”
Thấy bầu không khí trở nên ngượng ngùng, Hứa Đại Long tiến đến xoa dịu: “Sao lại thế được, Lý tổng? Anh quen Tiểu Tạ cũng đã lâu rồi, không phải cậu ta vẫn luôn như vậy sao? Cứ đến là uống rượu một mình, anh có bao giờ thấy cậu ấy chạm vào phụ nữ chưa?”
Nghe lời ông nói, sắc mặt của quản lý Lý cũng dịu đi đôi chút.
Hứa Đại Long kéo Tạ Hoài: “Ngồi xuống đi, cậu muốn đi đâu? Sao lại ở trong bầu không khí tốt đẹp thế này mà gây chuyện?”
Ông gọi hai người phụ nữ bên cạnh Tạ Hoài lại: “Đừng cố dụ dỗ cậu ta. Nếu vô tình làm cậu ta dính nước hoa hay dấu son, cậu ta sẽ gặp rắc rối khi về nhà.”
Người phụ nữ cười e thẹn: “Ông chủ, đàn ông không nên sợ vợ mình.”
Tạ Hoài bị Hứa Đại Long ấn vào chỗ ngồi, hôm nay anh uống quá nhiều, đầu óc có chút mơ hồ.
Anh ngủ gật trên ghế sofa một lúc. Sau một lúc, có người nắm lấy cánh tay anh và đỡ anh dậy. Anh mở mắt ra và thấy đó là một người phục vụ nam của câu lạc bộ.
Người phục vụ đưa anh lên khách sạn ở tầng trên, giúp anh cởi áo khoác và để anh nghỉ ngơi.
Đây không phải là lần đầu tiên anh mơ thấy cô. Trong sáu tháng kể từ khi Hạ Hạ rời đi, anh đều mong đợi sự xuất hiện của cô gái này mỗi đêm trước khi ngủ, nhưng việc anh có mơ hay không thì anh không thể kiểm soát được. Tạ Hoài có một khắc chợt tỉnh táo trong giấc mơ, nhìn thấy Hạ Hạ đứng trước mặt mình, mặc quần áo giống như những người phụ nữ trong câu lạc bộ.
— Chiếc áo ống mỏng manh gần như không che được gì, viền ren trắng giữ chặt những đường cong mềm mại của cô, cộng với nước da trắng mịn màng, mắt anh chói lóa.
Cô mặc một chiếc váy rất ngắn, chỉ dài qua đùi một chút. Khi cô bước về phía Tạ Hoài, mỗi bước chân đều để lộ màu quần đùi bên trong.
Anh nhíu mày: “Sao em lại ăn mặc thế này?”
Hạ Hạ ôm chặt anh, nhẹ nhàng thở vào tai anh: “Anh Hoài.”
Gần như ngay lập tức, câu hỏi của Tạ Hoài bị nén lại, bằng giọng khàn khàn, anh hỏi: "Bây giờ em có nam tiền bối rồi, sao còn đến tìm tôi?"
Hạ Hạ không nói gì, chỉ ôm chặt anh.
Tạ Hoài hít hà mùi hương của cô, mùi sữa dưỡng thể từ muối biển ngọt ngào và tươi mát.
Ngay lúc anh định ôm cô, một đôi tay xuất hiện phía sau cô, kéo cô đi mà không một lời giải thích.
Tạ Hoài nắm lấy ngón tay cô, nhưng đầu ngón tay của cô gái lại trượt khỏi lòng bàn tay anh.
Anh ngẩng đầu nhìn thấy một người đàn ông đứng sau lưng Hạ Hạ, khuôn mặt không rõ ràng, ánh mắt đầy vẻ thù địch.
Tạ Hoài giật mình tỉnh giấc.
Lúc này anh đã gần như tỉnh táo, điều hòa trong phòng quá nóng khiến mồ hôi đọng trên trán anh.
Có một người phụ nữ đang ngồi bên giường, là người ở phòng riêng lúc trước.
Cô ta đã thay tất đen và váy da, chống cằm lặng lẽ nhìn Tạ Hoài: “Ông chủ, anh tỉnh rồi?”
Cô ta tiến lại gần, với tay vào quần của Tạ Hoài: “Quản lý Lý phái em đến. Em tên là Tiểu Phi.”
Tạ Hoài hất tay cô ta ra, sốt ruột nói: “Cút ra ngoài.”
“Quản lý Lý đã trả tiền rồi, câu lạc bộ của tụi em không rẻ đâu” Tiểu Phi cười nói, “Ba nghìn tám trăm một đêm, anh chắc chắn muốn em đi chứ?”
Vừa nói, cô ta vừa tiến lại gần Tạ Hoài, anh lạnh lùng quát: “Cút ra ngoài ngay”
Tiểu Phi sửng sốt.
Cô đã làm trong nghề này nhiều năm và gặp đủ loại đàn ông – những người khao khát, những người bị d*c v*ng chiếm hữu – nhưng đây là lần đầu tiên cô gặp một người như Tạ Hoài, người cực kì hung dữ.
Khi quản lý Lý gọi cô đi cùng họ qua đêm, ngoài vì xử lý công việc, cô còn cảm thấy có chút mong đợi.
Cô đã từng phục vụ vô số đàn ông, nhưng đây là lần đầu tiên cô phục vụ một người vừa trẻ vừa đẹp trai như vậy.
Cô không muốn rời đi như thế này.
Tiểu Phi hạ quyết tâm, thân thể mềm mại nhẹ nhàng áp vào người Tạ Hoài, môi hé mở, tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào, giơ thứ gì đó trước mặt anh – là một hộp bao cao su và thạch cao su tình thú.
“Anh đẹp trai, để em dạy anh vài trò mới nhé.”
Ngay lúc cô định xé bao ra thì Tạ Hoài đã giật lấy nó từ tay cô.
Khi Tạ Hoài mở miệng, từng chữ đều mang theo sương giá: “Cô không hiểu tiếng người à? Nếu để tôi phải lặp lại, tôi sẽ không chỉ dùng lời nói thôi đâu.”
Không chớp mắt, anh ném mạnh chiếc hộp vào thùng rác: “Cútt”
Mặc dù có nét mặt đẹp trai của một thanh niên văn nhã, nhưng vẻ nghiêm nghị trong mắt anh lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Đôi mắt anh đen láy, như một hồ nước lạnh lẽo, nhìn chằm chằm cho đến khi cô ta run rẩy.
Người phụ nữ nhanh chóng đứng dậy và rời đi.
Tạ Hoài tắt máy điều hòa và mở cửa sổ phòng.
Vào tháng 12, nhiệt độ ở Nam thành vào khoảng mười độ. Một cơn gió tươi mát thổi vào, giúp tâm trí say xỉn của anh lấy lại được chút lý trí.
Anh nhớ lại lần đầu tiên anh gặp Hạ Hạ vào mùa hè năm ngoái.
Chuyện đó cũng xảy ra ở một câu lạc bộ.
Cô gái vừa chia tay bạn trai, trượt kỳ thi tuyển sinh đại học và bị bắt nạt – khuôn mặt cô đẫm nước mắt.
Nhiều đêm sau đó, khi Tạ Hoài không ngủ được, anh sẽ nghĩ đến cảnh Hạ Hạ khóc lóc trước mặt anh ngày hôm đó, mỗi lần nghĩ đến, trái tim anh lại đau nhói như thể đang bị ai bóp lấy.
Giá như anh gặp cô sớm hơn – ý nghĩ này đã thoáng qua trong đầu anh vô số lần.
Nếu anh gặp cô sớm hơn khi anh vẫn còn là một người vô tư lự , mọi người vẫn gọi anh là thiếu gia – lúc đó anh có thể hái hết sao trên trời vì cô, có thể ôm cô vào lòng và không bao giờ để cô phải chịu đau khổ, có thể dùng tiền để tạo ra bất kỳ cuộc sống nào cô muốn.
Cho dù không thể gặp cô sớm hơn thì gặp cô muộn hơn bây giờ vẫn tốt hơn.
Suy nghĩ của Tạ Hoài cứ lang thang, mấy năm sau này, sau khi anh trả hết nợ nần, tích cóp đủ tiền, dù không thể tiêu xài thoải mái như trước, ít nhất cũng có thể để cô sống không lo nghĩ, không phải thường xuyên lo lắng phải cùng anh chịu khổ.
Tạ Hoài để gió lạnh thổi phần phật vào người mình, khuôn mặt tê tái.
Vào lúc hai giờ sáng, mọi thứ đều được nghỉ ngơi chỉ còn ánh đèn đường.
Một chiếc xe máy chạy qua, bên trên có một người đàn ông trung niên luộm thuộm, mặc áo khoác cotton cũ và đội mũ da hươu điều khiển. Phía sau xe gắn một chiếc loa nhỏ và bộ khuếch đại, có mấy lá cờ nhiều màu sắc gắn vào còi xe.
Tạ Hoài đã nhìn thấy người đàn ông này nhiều lần ở làng Đại học. Các sinh viên thì thầm rằng đầu óc ông ta không được bình thường, ông ta dành cả ngày để đi khắp nơi phát nhạc từ loa của mình.
Người đàn ông đi ngang qua câu lạc bộ đang còn sáng đèn, bật loa để tiếng nhạc du dương vang lên.
“Bạn và tôi chỉ là những người phàm trần, sinh ra trên thế gian này, lao động không ngừng nghỉ mà không có lấy một phút nghỉ ngơi.
Vì chúng ta không là người bất tử, nên không thể tránh những suy nghĩ miên man xao lãng, để rồi gạt bỏ sự chính nghĩa sang một bên đặt lợi ích lên trên tất cả…
…
"…Có bao nhiêu anh hùng, đảo điên vì cái đẹp, có bao nhiêu con chim trong cùng một khu rừng, giờ đây đã bay trên những con đường riêng biệt
Cuộc đời ngắn ngủi làm sao, sao phải đau khổ vì tình, khi người yêu đã bỏ ta đi mất, ta biết than vãn với ai…”
Chiếc xe máy từ từ di chuyển như thể được làn gió buổi tối đẩy về phía trước.
Những lá cờ đầy màu sắc ở phía sau xe tung bay, che mất loa cũng làm tiếng nhạc bị ngắt quãng.
“….Cuộc đời ngắn ngủi làm sao, sao phải đau khổ vì tình, khi người yêu đã bỏ ta đi mất, ta biết than vãn với ai…
Khi nào bạn thấy thế gian này thay đổi vì nhân sinh
Ngay cả dáng vẻ của em trong mơ, liệu đây có thực sự là mùa xuân không…”
Có điều gì đó khuấy động trong lòng Tạ Hoài.
Anh lấy điện thoại ra xem giờ thì thấy Hạ Hạ đã gửi cho anh một tin nhắn cách đây vài giờ.
[Anh Hoài, em có chút nhớ anh.]
Lúc này, anh cảm thấy làn gió đêm đông dường như cũng mang theo mùi rượu, khiến tâm trí vừa mới tỉnh táo của anh lại trở nên mơ hồ.
Giây tiếp theo anh nhận ra rằng, có lẽ thứ làm anh say đắm không phải là làn gió đêm, mà là lời nói của Hạ Hạ.
Anh lục túi tìm thấy thẻ căn cước của mình.
Tạ Hoài hầu như không cần thời gian để suy nghĩ, anh lấy điện thoại ra nhanh chóng mua vé đến Hải Thành sau hai giờ nữa.
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Story
Chương 48
10.0/10 từ 17 lượt.
