Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 67
Trưa lúc đang ăn cơm, Trần Gia Nhất nhận được tin nhắn từ Thịnh Tuân gửi tới.
Thịnh Tuân: [Xin lỗi em, Gia Nhất, là do anh đã không xử lý tốt chuyện của mình. Quyển sách bị mất anh sẽ đi mua bù một cuốn khác, cũng sẽ giải thích rõ tình hình với thư viện. Nếu đến lúc đó vẫn cần đích thân em tới làm thủ tục, chúng mình sẽ hẹn thời gian sau, anh sẽ để sách lại quầy mượn trả.]
Thịnh Tuân: [Vốn dĩ anh chỉ muốn trao đổi về sở thích chung, không ngờ lại khiến mọi chuyện trở nên khó xử thế này. Nếu việc này gây rắc rối cho em, anh thành thật xin lỗi.]
Trần Gia Nhất lặng lẽ đọc hết, khẽ ngước mắt nhìn Thẩm Yến Tây đang ngồi đối diện rồi âm thầm tắt màn hình điện thoại.
“Thịnh Tuân à?”
“…”
Trần Gia Nhất thực sự nghi ngờ không biết Thẩm Yến Tây có gắn thiết bị giám sát trên người mình hay không.
Thẩm Yến Tây khẽ nhếch môi: “Cái điệu bộ lén lút của em thì chắc chắn không phải là người chính nhân quân tử gì rồi.”
“…?”
Cô lén lút hồi nào chứ?
Thẩm Yến Tây rủ mắt húp canh: “Có phải cậu ta nói rằng mình không hề cố ý làm mất sách, chuyện thành ra thế này là do bị hiểu lầm đều tại lỗi của cậu ta. Rồi còn xin lỗi em, ngầm ý rằng nếu em thấy phiền thì cậu ta sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, đúng không?”
Đôi môi đỏ mềm của Trần Gia Nhất khẽ há ra: “Anh mới cấy chip vào điện thoại của em đấy à? Để tin nhắn truyền thẳng vào não anh luôn.”
Thẩm Yến Tây cười lạnh, ánh mắt không giấu nổi vẻ khinh miệt: “Mấy tên đàn ông trà xanh tâm cơ đều diễn chung một kịch bản như thế cả thôi.”
“… Anh am hiểu về đàn ông thật đấy.”
“Cùng phái với nhau đương nhiên là hiểu rõ rồi.”
Thế nên ngay từ lần đầu gặp Thịnh Tuân, Thẩm Yến Tây đã khẳng định chắc nịch rằng cậu ta có ý đồ bất chính với Trần Gia Nhất.
Giờ đây Trần Gia Nhất hoàn toàn tán thành câu nói này, cũng giống như cô, chẳng thể ngờ được lòng dạ của Thẩm Yến Tây lại hẹp hòi đến mức chẳng bằng hạt mè.
Ồ, có khi còn chẳng bằng hạt mè ấy chứ, nếu không sao lúc nãy cô nhìn mãi mà chẳng thấy đâu.
Thẩm Yến Tây rõ ràng là chẳng muốn nhắc đến Thịnh Tuân nữa: “Tết Dương lịch này em định đón thế nào? Là ở bên anh, hay là đi với hội Hoàng Tranh Tử?”
Mấy ngày nay Trần Gia Nhất cũng đang đắn đo chuyện này. Đây là năm mới đầu tiên kể từ khi cô và Thẩm Yến Tây gặp lại nhau, cô vừa muốn đón năm mới cùng anh, nhưng cũng muốn đi ăn uống tụ tập với Hoàng Tranh Tử và Hứa Hiểu Ninh.
Thẩm Yến Tây quá hiểu sự do dự trong mắt cô: “So với mấy kẻ không liên quan, anh thà ghen với hội Hoàng Tranh Tử còn hơn.”
“…”
Khẽ khuấy bát canh sườn trong chén sứ, Thẩm Yến Tây đưa ra gợi ý: “Hay là thế này, nếu tiện thì để anh mời hội Hoàng Tranh Tử đi ăn một bữa? Em cũng khỏi phải phân vân là nên đón năm mới ở đâu.”
Đôi mắt Trần Gia Nhất sáng bừng lên, rõ ràng cô thấy đây là một ý kiến tuyệt hay: “Vậy để em hỏi xem Tranh Tử và Hiểu Ninh hôm đó có kế hoạch gì không nhé.”
“Được, quyết định xong thì bảo anh để anh sắp xếp trước.”
Vì bận tra cứu tài liệu nên tối nay Trần Gia Nhất ở lại trường. Giường bên cạnh cô vẫn trống không, Hứa Hiểu Ninh nói Lâm Thiền đã khá lâu rồi không về ký túc xá ở.
Kể từ sau đêm hội chào tân sinh viên, Trần Gia Nhất cũng không gặp lại Lâm Thiền nữa. Nghe Hoàng Tranh Tử nói hình như cô ấy đã nộp đơn xin đổi phòng nhưng vẫn chưa được phê duyệt.
“Này Nhất Nhất, Tết Dương lịch này cậu định thế nào?” Hứa Hiểu Ninh hỏi.
“Tớ sao cũng được, còn hai cậu thì sao?”
Hoàng Tranh Tử đang nhai mứt nưa rôm rốp: “Bọn tớ đi hội chợ ở ở Trung Tâm thương mại quốc gia được không? Nghe nói bên đó đêm giao thừa có lễ hội cosplay đấy.”
Trần Gia Nhất hơi khựng lại: “Nếu các cậu rảnh, tớ bảo Thẩm Yến Tây mời mọi người đi ăn được không?”
Hứa Hiểu Ninh: “?”
Hoàng Tranh Tử quay phắt đầu lại, miếng mứt nưa trong miệng “bộp” một cái rơi ngay xuống bộ đồ ngủ màu trắng.
“Hả!”
Dầu ớt dính vào lớp vải nhung trắng tinh làm cô nàng luống cuống tay chân.
Hứa Hiểu Ninh ngơ ngác nhìn Trần Gia Nhất, còn Trần Gia Nhất thì khẽ gật đầu với cô ấy.
Chuyện ở bên Thẩm Yến Tây, cô đã kể với Hoàng Tranh Tử nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để nói với Hứa Hiểu Ninh.
“Cậu và Thẩm Yến Tây, hai người…” Hứa Hiểu Ninh như bị chập mạch não, đang chậm chạp tiếp nhận thông tin này.
“Phải, bọn tớ đăng ký kết hôn rồi.”
“Phụt.” Hoàng Tranh Tử đang uống nước, chưa kịp nuốt xuống đã phun thẳng lên chiếc Macbook mới mua.
Hứa Hiểu Ninh khó khăn lắm mới chấp nhận được sự thật Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây hẹn hò, còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị ba chữ “đăng ký kết hôn” làm cho choáng váng.
Hoàng Tranh Tử cuống cuồng rút giấy lau máy tính, lại một phen hỗn loạn.
Đợi đến khi hai cô bạn cùng phòng cuối cùng cũng chịu yên tĩnh và bình tĩnh lại, Trần Gia Nhất mới ngồi ngay ngắn trên ghế: “Các cậu hỏi đi, muốn biết gì tớ cũng trả lời hết.”
Hoàng Tranh Tử: “Hai người…”
Hứa Hiểu Ninh: “Lại là kết hôn luôn rồi…”
Cả hai nhìn nhau rồi bất chợt bật cười thành tiếng.
Hoàng Tranh Tử tính tình xởi lởi, còn Hứa Hiểu Ninh lại rất tinh tế: “Nhất Nhất, thực ra không sao đâu mà. Chuyện yêu đương kết hôn vốn là việc riêng tư, cậu không muốn nói thì thôi, đừng cảm thấy là mình đang giấu giếm tụi tớ.”
Hoàng Tranh Tử cũng gật đầu đồng tình.
Trần Gia Nhất nghĩ, cô cũng không hẳn là thấy có lỗi, chỉ là cô có rất ít bạn bè, mà vài người hiếm hoi đó cô đều muốn gắn bó lâu dài, nên không muốn vì những sự giấu giếm không cần thiết mà trở nên xa cách. Hơn nữa, lúc này cô cũng chẳng muốn giấu Thẩm Yến Tây đi làm gì.
Hứa Hiểu Ninh ngập ngừng một lát, lại có chút hổ thẹn lên tiếng: “Nhất Nhất, thực ra trước đây tớ cũng có chỗ không phải. Lúc trước khi tớ muốn nhờ cậu hỏi xin thư giới thiệu của Giáo sư Chung mà cậu từ chối, bảo tớ hãy tự gửi mail đi, thật sự tớ đã có một thời gian cảm thấy hơi buồn lòng.”
“Hả?” Trần Gia Nhất lúc này mới ngớ ra: “Lúc đó cậu hỏi tớ chuyện đó là muốn tớ trực tiếp tiến cử cậu cho Giáo sư Chung luôn sao?”
Hứa Hiểu Ninh: “…”
Hoàng Tranh Tử phì cười: “Hiểu Ninh ơi, cậu nói chuyện với Nhất Nhất thì phải nói huỵch tẹt ra, không được ẩn ý quá đâu. Ý tứ quá là cậu ấy không hiểu nổi đâu.”
Trần Gia Nhất không thể phản bác, cô chợt nhớ Thẩm Yến Tây cũng từng nói những lời tương tự.
Không bày tỏ tình cảm của mình một cách rõ ràng nhất, anh sợ em sẽ chẳng cảm nhận được gì.
“Ấy chết ấy chết, mọi người nhân dịp cuối năm nói hết ra cho nhẹ lòng cũng tốt, qua năm mới rồi thì đừng để bụng mấy chuyện này nữa.” Hoàng Tranh Tử cũng chẳng buồn để ý vết dầu ớt trên áo nữa: “Hay là chúng mình chơi trò nói thật đi, mỗi người lần lượt kể một bí mật của mình, sau này có chuyện gì cứ nói thẳng, đừng vòng vo để rồi ai cũng mệt mỏi.”
Trần Gia Nhất gật đầu: “Được.”
Hứa Hiểu Ninh do dự một chút rồi cũng gật đầu: “Đồng ý.”
“Phải là tin sốt dẻo nhé, nếu không năm mới ai nấy đều tăng mười cân. Tớ trước cho,” Hoàng Tranh Tử toe toét cười, ngồi khoanh chân trên ghế, “Lần đầu tiên tớ yêu đương, thực ra tớ chẳng thích anh chàng kia lắm đâu, chỉ đơn giản là tò mò về cơ thể anh ta thôi. Có lẽ tại tớ vồ vập quá nên làm người ta sợ chạy mất dép luôn, giờ nghĩ lại vẫn thấy hơi ngượng.”
Hứa Hiểu Ninh tò mò: “Vồ vập kiểu gì?”
“Nhắn tin cho anh ta, bảo là muốn xem thử.” Nhớ lại thời tuổi trẻ nông nổi, Hoàng Tranh Tử hiếm khi tỏ ra thẹn thùng: “Chắc anh ta nghĩ tớ là kẻ b**n th**, muốn ‘chat s*x’ với anh ta đấy.”
Hứa Hiểu Ninh nghe mà ngây người, cô vốn luôn nội tâm trong chuyện tình cảm, tuyệt đối không dám táo bạo như thế.
“Thế giờ hai người còn liên lạc không?”
“Tất nhiên là không! Tớ chẳng muốn để mớ ký ức đau thương đó hành hạ mình thêm lần nào nữa đâu. Đến lượt cậu đấy Hiểu Ninh, tớ cá là cậu chắc chắn từng yêu thầm ai đó rồi.”
Hứa Hiểu Ninh đỏ mặt, đắn đo hồi lâu mới thốt ra được hai chữ: “Đúng vậy.”
“Tớ biết ngay mà! Có tỏ tình chưa?”
Hứa Hiểu Ninh lắc đầu: “Anh ấy lớn hơn tớ mười mấy tuổi, tỏ tình cũng chẳng đi đến đâu, thà rằng cứ như thế này. Để anh ấy cứ nghĩ tớ chỉ đơn thuần là một cô học trò nhỏ thôi.”
Trần Gia Nhất không ngờ Hứa Hiểu Ninh lại có một đoạn tình cảm như vậy, bởi lẽ Hiểu Ninh trông có vẻ là một cô gái rất ngoan ngoãn và vâng lời.
Hoàng Tranh Tử cười nói: “Thế cũng tốt, đâu phải cuộc tình nào cũng nhất thiết phải có kết quả. Chỉ cần mình từng yêu, từng thấy hạnh phúc là được rồi, còn đối phương có biết hay không cũng chẳng quan trọng. Anh ta không được ở bên cậu là do anh ta không có phúc phần đó thôi.”
Trần Gia Nhất cũng gật đầu: “Sau này cậu chắc chắn sẽ gặp được một chàng trai tốt hơn, xứng đáng được yêu thương và trân trọng.”
Hứa Hiểu Ninh khẽ ừ một tiếng, nụ cười rạng rỡ nở trên môi: “Tớ tin hai cậu.”
“Nhất Nhất, đến lượt cậu rồi.” Hoàng Tranh Tử tò mò tột độ, ngọn lửa hóng hớt trong mắt cháy rừng rực: “Hay là để tớ tự hỏi nhé?”
“… Vậy cậu hỏi đi.”
Trần Gia Nhất trầm ngâm: “Cậu muốn biết là đoạn nào?”
Hoàng Tranh Tử: “???”
Hứa Hiểu Ninh: “…?”
“Không phải chứ, hai người còn có mấy đoạn cơ à?” Hoàng Tranh Tử muốn sang chấn tâm lý luôn, chuyện của Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây đúng là cứ hỏi đến đâu là nổ ra một quả bom đến đó.
Cô cứ ngỡ hai người chỉ đang yêu nhau, hóa ra họ đã đăng ký kết hôn rồi. Đang định hỏi họ bên nhau từ bao giờ, kết quả là còn chẳng phải chỉ có một lần?
“Nếu cậu muốn hỏi hồi cấp ba, thì chắc là tháng 6 năm 21, còn lần này…”
“Cái gì cơ…” Hoàng Tranh Tử chấn động: “Hai người yêu nhau từ hồi cấp ba?”
Trần Gia Nhất cắn môi, khẽ “ừm” một tiếng: “Kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học xong.”
Hoàng Tranh Tử ngây người chớp mắt, não bộ bắt đầu lục lại tất cả những lần giao nhau giữa Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây. Lần sớm nhất mà cô có thể nhớ ra là buổi liên hoan của câu lạc bộ Cổ Vận hồi đầu năm học.
Hoàng Tranh Tử đang định hỏi tiếp thì điện thoại của Trần Gia Nhất vang lên, là Thịnh Tuân gọi đến.
Trần Gia Nhất bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nam ôn hòa: “Gia Nhất, bây giờ em có tiện không? Anh đang ở dưới lầu ký túc xá của em, đem sách qua cho em.”
Dù là câu hỏi nhưng lại chẳng cho cô cơ hội lựa chọn, Trần Gia Nhất khựng lại một chút: “Được, anh đợi một lát.”
Cúp máy, Trần Gia Nhất đứng dậy mặc thêm áo: “Thịnh Tuân đang đợi ở dưới lầu, tớ xuống lấy đồ một chút.”
Hoàng Tranh Tử nháy mắt ra hiệu: “Bảo bối à, tốt nhất là cậu đừng để Thẩm Yến Tây biết nhé.”
Trần Gia Nhất: “…”
Vừa ra khỏi tòa nhà ký túc xá, từ xa Trần Gia Nhất đã nhìn thấy bóng dáng chàng trai đứng dưới tán cây, cô rảo bước tiến lại gần: “Muộn thế này rồi, thực ra anh để mai đưa tớ cũng được mà.”
“Không sao, anh vừa vặn mua được luôn. Cuốn trước đó anh sẽ trả lại sau.” Thịnh Tuân nói vậy nhưng vẫn chưa có ý định đưa cuốn sách trong tay cho Trần Gia Nhất.
Chăm chú nhìn Trần Gia Nhất một lát, Thịnh Tuân mới lại mở lời: “Bây giờ em có rảnh không? Anh có vài lời muốn nói với em.”
Trần Gia Nhất theo bản năng muốn từ chối.
“Chuyện trước đó có lẽ là hiểu lầm, thực sự anh thấy rất có lỗi. Anh là người không có nhiều bạn bè, em và Đường Tống coi như là… khụ khụ khụ…” Thịnh Tuân bỗng dưng ho không dứt, anh ta xoay người đi.
“Xin lỗi em, từ sau lần ốm trước anh vẫn còn bị ho.”
“Không sao đâu.” Trần Gia Nhất lưỡng lự, cô nhớ lại lần vào viện thăm Thịnh Tuân, Đường Tống có nhắc đến mối quan hệ giữa anh ta và bố mẹ. Hôm đó phòng bệnh trống huếch trống hoác, trước khi cô và Đường Tống đến, chẳng có lấy một bó hoa hay giỏ trái cây nào.
“Thịnh Tuân, nếu anh định xin lỗi vì chuyện vừa rồi thì không cần thiết đâu, em cũng không thấy phiền lòng gì cả. Sau này nếu anh muốn hỏi chuyện chuyên môn, chỉ cần em biết thì em vẫn sẽ giải đáp giúp anh.”
Ngụ ý trong lời nói đã rất rõ ràng: ngoài chuyện đó ra, chúng ta sẽ không nói gì thêm nữa.
Khóe môi Thịnh Tuân khẽ cong lên một độ cong nhạt nhẽo: “Được.”
“Vậy… anh có thể mời em uống một ly trà sữa không?”
“Hả?”
“Cứ coi như lời xin lỗi của anh tới một trong số ít những người bạn của mình đi, dù em nói không bận tâm nhưng anh vẫn thấy áy náy.”
Trần Gia Nhất không phản đối cũng chẳng đồng ý ngay, nếu từ chối thì dường như cũng không tiện lắm, dù sao cũng chỉ là một ly trà sữa thôi.
Hồi lâu sau, cô gật đầu: “Được.”
“Ngoài cổng trường mới mở một quán trà sữa nổi tiếng lắm, em có muốn thử không?”
“Hay là cứ ra quán cà phê trong trường đi, em thấy ở đó uống cũng khá ngon.”
Thịnh Tuân mím môi, trong đôi mắt ươn ướt thoáng hiện vẻ hối hận và áy náy, rồi lại ngập tràn nỗi buồn.
“Thực ra… em vẫn còn bận tâm đúng không.”
“Chỉ là giờ cũng hơi muộn rồi, em muốn về nghỉ sớm.”
Trần Gia Nhất đã học được cách không để bản thân phải chịu uỷ khuất trong những chuyện như thế này, những gì khiến cô thấy không thoải mái, cô sẽ không gượng ép mình làm nữa.
“Cũng được thôi.” Thịnh Tuân thuận theo: “Nghe theo em vậy.”
Hai người đi về phía quán cà phê, Thịnh Tuân bắt đầu nói về những cuốn sách gần đây anh đọc, Trần Gia Nhất cũng vừa đọc xong thời gian trước và còn chia sẻ ghi chép đọc sách lên trang cá nhân.
Khi Trần Gia Nhất đang kể về trải nghiệm du học nước ngoài của tác giả, Thịnh Tuân mở điện thoại ra gửi tin nhắn.
[Tình hình có biến]
[Các cậu cứ đi thẳng vào trong trường đi]
A: [Trong trường có bảo vệ đấy]
A: [Bị bắt thì tính sao?]
Thịnh Tuân: [Chỉ làm bộ thôi, nếu xảy ra chuyện thật tôi sẽ trả gấp ba]
Thịnh Tuân: [Gấp năm]
A: [Gấp năm, chốt kèo]
Quán cà phê trong trường có một cơ sở ngay tại quảng trường trung tâm, vốn là nơi đông người qua lại. Chỉ có điều hiện tại đang là mùa đông, nhiệt độ ban đêm đã xuống dưới độ âm, sinh viên đi lại trên đường cũng thưa thớt.
Khi Trần Gia Nhất và Thịnh Tuân đi đến một đoạn đường tối, sau bóng cây đột nhiên xông ra ba bóng người, nhìn cách ăn mặc thì rõ là người ngoài xã hội.
Thịnh Tuân theo bản năng chắn trước mặt Trần Gia Nhất, nghiêng đầu dặn dò: “Lát nữa em hãy chạy ngay đến chỗ đông người nhé.”
“Anh…”
“Đừng lo cho anh.”
“Được.”
Dứt lời, Trần Gia Nhất xoay người chạy về phía có ánh sáng, sau lưng vang lên tiếng đấm đá túi bụi, cô vừa chạy vừa hô hoán cứu người. Khi đi ngang qua dải phân cách cây xanh, một chiếc xe tải nhỏ đột ngột dừng lại.
Cô không kịp né tránh, ngay khoảnh khắc cửa xe trượt mở, cô đã bị người bên trong lôi tuột lên xe.
Tối nay Thẩm Yến Tây vừa nhận được nhẫn từ phía thương hiệu gửi tới. Đó là bộ nhẫn anh nhờ nhà thiết kế đặt làm riêng sau lần thi đấu ở Pháp vừa rồi. Một chiếc nhẫn cầu hôn và một cặp nhẫn cưới.
Tuy anh và Trần Gia Nhất đã đăng ký kết hôn, nhưng những thủ tục cần có anh đều không muốn thiếu cái nào. Anh không muốn sau này khi Trần Gia Nhất nhớ lại sẽ thấy hối tiếc vì mình chưa từng được cầu hôn.
Vừa mới lấy hộp nhẫn ra thì điện thoại vang lên. Thẩm Yến Tây nhấn loa ngoài, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hớt hải của A Việt: “Anh Yến, không… không xong rồi, chị dâu mất tích rồi.”
“Mất tích là sao?”
“Thời gian này em vẫn luôn cho người âm thầm bảo vệ chị dâu, nhưng vừa nãy bọn họ gọi điện bảo là… mất dấu rồi.”
Ánh mắt Thẩm Yến Tây bỗng chốc trầm xuống, anh đứng bật dậy đi về phía cửa. Thậm chí không kịp mặc áo khoác, anh chộp lấy chìa khóa xe rồi sập cửa lao ra ngoài.
Vừa đi đến bãi đỗ xe, điện thoại hiện lên một tin nhắn từ số lạ.
Đối phương gửi đến một tấm ảnh, đó là sợi dây chuyền hình con hươu nhỏ của Trần Gia Nhất.
Thẩm Yến Tây lập tức gọi lại, các đốt ngón tay siết chặt như muốn bóp nát chiếc điện thoại, gân xanh trên muội bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
Sau tiếng chuông chờ, điện thoại được kết nối, giọng của Trịnh Khôn vang lên: “Yến Thần, vẫn khỏe chứ?”
Đêm đông lạnh lẽo, con quái thú bằng thép màu đen vàng gầm rú, Thẩm Yến Tây tăng tốc lao đi vun vút về phía địa chỉ mà Trịnh Khôn vừa nói.
Tại một nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô Bắc Kinh, Thẩm Yến Tây biết nơi đó vài năm trước đã được cải tạo thành trường đua, rất nhiều người đến đó để đua xe lậu. Nhà họ Triệu ngoài mặt làm ăn chân chính nhưng sau lưng lại làm cái ô bảo kê để trục lợi từ việc này.
A Việt nói, người bảo vệ Trần Gia Nhất thời gian này vô cùng cẩn thận, nhưng tối nay lại xảy ra sơ suất. Trong trường đột nhiên xuất hiện mấy tên côn đồ, anh ta sợ Trần Gia Nhất chịu thiệt nên xông ra giúp đỡ ngăn chặn, kết quả là bị kẻ gian lợi dụng sơ hở.
Quãng đường vốn mất bốn mươi phút chạy xe nay bị Thẩm Yến Tây rút ngắn xuống còn một nửa. Khi anh đến nơi, trường đua hoang vu đang thắp vài ngọn đèn trắng rực, bên lề đường đua có khá nhiều người vây quanh. Trịnh Khôn đang ngồi trên chiếc mô tô, bóp còi inh ỏi về phía Thẩm Yến Tây, ánh mắt lộ rõ vẻ hưng phấn và ngông cuồng.
Bên cạnh Trịnh Khôn còn có Triệu Khiêm và gã đàn ông xăm trổ từng đến gây sự ở căn cứ lần trước.
“Nhìn xem, nhà vô địch thế giới của chúng ta đến rồi kìa.”
Cả đám cười rộ lên thành một tràng.
Thẩm Yến Tây tháo mũ bảo hiểm, tầm mắt rơi vào bóng dáng ở hàng ghế đầu tiên trên khán đài. Trần Gia Nhất mặc chiếc áo phao dày sụ, chóp mũi bị lạnh đến đỏ ửng, còn lại trông có vẻ không có gì bất thường. Chỉ có điều bên cạnh cô còn có một người phụ nữ trang điểm đậm đang ngồi đó, rõ ràng là đang canh chừng cô.
Trịnh Khôn nói trong điện thoại rằng không có ý gì khác, chỉ muốn mời anh đến đua một trận.
Nhận thấy sự quan tâm của Thẩm Yến Tây dành cho Trần Gia Nhất, Trịnh Khôn bật cười: “Trịnh Khôn tôi tuy chẳng phải hạng tốt lành gì, nhưng cũng chưa đến mức đi làm khó một người phụ nữ.”
“Tôi cần xác định cô ấy an toàn đã.” Ánh mắt Thẩm Yến Tây lạnh lẽo, tầm mắt không rời khỏi Trần Gia Nhất lấy một giây để phán đoán xem cô có bị thương hay không.
Lại thấy Trần Gia Nhất âm thầm đưa chân phải ra một chút, mũi chân khẽ móc móc.
Gần như ngay lập tức, Thẩm Yến Tây đã hiểu ra.
Đó là thủ thế khi lái xe mà anh từng dạy cô, đưa chân phải ra, tức là đường bên phải có nguy hiểm.
“Thẩm Yến Tây, mày đúng là cái loại si tình chết tiệt.” Trịnh Khôn cười lớn, quay sang nhìn Trần Gia Nhất: “Cô Trần, cô cũng nói một câu đi chứ.”
“Thẩm Yến Tây, em không sao.” Vẻ mặt Trần Gia Nhất vẫn bình thản, nhưng sâu trong đôi mắt đen mềm mại lại ẩn hiện vài phần lo lắng, cô không chắc Thẩm Yến Tây có nhìn thấy ám hiệu của mình hay không.
“Được.” Thẩm Yến Tây đáp lại cô một tiếng, khẽ gật đầu với cô.
Cái gật đầu này khiến Trần Gia Nhất trong lòng yên tâm đôi chút. Anh đã thấy rồi.
Thẩm Yến Tây dời tầm mắt sang Trịnh Khôn: “Đua thế nào?”
“Đua tốc độ, mỗi sân sáu vòng, cuối cùng vòng qua sân quay lại đây.”
Thẩm Yến Tây liếc nhìn trường đua rộng lớn rồi xoay người leo lên mô tô.
Trời lạnh thế này, Trần Nhất Nhất lại là người sợ lạnh nhất, ngồi đó lâu chắc chắn sẽ bị cảm lạnh mất.
Anh đội mũ bảo hiểm lên, liếc nhìn Trịnh Khôn: “Muốn đua thì nhanh lên.”
Trịnh Khôn không ngờ Thẩm Yến Tây lại sảng khoái đến vậy, hắn nhướn mày nhìn vào tay trái của anh: “Xem ra phục hồi cũng khá đấy nhỉ.”
Thẩm Yến Tây nở một nụ cười, đáy mắt tràn ngập vẻ hững hờ khinh mạn: “Cảm ơn đã quan tâm, chưa chết được đâu.”
“Vậy sao?” Trịnh Khôn lại tung chiếc mũ bảo hiểm trong tay, cười một cách quái dị: “Hy vọng là thế.”
Thẩm Yến Tây hạ kính chắn gió xuống, không buồn bố thí thêm cho Trịnh Khôn lấy một cái liếc mắt. Bên lề sân đã có người giơ lá cờ đen trắng, ngay khoảnh khắc hai lá cờ giao nhau rồi hạ xuống, tiếng động cơ gầm rú xé toạc bầu trời đêm của trường đua, hai luồng sáng xé gió lướt nhanh qua các khúc cua sát mặt đất.
Trịnh Khôn từng là tay đua lừng lẫy cùng thời với Thẩm Yến Tây, nhưng năm đó vì bỏ thuốc cấm vào đồ ăn của Thẩm Yến Tây mà bị FIM cấm thi đấu vĩnh viễn, trở thành nỗi nhục nhã và trò cười cho cả giới đua xe. Hai năm nay hắn vẫn luôn không cam lòng, điều hắn muốn làm nhất chính là thắng được Thẩm Yến Tây một lần.
Trên mặt đường đua đã được gia cố, thân người Thẩm Yến Tây gần như nghiêng thành một đường thẳng cùng với thân xe, rõ ràng là muốn kết thúc sớm cuộc so tài vô nghĩa này.
Trịnh Khôn những năm nay tuy không tham gia các giải đấu chính thức nhưng kỹ thuật lái xe cũng không thể coi thường, hắn bám đuổi sát nút ngay sau đuôi xe anh với khoảng cách chưa tới nửa thân xe, khói xanh từ lốp xe ma sát xuống mặt đường kéo thành hai đường vòng cung dài trên đường đua.
Thẩm Yến Tây không thạo hai sân đua này, anh vừa liếc qua thấy đường đua rất sáng sủa, nơi duy nhất Trịnh Khôn có thể giở trò chính là đoạn nối giữa hai sân, ở đó có một con đường không được rộng cho lắm.
Từ sân số một sang sân số hai, nếu muốn duy trì tốc độ nhanh nhất thì bắt buộc phải cắt cua vào từ bên phải con đường hẹp đó. Nguy hiểm mà Trần Gia Nhất ám chỉ chắc chắn chỉ có thể ở đây.
Thấy vòng thứ sáu sắp kết thúc, Trần Gia Nhất ngồi trên khán đài, trái tim đã treo lên tận cổ họng.
Dù đã truyền đạt được sự nguy hiểm cho Thẩm Yến Tây, cô vẫn không sao ngăn nổi sự căng thẳng.
Xuyên qua lớp áo phao, một họng súng lạnh lẽo dí sát sau lưng, người phụ nữ trang điểm đậm khẽ mỉm cười với cô: “Lo lắng à?”
“Các người làm thế này là vi phạm pháp luật đấy.” Trần Gia Nhất không thích khóc, nhưng lúc này cô ép bản thân phải nhớ lại tất cả những chuyện buồn bã và tồi tệ nhất, đôi mắt bỗng chốc rưng rưng nước.
Người phụ nữ cười khẩy, quả nhiên đã nới lỏng cảnh giác: “Đối phó với một cô bé yếu đuối như em thì cần gì đến thủ đoạn này.”
Nói đoạn, ả dời họng súng đi: “Mỏi hết cả tay rồi.”
Nhìn thấy khẩu súng đặt trên bàn, Trần Gia Nhất sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu: “Các người… các người…”
Cô càng tỏ ra sợ hãi, người phụ nữ dường như càng thấy thú vị, ả nắm lấy tay cô định đặt vào báng súng, Trần Gia Nhất theo bản năng rụt lại, điên cuồng lắc đầu từ chối, nhưng tay vẫn bị ấn chặt lên khẩu súng.
“Sợ à?”
“Chưa được sờ bao giờ đúng không?”
Gần như cùng lúc đó, Thẩm Yến Tây sau khi kết thúc sáu vòng ở sân số một đã giảm tốc độ xuống, Trịnh Khôn cuối cùng cũng đuổi kịp. Hắn chưa bao giờ có cơ hội chạy song song với Thẩm Yến Tây, ánh mắt ánh lên vẻ hưng phấn và ngông cuồng như thể sắp chứng minh được bản thân mình. Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn bị Thẩm Yến Tây ép thẳng về phía bên phải của con đường hẹp.
Bánh xe đang quay với tốc độ cao, Trịnh Khôn đã không còn kịp né tránh, ngay khoảnh khắc ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng, bánh xe kẹt cứng vào cái bẫy, cả người hắn bị hất văng ra ngoài.
Biến cố bất ngờ này làm tất cả những người bên lề sân kinh hãi. Triệu Khiêm, kẻ vốn định nhờ Trịnh Khôn giúp mình trút giận, giờ đã thẹn quá hóa giận, hắn rút khẩu súng trong túi ra, nhắm thẳng vào lưng Thẩm Yến Tây.
“Đoàng”
Trần Gia Nhất đứng trên khán đài, hai tay nắm chắc khẩu súng.
Triệu Khiêm rú lên một tiếng thảm thiết, ngã lăn ra đất, mu bàn tay máu thịt be bét.
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 67
10.0/10 từ 10 lượt.
