Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 66


Ngày hôm sau, Vân Cảng đón một ngày nắng ráo, nhưng nhiệt độ lại hạ xuống thấp hơn.


Trần Gia Nhất mấy ngày này vẫn còn tiết học, nên ngay từ sáng sớm cô đã cùng Thẩm Yến Tây đáp máy bay quay về Kinh Bắc.


Thẩm Yến Tây phải đến căn cứ để tập luyện. Công việc quan trọng nhất của anh trong thời gian tới chính là chuẩn bị cho giải Valencia Grand Prix vào tháng sau.


Chiếc xe chầm chậm lăn bánh vào nội thành, hai người ngồi ở hàng ghế sau, Thẩm Yến Tây thỉnh thoảng lại lơ đãng bóp nhẹ đầu ngón tay cô: “Lát nữa anh đưa em về trường nhé?”


“Vâng. Tư liệu giáo sư Chung giao em vẫn chưa tra cứu được chút nào, phải họp nhóm rồi, nên hôm nay em muốn đến thư viện.”


“Được.” Thẩm Yến Tây gật đầu, “Lát nữa anh qua đó với em.”


“Anh cũng đến TSo?”


Thẩm Yến Tây giơ tay xoa đầu cô: “Bạn học Trần Gia Nhất này, anh cũng phải thi cuối kỳ mà.”


Trần Gia Nhất chớp chớp mắt. Có lẽ vì Thẩm Yến Tây thường xuyên vắng mặt ở trường để xuất hiện trên các đấu trường, nên cô suýt chút nữa đã quên mất anh vẫn còn là một sinh viên.


“Môn thi cuối kỳ của các anh có nhiều không?”


“Không nhiều, chỉ ba bốn môn thôi, vừa vặn thi đấu xong thì về dự thi.”


Biết Thẩm Yến Tây học giỏi nên Trần Gia Nhất chẳng lo lắng gì về chuyện thi cử của anh, cô chợt nhớ đến việc Trần Diên Thanh đã đề cập với mình lần trước: “Dạo này bôs em có tìm anh không?”


Thẩm Yến Tây khẽ ừ một tiếng. Trước khi đi San Marino, anh đã dùng bữa với Trần Diên Thanh một lần. Khi đó, Trần Diên Thanh đã chủ động bày tỏ ý định của mình, hy vọng sau này khi anh tiếp quản nhà họ Thẩm thì có thể quản lý luôn các công ty dưới danh nghĩa nhà họ Trần, nhưng người nắm quyền thực tế của công ty chỉ có thể là Trần Gia Nhất.


Thẩm Yến Tây vốn không ngại làm thuê cho Trần Gia Nhất, chỉ là nếu phải tiếp quản công ty nhà họ Trần,


Với tình trạng sức khỏe hiện tại của Tống Nhạn Linh, Trần Diên Thanh chắc chắn muốn sớm lui về nghỉ ngơi, như vậy có lẽ anh sẽ phải từ giã đường đua sớm hơn dự định.


Không thể đợi đến năm hai mươi tám tuổi được nữa.


“Em nghĩ sao?” Thẩm Yến Tây hỏi.


“Em ạ?” Trần Gia Nhất lắc đầu, “Em không hiểu chuyện kinh doanh. Nếu bố em nhất quyết muốn rời khỏi công ty, thay vì giao phó cho mấy người họ hàng không đáng tin cậy nhà họ Trần, em thà thuê giám đốc điều hành chuyên nghiệp còn hơn.”


“Còn anh nữa,” Trần Gia Nhất hơi khựng lại, “Nếu anh không muốn tiếp quản thì đừng ép buộc bản thân, bất kể là vì lý do gì.”


Thẩm Yến Tây mỉm cười gật đầu, hiểu rõ ý tứ trong lời nói của cô: “Được, để anh suy nghĩ thêm.”


Vì đã trễ mất hai ngày nên ngay khi về đến trường, Trần Gia Nhất liền đi thẳng tới thư viện. Phần lớn sử liệu cô cần tra cứu đều nằm ở khu nhà cũ. Nơi này bình thường thưa người qua lại, giá sách vừa hẹp vừa dày đặc, không khí phảng vưởng mùi khô nồng của giấy cũ.


Trần Gia Nhất quen chân rảo bước đến khu F, tìm kiếm mấy bản thảo lịch sử về thương mại thời Vĩnh Lạc nhà Minh. Một trong số đó nằm ở tầng cao nhất của giá sách, cô kiễng chân, vừa định đưa tay với lấy thì bỗng có một bàn tay với các khớp xương rõ ràng vươn tới, nhanh hơn cô một bước lấy quyển sách xuống.


Trần Gia Nhất hơi ngẩn ra, quay đầu lại thì bắt gặp một đôi mắt thâm trầm.


“Cảm… cảm ơn.”


Cô không ngờ lại gặp Thịnh Tuân ở đây. Khu nhà cũ còn được gọi là Nhà Văn Sử, sách lưu trữ cơ bản đều thuộc các ngành nhân văn. Thấy trên tay Thịnh Tuân cũng đang cầm mấy cuốn sách về lịch sử kinh tế thời Minh, Trần Gia Nhất đoán: “Anh cũng hứng thú với lịch sử nhà Minh sao?”


Khóe môi Thịnh Tuân khẽ gợi lên nụ cười: “Trước đây tôi có đi dự thính lớp chuyên ngành của các em, thấy rất thú vị nên muốn mượn vài cuốn về đọc thử.”


“Anh nghe tiết của thầy Chung hay giáo sư Trịnh?”


“Của thầy Trịnh.”


Trần Gia Nhất gật đầu: “Trong khoa chúng em, hai thầy này giảng về lịch sử kinh tế Minh Thanh là hay nhất, nhưng giáo sư Trịnh thì sinh động hơn. Thầy Chung nếu không thân thiết với sinh viên thì mọi người dễ thấy thầy hơi nghiêm khắc.”


“Trước đây nghe em nói đang theo thầy Chung làm đề tài nghiên cứu, không biết em có thể xem giúp tôi mấy cuốn sách này có phù hợp không?” Thịnh Tuân hơi khựng lại, “Bây giờ em có rảnh không, có làm phiền em quá không?”


“Không sao đâu, để em xem giúp anh.” Trần Gia Nhất đón lấy chồng sách từ tay Thịnh Tuân, cúi đầu lật xem rồi khẽ nhíu mày, “Cuốn này không hợp lắm, anh đọc sẽ thấy khô khan; cuốn này thì… quá hàn lâm, nếu anh không làm nghiên cứu sử học chuyên sâu thì nên bắt đầu từ những cuốn nhập môn thú vị trước.”


Trần Gia Nhất ngẩng đầu lên: “Nếu anh không phiền, để em giới thiệu cho anh vài cuốn nhé?”


“Không phiền chút nào, tôi còn cầu chẳng được.”


Trần Gia Nhất vốn rất thuộc khu vực lưu trữ này, hoàn toàn không cần tra cứu cũng biết sách nằm ở vị trí nào. Cô bước dọc theo các giá sách, Thịnh Tuân cũng lẳng lặng bước theo sau cô.


“Em rất am hiểu nơi này.”


“Em thường xuyên tới đây mà, có đợt cả mùa hè em đều ở lì chỗ này.”


“Chẳng phải trước đây em ở cơ sở phụ sao?”


“Nghỉ hè em lại sang đây, thư viện bên cơ sở kia mới quá, lượng sách lưu trữ không được phong phú cho lắm.”



Trần Gia Nhất nhanh chóng chọn xong sách cho Thịnh Tuân: “Xong rồi, ba cuốn này nhé. Anh cứ đọc trước đi, nếu đọc xong vẫn thấy hứng thú thì cứ bảo em, em sẽ giới thiệu tiếp.”


“Được, cảm ơn em.”


“Vậy em đi trước đây, không làm phiền anh tra tài liệu nữa.”


“Được rồi, không có gì đâu.”


Không gian xung quanh yên tĩnh trở lại, Trần Gia Nhất bắt đầu tiếp tục công việc của mình, chẳng được bao lâu Thịnh Tuân đã quay trở lại.


“Trần Gia Nhất.” Anh lộ vẻ hơi ái ngại, “Lại làm phiền em một chút, tôi quên mang thẻ sinh viên rồi, em có thể cho tôi mượn thẻ của em để mượn mấy cuốn này được không?”


Chỉ là mượn giúp vài cuốn sách, Trần Gia Nhất không nỡ từ chối. Lúc đi xuống lầu, cô nhận được tin nhắn từ Thẩm Yến Tây.


syx: [Hôm nay chắc anh không qua trường được rồi, bên bác sĩ đội đua có mấy thông số cần kiểm tra.] 


syx: [Lát nữa anh qua đón em nhé.] 


Trần Gia Nhất: [Dạ được.] 


Trần Gia Nhất: [Anh không cần qua đâu, tối nay em đi ăn với Tranh Tử và Hiểu Ninh, ngay gần nhà mình thôi.] 


syx: [Được, vậy anh đợi em ở nhà.]


Thịnh Tuân đi bên cạnh cô, khẽ nghiêng đầu hỏi: “Có việc gì sao?”


“Dạ không có gì.” Trần Gia Nhất tắt màn hình điện thoại, “Là một người bạn.”


Buổi tối khi Trần Gia Nhất về đến căn hộ, Thẩm Yến Tây đã có mặt ở nhà.


“Mệt chết em rồi.”


Cô đặt chiếc túi xách trên tay xuống chiếc bàn thấp ở huyền quan, rồi lao thẳng vào lòng Thẩm Yến Tây. Anh dang tay đón lấy cô, cúi đầu hôn nhẹ l*n đ*nh đầu: “Anh đã xả nước tắm cho em rồi, lát nữa ngâm mình một chút sẽ thấy thoải mái hơn nhiều đấy.”


Trần Gia Nhất đu bám trên người anh, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, đôi mắt cong cong: “Em cảm ơn anh.”


“Dì còn nấu súp ngọt cho em nữa, lát nữa ăn thêm cho lại sức.”


Trần Gia Nhất bóp bóp bờ vai nhức mỏi, rồi lại véo nhẹ vào phần mỡ bụng vốn chẳng hề tồn tại: “Cứ được các anh nuôi thế này, em béo lên mất thôi.”


Thẩm Yến Tây rót nước cho cô, nghiêng đầu ngắm nghía: “Béo một chút cũng vẫn xinh.”


“Đợi đến lúc em thành một con gấu nhỏ thật rồi, chắc chắn anh sẽ chê em cho xem.”


Trần Gia Nhất uống nước xong liền vào phòng ngủ lấy quần áo thay. Đẩy cửa phòng tắm ra, Thẩm Yến Tây không chỉ chuẩn bị sẵn nước tắm mà còn thêm cả tinh dầu vào bồn. Không khí thoang thoảng hương hoa hồng dịu nhẹ, vô cùng thư giãn.


Cô đưa tay thử nhiệt độ nước, không nóng không lạnh, vừa vặn vô cùng. Sau lưng vang lên tiếng bước chân, Trần Gia Nhất quay đầu lại, thấy Thẩm Yến Tây đang dựa vào khung cửa. Đôi mắt cô lấp lánh ý cười: “Bạn học Thẩm Yến Tây dạo này ngày càng biết chăm sóc người khác quá nhỉ, đãi ngộ này chắc chỉ khách sạn năm sao mới có thôi.”


Thẩm Yến Tây bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô từ phía sau, cằm tựa lên hõm vai cô: “Khách sạn năm sao còn có những dịch vụ khác nữa, bạn học Trần Gia Nhất có muốn thử không?”


“…” Trần Gia Nhất bật cười, khẽ quay đầu lại: “Khách sạn của anh có đàng hoàng không đấy?”


“Tuyệt đối chính quy, không lừa già trẻ.”


“Em không thèm.” Trần Gia Nhất vẫn cười, đẩy Thẩm Yến Tây ra ngoài.


Cô trút bỏ quần áo, đặt lên giá bên cạnh rồi chậm rãi ngâm mình vào làn nước. Dòng nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể, vỗ về từng lỗ chân lông, Trần Gia Nhất thoải mái thở hắt ra một tiếng.


Trên bàn trà ở phòng khách, điện thoại của Trần Gia Nhất rung lên. Thẩm Yến Tây đang trả lời tin nhắn của Phương Minh, ngước mắt lên thì thấy trên màn hình hiện dòng chữ “Thịnh Tuân”.


Có lẽ vì mãi không có người bắt máy nên đối phương đã ngắt cuộc gọi. Nhưng chỉ một lát sau, máy lại rung lên liên hồi.


Thẩm Yến Tây: “…”


Cầm lấy điện thoại, Thẩm Yến Tây đi đến trước cửa phòng tắm, giơ tay gõ cửa.


“Có chuyện gì thế anh?”


“Điện thoại của em này.”


“Ai vậy anh?”


“Anh không biết chữ.”


“…”


Trần Gia Nhất nheo mắt cười. Thẩm Yến Tây mà nói thế thì chứng tỏ đó không phải cuộc gọi nào quan trọng rồi.



“Người ta gọi cho em ba cuộc rồi đấy, em không lo người ta đợi sốt ruột à?”


“…?”


Lời thoại thật là âm dương quái khí.


Nếu là trước kia, Trần Gia Nhất nhất định sẽ thản nhiên đáp lại một câu: “Không sao đâu, em tắm xong ngay đây.”


Thế nhưng giọng điệu của Thẩm Yến Tây nồng nặc mùi giấm chua. Cô vốc một vốc nước dội lên trước ngực, thầm đoán người gọi đến chắc chắn là người mà Thẩm Yến Tây không mấy thiện cảm.


“Có phải là đàn anh Ngụy Dự không anh?”


“…” Thẩm Yến Tây im lặng trong chốc lát, “Trần Nhất Nhất, rốt cuộc ở bên ngoài em còn bao nhiêu người nữa hả?”


“?”


Chẳng đợi Trần Gia Nhất kịp phản ứng, ổ khóa cửa phòng tắm đã bị xoay mở. Giây phút Thẩm Yến Tây bước vào, cô vội vàng che trước ngực, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên ý cười: “Anh làm gì thế?”


“Trước có sói sau có hổ, nếu anh còn không thể hiện chút gì, lỡ sau này em chán anh rồi thì biết làm sao?”


“?”


Trần Gia Nhất hơi ngẩn ra, ngón tay Thẩm Yến Tây đã ấn lên vùng cổ vai của cô, khiến cô đau đến mức khẽ hít hà một tiếng.


“Đừng cử động, anh xoa bóp cho em.”


Anh không trêu chọc cô nữa, giọng nói trở nên trầm ấm và nghiêm túc. Trần Gia Nhất vẫn lo lắng cho bàn tay của anh, dù đang trong quá trình điều trị phục hồi nhưng dù sao cũng chưa hoàn toàn bình phục.


“Tay anh có ổn không?”


“Cứ coi như là tập vật lý trị liệu đi.”


“…?”


Trần Gia Nhất vừa định bảo thôi, lòng bàn tay Thẩm Yến Tây đã phủ lên, mang theo nhiệt độ vừa phải, áp vào vùng cổ vai đang căng cứng của cô. Trần Gia Nhất theo bản năng khẽ tựa đầu vào lòng bàn tay anh.


“Trần Nhất Nhất, khách sạn của anh là nơi làm ăn đàng hoàng đấy nhé.” Thẩm Yến Tây nheo mắt cười, đôi tay vừa vặn nhấn nháy bên vai cô.


Trần Gia Nhất tựa vào thành bồn tắm, đôi mắt cong cong lắc đầu: “Nơi này của anh không phải khách sạn, nơi này là nhà.”


Thẩm Yến Tây hơi sững người, rồi khẽ bật cười.


“Em càng ngày càng khéo dỗ dành người khác rồi đấy.”


Nhưng cũng rất biết cách chọc tức người ta.


“Cái này gọi là gần mực thì đen, gần đèn thì rạng mà anh.”


Do thường xuyên phải cúi đầu tra cứu tài liệu, vai của Trần Gia Nhất đặc biệt nhức mỏi. Lực tay của Thẩm Yến Tây rất có chừng mực, đầu ngón tay thuận theo đường xương bả vai mà chậm rãi ấn xuống. Bờ vai vốn đang căng cứng ban đầu, dưới sự xoa bóp của anh đã dần dần thả lỏng.


Trần Gia Nhất vô thức trượt dần người xuống, nước trong bồn tắm gần như đã ngập qua ngực, cũng ngập luôn cả mu bàn tay của Thẩm Yến Tây.


Những đốt ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng x** n*n, khớp xương hơi gập lại đôi khi nhô lên khỏi mặt nước, rồi lại theo động tác massage mà khiến làn nước ấm trong bồn dâng lên từng đợt sóng sánh.


Trần Gia Nhất thoải mái nheo mắt lại: “Vừa nãy là ai gọi cho em thế anh?”


“Thịnh Tuân.”


“Dạ?”


Hơi khựng lại một chút, Trần Gia Nhất nắm lấy ngón tay Thẩm Yến Tây khẽ bóp: “Anh lấy hộ em cái điện thoại được không?”


Thẩm Yến Tây lạnh lùng hừ một tiếng: “Chẳng phải đã bảo mặc kệ cậu ta sao.”


“Chiều nay ở thư viện em có giúp anh ấy tìm mấy cuốn sách, không biết có phải anh ấy gọi vì chuyện đó không.”


“Chẳng phải em ở bên tòa Nhân văn sao?”


“Vâng đúng rồi.”


“Cậu ta bên khoa Toán, sang tòa Nhân văn làm gì?”


“Thì… lịch sử là môn học đại chúng mà, ai cũng có thể học, ai cũng có thể yêu thích được.”


Lòng bàn tay Thẩm Yến Tây hạ thấp xuống, trực tiếp nắn mạnh một cái. Giữa tiếng rên khẽ của Trần Gia Nhất, anh đứng dậy.


Một lát sau, Thẩm Yến Tây cầm điện thoại đi vào. Trần Gia Nhất mở WeChat, nhìn thấy tin nhắn Thịnh Tuân gửi tới.



Thịnh Tuân: [Lúc nào en rảnh, tôi đưa en đi báo mất sách nhé] 


Thịnh Tuân: [Cuối tuần này tôi sẽ đi mua một cuốn khác, lúc đó lại phải phiền en đưa tôi đi trả sách, thực sự vô cùng xin lỗi]


Thẩm Yến Tây ngồi bên thành bồn tắm bóp vai cho Trần Gia Nhất, thông tin trên màn hình cũng chẳng sót chữ nào mà đập vào mắt anh.


“Gia Nhất” cũng là để cho cậu gọi à?


Trần Gia Nhất cúi đầu trả lời tin nhắn của Thịnh Tuân, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt Thẩm Yến Tây càng lúc càng khó coi.


Bất chợt, lòng bàn tay ấm nóng trượt xuống dưới.


Đầu ngón tay Trần Gia Nhất run lên, suýt chút nữa làm rơi điện thoại vào nước. Thẩm Yến Tây thuận thế giật lấy điện thoại của cô, cúi đầu hôn xuống.


Hơi thở giao hòa khiến hương hoa hồng trong không khí dường như cũng nồng đượm hơn.


Cả người Trần Gia Nhất vẫn ngâm trong bồn tắm, đầu gối hơi co lại. Thẩm Yến Tây cúi người chặn lấy đôi môi cô, m*t mát gặm nhấm, không để cô phát ra bất cứ âm thanh nào. Chiếc áo thun trên người anh đã bị nước làm ướt đẫm một nửa.


Chỉ có mặt nước là không ngừng dao động từng vòng sóng nhỏ.


Đến khi dưỡng khí trong lồng ngực sắp cạn kiệt, Thẩm Yến Tây mới buông cô ra. Anh nửa tựa vào thành bồn, ngắm nhìn làn nước phủ mờ trong đôi mắt cô.


“Tay anh…” Trần Gia Nhất không ngừng th* d*c, đôi mắt ngấn nước nhưng vẫn đau đáu lo cho vết thương ở tay của Thẩm Yến Tây, “Phục hồi hẳn chưa anh?”


Thẩm Yến Tây nén giọng nói khàn đặc: “Bác sĩ bảo, nên tập luyện độ linh hoạt nhiều hơn, sẽ có lợi cho việc tăng cường độ nhạy bén của dây thần kinh.”


Trần Gia Nhất chẳng biết lời này là thật hay giả, chỉ cắn môi, khóe mắt lại càng lúc càng đỏ ửng.


Thẩm Yến Tây khẽ hôn lên bầu mắt trắng mỏng của cô: “Trước đây là ba phút.”


Trần Gia Nhất không hiểu, hơi nước trong mắt lại càng dày đặc hơn, cô sắp không nhịn được nữa rồi.


“Bây giờ nếu là sáu phút,” Thẩm Yến Tây ngừng lại một nhịp, áp sát tai cô nói khẽ, “thì coi như đã phục hồi được 70%.”


Một lúc lâu sau, Trần Gia Nhất với khóe mắt đỏ hoe ướt át bám vào thành bồn tắm, lồng ngực phập phồng không thôi, trông nhếch nhác cực kỳ.


Thẩm Yến Tây đứng bên bồn tắm, chỉ có chiếc áo thun là bị ướt một mảng.


Anh cầm khăn giấy, từ tốn lau đi những vệt nước còn vương trên ngón tay.


“Bốn phút rưỡi.”


Ngày hôm sau, Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây có chung một tiết học tự chọn. Để tránh điều tiếng, hai người cùng đến trường nhưng Trần Gia Nhất vào lớp trước, còn Thẩm Yến Tây về ký túc xá để đi cùng nhóm Tô Siêu.


Thẩm Yến Tây đến hơi muộn, khi đi tới cửa lớp đã nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao bên trong. Vừa bước vào, anh liền nhìn thấy Thịnh Tuân đang ngồi ngay phía sau Trần Gia Nhất.


Sự xuất hiện của anh khiến cả lớp im bặt trong giây lát, sau đó lại bùng lên những tiếng xì xào còn ồn ào hơn.


“Sau này tôi cứ chọn tiết của thầy Chung thôi, bổ mắt quá đi mất.”


“Thời buổi này, trai đẹp đều thích lịch sử thế sao, đúng là mở mang tầm mắt.”


“Thịnh Tuân tuy cũng đẹp trai đấy, nhưng tôi chọn Thẩm Yến Tây.”



Đủ mọi kiểu rôm rả bàn tán, chủ đề không rời khỏi hai cái tên Thẩm Yến Tây và Thịnh Tuân.


Khi đi ngang qua chỗ Trần Gia Nhất, Thẩm Yến Tây khẽ khựng lại một chút. Trần Gia Nhất cảm nhận rõ rệt không khí trong lớp như đọng lại, đằng xa có tiếng ai đó nhỏ to hóng hớt.


“Cậu thấy Thẩm Yến Tây với Thịnh Tuân, ai hợp với Trần Gia Nhất hơn?”


“Tui vẫn đẩy thuyền Thẩm Yến Tây với Trần Gia Nhất nha, hai người họ ở đêm hội chào tân sinh viên đúng là cực phẩm luôn.”


“Nhưng chẳng phải Thẩm Yến Tây có bạn gái rồi sao? Nhìn thế này thì Thịnh Tuân được cộng một điểm.”



Trần Gia Nhất: “…”


Chẳng mấy chốc, Chung Cảnh Hồng bước vào lớp, những âm thanh ồn ã lập tức bị nhấn nút tạm dừng. Chung Cảnh Hồng kẹp giáo án bước lên bục giảng, đẩy gọng kính dày cộp, đưa mắt nhìn xuống phía dưới.


Ánh mắt chuẩn xác dừng lại trên người Thịnh Tuân.


“Ừm, hôm nay có gương mặt lạ nhé.” Chung Cảnh Hồng gật đầu. Chuông vào học chưa reo, thầy thường nán lại trò chuyện phiếm với sinh viên một chút.


“Cậu bạn ngồi sau Trần Gia Nhất kia, em học chuyên ngành nào?”



Cả lớp vang lên những tiếng “ồ” ngạc nhiên trước lý do này, còn Trần Gia Nhất thì khẽ nhíu mày.


Thẩm Yến Tây ngồi cách cô đúng một lối đi, đang lười nhác tựa vào lưng ghế, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong đầy ẩn ý.


Trần Gia Nhất: “…”


Nghĩ đến việc tối qua chỉ vì thấy ba tin nhắn mà Thẩm Yến Tây đã bắt nạt mình như thế, tim Trần Gia Nhất khẽ nẩy lên một cái.


Cô lặng lẽ lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Thẩm Yến Tây.


[Em chưa từng nói thế bao giờ.]


Trên bục, Chung Cảnh Hồng cười sảng khoái, không ngừng gật đầu: “Thế thì em bị Trần Gia Nhất lừa rồi, đặc trưng lớn nhất trong tiết của thầy là hay điểm danh, khô khan và nhàm chán lắm.”


Cả lớp cười rộ lên.


Thẩm Yến Tây mở điện thoại, hờ hững liếc nhìn một cái, ngón tay dài khẽ chạm.


[Ồ.]


Trần Gia Nhất nhìn bóng bóng hội thoại hiện ra trên màn hình, thế mà lại chỉ có duy nhất một chữ này.


Bên cạnh, Hoàng Tranh Tử chọc chọc cô, nhanh tay viết vào vở:


“Bị Thịnh Tuân ‘tuyên chiến’ trực diện thế này, có người đang phát điên vì ghen rồi đó, cậu cẩn thận nhé.”


Trần Gia Nhất không chắc chắn, liếc trộm qua. Gương mặt Thẩm Yến Tây vẫn bình thản vô cùng, chẳng nhìn ra chút gì khác lạ.


Chắc là cũng có chút ghen tuông đấy, nhưng bảo là phát điên thì chưa đến mức.


Thẩm Yến Tây sao có thể hẹp hòi đến thế được.


Tiết học trôi qua được một nửa, Thẩm Yến Tây xin phép ra ngoài một lát, cho đến tận lúc tan lớp vẫn chưa thấy quay lại. Trần Gia Nhất lo lắng anh thực sự đang giận dỗi, liền gửi tin nhắn cho anh: [Trưa nay mình đi ăn cùng nhau nhé?]


syx: [Anh tới ngay đây, hai phút nữa.] 


syx: [Em cứ ở phòng học đợi anh.]


Hôm nay Hứa Hiểu Ninh xin nghỉ, Hoàng Tranh Tử gật đầu ra hiệu với Trần Gia Nhất: “Tớ hiểu, tớ hiểu mà, tớ đi trước đây.”


Trong phòng học thưa thớt dần rồi vắng lặng, chỉ còn lại Trần Gia Nhất đang chậm rãi thu dọn đồ đạc và Thịnh Tuân ở ngay phía sau cô.


Một lát sau, từ cửa phòng vang lên tiếng bước chân, Thẩm Yến Tây bước vào, trên tay cầm một cuốn sách. Lớp màng co bọc ngoài cuốn sách còn chưa bóc, trên bìa trắng thanh nhã hiện lên hàng chữ ngay ngắn, nổi bật: “Nghiên cứu về sự bạc hóa tiền tệ tại Trung Quốc thời Minh”.


Trần Gia Nhất ngơ ngác: “?”


Thẩm Yến Tây tiến tới, ném cuốn sách xuống bàn Thịnh Tuân. Anh đứng từ trên cao nhìn xuống anh ta, ánh mắt lạnh lùng xen lẫn vẻ mất kiên nhẫn.


“Chuyện của mình thì tự mình giải quyết.” 


“Phiền bạn học Thịnh lần sau hãy cẩn thận cho.”


Giọng anh không mấy thiện cảm, lời nói đầy ẩn ý. Vừa dứt lời, anh liền nắm lấy cổ tay Trần Gia Nhất, trực tiếp kéo cô ra khỏi phòng học.


Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, tòa nhà giảng đường hầu như không có bóng người. Trần Gia Nhất hốt hoảng rút tay lại, không nhịn được mà đưa mắt nhìn quanh một lượt. Sau khi xác nhận không có ai khác, cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.


“Anh đi mua sách đấy à?”


Thẩm Yến Tây ậm ừ một tiếng, vẻ bực dọc trong đáy mắt vẫn chưa tan biến. Nếu không vì nể trọng lời hứa với Trần Gia Nhất trước khi kết hôn, lúc này anh chỉ muốn công khai ngay giấy đăng ký kết hôn lên vòng bạn bè, để tránh mấy kẻ không biết nặng nhẹ cứ ở trước mặt anh mà giở trò tâm cơ. Thế nhưng, nghĩ đến việc hành động vừa rồi chưa hề bàn bạc trước với Trần Gia Nhất, Thẩm Yến Tây lại cảm thấy có chút lỗi lỗi.


“Anh xin lỗi.” 


“Vâng.”


Trần Gia Nhất hiểu vì sao anh lại nói lời xin lỗi, nhưng thực ra lúc này cô cũng không quá để tâm đến chuyện đó. Khi ấy mối quan hệ giữa hai người còn khá tế nhị, cô cứ ngỡ anh đồng ý kết hôn chỉ vì đôi bên cùng có lợi nên mới đưa ra yêu cầu ẩn hôn.


Hiện tại, tuy không đến mức phải để tất cả mọi người cùng biết, nhưng nếu Thẩm Yến Tây muốn khẳng định chủ quyền, cô cũng chẳng hề tự ti hay phản đối. Chỉ là, chuyện này lại khiến anh bận lòng đến thế sao?


Thấy cô chỉ hờ hững đáp một tiếng “Vâng”, Thẩm Yến Tây càng thêm phiền muộn.


“Trần Nhất Nhất, em không thực sự tin là cậu ta làm mất sách đấy chứ?”


Trần Gia Nhất chẳng mấy quan tâm đến điều đó, cô chỉ bước tới trước mặt anh, nhích lại gần một chút, nhìn chằm chằm vào ngực Thẩm Yến Tây không rời mắt.


Thẩm Yến Tây lùi lại nửa bước, khẽ nhíu mày: “Em làm gì thế?” 


“Em đang quan sát một chút.”


Trần Gia Nhất ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen láy như ngọc hiện lên ý cười: “Để xem lòng dạ của anh Thẩm Yến Tây nhà mình rộng lượng đến nhường nào.”


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 66
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...